Phế Thê Trùng Sinh

Chương 75: Các ngươi cẩn thận



“……” Ô Nhược kỳ quái nhìn hắn: “Sao lại tính không ra?”



Cho dù là đệ tử học tại học đường của Ô Gia, cũng có thể từ tướng mạo của người nhìn ra không nhiều thì ít, huống chi Hắc Tín không phải người mới học.



Hắc Tín thành thật nói: “Ta không những tính không ra vận thế của Trúc công tử, ngay cả phu nhân cùng với người thân của phu nhân đều không thể tính ra, có lẽ là lão nô năng lực không đủ, không thể hiểu thấu đáo thiên cơ.”



Ô Nhược: “……”



Chẳng lẽ là có quan hệ tới việc cậu trọng sinh?

Ô Nhược càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng, sau khi cậu trọng sinh, rất nhiều chuyện đều đã xảy ra biến hóa.



Hiện giờ không thể tính ra Ô Trúc rèn luyện thuận lợi hay không, trong lòng cậu lại bắt đầu suy nghĩ an nguy của Ô Trúc, lo lắng Ô Trúc mệnh số tuy có biến động, nhưng rất có khả năng đến một lúc nào đó lại quay lại quỹ đạo cũ.



Ô Trúc rời khỏi Ô gia, các đệ tử của Ô gia đủ 20 tuổi cũng lục tục sửa sang lại tay nải, cáo biệt người nhà, rời khỏi Cao Lăng thành, mở ra con đường mới mà bọn họ hoàn toàn không biết.



Không khí ly biệt luôn thực thương cảm, nhưng đoàn tụ lại là vui sướng. Đệ tử sau khi ra ngoài rèn luyện, liền có đệ tử rèn luyện thành công lục tục về tới Ô gia.

Lần này rèn luyện thành công trở về tổng cộng có năm người.

Ô Bặc Phương cao hứng. Đầu tiên mở yến hội chúc mừng, tế tổ hiến tế thay bọn họ thêm chữ An vào tên mình, rồi đem tên viết nhập gia phả, cuối cùng khắc Trường Sinh Bài cung phụng ở Trường Sinh Điện. Lại không biết hành động này hoàn toàn kích thích đến Ô Tiền Cạnh.



Vốn dĩ Ô Sở cũng có thể thuận lợi rèn luyện trở về, cũng có thể giống năm người kia có thể thêm chữ An vào tên, nhưng Ô Sở đã chết. Hiện nay đã qua nửa tháng, Ô Bặc Phương đến nay cũng chưa trừng trị hung thủ, Ô Tiền Cạnh làm sao không phẫn nộ.



Cùng ngày hiến tế, hắn liền mang theo người của Nam Đại Viện hướng Ô Bặc Phương đòi công đạo, nhưng Ô An Nhuận đã sớm bị phụ thân hắn Ô Tiền Hằng giấu đi. Ô Bậc Phương dùng hết các loại phương pháp cũng không hỏi ra Ô An Nhuận ở đâu. Dưới tình huống như thế, hắn không thể tùy ý tìm người thế thân Ô An Nhuận tiếp thu xử phạt, cho nên không giải quyết được gì. Có điều Ô Bặc Phương đã đáp ứng, tìm được Ô An Nhuận sẽ để cho Ô Tiền Cạnh xử trí.



Ô Nhược nghe thấy tin tức này cười cười, sau đó cho Ô Tiền Cạnh một phong thư nặc danh, hôm sau lại cho phụ thân Ô An Nhuận là Ô Tiền Hằng một phong thư nặc danh nữa.



Năm ngày sau, tin Ô An Nhuận chết ở trấn Bình Tuyên nháy mắt truyền ra. Nghe nói Ô Tiền Hằng tận mắt nhìn thấy Ô Tiền Cạnh giết chết con hắn, tử trạng thảm thiết, không chỉ bị hủy linh điền, còn bị phân thây, có thể thấy được Ô Tiền Cạnh hận hung thủ giết nhi tử mình bao nhiêu.



