Ông Xã Trong Game Đòi Gặp Mặt, Làm Sao Đây?

Chương 53: Không tên



EDIT: EN

"Đừng nói cho em ấy biết là tôi đã biết em ấy là ai."

Trong thâm tâm Đổng Thiếu Khinh lần đầu có cái cảm giác thật khó khăn, đêm nay anh mới đồng ý với đồ đệ xong, rằng sẽ không nói cho Thạch Cẩn Hành biết cậu là ai...... Nhưng hiện tại Thạch Cẩn Hành lại nói với mình, là đừng nói với Đào Diệp rằng cậu ta đã biết Đào Diệp là ai.

Thật là rối lung tung beng mà, anh đỡ trán nói: "Như vậy hình như không tốt lắm, thật giống như đang lừa gạt ấy." Anh hẳn nên nói cho Đào Diệp, để cho Đào Diệp tự mình quyết định, bởi vì ngay từ đầu người không tốt chính là Thạch Cẩn Hành, cho nên mới dẫn đến cái cục diện như hôm nay.

"Coi như xem tôi đáng thương được không." Vậy mà đối phương lại nói thế.

Đổng Thiếu Khinh cười giận, nói: "Cậu đáng thương chỗ nào? Tui thiệt nhìn không thấy nha."

"Thật đáng thương." Chăn đơn gối chiếc mà.

"Không thương lượng nữa, cậu tự ngẫm mà xem......" Lại để cậu ta gây họa cho đồ đệ mình nữa sao? Này không phải là đẩy Đào Diệp về hướng than nóng hả?

Người ta là một người thanh niên ngàn tốt, ở vậy không được sao, một hai lại để mình hướng về cái cảnh sống không dành cho đàn ông nữa chứ?

Cho dù thân là bạn tốt của Thạch Cẩn Hành, Đổng Thiếu Khinh cũng muốn vuốt lương tâm nói một câu, nếu mình là Đào Diệp, thì tuyệt đối là rời bỏ Thạch Cẩn Hành.

"Tôi nhớ em ấy." Thạch Cẩn Hành nói.

"Hai người mới ở chung một tháng mà thôi." Chỉ vẻn vẹn ba mươi ngày, thì làm sao khiến Đổng Thiếu Khinh tin tưởng mối quan hệ giữa hai người nghiêm trọng đến vậy chứ.

Một người đàn ông không biết tình yêu là gì, cũng không biết nhớ nhung là gì, anh không tin tình cảm có thể tha thứ.

"Dù cho em ấy không thích tôi, thì ở bên cạnh tôi cũng tốt." Lời này của Thạch Cẩn Hành nói ra có chút mùi vị bất chấp mọi thứ.

Đổng Thiếu Khinh cười lạnh nói: "Vậy thì cũng để người ta nguyện ý chứ."

Đúng vậy, Đào Diệp sao có thể nguyện ý được chứ. Từ trong trò chơi gặp được Thạch Cẩn Hành, cậu liền dứt khoát tháo game, như vậy liền thanh tịnh.

"Cậu ba hoa làm gì nữa, bây giờ đồ đệ tui không lên game." Đại Vĩ Ba Lang mỗi ngày đều mắng Thạch Cẩn Hành

Chính là vì cậu ta nên Đào Diệp mới không lên game.

"Nhưng em ấy không lên sao lại trách tôi, tôi cũng hy vọng em ấy lên mà."

"Không trách cậu thì trách ai?"

Thạch Cẩn Hành cũng không mở nick Tiểu Phiến Đào chơi nữa, bởi vì anh nghe Đổng Thiếu Khinh nói, người kia đã tháo game rồi.

"Nhắc mới nhớ, hải sản mà Đào Diệp gửi ăn ngon thật, hay tôi nên gọi để em ấy gửi nhiều chút nhỉ."

"Ăn ngon thì ăn đi."

Trở lại nhà, không gian tối thui. Thạch Cẩn Hành bật đèn, ngã vào trên sô pha nằm thật nhàn nhã.

