Người Tình Bí Mật Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Chương 230: Bù Đắp 2



"Được rồi, chúng ta không chờ bọn họ nữa, ăn trước đi" Đồng Bội đưa đôi đũa cho Tiết Tiểu Diệc.

Cậu bé gật đầu, "Không quấy rầy thế giới riêng của hai người"

Đồng Bội lại sửng sốt, cảm thận được Tiết Tiểu Diệc cũng rất thích Ngự Giao, cũng khẳng định Ngự Giao sẽ là bố của cậu, nhưng Y Thu chắc chắn cũngsẽ không từ bỏ. Thật không biết sau này còn xảy ra những chuyện gì nữa,trong lòng cô rất lo lắng.

Ngự Giao bước nhanh lên lầu, đúng lúcDoãn Băng Dao đóng cửa, anh nhanh tay lẹ mắt đưa chân của mình vàotrước. Băng Dao không nhìn thấy chân anh, khi đóng cửa lại mới phát hiện chân anh đã đưa ra chặn cửa.

Ngự Giao đau đến nhăn mặt nhíu mày.

Doãn Băng Dao vội vàng buông tay, lùi về phía sau quay ngược lại mấy bước, "Anh đừng đến gần em"

"Băng Dao, đừng như vậy được không? Em như vậy khiến anh rất đau lòng" gươngmặt anh hơi tiều tụy, cả đêm không ngủ thức canh bên giường cô, vừa rờiđi cô liền tỉnh lại.

"Giao, em không muốn liên lụy anh, anh muốnvì em mà phải mất tất cả mọi thứ đang có sao? Em không đáng để anh làmnhư vậy! Em chỉ là một người phụ nữ ích kỷ" cô rất lo lắng Mục Quang sẽđược như ý.

Đối với Ngự Giao, sau khi đã nghĩ thông suốt nhữngthù hận trong lòng, cô lại trách cứ bản thân. Trước đây, Ngự Giao chorằng cô là người hại chế gia hạo, cho nên mới tàn nhẫn hành hạ cô, vềsau cô lại coi sự lỡ tay của anh là cố ý, cho nên càng căm hận anh. Tuycăm hận anh, những vẫn lựa chọn sinh Tiểu Diệc. Hận thù trong những nămqua cũng chứng mình cô là người có trái tim nhỏ mọn, như vậy có khác gìso với lúc đầu Ngự Giao bị thù hận che mắt!

Cô có tư cách gì đi hận anh?

Hiện giờ cô càng không có tư cách để anh phải vì mình mà hi sinh sản nghiệpcủa gia tộc. Cô biết rõ mình sẽ liên lụy anh, biết rõ sẽ làm Y Thu đaulòng, nhưng cô vẫn vô liêm sỉ làm kẻ thứ ba, vô liêm sỉ mong mỏi, NgựGiao thật sự có thể cho cô danh phận!

Đây là đạo lý cô mới nghĩ thông suốt, cô cảm giác bản thân là một người phụ nữ hư hỏng, một người phụ nữ ích kỷ.

Cô luôn mâu thuẫn như vậy, quanh quẩn trong yêu và hận.

"Băng Dao, trước tình yêu bất kỳ ai đều ích kỷ, ai không muốn được sống bêncạnh người mình yêu? Nếu như em không đáng để anh làm như vậy, vậy cònai đáng để anh làm điều này? Em đừng sợ sẽ liên lụy tới anh được không?Ngược lại, em hoàn toàn không liên lụy tới anh, là anh làm liên lụy tớiem" Ngự Giao từng bước một đi tới gần cô, dịu dàng an ủi: "Em đừng kíchđộng, chúng nhau cùng đối diện với vấn đề được không? Đừng né tránh anh"

Doãn Băng Dao tiếp tục lùi về phía sau, bước chân bị hụt không cẩn thận ngãvề phía sau. Ngự Giao bước nhanh tới nhưng không kịp đỡ cô. Đầu gối củacô đập xuống nền đất cứng rất đau, đau đến tê tâm liệt phế.

Ngự Giao bước tới, ngồi xổm xuống trước mặt cô, lo lắng nói: "Mau để anh nhìn xem có bị thương không"

Anh đưa tay muốn kiểm tra chân của cô, những giọt nước mắt nóng bỏng rơi xuống mu bàn tay, đâm thẳng vào trái tim anh.

"Băng Dao, đừng khóc...." giơ tay kéo cô vào trong ngực, "Anh không sợ em lây bệnh cho anh, anh càng không thể nào để mặc em, anh xin em đừng lùibước được không? Dũng cảm lên, em luôn là một cô gái dũng cảm mà. Xin em hãy tin tưởng anh, tất cả mọi chuyện rồi sẽ qua thôi...."

Doãn Băng Dao ngẩng đầu lên, nước mắt chảy thành dòng, dính lào những bọng nước bị vỡ có cảm giác đau giác.

Cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh, "Bây giờ em xấu như vậy..."

"Không, em không xấu" cắt ngang lời cô, "Anh yêu chính là con người em, khôngphải là gương mặt này. Băng Dao, đừng nhi ngờ hoặc từ chối tình yêu củaanh, cũng đừng tự trách bản thân, tất cả mọi chuyện đều không phải doem, tất cả đều là do anh gây ra, hãy để anh bù đắp cho em"