Niệm Xuân Quy

Chương 60: Hòa hảo (nhất)



Ngày kế, Mộ Chính Thiện không ởthư phòng mà về phòng ở.

Trương Thị thấy Mộ Chính Thiện,vừa kinh vừa vui, mắt sáng lên, vội đón: “Lão gia cả ngày mệt nhọc, thiếp thânliền sai người đi chuẩn bị nước nóng, hầu hạ lão gia tắm rửa.”

Ngữ khí vô cùng cẩn thận.

Mộ Chính Thiện tùy ý ừ một tiếng,mặc dù thái độ không nhiệt tình nhưng cũng đủ làm Trương Thị vui vẻ.

Quả nhiên vẫn là Niệm Xuân có biệnpháp, thực sự nói được lão gia tiêu khí. Trương Thị vui rạo rực, một bên nhìnMộ Niệm Xuân cảm kích.

Mộ Niệm Xuân biết mình hoàn thànhnhiệm vụ nên lui. Vợ chồng chiến tranh lạnh nhiều ngày, đột nhiên hòa hảo, tấtnhiên có chút chuyện phải nói. Công phu này, Trương Thị vẫn có.

Mộ Niệm Xuân yên lặng tiêu sái đira, trước đó vô thức quay đầu lại nhìn thoáng quá.

Mộ Chính Thiện lãnh đạm, TrươngThị vui vẻ, trong lòng Mộ Niệm Xuân có chút chua xót.

Nữ tử phải biết tam tòng tứ đức,sau khi xuất giá, trượng phu là thiên. Cung kính phục tùng. Nếu trượng phu liêntiếp nhiều ngày không thèm nhìn mình, đối với những người vợ tựa như trời sập.Trượng phu hơi hòa hỏa, đó là niềm vui sướng nhất.

Trương Thị chính là điển hình mộtphụ nhân như vậy. Cuộc sống trừ bỏ nhi nữ chỉ có trượng phu, hỉ giận ai nhạcđều ở trên người trượng phu. Đây là vận mệnh mọi nữ tử đều không thể tránh né.

Chính là, đây tuyệt không phảicuộc sống Mộ Niệm Xuân nàng muốn!

Cho dù có ngày lập gia đình, nàngcũng sẽ không biến mình giống như Trương Thị, hèn mọn dựa vào trượng phu màsống. Vận mệnh của nàng, chỉ có thể tự nàng quyết định.

“Tiểu thư, nô tỳ đi nghe ngóngđược, đêm nay lão gia về phòng phu nhân.” Đỗ Quyên thấp giọng bẩm báo.

Trong mắt Mộ Nguyên Xuân hiện lênmột tia lãnh ý, không lên tiếng.

Từ sau chuyện Liên Kiều, Mộ NguyênXuân luôn cẩn thận, cho dù là trước mặt thiếp thân nha hoàn cũng ít biểu lộ tâmý.

Đỗ Quyên đợi một lát, mới nghe MộNguyên Xuân thản nhiên nói Tốt lắm, ta đã biết. Ngươi lui đi, gọi Phương mamavào.”

Đỗ Quyên cung kính vâng một tiếng.

Nửa tháng trước, Liên Kiều “sinhbệnh”, cô ta thay thế Liên Kiều, thành thiếp thân nha hoàn bên tiểu thư. Lúcbắt đầu, cô ta tự nhiên là vui phát điên. Nhị đằng nha hoàn cùng nhất đẳng nhahoàn nhìn chỉ kém một bậc, thật sự là kém rất nhiều. Nhất đẳng nha hoàn mớichân chính là thân tín chủ tử. Chỉ cần tận tâm tận lực hầu hạ, tương lai khônglo không có đường tốt.

Nhưng nửa tháng nàng, cô ta lúcnào cũng căng thẳng. Tiểu thư vốn ôn hòa càng lúc càng ít cười, tính tình biếnthành lạnh lùng. Ánh mắt lạnh như băng, kẻ nào cũng kinh hãi. Cô ta không dámnửa phần khinh mạn, ngày nào cũng xốc tinh thần cẩn thận hầu hạ, e sợ vô ý phạmlỗi.

Phương mama đang thêu khăn, ĐỗQuyên đi tới cười nói: “Phương mama, tiểu thư gọi mama vào.”

Phương mama ừ một tiếng, buôngkim. Đứng lên đi vào.

Đỗ Quyên do dự một lát, thấp giọngnói: “Phương mama, đêm nay lão gia trở về phòng phu nhân. Tiểu thư nghe tinnày, có vẻ không vui.”