Đột nhiên, anh vươn tay kéo ngăn kéo tủ bên cạnh bàn, lấy ra tấm giấy chứng nhận bất động sản.

Kỳ thật nhà này đã sớm sang tên qua cho Đào Diệp, ngày hôm đó vốn nên đưa cho Đào Diệp. Bất quá về đến nhà thì nhìn thấy nụ cười lấy lòng của Đào Diệp, anh liền cảm tháy vô vị mất mác.

Cho Đào Diệp nhiều thứ hơn nữa, cũng không có tác dụng, ngay từ đầu cậu đã không muốn rồi.

"Đô...... Đô...... Đô......" Qua ba tiếng đầu thì điện thoại lại kêu vội hơn.

Loại chuyện đổi số để gọi này, Thạch Cẩn Hành làm không được. Không như lúc mới thích Đào Diệp, anh có thể làm như vậy, nhưng về sau, thì khi nhìn thẳng vào người kia cũng thấy thẹn, sợ hãi sẽ bị nhìn thấu tâm can.

"Đại sư phụ, anh còn muốn hải sản không? Thích nhất loại nào? Em sẽ gửi cho anh nhiều chút nha."

"Được được được, loại lúc trước ấy, anh lấy để làm quà cho người khác."

Mười ngày trôi qua quá nhanh, Đào Diệp cũng sắp phải trở về thủ đô, nên ra ngoài mua một đống hải sản gửi qua cho Đại Vĩ Ba Lang.

Thật ra cậu cũng biết rõ, đối có đồ ngon nào mà đối phương không hưởng qua. Hải sản nơi trấn nhỏ này, đều là của nhà, tốt ở chỗ rất tự nhiên.

"Vậy khi nào thì em về?"

"Chắc khoảng đàu thu thì em sẽ trở lại."

"Được, lúc về có muộn gặp mặt không?"

Đào Diệp không trả lời câu hỏi này, cậu cảm thấy không cần thiệt hẹn nhau ra, chẳng qua hơi khó mở miệng.

Đối với những người như họ, phải giữ một khoảng cách ổn định, cậu nghĩ như vậy.

Ngày nhận được đống đồ, Đổng Thiếu Khinh mở bao, chia thành một phần riêng, ném vào xe rồi chạy thẳng đến nhà Thạch Cẩn Hành.

Tên kia từ lúc kì nghỉ hè bắt đầu, thì cứ ống như mấy thanh niên tự kỷ.

Đã lâu rồi Đổng Thiếu Khinh cũng không thấy lại bộ dáng nhàn nhã của tên kia, chắc hẳn vì chuyện gì đó nên mới thế.

Kỳ thật cũng không phải chuyện gì lạ, có lẽ là do quá ô đơn.

"Cho nè, Đào Diệp gửi."

Mở cửa thì nhìn thấy một thanh niên mặc quần áo ở nhà, Đổng Thiếu Khinh lấy bao đồ nhét vào lòng anh.

Thạch Cẩn Hành bị nhét một túi đồ, mũi ngửi thấy đầy vị hải sản.

"Em ấy trở lại rồi hả?"

"Chắc vậy."

Đối phương có nói, bao lúc đồ được gửi tới cũng là lúc cậu trở về thủ đô, cho nên nếu tính ra thì chắc đã trở lại rồi nhỉ.

Đào Diệp vừa lên thủ đô đã gọi cho Trần Duy Vũ, nói rằng tối nay có thể đến làm.

"Đến đây đi, trước mời em một bữa cái đã."

Cho nên mới có màn hai thanh niên ngồi xổm bên lề đường ăn mì...... Không còn cách nào, ông chủ bán quá đắt nên cũng hết chỗ rồi.

"Đây Đây là cái thứ gọi là mời cơm sao, hả?" Đào Diệp nhét mì xào vào miệng, thật là, cũng ngon quá đi.

Hương vị độc đáo, trước kia chưa từng ăn qua.

