Nhất Phẩm Ngỗ Tác (Nữ Ngỗ Tác)

Quyển 1 - Chương 78: Thi cốt có thể nói



Mặt trời chóichang chiếu thẳng vào đỉnh đầu, gió cuốn cát vàng bay là là trên mặtđất, ý niệm kia vừa xuất hiện trong đầu khiến người ta cảm thấy từ đầuđến chân đều lạnh toát.

Chinh chiến trên sa trường, giết người vôsố, trong lòng võ tướng tự nhiên không tin có quỷ thần, chẳng qua vụ ánnày quá quỷ dị, vốn tưởng Tiểu Trịnh là hung thủ, cuối cùng lại thànhngười chết, còn tự mình đem thi thể đưa tới phủ Đại tướng quân, chỉ nghe thôi đã thấy vô cùng kỳ quái.

“Cẩn thận nhớ lại một chút, Tiểu Trịnh mà hôm qua ngươi gặp có phải cao hơn ngươi hay không?” Mộ Thanh hỏi.

Đầu bếp kia được hỏi hơi sửng sốt mộtchút, cẩn thận suy nghĩ một lát, đột nhiên hai hàng lông mày nhíu lại,“Tướng quân không hỏi ta còn không để ý... Người hôm qua quả thật caohơn ta! Lúc đó, ta ra ngoài giúp hắn chuyển rau thịt từ trong xe ngựavào phòng bếp, khi đứng nói chuyện với hắn thấy có chút kỳ lạ, nhưng lại không thể giải thích được kỳ lạ ở chỗ nào. Nay ngẫm lại, ngày đó khi ta nói chuyện với hắn phải hơi ngửa đầu, hắn còn cao hơn ta!”

Hai, ba năm nay, chạng vạng mỗi ngàyTiểu Trịnh đều đến phủ Đại tướng quân đưa đồ ăn, lần nào hắn cũng rangoài giúp chuyển thức ăn vào bếp, chiều cao của Tiểu Trịnh có nhỉnh hơn hắn một chút, nhưng bởi vì một chân bị lặc, cho nên khi hai người đứngnói chuyện với nhau không hơn kém bao nhiều, bình thường nói chuyện đềunhìn thẳng, nhưng hôm qua bởi vì thịt đưa đến nhiều hơn bình thường, hắn cố ý hỏi thêm vài câu, lúc ấy trong lòng có cảm giác là lạ, lại khônghiểu là lạ ở chỗ nào. Nếu vị tướng quân kia không hỏi, hắn tuyệt đốikhông nghĩ ra!

Chạng vạng hôm qua, ánh tà chiều thiêuđỏ nửa tòa thành, vô cùng chói mắt, hắn đứng thẳng hướng mặt trời, chóiđến nỗi không mở to mắt ra được, lúc này nhớ lại, đó là vì hắn phải ngửa đầu nói chuyện! Tiểu Trịnh đứng ngược sáng, khuôn mặt có vẻ mặt đặcbiệt âm trầm, lúc đó hắn nhìn không rõ ràng, nhưng vẻ lạnh lùng kia...

“Hắn đúng là cao hơn ta! Ít nhất cũng phải nửa cái đầu!”

Giọng nói chắc chắn lại giống như sấm sét giữa trời quang, nổ khiến da đầu run lên.

Đó không phải Tiểu Trịnh!

Mộ Thanh nhìn vóc người của đầu bếp kia, gật gật đầu, sau đó cúi người, tiếp tục ghép xương lại.

Chúng tướng vốn muốn trở lại quân doanh điều động thuộc hạ đi tìm người đều tạm hoãn lại, trong sân lại yêntĩnh, nhưng nghi vấn vẫn tồn tại trong lòng mọi người.

“Vì sao ngươi biết đó là Tiểu Trịnh?” Im lặng một hồi, cuối cùng vẫn là Nguyên Tu lên tiếng hỏi.

Hắn đã nói qua, muốn biết hung thủ làai, trước tiên phải biết người chết là người nào. Trước đó thiếu niêncũng không biết thi cốt này là của người nào, nên mới muốn phân loạixương, hợp lại xương để xác định, nay xương chưa ghép xong hắn đã biếtngười chết là ai, ngay cả chuyện hắn từng lập quân công, từng bị quèchân cũng biết!

Làm cách nào biết được?

“Hắn nói cho ta biết.” Động tác của Mộ Thanh vẫn chưa ngừng, “Năm nay hắn khoảng hai mươi tuổi, chiều cao...”

“Làm sao ngươi biết hắn hai mươi tuổi,làm sao biết chiều cao của hắn?” Tề Hạ ngắt lời Mộ Thanh, thi thể nàykhông có đầu cũng không có bàn chân, làm cách nào mà nhìn ra được chiềucao?

