Phong Lưu Pháp Sư

Chương 438: Thần Thánh chấp pháp đội



 

Bầu trời trong xanh không một gợn mây. Ánh mặt trời chói chang như đổ lửa. Một đám hải âu bay lượn ngòai hải vực xa xa khiến cho áng chiều đỏ rực càng thêm phần mỹ lệ. Lúc này, Nạp Lan Như Nguyệt đang ngồi trên gác thượng, mặt hướng về hải dương ngòai xa nhưng nhãn thần rất mông lung. Vẻ mặt khi thì mừng rỡ khi thì thống khổ, tư tự. Lồng ngực phập phồng.

Long Nhất đứng bên lan can, vừa ngắm Nạp Lan Như Nguyệt, chốc chốc lại quay đầu lại ngắm nhìn tiểu la lỵ Nạp Lan Như Mộng vui đùa trên cát mà không khỏi than thầm. Hai tỷ muội tâm tình đã dần ổn định sau cái chết của Nạp Lan Vô Cực. nhưng tâm tình muốn bình phục hoàn toàn phải cần một khỏang thời gian nữa.

Long Nhất nhẹ nhàng đi đến cạnh bàn ngồi xuống, rót một chén trà xanh đang tỏa ra mùi hương nhàn nhạt thanh tao. Trong đầu nhớ lại vị mỹ nữ tối qua mang lại cho hắn cảm giác thập phần thân thiết. Nàng đem lại cho hắn phiền nhiễu không ít. Đối với thân phận nàng cũng không cách nào lí giải được. Không giống Hắc Ám giáo hội, cũng không phải Quang Minh giáo hội, Thương Lan đại lục này còn tồn tại thế lực nào khác có thực lực tranh đọat thiên hạ nữa đây?

Thiên võng tình báo đã dò xét lại danh sách các nhân vật trọng yếu của các đế quốc, cũng không tìm được những đối tượng như vậy. Trừ phi nàng dùng ma pháp thuật dịch dung, diện mục bây giờ cũng chưa hẳn là chân diện mục.

Suy nghĩ một chút, Long Nhất bỏ qua khả năng này chuyển sang tự hỏi, kỳ thực hắn tuyệt không tin người đàn bà này không có bất kỳ sơ hở nào.

"Thần thánh chấp pháp đội của Quang Minh giáo hội hẳn là phải nhanh tới rồi chứ, không biết Nạp Lan Văn tên ngu ngốc ấy có thể được việc không." Long Nhất trong lòng nhủ thầm. Chuyện này nếu hoàn hảo thì thật là quá tốt. Chỉ cần để Quang Minh giáo hội xử lý, Nạp Lan Vũ không khó đối phó mà khó đối phó chính là tên ngu ngốc Nạp Lan Văn, có nữ nhân thần bí phía sau hắn mới chính là đối thủ.

Đang nghĩ ngợi, một cặp mông mềm mại đột nhiên đặt lên đùi Long Nhất. Cả thân thể mềm mai chui vào lòng hắn.

"Nha đầu, không nên như thế, để Tiểu Thúy mang cho ngươi điểm tâm được không?" Long Nhất yêu thương vỗ về Nạp Lan Như Mộng, vuốt ve mái tóc mềm mại như tơ của nàng. Tiểu nha đầu này luôn luôn được Nạp Lan Vô Cực thương yêu. Nhưng trong dạ tiệc đem qua đã uống hết một chén nhỏ rồi say mèm, thật sự là tiểu nữ tử đáng thương thương cảm.

Nạp Lan Như Mộng trong lòng ngực Long Nhất lắc đầu, hai tay dùng sức ôm chặt hắn phát ra tiếng ỉ ôi.

"Tỷ phu, ngươi dẫn ta đi dạo được không?" một lúc lâu, Nạp Lan Như Mộng trong lòng Long Nhất nhẹ giọng năn nỉ.

"Uhm." Long Nhất không chút do dự gật đầu, kéo Nạp Lan Như Mộng đến bên cửa.

"Nguyệt nhi, chúng ta đi ra ngoài đi dạo, nàng không cùng đi sao." Long Nhất vẫy tay vuốt ve gương mặt Nạp Lan Như Nguyệt nói.

Nạp Lan Như Nguyệt lấy lại tinh thần. Nở nụ cười miễn cưỡng: "phu quân. Ta không muốn đi, ngươi đưa Như Mộng đi đi."

Long Nhất cũng không miễn cưỡng, hắn biết Nạp Lan Như Nguyệt muốn yên tĩnh một chút, liền dặn dò nàng nghỉ ngơi thật tốt, chân điểm nhẹ ôm Nạp Lan Như Mộng bay về lên không trung.

"Đô, đô" ……, xung quanh Long Nhất phát ra một trận thanh ba kỳ lạ. Hải dương nhanh chóng hiện ra trước mắt.

"Nha đầu, Chúng ta ra biển chơi được không?" Long Nhất cười hỏi.

