Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 78: Sinh Nhật






Vị trí đẹp tầng trệt phòng bệnh cao cấp, lấy ánh sáng cũng tốt.


Lam Ngọc Anh đứng bên cửa số, ánh chiều tà kéo căng rọi trên mặt, hình ảnh tối hôm qua liên tục ùa về trong tâm trí.


Lúc Hoàng Trường Minh rút ra bao cao su, cô còn tưởng rằng anh cố ý đùa cô.


Không nghĩ tới một giây sau đã thật sự nhào tới, theo ghế dựa bị đặt nằm ngang, anh ngang qua người cô, sau đó chính là tiếng kéo khóa kéo quần soóc của cô, thắng thắng đến nỗi không thể thắng thắng hơn.


Lam Ngọc Anh muốn vùng vẫy, sợ lúc nào cũng sẽ có thể có người tới gần.


Dường như cả một buổi tối, thân xe đều không ngừng chấn động.


Đây có thể là chuyện điên cuồng nhất cô từng làm tới bây giờ, chỉ là nhớ lại cũng cảm thấy nóng mặt.
“Say này tôi chỉ cho phép em hát cho một mình tôi nghe."

Lam Ngọc Anh nghĩ đến hôm qua chơi xe chẩn, anh nói bên tại cô

Giơ tay mò cổ áo, cách quần áo có thể cảm nhận được chìa khóa nhỏ treo trên xương quai xanh, hôm đó lúc anh tự cài cho cô, cũng đã nói như thế: “Sau này tới chỗ nào cũng phải đeo.


Sau này, sau này nữa...


Lam Ngọc Anh hé miệng, giữa bọn họ nào có nhiều sau này như vậy.


Lắc đầu, cô quay người lại, phát hiện bà đang nằm trên giường bệnh híp mắt cười dịu dàng nhìn cô.
“Trường Minh đưa à?" "Vâng.



Bà cười đưa tay về phía cô, Lam Ngọc Anh bước tới: “Bà nhìn một chút, quý giả thật, kim cương nhiều như vậy.” “Cháu không muốn, chỉ là anh ấy không cho là không được..


Lúc Lam Ngọc Anh nghĩ đến hành động ở New York, còn có chút bất lực, cũng không biết nói lời như vậy vào tai bà ngoại càng giống như làm nũng.
“Ngọc Anh, cuối cùng ông trời cũng xem như đối xử không tệ với cháu.
Cháu cũng phải cố gắng quý trọng đoạn duyên phận này!” Bà than thở mà cười, lại không nhịn được mà bùi ngùi xúc động: "Bà biết, trong lòng cháu vẫn không thể bỏ được cậu ta...
Bà cũng không thể không thừa nhận, Nguyễn Phong cũng là đứa trẻ tốt, chỉ là cậu ấy cũng xem như lớn hơn cháu hai tuổi, nhưng tiếc rằng cậu ấy từng kết hôn, còn đưa theo đứa con..


Ánh mắt Lam Ngọc Anh chim xuống: “Cháu biết

Bà ngoại thấy thế, muốn nói nhưng lại thở dài rồi thôi, không nói nữa.


Buổi tối hai ông cháu ăn xong, Hoàng Trường Minh gọi đến, nói là đã tới bệnh viện.


Cúp điện thoại, bà ngoại liên vừa cười vừa hối.
“Mau đi đi!

Lam Ngọc Anh đi ra khỏi nhà lớn, Phan Duy đứng bên cạnh Bentley thay cô mở cửa xe.


Đáng lẽ ra mới từ quán bar xuống, chân dài của Hoàng Trường Minh trùng xuống, giày da khẽ rung, hơi thở có một chút mùi rượu, nhưng không đậm lầm.


Thời gian này không kẹt xe, một đường thông thoáng.


Hoàng Trường Minh hỏi: "Bà ngoại thế nào?” “Rất khỏe." Lam Ngọc Anh trải lời anh.
“Ừ.” Hoàng Trường Minh gật đâu.


Lam Ngọc Anh liếc nhìn anh, luôn cảm thấy anh như có lời muốn nói...


Sau đó, Hoàng Trường Minh lấy ra điều thuốc từ trong hộp thuốc lá, nhưng không châm lửa.


Đầu ngón tay vuốt nhẹ lên mặt điều thuốc, ra vẻ như lơ đăng liếc nhìn Phan Duy phía trước một chút: “Khu.
"Đúng rồi, Tổng giám đốc Hoàng." Phan Duy quay đầu, dáng vẻ vừa nhớ tới nói: “Ông Đổng tập đoàn Đại Thương muốn mời ngài tới khách sạn họp mặt.
"Hửm?” Hoàng Trường Minh nhíu mày.


Phan Duy tận lực ngừng lại, mới mở miệng nói: "Ba tuần sau không phải sinh nhật ngài sao, cũng là muốn mượn cơ hội để thân cận

Hoàng Trường Minh không để lại chút dấu vết nào nhìn bên cạnh một chút, khẽ nói "Ừ."

Lam Ngọc Anh khẽ cắn môi.


Sinh nhật...


Thời gian nhanh chóng trôi, chớp mắt đã trôi qua cha tuần.