Vừa rồi, chỉ có hắn không bị quấy nhiễu bởi việc báo cáo của thân binh kia, hắn vẫn chú ý thiếu niên, thấy hắnviết cái gì đó ở trên mặt đất, thân thể thiếu niên chắn hơn nửa, cho nên hắn không nhìn thấy rõ ràng, chỉ thấy thiếu niên viết rất nhanh, viếtxong lập tức xóa đi.

Rốt cuộc hắn viết cái gì?

“Người có tuổi thọ, xương cũng thế.Tuổi tác tăng lên, có những đoạn xương sẽ dài ra, cũng có những đoạnxương sẽ co lại, quá trình xương tăng trưởng và biến mất có thời gian và trình tự rõ ràng, có thể dựa vào đó để đoán tuổi. Trừ điều đó ra, chiều dài của xương cũng có thể đoán được số tuổi. Thậm chí độ khép mở củaxương sọ, độ mài mòn của răng, xương cột sống, xương bả vai, xương quaixanh, xương ngực, xương chậu, thậm chí là xương cụt, cũng đều là phươngpháp để dự đoán tuổi.” Tốc độ nói của Mộ Thanh rất nhanh, động tác trêntay không ngừng, khiến người xem hoa cả mắt, nghe cũng choáng váng hồhồ.

“Khối xương này, không có đầu, xươngchậu có giá trị nhất cũng không được đầy đủ. Cho nên chỉ ghép được những vị trí này, có điều cánh tay trái và chân trái lại tương đối đầy đủ,hai đầu xương cánh tay và thân xương cũng hoàn toàn được khép lại, cóthể đoán tuổi của người chết khoảng trên dưới hai mươi. Suy xét đến cácyếu tố di truyền, dinh dưỡng, sức khỏe cũng ảnh hưởng đến tuổi củaxương, kết hợp với tình huống hai đầu ống xương của xương bả vai vàxương quai xanh đều khép lại, chiều dài của xương so với cơ thể vẫn cóthể tính toán ra được, xương cột sống số năm cũng đầy đủ, từ số hai đếnsố bốn của xương sống cũng đã khép lại, tổng hợp tất cả những điều trênđể suy đoán, người chết khoảng hai mươi tuổi.”

“Khi mà tay chân tương đối hoàn chỉnhrất dễ để suy đoán suy đoán, tuổi của hắn đúng là thời kì thân thể caolớn nhất, không bởi vì tuổi tác mà tăng giảm, tính toán một chút là cóthể ra được, sai lệch chỉ khoảng từ một đến ba tấc.”

Khi Mộ Thanh nói chuyện đã ghép lạiđược một đoạn xương cánh tay, lời nàng nói không mấy người hiểu được,ngay cả Tề Hạ thân là đồ đệ của người từng làm trong viện thái ý là Ngôlão cũng không hoàn toàn hiểu.

Lại thấy Mộ Thanh tiếp tục nói: “Thicốt của hắn nói lên rằng, khi còn nhỏ hắn từng bị té ngã chấn thương đầu gối, khi niên thiếu cũng từng bị thương ở chân, có lẽ một người sau khi lớn lên, da thịt khép lại trí nhớ cũng sẽ phai nhạt đi, nhưng xương cốt sẽ giúp hắn ghi nhớ tất cả. Cánh tay trái của thi thể này có dấu vếtgãy xương, dấu vết gãy xương như thế này nếu muốn biến mất, người trưởng thành phải mất ba bốn năm, mà hắn vẫn chưa biến mất, chứng tỏ trong banăm gần đây hắn mới bị thương. Mặt khác, nếu vết gãy xương nghiêm trọnghoặc là khôi phục không tốt, sẽ để lại dấu vết ở trên xương cả đời,giống chân trái của thi thể này, đoạn xương ở bắp chân bị rời ra mộtđoạn, bởi thế mới ảnh hưởng đến chuyện đi lại của hắn, cho nên chân trái của hắn bị lặc. Ở xương sườn bên trái của hắn cũng phát hiện ra dấu vết gãy xương. Cánh tay trái, chân trái, xương sườn bên trái, bị thương đều ở bên trái, như thế có thể xác định những vết thương này do nghiêngngười rơi từ trên cao xuống mà bị thương. Ở trong quân xuất hiện vếtthương như thế này, ta chỉ có thể nghĩ đến việc cưỡi ngựa, ta mới họccưỡi ngựa không lâu, nhưng ta biết xuống ngựa ở bên trái. Cho nên, hắnrất có thể là kỵ binh.”