Từ đây, Bắc Đại Viện cùng Nam Đại Viện nước lửa không dung, chỉ cần người của hai đại viện vừa thấy mặt sẽ lập tức đánh nhau, có lần nháo đến người cả hai bên đều bị trọng thương, lúc này mới thôi.



Ô Bặc Phương hiện nay đau đầu không thôi. Làm thế nào cũng nghĩ không thông một chuyện rõ ràng có thể giải quyết tốt giờ lại nháo thành tình trạng như thế này, nhưng việc đã đến nước này, hắn cũng chỉ có thể tận lực giải quyết quan hệ của hai viện.



Ô Nhược ở Hắc phủ là không để ý đến chuyện bên ngoài, một lòng chỉ ở nhà luyện dược, chơi với con, quấn lấy Hắc Tuyển Dực bắt hắn dạy cậu luyện võ, nhưng bởi vì quá béo, chỉ có thể đợi đến khi gầy xuống mới có thể dạy cho cậu. Hơn nữa, cậu đã sớm bỏ lỡ thời cơ tốt nhất để luyên võ, hiện tại luyện võ cũng chỉ là cường thân kiện thể, đối phó người thường còn được, nếu là gặp người hiểu võ công cũng chỉ có phần thua.



Nhưng cậu không nhụt chí, bởi vì đời trước, do không thể luyện võ mà thông qua ngâm thuốc tắm đã tăng cường độ gân cốt lên, lúc sau cũng không biết có phải do nguyên nhân thể chất đặc thù hay không, thế nhưng không thua người từ nhỏ đã luyện công. Đương nhiên, nếu gặp cao thủ, vẫn đánh không lại, cho nên mới kêu Hắc Tuyển Dực dạy công phu cho cậu.



Nhoáng một cái, thời gian bất tri bất giác đã qua một tháng, Nam Đại Viện đã từng khách đến đầy nhà, hiện giờ trở nên thập phần tiêu điều. Thủ vệ giữ cửa không còn như trước kia làm hết phận sự, đứng cũng không có đứng thẳng  như trước kia, tựa như không ngủ đủ, liên tục ngáp.



Lúc này, một chiếc xe ngựa hoa lệ ngừng trước cổng lớn Nam Đại Viện.

Thủ vệ nhanh chóng đứng thẳng, nhìn màn xe bị xốc lên, bên trong vươn một bàn tay như bạch ngọc xinh đẹp thon dài, dừng ở trên mu bàn tay của nô bộc. Sau đó, một công tử dung mạo cực mỹ bước ra. Mi dài mày liễu, môi đỏ như son, da thịt tinh tế đẹp như sứ, mắt như ngân hà lộng lẫy, mặc ở trên người hoa bào màu trắng khiến cho hắn thoạt nhìn tựa như một gốc cây hoa thủy tiên đón gió mà đứng, băng thanh ngọc khiết, làm người luyến tiếc dời mắt.



Bốn gã thủ vệ nhìn chằm chằm, thật lâu còn chưa hồi thần. Bọn họ ở chỗ này canh cửa nhiều năm, chưa từng gặp qua người xinh đẹp như vậy nếu không nhìn kỹ, còn tưởng rằng đối phương là nữ mặc nam trang.



Bạch y công tử làm lơ sự tồn tại của bọn họ, trực tiếp cất bước đi vào cửa Nam Đại Viện, nhắm hướng trung viện học đường.



Thẳng đến thân ảnh biến mất ở trong tầm mắt bọn họ, bốn gã thủ vệ mới hồi thần.



“Vị công tử vừa rồi là ai a? Lớn lên thật là đẹp, ta thật đúng là chưa từng gặp qua người đẹp như vậy.”