"Vâng." Nạp Lan Như Mộng gật đầu, tròng mắt hôn ám lóe lên tia vui sướng.

Cũng như những lần trước, hai người lơ lững trên mặt biển, đón từng luồng gió biển phả tới, cảm nhận và hưởng thụ những cảm giác thật sảng khóai.

"A …lão Thiên. Ta nguyền rủa ngươi." đột nhiên Long Nhất hét lớn một tiếng theo làn gió biển.

Nạp Lan Như Mộng ngẩng đầu nhìn Long Nhất, hỏi: "tỷ phu, ngươi làm gì vậy?"

"Phát tiết a, ngươi cũng thử xem. Lai đây, giang hai tay ra đón gió biển, mang buồn bực trong lòng ngươi lớn tiếng hống lên. Hải dương vô bờ, không ai nghe được đâu." Long Nhất bên cạnh Nạp Lan Như Mộng cổ vũ.

Nạp Lan Như Mộng do dự một chút, buông lỏng cánh tay nhỏ bé đang ôm Long Nhất, chậm rãi chắp hai tay lại, nàng biết Long Nhất sẽ không để nàng bị bất kỳ nguy hiểm gì.

"A …… ta chán ghét các ngươi, chán ghét, chán ghét ……" Nạp Lan Như Mộng hít sâu một hơi hét lớn.

Tựa hồ cảm thấy sảng khoái, Nạp Lan Như Mộng dừng lại, mang hết khí lực toàn thân hô tiếp vài tiếng, hai hàng nước mắt ứa ra.

Chỉ một lúc sau, Nạp Lan Như Mộng hô hô thở hổn hển, gạt nước mắt, cánh mũi hấp háy nhìn Long Nhất. Oán khí trên mắt tan đi rất nhiều.

"Tỷ phu, giải tỏa vậy cảm giác rất dễ chịu." Nạp Lan Như Mộng mỉm cười, ánh mắt dành cho Long Nhất tràn ngập cảm kích.

Long Nhất cười cười xoa đầu Nạp Lan Như Mộng, đứa nhỏ này đừng xem nàng là một tiểu nha đầu không hiểu chuyện. Kỳ thật trong lòng nàng nhiều việc so với những người tại đế đô cũng chưa chắc suy nghĩ sâu sắc bằng nàng.

"Tỷ phu, sau này ta và tỷ tỷ cũng chỉ biết nương tựa ngươi thôi. Ngươi không thể bỏ rơi chúng ta đó." Nạp Lan Như Mộng ngửa đầu nói, bàn tay nhỏ bé lại nắm chặt lấy bàn tay Long Nhất.

"Đương nhiên là không rồi." Long Nhất dùng ánh mắt ấm áp nhìn Nạp Lan Như Mộng, hắn biết lúc này nàng đang muốn nói gì.

Lúc này, hắn hạ thân xuống sát mặt biển, quanh thân từng luồng khí lưu bao bọc lưu chuyển quanh hai người, tựa hồ ngăn không cho xâm nhập sâu xuống.

Long Nhất biết, ở chỗ sâu trong đại dương có quái khổng lồ. Nơi đó cực kỳ nguy hiểm, Vì vậy nói: "Nha đầu, chúng ta trở về đi, lâu vậy sợ tỷ tỷ lo lắng đó".

"Vâng." Nạp Lan Như Mộng gật đầu.

Ngay khi Long Nhất quay đầu chuẩn bị bay về thì hắn bỗng xuất hiện cảm giác khác lạ. quay đầu nhìn lại, thấy xa xa một mái đầu màu hoàng kim lóng lánh như ánh mặt trời mỹ lệ vô cùng, dung nhan tuyệt thế nháy mắt mỉm cười với hắn.

"Lưu Ly." Long Nhất liếc mắt một cái tức thì hai mắt sáng lên, đã lâu không thấy mỹ nhân ngư công chúa, thật là nhớ quá đi.

"Tỷ phu, không phải nói là phải về sao?" lúc này, Nạp Lan Như Mộng cũng quay đầu, nhìn theo ánh mắt Long Nhất nhưng cũng không phát hiện thấy gì.

Long Nhất cười cười, trong lòng rất muốn gặp Lưu Ly. Nhưng giờ có Nạp Lan Như Mộng ở đây nên cũng chỉ có thể nhẫn nhịn. Dù sao hắn còn ở Thương Nguyệt thành một thời gian nữa, cơ hội còn nhiều.

Hai người nhắm bờ biển bay nhanh về, khi bọn họ xoay người thì mỹ nhân ngư Lưu Ly ngòai khơi lại kinh ngạc nhìn theo hai bóng dáng ngày càng xa.

"Công chúa, thiếu gia đã đi rồi, chúng ta cũng trở về đi. Bằng không Bích Phỉ a di sẽ lo lắng đấy." Thị nữ Tiểu Thước cũng xuất hiện, nói với Lưu Ly.

Lưu Ly không lên tiếng, theo tiểu thước trầm dần xuống.