“Vết thương này không thể xuất hiện khi đang thao luyện, như thế chỉ có thể là ở trên chiến trường. Thao luyệntrong quân, binh lính rất ít khi xảy ra thương tích nặng như thế, mặc dù có khả năng không khống chế được ngựa bị hất ngã xuống, nhưng trongthành muốn gọi quân y đến rất nhanh chóng. Kỵ binh là đội quân trọng yếu của Tây Bắc quân, quân y rất có kinh nghiệm với việc xử lý vết thươngtrên xương cốt, xương đùi của người chết gãy rất rõ ràng, bởi vì xử lýkhông kịp thời nên mới bị què, như thế khả năng quân y không đến kịp,không chữa trị kịp thời chỉ có thể ở trên chiến trường!”

“Ngã ngựa gãy xương, vết thương bìnhthường không nặng thế như, hắn nhất định không phải bị thương trên đạimạc, mà ở trên thảo nguyên. Thảo nguyên Ô Nhĩ Khố Đặc không giống vớithảo nguyên Hô Tra, nơi này bằng phẳng trống trải, mênh mông vô bờ, gầnnhư trở thành bán hoang mạc, cỏ mọc sát đất, trong đất lẫn cát vàng,không thể che giấu dây thừng gạt ngựa, cũng không thể che giấu người,muốn đào cạm bẫy cũng rất khó đoán trước được con đường tấn công củaquân địch. Hắn té ngựa, không phải bởi vì dây thừng gạt chân ngựa, cũngkhông phải do cạm bẫy, mà là do xung đột với người Hồ, chung quanh làchiến mã và loạn đao, hắn lại không chết mà chỉ bị gãy chân, chứng tỏrằng võ công của hắn không tệ, chiến đấu anh dũng. Tinh binh như thế, có lập được quân công cũng là điều dễ hiểu.”

“Quy định an trí của quân đội đối vớitàn binh đều giống nhau, không cần biết là kỵ binh hay bộ binh, tinhbinh hay nhược binh, đều lĩnh hai mươi lượng bạc về quê, hoặc ở lạitrong quân. Rất hiển nhiên, hắn chọn ở tại trong quân, nhưng không thểra trận giết địch, ở lại trong quân hắn có thể đi chỗ nào? Chỉ có thể là trướng quân lương, giống như thân binh Lưu Hắc Tử của ta.”

“Người ở phòng bếp nói, Tiểu Trịnh phụtrách đưa thịt rau đến phủ đã hai, ba năm, rất trùng với thời gian những vết gãy xương của người chết, nếu bỏ đi thời gian hắn dưỡng thương, vậy càng gần. Thật khéo!”

“Tuổi của đầu bếp phụ trách nhập thứcăn trong phòng bếp chỉ khoảng hai mươi lăm, hắn gọi người đưa rau thịtđến là Tiểu Trịnh, chứng tỏ Tiểu Trịnh nhỏ tuổi hơn hắn, đó chính làkhoảng trên dưới hai mươi. Mà người chết tuổi của chúng ta cũng khoảngchừng trên dưới hai mươi, lại càng khéo!”

“Những chuyện liên quan đến phủ Đạitướng quân, không phải người bình thường có thể lĩnh, đưa thức ăn cũngthế, phải là người có thể tin tưởng mới được giao phó cho, phần lớn đềulà lão quân. Tuổi của Tiểu Trịnh chỉ trên dưới hai mươi, cho dù hắn theo quân từ khi mười lăm tuổi, hai, ba năm trước đây đã được giao cho nhiệm vụ đưa thức ăn đến phủ Đại tướng quân khi đó chỉ khoảng mười bảy mườitám tuổi, quả thật còn quá trẻ! Như thế, tại sao hắn vẫn được tin tưởnggiao việc như thế? Chỉ có một loại khả năng. Khả năng như thế nào? Đó là hắn từng lập được quân công.”

“Không cảm thấy rất khéo sao? Ba điểmtrùng hợp, nếu còn không đoán ra được người chết là Tiểu Trịnh, hôm naynhất định ta không mang não ra ngoài.”

Mộ Thanh suy luận rất nhanh, động táctrong tay cũng không chậm chút nào, suy luận xong, chỗ xương cốt trướcmặt nàng cũng ghép lại xong rồi.

Phía sau không một tiếng động, giờ phút này ngoại trừ sợ hãi thán phục, không còn gì khác!

