Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 85: Trái Tim Đập Thình Thịch






Cô là người duy nhất

Lam Ngọc Anh vội vàng rũ mất xuống, không dám nhìn anh.


Cho dù làm như vậy nhưng cũng không cso cách nào kiềm chế trái tim đang đập thình thịch của cô.


Trần Phong Sinh đối diện đã đứng lên, trong tay anh ta ôm một nữ phục vụ yểu điệu, trong mát hiện lên vẻ vội vàng: “Trường Minh, hai người định thế nào? Lên tầng thuê phòng hay về nhà?"

Có vẻ như là cần giải quyết vấn đề gì đó...


Lam Ngọc Anh ngay lập tức thu hồi ánh mắt của mình lại.


Hoàng Trường Minh hờ hững nói: “Về nhà.”

Nói xong, anh xách Lam Ngọc

Anh đang ngồi trên số pha lên.


Ra khỏi câu lạc bộ, tài xế lái chiếc Land Rover đang đứng đợi sẵn ở phía trước, anh ta mở cửa xe cho bọn họ.


Bộ dạng của Hoàng Trường Minh giống như say rượu, nhưng bước chân anh vẫn rất rõ ràng, tuy nhiên anh cứ thích dựa toàn bộ cơ thể mình lên người cô, đến lúc xuống xe, nửa vai Lam Ngọc Anh đã tê dại.


Trước tiên cô đi tắm rửa, sau khi tắm xong thì xuống dưới nhà lấy một cốc nước mật ong.



Khi cô trở về phong ngủ, Hoàng Trường Minh đã tầm rửa xong, anh đang gối lên cánh tay nằm ngửa ở trên giường.


Trên người anh chỉ cuốn mỗi chiếc khăn tắm, trên lồng ngực rắn chắn vẫn còn vài giọt nước chưa được lau khô, dưới ánh đèn, thật sự khiến cho người ta muốn phạm tội.


Lam Ngọc Anh đi đến, đặt cốc nước mật ong lên cái tủ đầu giường cho anh.


Cô đang định đi vòng sang đâu bên kia cường lớn thì Hoàng Trường Minh vươn tay nắm lấy cổ tay cô, anh không tốn nhiều sức đã ôm được cô đặt sang bên cạnh, hai bàn tay ôm lấy eo CÔ.


Lam Ngọc Anh thở hổm hến một chút, cắm bị ép đặt lên vai anh.


Cô không khỏi ngước mắt nhìn

Hoàng Trường Minh.


Cô nhìn thấy đôi mắt thâm thúy của anh nhằm chặt, ánh đèn chiếu lên sống mũi cao thẳng của anh, đội mỗi mỏng hơi nhếch lên, nhìn anh có chút mệt mỏi.
"Không có lương tâm, hôm qua tôi mệt đến mức eo muốn gãy!”

Lam Ngọc Anh nhớ đến lời anh nói lúc ở hội sở giải trí, hai tai lập tức đỏ ửng.


Anh rất mệt mỏi sau khi làm loại chuyện này....


Cảm giác được lòng bàn tay anh đang xoa xoa eo cô, Lam Ngọc Anh liếm môi một cái, tốt bụng nhắc nhở: “Nếu không được thì đêm nay đừng làm...
“Em nói ai không được?" Hoàng Trường Minh đột nhiên mở to hai måt.



Lam Ngọc Anh bị ánh sáng trong mắt anh dọa sợ, lập tức hối hận.
“Ý của tôi là..
“Để tôi cho em biết tôi có được hay không?”

Hoàng Trường Minh nghiến rằng, không cho cô cơ cơ hội nói chuyện, anh trở mình xé rách xiềng xích trói buộc hai người.
Mời bạn đọc truyện tại Truyện8 8.net

Dường như là để chứng minh anh có được hay không, anh giày và cô đến tận nửa đêm mới bằng lòng tha cho cô.


Hậu quả của việc túng dục quả độ chính là hai chân Lam Ngọc Anh giống như dặm trên bông, bước đi nhẹ nhàng.


Bọn họ hình như làm chuyện đó quá thường xuyên...


Trên xe bus, Lam Ngọc Anh dùng điện thoại lên mạng tra những tác hại của việc túng dục quá độ, quả thật vừa xấu hổ vừa bối rối.


Đến bệnh viện, cơ thể của bà ngoại khôi phục khá tốt, vẻ mặt hồng hào, có thể tự mình xuống tang di dao.


Lam Ngọc Anh đỡ bà cụ trở lại phòng bệnh, bà ngoại nói với cô: “Ngọc Anh, bà muốn trở về quê mấy hôm." “Ở nông thôn ạ?” Lam Ngọc Anh ngạc nhiên.
"Ừm.” Bà ngoại gật đầu, sau đó thở dài nói: “Tối hôm qua bà mơ thấy ông nội cháu, nhớ lại khoảng thời gian còn sống với ông ấy ở nông thôn, bà ở bệnh viện hơn một năm rồi, thực sự rất nhớ quê hương

Lam Ngọc Anh nhìn thấy một tầng nước mắt trong mắt bà ngoại khi bà nhắc đến ồn ngoại, trong lòng rất khó chịu.


Lời từ chối đến cửa miệng rồi nhưng cô lại nuốt ngược lại, có nghĩ một chút rồi nói: “Để cháu hỏi bác sĩ Trần một chút."


Khi cô đến văn phòng của bác sĩ ngoại khoa, TrầnPhong Sinh đứng dậy lấy cho cô một cốc nước.