"Hắc hắc, chủ quán ba năm mới bày quán, cơ hội hiếm có đó."

"Ừ."

Một chiếc màu xe màu xám bạc chạy đến trước mặt họ, cửa sổ xe hàng đi xuống, bên trong lộ ra một khuôn mặt đầy kin ngạc, trong miệng còn hô: "Đào Diệp?"

Đang suy nghĩ tên ngốc mang kính râm bất chấp giờ giấc kia là ai thì vừa nghe thấy thanh âm, mì trong miệng Đào Diệp đều bị dọa mà rớt ra hết.

Cậu nhìn Đại Vĩ Ba Lang buông mắt kính, lộ ra gương mặt quen thuộc, vẫn đẹp trai đến không tim không phổi, sống như một côn tử quý phái.

"Siêu xe." Trần Duy Vũ ở bên cạnh chỉ chú ý chiếc xe.

"Đại sư phụ, làm gì ở đây vậy?" Nếu gặp phải thì Đào Diệp cũng đành vẫy cẫy tay với anh, sau đó đá đá Trần Duy Vũ ở bên cạnh: "Anh ấy là Đổng Thiếu Khinh."

"Gì?" Trần Duy Vũ đầu óc ong một tiếng, mắt chuyển vê phía mặt Đổng Thiếu Khinh.

"Ngồi xổm ở đây làm chi thế?" Đổng Thiếu Khinh nhìn nhìn đĩa mì xào trong tay cậu, ánh mắt lộ ra vẻ đau lòng, đây là đồ đệ nhà mình, là người mà Thạch Cẩn Hành ngày đêm tơ tưởng, sao lại lưu lạc đến nông nỗi này: "Mau lên xe, sư em đi ăn."

"Không cần đâu sư phụ." Anh ở trên xe, Thạch Cẩn Hành sao lại không đi cùng chứ, gặp cũng chỉ them xấu hổ thôi.

"Đừng cãi, mau lên xe, nghe không?" Đổng Thiếu Khinh đầy vẻ đau lòng, Đào Diệp nhìn thấy thì vừa ấm lòng vừa buồn cười, thật ra anh không cần đau lòng đâu, mì xào rất ngon mà.

"Em chỉ muốn ăn mì." Cậu lắc đầu, kia mỉm cười, một nụ cười rất chuẩn mực.

Đổng Thiếu Khinh cũng cảm thấy da đầu tê rần, không thể cùng cậu nói chuyện yên ổn được, tên nhóc này không nghe ai khuyên, nói sao cũng thế...... Anh mơ hồ, biết lý do vì sao Thạch Cẩn Hành đau đầu rồi.

"Đồ đệ." Anh mở cửa xe bước xuống.

Xuyên thấu qua xe, rất nhanh Đào Diệp đã thấy Thạch Cẩn Hành ngồi trên ghế lái, anh đang nhìn sang bên này.

Đột nhiên cảm thấy giật mình, Đào Diệp vội dời tầm mắt đi, đứng lên đối mặt Đổng Thiếu Khinh.

"Hai người định đi đâu? Ăn cơm thì sao lại qua đây chứ?"

"Còn chưa đói nữa, lại đây ngóng để kiếm em, không nghĩ tới thật đúng là......" Đổng Thiếu Khinh quay đầu nhìn Thạch Cẩn Hành, bĩu môi nói: "A Hành đúng là vận chó săn, ha ha ha."

Kỳ thật bọn họ đi quán bar, hỏi bartender, bartender nói hai người vừa ra cửa, đi ăn mì ở tiệm của Lưu sư phụ. "Phải không, em cũng no rồi." Đào Diệp bưng mì trong tay, kỳ thật cậu chỉ mới ăn có một chút.

"Đừng ăn mì, đi một chút đi, sư phụ mời." Đổng Thiếu Khinh không nói hai lời, đoạt đĩa mì trong tay Đào Diệp, muốn kéo hắn lên xe.