Không đề cập tới khả năng khám nghiệmtử thi, chỉ nói đến việc ghép xương cốt. Từ lúc thiếu niên bắt đầu ghépxương, không bao lâu sau nhóm thân binh trở về bẩm báo Tiểu Trịnh mấttích, sau khi nghe bọn họ nói, mọi người đều cho rằng Tiểu Trịnh là hung thủ, lão tướng quân hạ lệnh tìm người, chúng tướng chuẩn bị trở về quân doanh, Đại tướng quân cho phép, chỉ trong một lát thời gian đó, hắn đãcó thể nhận định người chết là Tiểu Trịnh.

Trong thời gian ngắn như vậy, ghép lạixương cốt, khám nghiệm tử thi, chẳng những thiếu niên có thể dựa vào chỗ xương không hoàn chỉnh đoán ra được chiều cao, còn biết được người chết là kỵ binh, ngay cả tình huống bị thương như thế nào, có thể lập quâncông ra sao đều tìm hiểu ra. Trừ những chuyện đó, hắn còn có thể suyđoán ra tuổi của Tiểu Trịnh chưa gặp mặt bao giờ, lý do Tiểu Trịnh cóthể nhận nhiệm vụ trong phủ Đại tướng quân!

Bọn họ chỉ nói chuyện trong một thời gian ngắn...

“Mẹ ơi, đầu óc của tiểu tử này rốt cuộc có hình dạng gì vậy?” Một tướng lĩnh than thở, nhưng người còn lạikhông ai nói gì, biểu hiện đều “đúng là như thế”.

“Ha ha!” Lỗ Đại cười lớn một tiếng, vỗ vỗ bả vai của tướng lĩnh kia, “Lão tử không lừa ngươi chứ?”

Hắn cười đến sảng khoái, mang theo chút vui sướng khi người gặp họa, lúc trước ở trong núi Thanh Châu và thônThượng Du, đối mặt với tiểu tử này, đều hoài nghi là đầu óc của mình gần đây mê muội đi, hôm nay nhìn một cái, xem ra đầu óc mê muội không chỉcó mình hắn, thật là thoải mái!

Chúng tướng không nói gì, vẻ cảm thántrong con ngươi vẫn chưa hết, nếu hôm nay không tận mắt chứng kiến, khómà tin thế gian này lại có người trí tuệ bậc này!

Nguyên Tu nhìn Mộ Thanh, thật lâu không nói gì, mặt trời chói chang nhô lên cao, ánh sáng trong con ngươi củanam tử sáng sắc bén hơn ngày thường, chiếu sáng vạn dặm trời quang.

“Đại tướng quân, tiểu tử này không tệ đúng không?” Lỗ Đại cười nói.

Nguyên Tu cười một tiếng, ánh mắt vẫn không dời khỏi bóng dáng Mộ Thanh!

Lúc này, Mộ Thanh đã ghép xong những đoạn xương!

Một bộ xương người, không có đầu và bàn tay bàn chân. Cánh tay phải, đùi phải và xương chậu không được hoànchỉnh lắm, hiển nhiên ngoại trừ đầu và bàn tay tay bàn chân, những bộphận còn lại đều đã bị ăn rồi, ví dụ như đoạn chân giò kia.

“Được rồi, thân phận của người chết đãbiết được, hiện tại đến phiên hung thủ.” Mộ Thanh đứng dậy, vẫn chưaquay người lại, lời ấy khiến không khí trong sân lại trầm xuống.

Tán thưởng, vui vẻ, đều vì lời này mà chìm vào im lặng.

Nguyên Tu và chúng tướng nghiêm túcđứng trong sân, cúi đầu nhìn bộ xương cốt không trọn vẹn đã được ghéplại, giống như làm quân lễ.

Tiểu Trịnh, không có ai nhớ rõ tên họcủa hắn, hắn là một trong ba mươi vạn quân Tây Bắc, là một tinh binh,nhưng trong Tây Bắc quân cũng không thiếu tinh binh. Hắn giết người Hồ,lập quân công, nhưng ba năm nay làm việc trong trướng quân lương khôngcòn ai nhớ đến thành tích đó nữa. Mà giờ phút này, hắn chỉ còn lại mộtbộ xương trắng không trọn vẹn nằm trước mặt mọi người, những đoạn xươngtrắng gãy nát là ngôn ngữ cuối cùng hắn lưu lại trên thế gian.

Chỉ cần, một người đọc hiểu ngôn ngữ của hắn.

Người này hiện tại đang đứng trước mặthắn, đứng phía trước tướng lĩnh của Tây Bắc quân, thay hắn truyền đạt,“Thi cốt có thể nói, không cần biết hung thủ là lỡ tay giết người, haylà có ý định mưu sát, thi cốt đều đã nói cho chúng ta biết. Thế gian cóthiên lý, thiên lý rõ ràng, vĩnh viễn không thể dập tắt.”