Dường như khi khoác tấm áo trắng của bác sĩ lên người, anh ta biến thành một con người khác: "Bà cụ sau khi mổ xong các phương diện khác đều rất, không có biến chứng gì xuất hiện, tạm thời xuất viện mấy ngày cũng không có vấn đề gì, hơn nữa ở trong bệnh viện lâu ngày sẽ dễ dàng cảm thấy buồn bực khó chịu, để cho bà cụ thay đổi bầu không khí sẽ tốt hơn cho cơ thể và tinh thần của bà cu “Cảm ơn, có anh nói như vậy trong lòng tôi cũng bớt lo hơn." Lam Ngọc Anh nhẹ nhàng thở ra.
"Không có gì, đây là điều tôi phải làm." Trần Phong Sinh cười, hai tay đút trong túi áo khoác trắng: "Để bà cụ chú ý nghỉ ngơi nhiều là được, luôn luôn bảo trì tâm trạng thoải mái, bình thường đừng để bà cụ ăn quá no, ăn nhiều rau củ xanh vào.
Nếu cô vẫn không yên tâm thì có thể lưu lại số điện thoại của tôi, nếu có gì xảy ra có thể liên hệ tôi!”

Lam Ngọc Anh lấy điện thoại ra động tác bằng dưng dừng lại.


Trong đầu có hiện ra bộ mặt u ám của ai đó, cô liếm môi một cái: "Ừm, đến lúc đó tôi sẽ hỏi Anh Hoàng...
“Cũng được!” Trần Phong Sinh hơi nhíu mày sau đó gật đầu.


Cô vừa trở lại phòng bệnh, bà ngoại đã vội hỏi: “Bác sĩ Trần nói thế nào?"

Sau khi Lam Ngọc Anh chuyển lại lời của bác sĩ Trần với bà, bà ngoại rất vui, cả khuôn mặt như tỏa sáng “Quả tốt rồi!”

Nghĩ đến tác hại của việc tính dục quá độ mà sáng nay có tra được trên mạng, Lam Ngọc Anh nuốt nước bọt một cái: "Bà ngoại, cuối tuần sau cháu có một kỳ nghỉ lễ dài tháng mười một, để nhân viên điều dưỡng nghỉ ngơi, cháu về quê ở với bà vài ngày!

Rất nhanh đã đến cuối tuần.


Lam Ngọc Anh dậy sớm để hoàn thành hết tất cả các thủ tục xuất viện, sau đó cùng bà ngoại ngồi xe lửa về quê,

Bởi vì quên ngoại là ở nông thôn, sau khi xuống xe lửa còn đi ô tô hơn một tiếng đồng hồ nữa, cô vừa lái xe không được bao lâu thì nhạc chuông điện thoại vang lên.


Dường như anh nghe thấy tiếng động lạ ở bên này cho nên không hỏi cô một cách gọn gàng dứt khát như mọi khi mà hỏi cô đang ở đâu.


Lam Ngọc Anh ăn ngay nói thật: “Tôi đang ở trên xe...
“Trên xe?" Hoàng Trường Minh ngạc nhiên.
"Hôm nay bà ngoại tôi xuất viện, tôi về quê ở với bà mấy hôm.
“Bao giờ về?” “Hết kỳ nghỉ lễ tháng mười một sẽ về"

Giọng điệu của Hoàng Trường Minh không vui: “Lâu vậy sao?" "Ừm.

Lam Ngọc Anh gật đầy, cho dù là anh không nhìn thấy.


Một luca lâu sau, đầu dây lên kia vẫn không có bất kì động tĩnh gì cả, cô cầm điện thoại từ bên tại lên nhìn mới phát hiện Hoàng Trường Minh đã cúp máy từ khi nào rồi.


Bà ngoại nhìn sang hỏi: "Trường Minh?" "Dạ Lam Ngọc Anh trả lời, trong lòng không biết anh như vậy là đang tức giận hay không tức giận.


Căn nhà ở nông thôn lâu rồi không có người ở, cô phải dọn dẹp cả một buổi chiều mới sạch.


Buổi tối sau khi Lam Ngọc Anh ăn cơm xong thì cảm thấy hơi mệt nên đi ngủ sớm, kết quả là cô mơ thấy Hoàng Trường Minh, mơ thấy nụ hôn mạnh mẽ và nóng bỏng của anh, sau đó cô bị anh đẻ dưới người....


Sáng hôm sau cô tỉnh dậy, cảm thấy xấu hổ không chịu được.


Rõ ràng là cô sợ bị tính dục quá độ nên chạy về quê tránh nạn, vậy mà cô lại không có liêm sỉ mơ tới chuyện đó!

Sau khi rửa mặt bằng nước lạnh,

Lam Ngọc Anh lấy cớ đi ra cửa tiệm tạp hóa mua sữa nhưng thật ra cô muốn ra ngoài hít thở không khí trong lòng, tiện thể loại bỏ mấy thứ đen tối trong đầu cô.


Sau khi mua xong, cô ra bờ sông đi dạo một vòng, lúc trở về cô thấy có một chiếc Land Rover màu trắng đang đỗ trước cửa nhà cô.


Lam Ngọc Anh chóng mặt khi nhìn số năm số tám trên biển xe.


Sau khi cô bước vào cửa, cô thấy một bóng người cao lớn đang đứng ở giữa sân, đôi mắt sâu thẳm của anh vừa liếc qua cô thôi cũng đủ để trái tim cô đập thình thịch.



.