“Tâm tư tiểu thư, ngươi không thểtùy ý đo lường được.” Phương mama cắt lời Đỗ Quyên: “Ta nhắc nhở ngươi, làmviệc bên cạnh tiểu thư, cần phải nhớ một điều, không đáng nói không nói, khôngđáng nghĩ không nghĩ. Nếu để tiểu thư không vui, đến lúc đó giận dữ trút xuốngđầu ngươi, sẽ không có ai vì ngươi cầu tình đâu.”

Đỗ Quyên im lặng không dám mởmiệng.

Phương mama nhìn cô ta một cái,bước đi.

Vừa rồi bà ta nghiêm lệ, kỳ thậtlà vì muốn tốt cho Đỗ Quyên. Mộ Nguyên Xuân không chút nương tay xử trí LiênKiều, bây giờ sinh ra cảnh giác với tất cả mọi người. Nếu Đỗ Quyên không cẩnthận, chỉ sợ vị trí đại nha hoàn này không trụ nổi.

Có điều, Đồ Quyễn có thể lĩnh hộitâm ý bà ta hay không, bà ta không biết được.

Liên Kiều vừa đi, tâm phúc bêncạnh Mộ Nguyên Xuân chỉ còn lại Phương mama. Có chút tư mật, chỉ có thể nói vớiPhương mama.

“Phụ thân ngủ ở thư phòng đã nửatháng, Trương Thị ngày nào mặt mũi cũng nhăn nhó, thật sự là đại khoái nhântâm.” Mộ Nguyên Xuân cười lạnh nói: “Không nghĩ đến, Mộ Niệm Xuân vừa xuất mã,phụ thân liền chuyển tâm ý.”

Mặc dù Mộ Nguyên Xuân không cóngười bên thư phòng nhưng vừa nghe Đỗ Quyên bẩm báo lập tức đoán được ngọnnguồn sự việc.

Phương mama an ủi: “Tiểu thư khôngcần quá chú tâm. Dù sao Trương Thị cũng là phu nhân, lão gia không đoái hoài bàta nửa tháng, đã khiến bà ta rất mất mặt. Cho dù chuyện này kết thúc, cũngkhông phải điều gì quá tệ.”

Mộ Nguyên Xuân cười cười: “Đúngvậy, một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa, phụ thân lại có tiếng là dễ mềmlòng. Làm sao có thể vì một nữ nhi sớm mất mẹ mà chiến tranh lạnh cùng kếthất.”

Ngữ khí đầy oán giận cùng hận ý.

Ở điểm này, Phương mama cùng MộNguyên Xuân tuyệt đối cùng một chiến tuyến, lập tức nói: “Trương Thị chiếm thânphận quan trọng, tiểu thư phải giữ chữ hiếu, không thể hành động. Chẳng bằngtìm một người, làm đối thủ Trương Thị.

Đối thủ?

Hai mắt Mộ Nguyên Xuân sáng lên.

Mộ gia gia quy nghiêm cẩn, có connối dòng không chuẩn nạp thiếp. Trương Thị có nhi có nữ, địa vị chính thấtkhông ai có thể tranh được. Mộ Chính Thiện chỉ có hai nha hoàn thông phòng, đốivới Trương Thị mà nói không tính là uy hiếp.

Bất quá, nửa tháng này, Mộ ChínhThiện ngủ ở thư phòng, hầu hạ đều gọi Thụy Hương, khẳng định Trương Thị khôngvừa mắt Thụy Hương.

“Mẹ Thụy Hương là mama quản sự trùphòng, năm ấy nô tỳ cùng bà ta có chút giao tình.” Phương mama thấp giọng nói:“Ngày mai nô tỳ đi tìm bà ta nói chuyện, thuận tiện lén gặp Thụy Hương.”

Thụy Hương năm nay mười tám tuổi,là tuổi đẹp nhất của người con gái, lại thông hiểu đọc viết. Cô ta từ nhỏ lớnlên ở Mộ gia, tâm khí khó tránh cao một chút. Mộ Chính Thiện là Hàn lâm học sĩ,lại anh tuấn nho nhã, có thể được làm nha hoàn thông phòng cho Mộ Chính Thiện,đủ để cảm thấy hơn người khác.

Liên tục nửa tháng được thị tẩm,mặc dù không đủ để khiến Thụy Hương được sủng sinh kiêu, bất quá, sinh ra chútdã tâm là khó tránh.

Nếu có thể từ dã tâm này châm mộtmồi lừa, để gây phiền toái cho Trương Thị, xác thật là chuyện khoái trá.

