Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều

Chương 1154



Trần Hàm điều chỉnh lại cảm xúc và hỏi: “Cậu định đưa con bé đi đâu?”

Mục Đình Sâm đã lên sẵn kế hoạch: “Tôi biết có một bệnh viện tốt ở Mỹ, tôi cũng đã cho người sang bên đó sắp xếp rồi, tôi sẽ đưa cô ấy đến đó. Bây giờ tôi đang thu xếp công việc của công ty, giao cho Kính Thiếu Khanh tạm thời giúp tôi quản lý. Tất nhiên, tôi cũng không phủi tay ông chủ, chỉ là không thể thường xuyên chạy qua chạy lại.”

Trần Hàm khẽ cau mày: “Một số việc của công ty có thể giao cho Kính Thiếu Thanh, còn Tiểu Đoàn Tử thì sao?

Cậu muốn dẫn thằng bé đi cùng sao?”

Câu hỏi này, Mục Đình Sâm đã vướng bận nhiều ngày đêm: “Thực ra… tôi không định dắt theo Tiểu Đoàn Tử. Ý định ban đầu của tôi là đưa Ôn Ngôn đi khám bệnh, đưa con đi theo thì không tiện, vẫn không bằng để con ở nhà.

Nhà của Thiếu Khanh cũng đã có hai đứa con, nhiều thêm một đứa nữa thì cũng không có gì đáng ngại. Nếu Tiểu Đoàn Tử không chịu sang đó thì ở nhà cũng có má Lưu và chú Lâm có thể chăm sóc. Theo tình hình hiện tại của Ngôn Ngôn, chỉ có thể như vậy, không còn cách nào khác.”

Trần Hàm không bày tỏ nhiều ý kiến: “Được rồi, cậu cứ như vậy đi. Tôi tin rằng cậu có thể sắp xếp mọi ổn thỏa, tôi bây giờ đều giậm chân tại chỗ, không thể giúp đỡ cậu được nhiều.”

Mục Đình Sâm khiêm tốn nói: “Không cần lo lắng cho tôi.

Nếu bên đó bà có khó khăn gì cần giúp đỡ, cứ lên tiếng bất cứ lúc nào. Bà đã để người ở bệnh viện chăm sóc Ngôn Ngôn. Cô ấy bây giờ cũng thích hợp để nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, chúng ta về trước đi.”

Vào đêm trước khi Mục Đình Sâm cùng Ôn Ngôn chuẩn bị sang Mỹ, Diệp Quân Tước bắt ngờ gọi điện tới. Cuộc gọi này nằm ngoài dự đoán của Mục Đình Sâm. Anh dừng lại một lúc mới nhắc máy: “Alo? Có chuyện gì vậy?”

Trong điện thoại, Diệp Quân Tước làm như thuận miệng hỏi: “Nghe nói anh cùng Ôn Ngôn đi Mỹ, khi nào trở về chưa thể nói trước? Không định mang theo con đi cùng sao? Vậy anh tính như nào thế?”

Mục Đình Sâm không ngờ anh lại hỏi điều này, thành thật trả lời: “Để ở nhà, néu Tiểu Đoàn Tử đồng ý đi đi sang bên Thiếu Khanh thì cho nó đi.”

Diệp Quân Tước khẽ hừ một tiếng: “Sao anh không tìm tôi? Tôi có thể ăn con trai anh sao? Anh giao việc của công ty cho Kính Thiếu Khanh quản lý tôi không có ý kiến.

Anh giao cho tôi tôi cũng không chấp nhận ôm lấy. Còn chuyện con cái, anh có tất yếu phải đề phòng tôi không?

Nhưng đây cũng không phải ý kiến của tôi, mà là Thanh Ca nói, cô ấy cảm thấy hồ thẹn với hai người, muốn giúp anh chăm sóc Tiểu Đoàn Tử.”

Mục Đình Sâm vừa kiểm tra lại hành lý vừa nói: “Bên phía Thiếu Khanh có thể chăm sóc được nhiều đứa trẻ, néu gửi sang bên nhà cậu, Khúc Thanh Ca sẽ mệt mỏi quá sức, vẫn là không nên. Cứ để Tiểu Đoàn Tử ở bên phía Thiếu Khanh cũng không tránh khỏi sẽ có lúc cần cậu giúp đỡ. . Truyện hay luôn có tại { TRÙMtruyệ n. OR G }

Thời gian tôi không ở trong nước, làm phiền cậu để ý nhiều một chút.”

Đây là lần đầu tiên anh với Diệp Quân Tước nói chuyện khách sáo như vậy, làm cho Diệp Quân Tước trâm mặc một lúc.

Qua hồi lâu, Diệp Quân Tước mới có chút không được tự nhiên nói: “Tôi biết rồi, chúc anh thuận buồm xuôi gió, tôi không có thời gian tiễn anh nên đành phải như này, tắt máy đây.”

Theo đó cắt đứt cuộc gọi, trong lòng Mục Đình Sâm đột nhiên dâng lên một cảm giác kỳ lạ, loại cảm giác đó không thể nói ra thành lời, chỉ là có chút ấm áp, đã rất lâu anh không cảm nhận được rồi, có lẽ là kiểu tình thân đã lâu.

Ngày thứ hai, anh đưa Ôn Ngôn bay đến Mỹ, không có bất kỳ ai tiễn, chỉ đem theo một bảo mẫu và hai vệ sĩ phụ trách đi theo chăm sóc Ôn Ngôn và bảo đảm an toàn.

Má Lưu ban đầu là muốn cùng đi Mỹ, nhưng Mục Đình Sâm suy nghĩ thấy bà tuổi cũng cao, khi nào quay trở về cũng không biết, nên không muốn làm khổ bà, dùng mọi lời nói để khuyên ngăn bà ở lại.