Nữ Hái Hoa Tặc Ngoại Truyện

Chương 7: Bức gian



Đầu tiên, ngươi phải biết rằng, thật ra hái hoa có độkhó khăn hơn xa sát thủ, nguyên nhân lớn nhất là mấy bằng hữu sát thủ luôn xấuhổ khi gặp ta. (mọi người: — —, là do bị ngươi chọc ghẹo đó ?? )

Nguyên do cũng là hái hoa so với sát thủ càng yêu cầukỹ năng chuyên nghiệp cùng giác ngộ cao.(Ê ê ê, ngươi đang trốn trong góc phòngthế kia, còn mặt mũi gì nữa không, muốn đùa giỡn ai vậy hả !!!) Giác ngộ nàytrong đó có một cái gọi là thức thời, cho nên, lão nương sờ sờ mũi, xuất ra hàokhí của bá vương Hạng Võ hét lớn một tiếng: “Xem tuyệt chiêu!!!!”

Âm lượng to lớn, ba người đều giật mình.

Tiếp đó trong chớp mắt, ầm một tiếng phá thông cửasau, soàn soạt chạy như điên…

Phía sau ba người cùng đuổi theo hướng ta, ta trốn ởngoài cốc trong bụi hoa bách hợp, ôi ôi ôi, cần phải bái lạy tổ sư gia mớiđược.

“Chạy trốn nhanh thật.” Là âm thanh của Lãnh Lạc.

“ Chúng ta theo sau như vậy cũng có thể chạy mất.” Làâm thanh của Nhiếp Kiềm.

“Người vừa nãy… rất giống Nhâm Thương Long?”

“Ừ, nhìn ra Thiên Nhân Trảm, hẳn là hắn.”

“Hừ hừ, không ngờ tiện nhân kia còn có cửa sau. Lạc,ta phải mau chóng trở về quân doanh, trong ba tháng, mặc kệ dùng phương phápgì, ta muốn thấy thủ cấp của ả.”

“Vâng, tướng quân.”

Ta núp trong bụi hoa, không dám nhúc nhích, hô hấpcũng ép xuống hết mức không ra một tiếng động, trong lòng cầu khẩn bọn họ đi mauđi mau.

Đang nghĩ như vậy, đột nhiên một đôi tay ấn lên thắtlưng ta, sau đó một thân thể trong lúc ta không kịp phát ra tiếng đè tới, taquay đầu lại, đúng lúc hôn vào khuôn mặt tuấn tú! “tiểu tiện”* nam kia!!!

* Lầnđầu chị gặp anh là lúc anh đang đi “xi xi” nên chị gọi anh ý là “tiều tiệnnam”.

Vốn nghĩ rằng lần này chết chắc rồi, không ngờ hắn chỉcúi người xuống, ta nhìn Nhiếp Kiềm cùng Lãnh Lạc đang tìm tòi xung quanh,không dám làm ra bất cứ động tĩnh nào. Vì vậy mặc cho thằng nhãi này trêu tứcđè hôn lão tử.

MMD, cái này thiệt thòi lớn nha…

Thật tức giận khó kìm nén, tay hắn đã nắm tay ta, kéotới chạm vào “tiểu đệ đệ” lúc này đã ngẩng cao đầu! Hắn cực lực kìm nén hô hấpxúc động, khuôn mặt lúc này thêm một chút sắc hồng .

“Tới đây!” Thanh âm rất nhỏ, hầu như chỉ nhìn thấykhẩu hình, thế nhưng lại có vẻ mị hoặc đáng ghét. Tay vừa đụng vào, hắn thiếuchút đã than nhẹ ra, ta quay đầu nhìn bọn Nhiếp Kiềm, hắn lập tức hôn mạnh lênmôi ta, cố sức đè lên mặt đất.

Trong đầu hung hăn mắng một tiếng, cũng không dám phảnkháng hắn, Lãnh Lạc cùng Nhiếp Kiềm không phải nói từ lâu đã hận lão tử thấuxương.

Tay hắn cơ hồ không bị khống chế nữa sờ loạn trênngười lão tử, ta mở mắt, sẽ không muốn làm ở chỗ này chứ?

Ánh mắt hắn sắc bén áp bức ta, dần dần nhìn giống nhưdã thú muốn ăn người thật cuồng loạn, môi rốt cục cũng tách ra, dựa sát bên taita, phun ra nhiệt khí trên lỗ tai: “Trước lấy tay,nhanh.”

Ta cắn răng nhìn, hắn hạ thấp giọng nói: “Muốn ba cáimột lúc?”

Ta nghe theo hạ thân thủ xuống phía dưới, thầm nghĩcâu này nghe sao quen tai thế a…

Tay đã dùng hết sức, hắn vẫn thấy chưa đủ, nhìn bọnNhiếp Kiềm đã đi xa, ta vừa định cố sức đẩy hắn, hắn đã đem Thiên Nhân Trảm đặttrên cổ ta, ánh mắt như muốn thiêu đốt người khác, nhưng ta ý thức được nếu nhưta có hơi phản khán, hắn tuyệt đối không do dự giết chết ta.

“Bản tọa đối với việc gian dâm với xác chết không cóhứng thú lắm.” Thanh âm hắn trầm thấp u ám, ta nghe mà lòng phát lạnh: “Thếnhưng cũng không ngại thử xem.”

“A ha ha…” Ta khéo tay vân vê mũi nhọn Thiên NhânTrảm, vô ý thức mở ra được một điểm.”Đại gia như ngài đây, làm sao Lưu Ly dámcó ý nghĩ gì khác.”

Hắn hừ lạnh một tiếng, trên mặt vốn rất khêu gợi lạihiện ra sự cuồng ngạo vương giả, kéo một tay lão tử đặt giữa thân hắn, ngạonghễ nói: “Hầu hạ ta!”

Một tay hắn vững vàng ấn vào tử huyệt sau lưng lão tử,lập tức cắt đứt ý nghĩ muốn cắn hắn của lão tử. Vừa lấy tay nhẹ nhàng xoa tiểu“gia hỏa” của hắn, vừa nhìn loạn bốn phía, thằng nhãi này rồi sẽ có một ngàylão tử chơi chết ngươi.

Lão Thiên gia, phật Như Lai, Quan Thế Âm, ta van ngươiai tới cũng được, tới cứu lão tử, hôm nào nhất định sẽ bắt cho ngươi mấy mỹnam… (nói chưa xong, trên trời chém xuống một đạo sấm sét, lão Thiên cũng thấylà ngươi chết cũng không oan uổng rồi đó…)