Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại

Chương 34



Ngược lại là ngươi, đi theo bên cạnh tướng quân, thứ tốt không hiếm thấy chứ?”

Binh lính trẻ tuổi lắc đầu: "Đi theo tướng quân không chạm được vào gì cả!”

Vương lão Tam đến gần binh lính trẻ tuổi: "Ta nói, ngươi quanh năm đều đi theo bên cạnh tướng quân, ngươi có biết kế tiếp chúng ta muốn đi nơi nào không?”

"Mẹ kiếp, huynh nói như kiểu ta là kẻ nhiều chuyện vậy? Đó rõ ràng là tướng quân tín nhiệm ta." Người lính trẻ phản bác.

Vương lão tam nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng ố vàng: "Đừng tức giận, ngươi thật sự là không đùa giỡn nổi. Đoán thử xem tiếp theo chúng ta sẽ đi đâu?”

Người lính trẻ xách quần xong, thuận tay túm lấy một cọng cỏ đuôi chó, nghiến răng trong miệng, nghiêng đầu nói: "Có thể đi đâu được nữa, đi quận Loan An ở phía bắc đánh giặc với người khác, trong quận Loan An lại có phản quân.”

"Quận Loan An này so với quận Bộc Dương còn thảm hơn, ta nghe nói từ năm ngoái chưa từng có mưa, hoa màu trong đất đều khô chết, người của một quận đua nhau chạy trốn, còn lại có thể không phản sao? Ngược lại còn có một con đường sống, không phản chính là một con đường chết.”



Vương lão tam cũng không chú ý, đứng mệt mỏi liền đặt mông ngồi trên mặt đất, cởi giày vải bị rách lộ ra ngón chân, đổ ra hòn đá nhỏ bên trong.

Lòng sông phát ra vài âm thanh nhưng nhanh chóng yên tĩnh lại.

Hắn thuận miệng phụ họa nói: "Đúng vậy, đều là dân chúng giống như chúng ta, ai không phải là một khối thịt rơi xuống trên người cha mẹ, nếu không phải xã hội này bức người vào đường cùng, ai nguyện ý phản? Đánh người của mình thật sự là không có ý nghĩa.”

Binh lính trẻ hiển nhiên bị xúc động đến thương tâm: "Lúc ta rời khỏi nhà mới mười lăm, trong nhà nghèo không nộp được thuế, chỉ có thể bị bắt tới làm lính, năm sáu năm trôi qua, trong nhà ngay cả một tin tức cũng không có.”

"Chung quanh quận Bộc Dương một vòng đều đang đánh giặc, chỉ có quận Bộc Dương coi như còn tốt một chút, binh lính và lương thực chẳng phải từ quận Bộc Dương ra sao? Ta nghe tướng quân nói, lần này vốn cũng không trông cậy vào việc chinh phạt từ huyện Bình Ninh bao nhiêu người, chủ yếu nhất là lương thực.”

“Lần này chúng ta có một vụ thu hoạch lớn, đủ cho các huynh đệ ăn một thời gian. Tướng quân thật nhân nghĩa, thấy chưa, lương thực vừa đoạt được liền xuống nồi lấp đầy bụng cho chúng ta.”