Nhập Ma

Chương 31: Tai ách



— ta thích ngươi.

— ân.

— sau này chúng ta tìm nơi không có bóng người trụ lại.

— ân.

— nhàn hạ ta đánh đàn, ngươi múa kiếm, còn có thể so chiêu với nhau.

— ân.

— có thể tự mình chăm sóc hoa cỏ đình viện, nếu ngươi thích, chúng ta lại cùng nhau tìm thâm sơn đại trạch, tìm thiên địa hiểm trở.

— ân.

Xa xa gần gần mơ hồ thanh âm đối thoại quen thuộc, gợi lên ký ức phủ đầy bụi trong đáy lòng Văn Nhân Quân. Rõ ràng chỉ là dịu dàng thắm thiết, nhưng những từ này cơ hồ khiến Văn Nhân Quân đang hoảng hốt cảm giác bất an.

Đối thoại kia vẫn đang tiếp tục.

— ngày mai, buông kiếm đi? Có người tao nhã hỏi.

Thanh âm khác không có trả lời.

— ngày mai, buông kiếm đi. Có người thở dài đề nghị.

Thanh âm khác như trước không có trả lời.

Ngươi tạo sát nghiệt nhiều lắm.

Giữa mờ mịt dường như nắm bắt được gì, bất an của Văn Nhân Quân đã hóa thành sợ hãi. Hắn muốn ngăn cản, nhưng mà thanh âm lại như trước tiếp tục, trong đó bao hàm cảm xúc phức tạp hết sức rõ ràng, có bất đắc dĩ, có than thở, có khuyên giải an ủi, thậm chí còn có chút mong chờ.

Không……

Văn Nhân Quân nghĩ.

Thanh âm nói: Buông kiếm đi.

Không, không……

Ngón tay Văn Nhân Quân bắt đầu run run.

Thanh âm nói: Ngươi tạo sát nghiệt nhiều lắm.

Không, không, không……

Tâm Văn Nhân Quân đều bắt đầu run run. Hắn đột nhiên mong muốn, mong muốn mình có thể điếc, không nghe được thanh âm gì.

Nhưng mà thanh âm tiếp tục.

Vô cùng ôn nhu, vô cùng tàn nhẫn.

Thanh âm nhẹ nhàng nói. Nó nói:

— Xích Diễm.

Văn Nhân Quân nghe thấy một tiếng này. Sau đó, hắn còn nghe rõ một thanh âm khác, chấn lung màng nhĩ, nhập thẳng lòng người.

Thanh âm khác đáp ứng. Nó nói:

“…… Ân.”

Đau đớn như máu thịt trong người bị xé rách từ ngực bùng lên, Văn Nhân Quân ngồi xếp bằng trên bồ đoàn chợt trừng to mắt, sắc mặt tái nhợt, phun mạnh ra một búng máu!

“Khụ khụ! Khụ khụ khụ!–” Ho khan tê tâm liệt phế cùng với một ngụm lại một ngụm chất lỏng tinh ngọt từ khóe môi Văn Nhân Quân trào xuống, âm u, không thấy một tia sáng.

Văn Nhân Quân nhíu mi. Chân khí trong kinh mạch chưa kịp trở về vị trí cũ chạy tán loạn, kéo ra từng đợt đau đớn người thường khó nhịn được, nhưng mà trên mặt hắn hiện lên lại không phải vẻ thống khổ, mà là một chút ý không kiên nhẫn.

Ho khan từ yết hầu dần dần ngừng lại, Văn Nhân Quân tùy ý lau đi vết máu bên môi, nhắm mắt ngưng thần một lát, liền đã đem chân khí tán loạn quay về kinh mạch.

Tiếp đó, hắn mở mắt, thần quang trong mắt khẽ hiện rồi biến mất: “Tiến vào.”

An tĩnh ngắn ngủi, thanh âm Hạ Cẩm liền từ ngoài phòng truyền đến: “Vâng, thành chủ.”

Tiếng đẩy cửa từ bên ngoài nhẹ nhàng vang lên, Văn Nhân Quân đã đứng lên, thấy trên quần áo dính chút vết máu, liền tùy ý lấy ngoại bào lục sắc bên cạnh thay ra, lúc này mới đi ra tĩnh thất.

Hạ Cẩm đã hầu tại một bên.

Văn Nhân Quân lơ đãng nhìn thoáng qua thời khắc bên cạnh, phát hiện đối phương sớm hơn bình thường nửa khắc(*).

