Người Tình Của Lý Tổng

Chương 101: Hắn đón ánh sáng tiến vào



Chiếc Rolls Royce dừng ở cửa tiểu khu Hạnh Phúc, Thư Vãn nằm ở ghế sau vẫn chưa tỉnh lại.

Tài xế hỏi Cố Cảnh Thâm: "Cố tổng, có đánh thức Thư tiểu thư không?”

Cố Cảnh Thâm quay đầu nhìn Thư Vãn đang ngủ say, có chút không đành lòng đánh thức cô.

“Anh về trước đi, giao xe cho tôi.”

Tài xế nghe vậy, đành phải để chìa khóa xe cho Cố Cảnh Thâm, tự mình đẩy cửa bước xuống xe.

Nhưng Cố Cảnh Thâm không biết Thư Vãn ở tòa nhà nào, phòng nào, cũng không biết khi nào cô sẽ tỉnh lại.

Do dự vài phút, anh ta vẫn đành khởi động xe, đưa cô đến biệt thự của mình.

Biệt thự này là bất động sản của anh ta, đây vốn là nơi ở của anh ta khi đến thành phố A.

Nhưng Ninh đại tiểu thư nhất định muốn Thư Vãn sắp xếp khách sạn cho bọn họ ở vì thế anh ta cũng chưa từng tới biệt thự lần nào.

Sau khi Cố Cảnh Thâm dừng xe xong, ôm Thư Vãn vào trong biệt thự.

“Cố tiên sinh, ngài đã về?”

Thím Lý đang giữ trong biệt thự thấy Cố Cảnh Thâm tới, thím vội vàng nghênh đón anh ta.

Cố Cảnh Thâm gật đầu, dặn dò thím Lý: "Đi chuẩn bị một bộ áo ngủ sạch sẽ.”

Thím Lý nhìn cô gái trong lòng anh ta, cũng không dám hỏi nhiều. Thím Lý trả lời "Vâng" liền lui xuống tìm đồ ngủ.

Cố Cảnh Thâm đặt Thư Vãn lên giường. Anh ta nhìn khuôn mặt điềm tĩnh xinh đẹp của cô, cảm giác cố chấp lúc nãy giờ mới dịu đi một chút.



Anh ta đưa tay xoa xoa tóc cô, ánh mắt toát ra vẻ ôn hòa ngay cả chính anh ta cũng không nhận ra.

Cố Cảnh Thâm ngồi bên giường nhìn Thư Vãn một hồi lâu, lúc này mới bảo thím Lý vào thay đồ ngủ cho cô.

Còn anh ta tự mình đi vào phòng tắm. Sau khi rửa mặt xong lại quay về phòng ngủ nhìn Thư Vãn.

Thấy cô trở mình thay đổi tư thế ngủ, anh ta cũng thở phào nhẹ nhõm.

Lúc nãy thấy cô ngủ như đã ngất đi, lặng lẽ không một tiếng động.

Cố Cảnh Thâm lo lắng trong lúc ngủ cô đã xảy ra chuyện gì, cho đến lúc ấy anh ta mới không yên tâm.

Bây giờ thấy cô bình yên vô sự, anh ta cũng nhẹ nhàng khép cửa lại, xoay người đi vào phòng ngủ chính.

Khi Thư Vãn tỉnh lại, đã là ngày hôm sau.

Cô nhìn căn phòng xa lạ, có chút ngây người.

Cô nhớ hôm qua mình ngã xuống sô pha khóc lớn một hồi.

Khóc đến thở không ra hơi, cả người cô không thể tự cung cấp dưỡng khí trực tiếp hôn mê.

Cũng may trước khi cô tới tham gia đấu thầu cũng có uống rất nhiều thuốc. Nếu không thật sự cô đã không tỉnh lại được.

Ngày hôm qua cô còn ở Quý thị, như thế nào khi vừa mở mắt liền thấy mình ở một nơi xa lạ như vậy?

Cô cố gắng chống đỡ thân thể ngồi dậy, lại phát hiện chân sưng phù rất nghiêm trọng không thể động đậy.

Cô nhìn về phía túi xách của mình, thuốc ở trong túi nhưng túi ở trên sô pha, cách giường có chút xa.

Cô đang định bò qua lấy thuốc thì cửa phòng mở ra. Là Cố Cảnh Thâm đi vào.



Căn phòng này lấy ánh sáng rất tốt, ánh mặt trời chiếu lên người Cố Cảnh Thâm tỏa ra ánh sáng vàng nhạt.

Thư Vãn nhìn thấy Cố Cảnh Thâm như vậy, giống như nhìn thấy Tống Tư Việt năm mười bảy tuổi.

Khi đó anh ta cũng đón ánh sáng đẩy cửa phòng cô, mang đến ấm áp cho cô.

“Cô tỉnh rồi?”

Cố Cảnh Thâm đi tới dùng ánh mắt nhu hòa, đặt trên người Thư Vãn.

“Ừ.”

Thư Vãn không được tự nhiên sau khi cô gật đầu, ngẩng lên nhìn anh ta.

“Đây là đâu?”

“Đây là biệt thự riêng của tôi ở thành phố A.”

Thì ra là biệt thự của Cố Cảnh Thâm...

Thư Vãn nghĩ về điều gì đó, lại liếc nhìn anh ta một cái.

“Vậy sao lúc trước anh không từ chối khách sạn Ninh thị sắp xếp?”

"Ninh tiểu thư kiên quyết muốn cô sắp xếp khách sạn cho tôi. Nếu tôi từ chối, cô ta hẳn sẽ trách cô tiếp đón tôi không tốt đúng không?"

Lời này ngược lại khiến Thư Vãn không thể nào tiếp tục chất vấn anh ta được nữa.

Cô trầm mặc, Cố Cảnh Thâm lại giải thích: "Ngày hôm qua sau khi tôi đưa cô về nhà. Lúc ấy, cô vẫn chưa tỉnh lại tôi lại không biết cô ở tòa nhà nào, cũng chỉ có thể đưa cô về nhà tôi trước.”