“Ta cũng không có gặp qua công tử đẹp như vậy, ngay cả hoa khôi của Xuân Ý Các cũng không có xinh đẹp như hắn, đúng rồi, hắn tới Nam Đại Viện tìm ai.”



Dứt lời, bốn người sắc mặt hơi biến, sau đó sắc mặt đại biến. Bọn họ vừa rồi chỉ lo ngắm người, thế nhưng quên tra hỏi thân phận đối phương, nếu như bị các chủ tử biết bọn họ bỏ rơi nhiệm vụ, chắc chắn phải chịu xử phạt.



“Vị công tử kia đi viện nào?”

“Không biết a. ’

“……”



Lúc này trong học đường, trưởng lão dạy học đang cho đệ tử tự tìm người đến đại viện cùng nhau luận bàn huyền thuật. Rất nhanh mọi người đều tìm đến đối tượng, chỉ có Ô Hi một người đứng ở tại chỗ bất động.



Nàng nhìn nhìn bốn phía, thấy tất cả mọi người đều có người luận bàn, đáy mắt hiện lên một mạt mất mát. Trước kia đại ca còn ở đây, đều là đại ca cùng nàng luận bàn, hiện tại đại ca đi rồi, những người khác lại không thích nàng, không biết làm thế nào mới tốt.



“Tiểu Hi, ta cùng ngươi luận bàn.” Đột nhiên có người nói.



Ô Hi ngẩng đầu, thấy là Đông Đại Viện đường ca Ô Hạ, tràn ra cười: “Được, cảm ơn Hạ ca cùng ta luận bàn.”



Ô Hạ đáy mắt hiện lên u quang, cười chỉ hướng đất trống trong một góc nói: “Chúng ta qua bên kia luyện tập thế nào?”



“Được.” Ô Hi gật gật đầu, cùng hắn đi qua.



Ô Hạ nói: “Tiểu Hi, ta hiện tại đối huyền thuật còn không thể tự nhiên thao túng, đợi lát nữa nếu là không cẩn thận làm ngươi bị thương, còn mong ngươi thứ lỗi.”



“Hạ ca, nếu ta cũng không cẩn thận làm ngươi bị thương, cũng mong ngươi thứ lỗi.”



“Được.” Ô Hạ lập tức niệm ra chú ngữ thú nhận thần linh của hắn.

Thần linh của hắn là một nữ quỷ linh đã chết trăm năm, thân mặc quần áo màu trắng, tóc dài rối tung, sắc mặt vô huyết, đôi mắt chỉ có tròng trắng, móng tay vừa nhọn vừa dài, giống như mười thanh trường kiếm vạn phần sắc bén, chỉ cần giơ tay lên là có thể đem người xé nát.



Ô Hi nhìn thấy hắn đem thần linh đắc ý nhất gọi ra, sắc mặt biến đổi, nhanh chóng lấy phù giấy ra cùng bố trí trận pháp.



Ô Hạ ánh mắt một lệ, căn bản không cho nàng cơ hội chuẩn bị, trực tiếp thao túng quỷ linh tấn công.

Nữ quỷ linh thuấn di liền tới trước mặt Ô Hi, giơ tay hung hăng vung lên.

Ô Hi cuống quít ném hoàng phù, không ngờ, nữ quỷ linh căn bản không sợ mấy thứ này, một trảo liền đem hoàng phù xé thành mảnh nhỏ.



“Tiểu Hi, hoàng phù của ngươi đối thần linh của ta căn bản không có tác dụng, ngươi đừng phí công vô ích.” Ô Hạ lạnh lùng cười, tươi cười lại lạnh lẽo vô cùng thậm chí ngầm mang theo một tia âm ngoan.



Vừa rồi một kích làm Ô Hi rõ ràng cảm giác được nữ linh quỷ phát ra sát ý, Ô Hạ không phải là muốn mệnh của nàng chứ? Nhưng mà, nàng không rõ, nàng cùng Ô Hạ không oán không thù, vì sao Ô Hạ muốn dồn nàng vào chỗ chết?