(*) thời khắc: dụng cụ đo thời gian, một khắc = 15 phút

Hạ Cẩm cúi đầu lên tiếng, biểu hiện ra cũng đủ ôn thuần: “Thành chủ, muốn đánh đàn hay là chơi cờ?”

Đánh đàn hoặc là chơi cờ, đối với Văn Nhân Quân mà nói đều không có khác biệt — bất luận chọn thế nào, đều chỉ có một mình hắn mà thôi.

Một người đánh đàn, một người chơi cờ, một người họa họa, thậm chí một người luyện kiếm. Sinh hoạt như vậy, Văn Nhân Quân đã giằng co gần ba mươi năm, cũng chắc chắn thủy chung liên tục, cho đến vĩnh viễn.

Văn Nhân Quân cũng không phí công phu suy tư, hắn chỉ tùy ý chọn một cái: “Chơi cờ đi – bày ở lương đình.”

Hạ Cẩm ứng thanh, vừa định ra ngoài chuẩn bị, liền thấy Mặc Đại tiên sinh bước nhanh đến, thần sắc hiếm thấy hiển lộ ra chút phẫn nộ.

Vào phòng, Mặc Đại tiên sinh hành lễ nói: “Thành chủ.”

Văn Nhân Quân cũng có chút ngoài ý muốn, hắn mở miệng nói: “Ra chuyện gì?”

“Đan Dương đầu kia truyền đến tin tức.” Mặc Đại tiên sinh mặt âm trầm mở miệng.

Văn Nhân Quân lúc này mới có chút để ý: “Tầm nhi nơi đó ra chuyện gì?”

Hạ Cẩm đi tới cạnh cửa, hắn cước bộ không ngừng, lại có chút hoãn chậm lại.

Vì thế, một câu kế tiếp kia liền đứt quãng truyền vào tai hắn:

“Đan Dương…… Tiểu Long vương cùng nhau…… Không tưởng được, Đông Hải đầu kia……”

Hạ Cẩm cúi đầu xuống, khôi phục bước chân bình thường, tiếp tục đi tới.

Cùng thời gian trong phòng, Mặc Đại tiên sinh đứng trước Văn Nhân Quân mặt cơ hồ âm trầm có thể vắt ra nước: “Đan Dương bên kia truyền đến tin tức nói, hiện tại chuyện nơi đó gần như đều từ Độc Cô Kinh Phi đánh nhịp, bọn họ chính là muốn tìm Văn –” Mặc Đại tiên sinh vốn định hô thẳng ‘Văn Nhân Tầm’, nhưng thấy trước mặt là Văn Nhân Quân, rốt cuộc kiềm chế xuống âm nộ, nói, “Bọn họ chính là muốn tìm Tầm thiếu gia đều bị ngăn lại, gặp không được người.”

Văn Nhân Quân trầm mặc thật lâu.

Giây lát, hắn mở miệng: “Thư cụ thể đâu?”

Mặc Đại tiên sinh từ ống tay áo trung rút ra một phong thư mặt ngoài có chút vết nhăn, đưa cho Văn Nhân Quân.

Văn Nhân Quân tiếp nhận.

Mở ra thư báo, hắn chậm rãi nhìn, nhìn kia lên án gắt gao cùng miêu tả trách cứ đầy trang giấy.

— mù quáng tín nhiệm, không phân trung gian.

— bỏ rơi nhiệm vụ, dẫn sói vào nhà.

Mỗi cái đều như chứa từng đạo trách cứ đau triệt nội tâm, trong đầu Văn Nhân Quân dần dần hiện lên, lại là một người khác.

— không vì Phi Vân thành tẫn nửa điểm tâm lực.

Thư chỉ trích như thế.

Văn Nhân Quân nhìn, sau đó nghĩ đến:

Nếu là người kia…… Nếu là người kia, sợ là cũng sẽ không để chút tục sự này phí chút xíu thời gian đi!

Văn Nhân Quân khẽ cười lên. Chỉ là thực đạm.

Đạm đến không thể giữ lại.

Cũng tại lúc này, trong Đan Dương thành, Độc Cô Kinh Phi đang tận tình khuyên bảo Diệp Bạch: “A Tầm, mấy thứ này ngươi thật sự không nhìn một cái?”

Diệp Bạch chém một kiếm cuối cùng chiều hôm nay, nhưng không trả lời vấn đề của Độc Cô Kinh Phi.