"Em còn bạn nữa, sư phụ, lần sau được không?" Mặt Đào Diệp lộ vẻ khó xử, nhìn nhìn Trần Duy Vũ bên cạnh mình.

Đổng Thiếu Khinh nói: "Vậy kêu bạn em đi cùng đi, đi một chút thôi." Anh vậy mà lại lôi kéo Trần Duy Vũ lên xe chung.

Đậu......

Sauk hi lên xe, Trần Duy Vũ nói thầm vào bên tai của Đào Diệp bên, trừ lần đó ra thì không còn gì nữa.

Đào Diệp cười khổ, cậu biết Trần Duy Vũ lại muốn trêu chọc mình.

Nếu chỉ biết mỗi mình Đổng Thiếu Khinh, thì mình sẽ rất thích ý mà khoe ra, cơ mà lại mua một tặng một, này rất xấu hổ.

"Muốn đi ăn ở đâu?" Thạch Cẩn Hành quay đầu lại, rõ rang nhắm vào người cuối xe.

Đào Diệp không trả lời lại thì không tốt không tốt, thẹn thùng nói: "Hai người làm chủ, nơi nào cũng được, em không kén ăn."

"Đừng gạt người." Thạch Cẩn Hành buông lời, anh nói: "Tài nấu của tôi tương đương đầu bếp năm sao, vậy mà lúc nấu cho em ăn em lại nói cũng thường thôi."

Anh còn nhớ rõ.

Mặt Đào Diệp nóng rát, cúi đầu có chút khó chịu.

Cho nên nói trước mặt nhắc tới nhắc lui chuyện cũ, la việc khiến người ta khó chịu nhất.

Không gặp mặt chẳng phải tốt hơn sao.

"Được rồi A Hành, nói ít lại đôi câu đi." Đổng Thiếu Khinh thấy anh làm bộ đến thế, hệt như trưng ra cái điểm tính toán chi li, làm trò trước mặt người ngoài, ngay cả anh cũng cảm thấy thẹn nữa là.

"Vì sao lại không thể nói?" Có ủy khuất không nói rõ ràng, vậy sao người ta biết chứ?

"Được rồi được rồi, nghiêm túc lái xe đi." Đổng Thiếu Khinh thật sợ hãi, nếu cứ thế này thì sao mà vui vẻ ăn cơm chứ.

Đào Diệp ngồi ở phía sau, yên lặng cúi đầu.

"Đồ em còn ở chỗ tôi nhiều lắm, khi nào thì đến dọn đây?"

Anh lại nói them một câu khiến Đổng Thiếu Khinh hận không thể cho quấn băng diính lên miệng anh.

"Không cần, những thứ đó đều do anh mua, anh xem rồi xử lý đi." Đào Diệp âm thầm hít sâu, khiến mình quên đi mấy câu hỏi này.

Nhưng thanh âm vẫn còn quanh quẩn đâu đó, khiến người nghe thật không đành lòng.

"A Hành!" Đổng Thiếu Khinh cảnh cáo một câu, lchặn lại mấy lời của anh, tốt nhất là câm miệng đi.

"Ngày mai tôi rảnh, sang em đến đây đi." Thạch Cẩn Hành tiếp tục nói, cho dù có cản cũng không được.

Đổng Thiếu Khinh sắp bị anh làm cho tức chết, cùng lại đây với cậu ta, cứ nghĩ rằng tạo cơ hội cho hai người nói chuyện, không nghĩ tới cục diện lại thành như vậy.

Anh hận đến ruột tái hết rồi, sớm biết vậy thì không nên đến đây với Thạch Cẩn Hành.

"Thật sự không cần đâu, anh tùy tiện xử lý là được." Đào Diệp không biết Thạch Cẩn Hành đang kiên trì cái gì, làm thế có ý nghĩa gì sao, là muốn trả đồ hay gì khác?

Nếu đúng như lời nói, vậy anh rất tuyệt với, rất đàn ông.