Thương Nguyệt thành bắt đầu xuất hiện tin đồn, khắp nơi đều nghe đồn Nạp Lan nhị hoàng tử Nạp Lan Vũ cũng phản bội Quang Minh thần, gia nhập Hắc Ám giáo hội tà ác, hắn muốn đem Nạp Lan đế quốc biến thành chi nhánh của Hắc Ám giáo đình.

Nạp Lan Vũ tự thị thế lực hùng hậu, không cần đóan cũng biết là chuyện tốt do Nạp Lan Văn ca ca mình tạo nên, Vì vậy mang theo nhân mã tại Thương Nguyệt Thành trước tất cả dân chúng chuẩn bị giải thích, cũng mời chủ giáo Quang Minh giáo hội tại Thương Nguyệt Thành làm chứng cho hắn.

Tại quảng trường Thương Nguyệt Thành, Nạp Lan Vũ diễn thuyết vừa rõ ràng vừa bi phẫn rằng mình vẫn phụng thị Quang Minh thần tối cao…vẫn là tín đồ trung thành. Do có người ác ý hãm hại hắn, chỉ thẳng ra là ca ca hắn Nạp Lan Văn. Sau đó thỉnh trưởng giáo Quang Minh giáo đình tại Thương Nguyệt Thành làm chứng cho hắn.

Nhưng ngay lúc này, bên người Nạp Lan Vũ có vài tên hộ vệ đột nhiên dụng Hắc Ám ma pháp công kích Thương Nguyệt thành chủ giáo. Nếu chủ giáo trên người không có yên đái thuấn phát phòng ngự kết giới phong ấn, sợ rằng đã dữ nhiều lành ít rồi.

Đợt công kích này khiến toàn bộ dân chúng bên dưới hoảng lọan. Hơn nữa trong đám người lại có người châm ngòi. Tất cả dân chúng đều nhận định Nạp Lan Vũ quả thật là kẻ phản bội lại Quang Minh thần.

Nhưng thật ra người thông minh nhìn vào sẽ dễ dàng nhận ra đây là một âm mưu. Nhưng ngay tại đây lại dễ đắc thủ cũng bởi vì dân chúng sẽ không nghĩ nhiều như vậy. Đồn đại nhiều thì sẽ tin cho dù là bị vu cáo cũng sẽ không ai thèm tin huống hồ sự thật là thường ngày Nạp Lan Vũ đã thành ác ma trong lòng người dân. Hơn nữa hắn cũng gian dâm, ngỗ ngược, không ác không làm nên tội danh càng dễ thành.

Dân chúng Thương Nguyệt thành trong lòng đều vô cùng sợ hãi. Nạp Lan Vũ nếu đăng ngôi vị hoàng đế thì dám cả Nạp Lan đế quốc đều sẽ biến thành thế giới Hắc Ám. Vì vậy tất cả mọi người chuyển sang ủng hộ Nạp Lan Văn. Tựa hồ đã quên Nạp Lan Văn nhân phẩm cũng chẳng hơn Nạp Lan Vũ được bao nhiêu.

Long Nhất phiêu phù trên trời cao nhìn hết thảy sự tình phát sinh. Hắc hắc cười lạnh hai tiếng. Chuyện châm lữa thổi thêm gió vào tự nhiên là hắn dặn dò nhân viên tình báo Thiên võng làm.

"Lạp Pháp Nhĩ hẳn là phải đến rồi chứ. Hắn hẳn là đã xuất phát từ sớm rồi chứ. Tựa hồ không còn kịp rồi." Long Nhất cảm khí tức Quang Minh nồng hậu từ cửa thành bên kia, thầm nhủ.

Mạt Đa Thì mấy người tòan thân mặc tế tự bào đích màu đỏ rực, thân ảnh như chớp hướng Thương Nguyệt thành lướt đến. Chủ giáo Quang Minh giáo hội Thương Nguyệt thành cả kinh đái lĩnh một chúng tế tự cung kính nghênh đón thần thánh chấp pháp đội đến. Thần thánh chấp pháp đội quần áo bất đồng với các tế tự khác. Bọn họ mặc chính là tế tự bào màu đỏ, đại biểu cho sự trừng phạt và được xưng là hồng y tế tự.

Thần thánh chấp pháp đội tổng cộng năm người, ba nam hai nữ. Toàn thân trùm kín tế tự bào, ngay cả đầu cũng không lộ ra. Cánh tay áo trái của bọn họ dùng ngân tuyến thêu một bạch hổ, Long Nhất như thế nào cũng không tưởng tượng đó lại là hình ảnh đầu của chú hổ tiểu tam.

"Khả Hinh, nàng không phải thánh nữ sao? Như thế nào lại thành thần thánh chấp pháp đội hồng y tế tự vậy." Long Nhất vừa nhìn nữ tế tự bên phải, mặc dù không thấy rõ mặt nàng nhưng hắn cùng ở nàng một thời gian không phải là ngắn. Đối với hương thơm và hình dáng nàng tự nhiên là thập phần quen thuộc.