Mộ Nguyên Xuân suy nghĩ một lát,gật gật đầu: “Hảo, nhớ kỹ cẩn thận chút, đừng để người khác phát hiện. Ta cómột đôi khuyên tai bạc, khá tinh xảo, ngươi mang tặng cho mẹ Thụy Hương.”

Phương mama lập tức vâng lệnh.

Vợ chồng hòa hảo, gương mặt TrươngThị lại hiện ý cười.

Mộ Niệm Xuân cố ý cười trêu ghẹo:“Mẹ, hôm nay mẹ dùng son phấn gì mà sắc mặt đẹp hơn hẳn mấy ngày trước.”

Trương Thị đỉ má, nhéo tay Mộ NiệmXuân: “Nha đầu này, cái gì cũng nói được, ngay cả mẹ cũng dám trêu chọc.” Ngữkhí đầy yêu chiều.

Có thể làm Trương Thị vui vẻ,chuyện tối qua đều đáng giá. Mộ Niệm Xuân vui vẻ nghĩ thầm.

Trương Thị ra hiệu, lập tức. nhahoàn liền lui ra ngoài.

Trương Thị kéo tay Mộ Niệm Xuânnói: “Niệm Xuân, vì mẹ, lần này khiến con chịu ủy khuất.”

Mộ Niệm Xuân mím môi cười: “Conbất quá là làm đồ ăn khuya, lại cùng cha hàn huyên một lát, có gì mà ủy khuất.”

“Con đừng giấu. Cha con nói cho mẹbiết, đêm qua con khóc cầu tình cho mẹ. Ông ấy không đành lòng, lúc ấy mớinguoi giận mẹ. Bằng không, còn tức giận ta chưa thôi.” Trương Thị nói, tronglòng nhiều nỗi tư vị.

Nàng là mẹ mà vô dụng, việc củamình lại khiến nữ nhi lo nghĩ.

Mộ Niệm Xuân liếc mắt đã nhìn thấutâm tư Trương Thị, cười an ủi: “Mẹ, chỉ cần cha mẹ vui vẻ đầm ấm, con làm chútchuyện như thế có tính gì.”

Chỉ cần có thể giúp Trương Thị antâm hạnh phúc sống cuộc đời này, mặc kệ làm gì nàng cũng cam tâm tình nguyện.

Trương Thị cay cay mắt: “Khôngbiết ta kiếp trước tu được phúc khí tới dường nào, đời này lại có một nữ nhihiếu thuận lanh lợi như con.”

“Mẹ!” Phong Ca Nhi không biết từđâu chạy tới, hai mắt to tròn nhìn hai người: “Mẹ nói chuyện gì đó, sao lạikhóc? Có phải ai chọc tức mẹ không?”

Trương Thị bật cười, sụt sùi cũngbiến mất.

Mộ Niệm Xuân cố ý trêu Phong CaNhi: “Mẹ vừa với nói với ta, hôm qua đệ không chịu học tử tế nên đại đường bágiận. Mẹ bị đệ làm cho tức giận nên khóc, đệ nói xem thế nào?”

Phong Ca Nhi lập tức chạy trốn:“Đệ đi học đây, nếu chậm trễ, đại đường bá sẽ tức giận.”

Nói xong liền xoay người chạy.

Thân thể béo mềm loáng cái đã chạybiến khỏi ánh nhìn.

Mộ Niệm Xuân cùng Trương Thị liếcnhau một cái, cùng nhau mỉm cười. Chút thương đau vừa rồi đã triệt để biến mất.

Bạch Lan vào bẩm báo có Mộ NguyênXuân tới thỉnh an, Trương Thị thu lại nụ cười.

Mộ Niệm Xuân thấp giọng nhắc nhở:“Mẹ, con biết mẹ không muốn thấy chị ta, nhưng vẫn phải giả bộ. Miễn cho chabiết được lại không vui.”

Trương Thị bình tĩnh cười nói:“Yên tâm đi! Trải qua chuyện này mẹ đã nghĩ thông suốt. Về sau mặc kệ gặp phảichuyện như thế nào, mẹ sẽ không làm chuyện như vừa rồi nữa. Sẽ bình tĩnh đốidiện.”

Miễn cho Mộ Nguyên Xuân lại giởtrò, khóc lóc cáo trạng trước mặt Mộ Chính Thiện. Đến lúc đó, không chỉ tổnthương tình cảm vợ chồng mà còn liên lụy tới Mộ Niệm Xuân, khiến nữ nhi lolắng.

Nàng sẽ cố gắng thay đổi tính cáchcủa mình.

Mạnh vì mẫu, Trương Thị chậm rãitrở nên trưởng thành.