Lam Ngọc Anh ngôi trước bàn làm việc, trạng thái có chứt mất tập trung, trên màn ảnh máy tính phản chiều gương mặt thấp thỏm không yên của cô.


Hai tay gõ trên bàn phím mấy phút, cuối cùng cô vẫn đứng lên.



Lấy điện thoại đến phòng giải khát, bấm gọi cho bạn thân: “Cá con, là tớ "Ngọc Anh, sao rồi?"

Lam Ngọc Anh biểu lộ ra vẻ có chút không tự nhiên, do dự nửa ngày, mới hỏi: "Hức, nếu như là sinh nhật bạn khác phải của cậu, bình thường sẽ tặng quà gì..


Lúc bóng đêm dần bao phủ, Lam Ngọc Anh xách túi đến khu nhỏ xa hoa.


Cho rằng đêm nay sẽ không nhận được điện thoại của Hoàng Trường Minh, không nghĩ tới anh vẫn gọi tới, bảo cô tới đây.


Tay đặt trên túi, khác với bình thường, có hơi phinh ra.


Lam Ngọc Anh hít một hơi, vẫn còn hơi căng thẳng.


Một chiếc xe con im hơi lặng tiếng chạy qua người cô, đột nhiên cửa sau xe mở ra, một cánh tay mạnh mẽ duỗi ra, trực tiếp kéo cô vào trong xe.


Nếu là người khác nhất định cho rằng gặp phải cướp.


Lam Ngọc Anh ngã ngồi phía sau xe, chạm phải một đôi mắt sâu thảm trầm lặng.


Trong Hoàng Trường Minh cầm điếu thuốc, nuốt mây nhả khói, có vẻ tâm tình dường như cũng không tệ lắm: “Từ xa đã nhìn thấy em, đi hậm như sên "...
Lam Ngọc Anh không cãi với anh.


Đây chính là lối vào khu nhỏ, Bentley giảm tốc lái vào.


Xuống lầu dưới, Phan Duy mở cửa sau xe, đến cốp xe và lấy ra hai túi xách tay: "Tổng giám đốc Hoàng, những món quà này tôi giúp anh cầm lên nhé?" “Ừ.” Hoàng Trường Minh hời hợt.


Đi vào thang máy, tầm mắt Lam Ngọc Anh liếc nhìn trong túi.


Bên trong muôn màu rực rỡ, đều là những chiếc hộp đóng gói tinh xảo, ký hiệu mặt trên đều là hiệu đắt giá xa xỉ, thêm nữa càng đáng sợ hơn chính là có một hộp nhỏ trong suốt phía trên, bên trong là chiếc chìa khóa xe hình con trâu đực.


Lam Ngọc Anh im lặng, giấu túi xách đáng sau,


Vào cửa, Phan Duy đặt đồ ở sảnh rồi gật đầu rời đi.


Hoàng Trường Minh dường như không quá hứng thú, chỉ là quét mắt rồi kéo cà vạt đi vào trong, Lam Ngọc Anh thay giày rồi đi theo phía sau, vẫn giấu túi xách sau lưng, như sợ bị phát hiện.


Cởi áo khoác tiện tay phất lên lan can, anh khuỵu chân ngồi trên ghế salon.


Cũng không mở ti vị, chỉ là khoanh hai tay trên đầu gối.


Ánh mắt sâu thẳm trầm lặng nhìn chăm chú cô một lát, thấy cô không có hành động gì, mày khẽ nhíu: “Hôm đó lời của Phan Duy ở trong xe em không nghe thấy?" “Nói gì cơ?" Lam Ngọc Anh liếm môi.
“Thôi quên đi." Sắc mặt Hoàng Trường Minh tồi tệ.


Lam Ngọc Anh liếc nhìn về phía sảnh, cẩn thận từng li từng tí dò hỏi: “Vầy, ý anh là câu hôm nay là sinh nhật anh đó hả.
"Em đã nghe thấy mà không có ý kiến gì à?" Hoàng Trường Minh hừ lạnh.


Lam Ngọc Anh mất tự nhiên kéo dây đeo chéo trước mặt, cuối cùng vẫn thả lỏng hai tay.


Cô nghĩ một chút, không thể làm gì khác hơn là đi tới trước mặt anh, như một đứa trẻ cẩn trọng, đôi tay vòng trước người, dịu dàng gọi tên anh: "Hoàng Trường Minh, sinh nhật vui vẻ! “Đây là lần thứ hai em gọi đầy đủ tên tôi.”

Hầu kết Hoàng Trường Minh giật giật, ánh mắt sâu thẳm trầm lặng chầm chậm nheo lại.
"Lần thứ hai?" Lam Ngọc Anh nghe xong thì kinh ngạc lại rất hoài nghi: "Vậy lần đầu tiên là khi nào?

Khỏe miệng Hoàng Trường Minh giật giật, từ chối trả lời vấn đề này, tiếng nói sâu lắng, mang theo tâm tình không thể nói cũng không diễn tả rõ được: "Lam Ngọc Anh, ngoài trừ cha mẹ tôi, người dám gọi tên tôi chỉ có em là người đầu tiên.



.