“Hạ ca, chúng ta là luận bàn, mà không phải quyết đấu sinh tử, ngươi nếu làm ta bị thương, các trưởng lão khẳng định sẽ xử trí ngươi.”



Ô Hạ cười lạnh: “Đúng vậy, chúng ta là luận bàn. Khi luận bàn, không cẩn thận thương tổn đến đối phương là chuyện thường, các trưởng lão tuyệt đối sẽ không trách cứ ta.”



Cùng lúc đó, cửa học đường xuất hiện một trận xôn xao.

Một bạch y công tử từ bên ngoài đi vào học đường, dung mạo tuyệt mỹ làm các đệ tử có mặt đều sôi nổi dừng lại việc luận bàn, khe khẽ nói nhỏ lên.



“Công tử này là ai a? Lớn lên thật là đẹp, là người Ô gia chúng ta sao?”



“Hẳn là không phải, ta chưa từng gặp qua người này.”



“Người này lớn lên thật đẹp, hắn rốt cuộc là nam hay là nữ?” Có nam tử đệ đỏ mặt dùng khuỷu tay đỉnh đỉnh người bên cạnh hỏi.



Người nọ nhìn người tiến vào cũng là hai mắt đăm đăm: “Có nam nhân nào lớn lên đẹp như vậy, khẳng định là cô nương.”



Lập tức liền có nữ đệ tử phản bác bọn họ: “Các ngươi mắt có mù không, hắn rõ ràng chính là một nam tử, các ngươi không thấy hắn mặc nam trang sao?”



“Có ai quy định mặc nam trang chính là nam, nhất định là nữ? Giống các ngươi nữ hài tử lúc đi ra ngoài rèn luyện, có người vì tiện lợi, nữ giả nam trang đi rèn luyện sao?”



Nữ đệ tử hừ lạnh: “Các ngươi gặp qua có cái nào nữ tử cao như vậy sao? So các ngươi còn cao hơn, ta xem các ngươi bởi vì hắn lớn lên đẹp, liền hy vọng hắn là cô nương, như vậy liền có thể cưới về nhà, đúng không?”



Nam đệ tử phản bác nói: “Chẳng lẽ các ngươi không phải bởi vì hắn đẹp, hy vọng hắn là nam nhân, sau đó liền có cơ hội gả cho hắn?”



“.Ngươi……” Nữ đệ tử chán nản, không khỏi đỏ mặt hướng bạch y công tử ngắm đi, lại phát hiện bạch y công tử căn bản là không nhìn các nàng, tròng mắt như mã não đen ở trong sân đổi tới đổi lui, tầm mắt không ngừng ở trong sân tìm kiếm, cuối cùng, ngừng ở trong góc viện, nơi đó đúng là nơi Ô Hạ cùng Ô Hi luận bàn.



Bạch y công tử khóe miệng hơi hơi kéo lên, tươi cười tựa như hoa quỳnh, đẹp đến thiên địa thất sắc. Mọi người không khỏi nhìn đến thất thần, đã không còn nhớ rõ đêm nay là năm nào, đều ngừng thở, sợ làm quấy nhiễu đến đối phương.



Hắn cất bước, vừa đi vừa mở ra đôi tay cười hô: “Tiểu Hi……”



Mọi người nghe được là thanh âm của nam nhân, nhanh chóng lấy lại tinh thần, chỉ thấy Ô Hi bị bạch y công tử ôm vào trong lồng ngực. Ngay sau đó, liền nhìn thấy nữ quỷ linh của Ô Hạ tấn công về hướng bạch y công tử cùng Ô Hi, thế công vừa hung lại mạnh, quả thực chính là muốn lấy mạng đối phương.



Mọi người kinh hô: “Tiểu Hi, các ngươi cẩn thận.”