Nơi Anh Đứng Ngược Chiều Ánh Sáng

Chương 11



Dù tối hôm qua Lâm Kiều có thái độ không tốt với Giang Trạm, nhưng anh vẫn đến cửa tiệm của cô như thường lệ. 
Lúc anh tới thì cửa đã mở, cũng không cố tình mở muộn.
Giang Trạm thoải mái đi đến, giống như mọi ngày đặt một cốc sữa nóng bên tay cô.
Lâm Kiều lờ anh đi, làm như không nhìn thấy.
Anh cũng không giận, chỉ đứng nhìn góc nghiêng mềm mại của cô, hàng lông mày tinh tế thường hay nhíu lại, dường như có nỗi phiền muộn không thể giải quyết được.
Cô chẳng phải người xinh đẹp nhất anh từng biết, nhưng lại là người anh vừa ý nhất, chỉ cần cứ như vậy nhìn cô thôi là anh đã yeutruyen.net cảm thấy vô cùng mãn nguyện rồi.
Giang Trạm không nhịn được bèn giơ tay vén mấy sợi tóc ra sau vành tai của cô.
Vành tai trắng nõn lộ ra hồng hồng, Giang Trạm vừa định chạm vào đã bị một bàn tay lạnh buốt đẩy ra.
“Đừng quá đáng.”
Lần đầu tiên kể từ lúc anh đến đây cô mới chịu ngẩng đầu nhìn anh. Vẻ mặt cô lộ vẻ thờ ơ và hơi khó chịu, tựa như là rất không thích anh chạm vào người mình.
“Tôi chỉ giúp em một chút thôi.”
“Không cần đâu, anh tránh xa tôi ra chính là giúp tôi rồi.”
Cô dời mắt, tiếp tục vẽ bức tranh trên tay.
Giang Trạm mỉm cười bất đắc dĩ, anh nhìn cô rồi nói.
“Tôi không hiểu, em ghét tôi lắm hả?”
Cô chỉnh lại thuốc màu, sau đó im lặng.
“Không ghét, nhưng cũng không thích.”
“Vì sao?”
Lâm Kiều ngẩng đầu nhìn anh. Cô bắt gặp ánh mắt trong trẻo như dòng nước mùa xuân, cũng nhìn thấy mình trong dòng xuân thuỷ ấy, bình tĩnh lãnh đạm, như một khúc gỗ không có tình cảm.
“Không vì gì cả, chúng ta không có khả năng đâu, đừng nghĩ đến điều đó nữa.”
Cô nhìn anh rồi nói một cách nghiêm túc, nụ cười trên miệng Giang Trạm cũng tắt dần, anh tiến lại gần cô.
“Em nghĩ rằng tôi đang đùa giỡn em ư?”
Lâm Kiều chưa trả lời anh, nhưng cô cũng không hề tránh né vấn đề này. Hơi thở của anh phả vào mũi cô, là hương nước hoa nam tính mát lạnh, rất dễ chịu.


“Tôi không phải người vô vị như vậy, hay trong mắt anh tôi là như thế?”
Lâm Kiều nhíu mày.
“Tôi còn không biết anh là ai, cho dù bây giờ anh có thích tôi nhưng Giang Trạm à, đấy chỉ là cảm giác mới mẻ mà thôi, chúng ta chỉ mới biết nhau được vài ngày.”
“Em có biết thế nào là cảm giác mới mẻ không? Với anh, cảm giác đó là cùng người cũ làm những điều mới chứ không phải cùng người mới làm điều cũ.”
“Tôi với em không phải cảm giác mới mẻ, mà là vừa gặp đã thương.”
Anh giơ tay giữ mặt cô, không cho cô quay đi. 
“Chúng ta có thể thử đến với nhau, anh chưa từng thích ai bao giờ, em là người đầu tiên đấy. Anh rất rõ cảm giác này, không giống khi ở cùng người khác, cũng không giống với những loại tình cảm khác, nó rất đặc biệt, chỉ dành cho mỗi em thôi, Lâm Kiều.”
Lâm Kiều nghiêng đầu, ánh mắt anh quá nồng nàn, tim cô cũng vì thế mà đập loạn xạ, nhưng bàn tay anh lại giữ chặt yeutruyen.net mặt cô không cho cô quay đi.
Nhiệt độ từ lòng bàn tay anh truyền tới làn da cô, ủ ấm khuôn mặt cô.
“Chỉ là anh đúng lúc gặp tôi thôi, sẽ có người khác hợp với anh hơn..”
“Đúng, lần đầu nhìn thấy em là do định mệnh sắp đặt, em vẫn chưa hiểu sao? Em không biết cảm giác ấy đâu, nếu em biết, nếu em có thể đồng cảm với anh thì sẽ không nói những lời này.”
Mặt anh gần sát khiến Lâm Kiều ngơ ngẩn, đợi đến khi cô phản ứng kịp thì đôi môi nóng bỏng ấy đã hôn lên trán cô. Anh hôn lên nơi lông mày nhíu chặt, lên đôi mắt cô quạnh nhưng tinh xảo, lên chóp mũi lành lạnh.
Anh nhìn đôi môi mềm mại của cô, nó thật hấp dẫn đến chết người. Ánh mắt đè nén dục vọng đang hừng hực, nhưng anh không thể, không thể đi quá giới hạn, mặc cho anh cảm giác được nhiệt độ nơi hạ thể đang từ từ thiêu đốt. Cảm giác này, thật như muốn đòi mạng anh mà. Chỉ cần nhìn cô như vậy, anh đã muốn đè cô xuống dưới người mình, mạnh mẽ thao túng, thay đổi nhiều tư thế khác nhau, khiến cô yêu kiều rên rỉ. Một sự thôi thúc chưa từng có, cũng chưa có người phụ nữ nào khiến anh kích động đến thế.
Một tay anh nâng gáy, tỳ trán mình lên trán cô, vầng trán hơi lạnh của Lâm Kiều làm anh bình tĩnh lại đôi chút. Bàn tay lớn khẽ vuốt tóc cô, giọng nói trầm khàn đến đáng sợ.
“Sao chỗ nào cũng lạnh thế này? Em là khối băng à?”
Mãi không nghe thấy tiếng cô đáp lại, Giang Trạm từ từ mở mắt ra, vừa vặn cùng cô mắt đối mắt, anh nhìn thấy ánh mắt dò xét từ cô.
“Anh đi đi.”
Cô nói, chỉ một câu như vậy.
Cảm xúc kích động mới vừa rồi bị dập tắt trong nháy mắt.
Giang Trạm chậm rãi đứng lên, anh giơ tay định xoa đầu cô thì bị cô né tránh lần nữa.
“Tối tôi đến đón em, nhớ chờ tôi.”
Anh không quấn lấy cô nữa, cái gì nhiều quá cũng không tốt, đạo lí này anh vẫn hiểu, nên chỉ có thể rời khỏi.
Lâm Kiều nghe tiếng xe bên ngoài lái đi, cô ngẩng đầu, tiện tay đặt cốc sữa nóng vào bên trong thùng giấy nhỏ, bên trong toàn là bản thảo bỏ đi.