Độc Cô Kinh Phi uống ngụm nước trà nhuận nhuận cổ họng, bám riết không tha nói: “Ngươi chính là thật không thích mấy thứ này, kia không làm thì cũng thôi, nhưng mặc kệ thế nào ít nhiều đều phải biết một chút, miễn cho ngày sau tính tình áp chế……”

Diệp Bạch lau kiếm trong tay, thần sắc bình thản, như trước không có phản ứng.

Độc Cô Kinh Phi thở dài một hơi, có chút đau đầu lấy các ngón tay nhu nhu thái dương, hắn nói: “Ngươi cũng không thể như vậy cô đơn chiếc bóng cả đời, ngươi……” Độc Cô Kinh Phi vốn muốn nói ‘Ngươi như vậy sẽ gặp rắc rối’, nhưng tốt xấu lâm thời hồi phục chút lý trí, lúc này mới chuyển miệng nói, “Ngươi làm việc sắc bén, đi lâu trong chốn giang hồ, khó bảo toàn không chọc đến rất nhiều cừu gia, đến lúc đó nếu không có vài phần thế lực, ai muốn tận tâm hết sức bảo vệ ngươi?”

Nói như vậy, Độc Cô Kinh Phi đã nghĩ đến Diệp Bạch, lúc này mở miệng nói: “Diệp Bạch lúc trước, ta cùng cha ta phân tích qua. Cảm thấy đối phương dễ dàng chết như vậy chỉ sợ thực sự kỳ quái, hơn phân nửa là Tần Lâu Nguyệt cảm thấy Diệp Bạch đuôi to khó vẫy, hơn nữa đối phương trên giang hồ đắc tội nhiều người, cho nên đơn giản……” Độc Cô Kinh Phi xem xét nhìn Diệp Bạch một cái, nói, “Đơn giản liền nhất lao vĩnh dật(*).”

(*) một lần vất vả suốt đời nhàn nhã

“Ân.” Lần này, Diệp Bạch lại thản nhiên lên tiếng, chỉ là vẫn như trước không nói thêm gì.

Độc Cô Kinh Phi còn muốn mở miệng, lại bỗng thấy có hạ nhân từ hành lang đi tới.

Độc Cô Kinh Phi lúc này im miệng.

Mà hạ nhân kia lại đi đến cạnh Diệp Bạch nói nói mấy câu.

Diệp Bạch hơi nhíu mi. Lúc này mới thu kiếm, nói với Độc Cô Kinh Phi: “Ta ra ngoài.”

Trong lòng biết đối phương có thể có một câu này đã là đáng quý, Độc Cô Kinh Phi cũng không hỏi Diệp Bạch muốn đi đâu, chỉ dễ gọi tiếp một câu: “Sớm trở về.”

Diệp Bạch quay đầu rời đi.

Ngồi trên ghế đá, Độc Cô Kinh Phi uống một ngụm trà đã lạnh cuối cùng, vừa định đứng dậy, liền thấy thị vệ hắn mang đến đang đứng bên góc hiên kia hướng về phía hắn gật đầu.

Độc Cô Kinh Phi vẫy tay.

Thị vệ kia lúc này mới đi tới, nói: “Những người bên ngoài đó vẫn miệng không sạch sẽ tranh cãi ầm ĩ muốn gặp Văn Nhân thiếu gia.”

Độc Cô Kinh Phi chậm rãi cười cười: “Ngươi nói cho bọn họ, a Tầm đi ra ngoài.” Tiếng nói vừa dứt, mỉm cười trên mặt Độc Cô Kinh Phi đã biến thành cười lạnh, “Thao, ta tới nơi này là giúp a Tầm chuẩn bị, cũng không phải là con chó cho Phi Vân thành bọn họ khi dễ!– lại có kẻ miệng không sạch sẽ, các ngươi trực tiếp động thủ, chỉ cần đừng đánh ra chuyện, a Tầm bên kia ta đến phụ trách.”

Thị vệ cười đáp ứng, tiện đà nói ra mục đích quan trọng nhất mà mình tới đây:

“Tiểu Long vương, Long vương đã tới Đan Dương, đang ở chỗ khách điếm chờ ngươi.”

Độc Cô Kinh Phi bỗng nhiên ngẩn ra:

“Cha ta đến đây?”

Diệp Bạch một mình một người đi vào Phúc Lai tửu lâu Đan Dương thành.

Trong nhã gian lầu hai, Khúc Tranh Vân đã ngâm sẵn một bình trà chờ Diệp Bạch.

Đi không gian riêng ngăn cách bằng bình phong gỗ khắc hoa, Diệp Bạch cũng không lên tiếng, chỉ đi thẳng vào ngồi trước mặt Khúc Tranh Vân.

Tựa hồ là đang tự hỏi, Khúc Tranh Vân ngay từ đầu không chú ý tới Diệp Bạch tiến vào, chỉ ngẩn ngơ cầm chén trà xuất thần, cho đến khi thấy một chút góc áo màu trắng xuất hiện trước mặt mình, mới giật mình ngẩng đầu nói:

“Đại nhân tới?”

Diệp Bạch lên tiếng: “Chuyện gì?”

Đã ba năm không thấy, Khúc Tranh Vân ngồi trước mặt Diệp Bạch mặc dù như trước tuyệt mỹ như thần, nhưng sắc mặt lại tựa hồ có chút tái nhợt, đem khí chất này phát ra càng thêm mờ ảo, tựa hồ ngay sau đó sẽ theo gió biến mất.

Khúc Tranh Vân cười cười, mở miệng nói: “Chỉ là ngẫu nhiên đi ngang qua Đan Dương, nghe thấy có người nói đại nhân trước mắt lưu tại đây, liền tiến đến bái kiến — mong rằng đại nhân không lấy làm phiền lòng.”

Diệp Bạch như trước thản nhiên lên tiếng, liền không buồn nhắc lại.

Khúc Tranh Vân cũng không để ý, chỉ tùy ý lấy một ít chuyện thú vị trên giang hồ trò chuyện, đương nhiên, phần lớn thời điểm chỉ là hắn nói, Diệp Bạch nghe.

Liền qua không sai biệt lắm nửa nén nhan thời gian. Diệp Bạch vẫn lẳng lặng nghe bỗng nhiên mở miệng:

“Chuyện muốn ta làm, ngươi đã nghĩ tốt chưa?”

Khúc Tranh Vân ngẩn ra, buông chén trà liền mỉm cười nói: “Đại nhân, Tranh Vân lần này chỉ là……”

Khúc Tranh Vân rốt cuộc tới làm cái gì, Diệp Bạch đã không có dục vọng tìm hiểu, hắn chỉ bình tĩnh mở miệng: “Mi gian tối đen là biểu hiệu bị nội thương, sắc mặt tái nhợt đại biểu khí huyết hư tổn……” Nói tới đây, Diệp Bạch dừng một chút mới lại mở miệng, ngữ khí xem như hỏi, nhưng nghe ra cũng không có để ý bao nhiêu, “Loại thời điểm này, ngươi còn phí sức chạy xung quanh, không tính giữ mạng?”

Khúc Tranh Vân cương cứng đờ.

Diệp Bạch cũng không nói nữa, chỉ là lẳng lặng ngồi, thắt lưng dựng thẳng.

Sau một lúc lâu, Khúc Tranh Vân buông chén trà vẫn còn giữ giữa không trung, hắn cười khổ: “Khiến đại nhân chê cười…… Mấy ngày trước Tranh Vân vô ý bị thương, lại đúng trong Khúc gia gặp chuyện không may, trong lúc nhất thời mọi chuyện hỗn loạn, liền căn bản không có thời gian hảo hảo điều dưỡng……”

Diệp Bạch không lên tiếng.

Khúc Tranh Vân rõ ràng có chút giật mình. Liền như vậy lẳng lặng ngồi một lát, hắn mới tiếp tục mở miệng: “Cho đến hai ngày trước mọi chuyện giải quyết xong xuôi, lúc này mới đến Đan Dương tìm một vị Thái y trong cung chẩn đoán. Thái y kia nói nội thương trước mắt cũng không trọng yếu. Quan trọng là từ nhỏ liền tồn bệnh căn……”

Khúc Tranh Vân hơi do dự, rốt cuộc không nói tiếp.

Diệp Bạch đợi một hồi không nghe tiếng Khúc Tranh Vân, lúc này mới nghĩ nghĩ, mở miệng nói: “Có phương thuốc?”

Khúc Tranh Vân nao nao, tiếp đó gật đầu: “Có.”

“Thiếu dược liệu?” Diệp Bạch mở miệng.

Khúc Tranh Vân không trả lời. Đối với Diệp Bạch trầm mặc một lát, bỗng nhiên mặt giãn ra nở nụ cười: “Khúc gia kinh thương trăm năm, nói lớn ra, toàn bộ Thần Châu làm sao không có thế lực Khúc gia? Chỉ cần có tâm, làm sao sẽ thiếu thứ gì?”

Nói xong, Khúc Tranh Vân lại hoà nhã nói: “Tranh Vân lần này chỉ là muốn tìm đại nhân ôn chuyện, thời gian trước mắt cũng kém không nhiều lắm, Tranh Vân không quấy rầy đại nhân.”

Nói xong, Khúc Tranh Vân liền muốn đứng dậy.

Nhưng mà, Diệp Bạch vẫn lẳng lặng nghe lại vào lúc này mở miệng: “Là Khô Trúc tiết, Triêu Tịch hoa, hay là Băng Hỏa Thảo?”

Mới vừa khó khăn đứng thẳng, trên mặt Khúc Tranh Vân còn mang theo mỉm cười, lại động không được bước chân!

Khúc gia cũng là kinh thương toàn Thần Châu, đương nhiên sẽ không bỏ qua việc buôn bán dược liệu. Mà làm người có khả năng làm gia chủ tương lai, Khúc Tranh Vân tự nhiên cũng biết rõ chuyện này, càng biết ba loại dược liệu trong miệng Diệp Bạch lúc này, bất luận loại nào đều là cực phẩm cố bản bồi nguyên, cùng với nếu không phải thời gian tồn tại quá ngắn, cũng là vạn dặm tìm không ra, chỉ có cơ duyên tốt năng lực lớn mới có thể lấy được…… Cũng chỉ có thứ này, Khúc gia mới có thể không lấy được.

Ánh mắt Diệp Bạch ngừng trên mặt Khúc Tranh Vân.

Một lát, hắn mở lại miệng: “Là Băng Hỏa Thảo?”

Ngón tay có chút run lên, Khúc Tranh Vân rốt cuộc không phủ nhận, mà là chậm rãi gật đầu.

Diệp Bạch liền đứng lên: “Qua một thời gian, ta đem thứ đó đưa cho ngươi.”

Nói xong, Diệp Bạch không hề dừng lại, xoay người rời đi.

Trong óc trong cái chớp mắt trống rỗng, tình cảm so với lý trí càng mạnh mẽ hiện lên, Khúc Tranh Vân theo bản năng liền vươn tay nắm lại người:

“A Tầm!”

Cùng thời gian, Độc Cô Kinh Phi cũng đi tới Phúc Lai tửu lâu, bất quá hắn không phải đi nhã gian lầu hai tửu lâu, mà là một viện nhỏ bố trí tinh xảo phía sau tửu lâu.

— Độc Cô Ly Hận đang ở đó chờ hắn.

Thời điểm ở Đông Hải cũng không cần thông báo. Độc Cô Kinh Phi đi vào viện, hướng thị vệ canh giữ trước cửa lên tiếng xong liền tùy tiện đẩy cửa ra, nói: “Cha!”

Độc Cô Ly Hận đang ngồi trên ghế bát tiên xem một quyển sách cổ. Nghe thấy thanh âm Độc Cô Kinh Phi, hắn cũng không ngẩng đầu, chỉ thản nhiên nói một câu: “Ngồi.”

Độc Cô Kinh Phi sớm ngồi xuống: “Cha lần này sớm rời đi Đông Hải hơn năm rồi, có phải xảy ra chuyện gì hay không?”

“Ân.” Độc Cô Ly Hận đóng sách, bưng tách trà bên cạnh lên nhấp một ngụm, lúc này mới nói, “Cùng Văn Nhân Quân luận võ cũng không còn mấy tháng, đợi them một thời gian, chỉ sợ đường biển không dễ đi, trước hết ra ngoài.”

Độc Cô Kinh Phi hiểu rõ nói: “Ước định ở nơi nào tỷ thí?”

“Vọng Nguyệt phong.” Độc Cô Ly Hận nói.

Độc Cô Kinh Phi ý niệm trong đầu liền chuyển đến trên người Diệp Bạch: “Cha, đến lúc đó mang ta cùng đi? Ta cũng muốn kiến thức kiến thức người được đánh giá cao nhất đương thời.”

Độc Cô Ly Hận đáp ứng, tiếp đó buông chén, không chút để ý nói: “Ngươi liền hiếm lạ Phi Vân thành như vậy?”

Hiếm lạ Phi Vân thành? Độc Cô Kinh Phi theo bản năng liền phản bác nói: “Ta là hiếm lạ người trong Phi Vân thành!”

“Nga,” Độc Cô Ly Hận nâng mắt, tựa tiếu phi tiếu, “Người nào?”

Đột nhiên hoàn hồn, Độc Cô Kinh Phi nhìn Độc Cô Ly Hận, á khẩu không trả lời được.