Nghe Nói Tôi Rất Nghèo

Chương 67: “Niên Niên, tôi ăn đồ ăn cậu làm, vậy tôi là người cậu thích sao?”



Dắt Tạ Du đi tới ghế salon ngồi xuống, Dư Niên tỉ mỉ xắn ống tay áo lên, hỏi Tạ Du, “Anh muốn ăn gì? Tôi làm cho anh ăn.”

Tạ Du đang chăm chú nhìn cổ tay Dư Niên, nghe câu hỏi này, lập tức trả lời, “Cái gì cũng được.”

Chỉ cần là cậu làm, cái gì cũng được.

“Để tôi nghĩ xem, trong tủ lạnh có cơm tối còn dư, cải xanh, đậu hũ và thịt bằm vẫn còn, vậy tôi rang cơm rồi làm canh đậu hũ cải xanh cho anh nhé, được không?”

Thấy Tạ Du gật đầu, Dư Niên quay người vào phòng bếp, “Vậy anh đợi tôi một tí, rất nhanh sẽ có.”

Nhưng mà lúc cậu vào bếp thì thấy Tạ Du cũng lặng lẽ vào theo, Dư Niên thấy dáng vẻ không biết đang nhìn đi đâu của hắn, cười nói, “Đi theo tôi làm gì?”

Tạ Du: “Tôi muốn giúp cậu, được không?”

Suy nghĩ một chút, Dư Niên lấy trong tủ lạnh ra một củ khoai tây đã được gọt vỏ, đưa cho Tạ Du rồi chỉ vị trí để dao và thớt, “Vậy anh thái khoai tây giúp tôi nhé. Thái thành sợi nhỏ là được, để tôi xào khoai tây sợi cho anh ăn.”

Tạ Du giống như được giao một trọng trách to lớn, nghiêm túc gật đầu, cầm dao và khoai tây, đứng trước bàn, cúi đầu nghiên cứu một lúc rồi cắt khoai tây làm hai.

Dư Niên vừa để ý tới Tạ Du vừa thành thạo xử lý nguyên liệu nấu ăn rồi mở máy hút mùi lên, một nồi đun nước nấu canh đậu hũ cải xanh, một nồi rang cơm, mùi thơm của thức ăn nhanh chóng lan tỏa khắp phòng. Dường như cảm giác được gì đó, Dư Niên ngừng tay, quay đầu lại, thấy Tạ Du đang chăm chú nhìn mình. Cậu cong môi, nhắc nhở, “Cẩn thận, đừng thái vào tay.”

Lúc này Tạ Du mới lấy lại tinh thần, lại cúi đầu thái khoai tây, nhỏ giọng đáp, “Ừm.”

Chưa tới hai mươi phút sau, cơm rang và canh đã xong. Dư Niên cầm bát đĩa múc đồ ăn ra rồi nhìn thành quả của Tạ Du, “Ồ, anh thái khoai tây đẹp lắm!”

Đây là lần đầu tiên Tạ Du cắt, nghe Dư Niên khen, đôi mắt sáng lên.

Dư Niên cầm điện thoại, chụp lại khoai tây sợi thái không đều nhưng cũng có thể nhìn ra là khoai tây sợi, vừa chụp vừa nói, “Đây là lần đầu tiên Tạ Du của chúng ta thái khoai tây sợi, phải chụp hình lưu lại làm kỷ niệm!”

Lòng bàn tay Tạ Du nóng lên —— cậu ấy nói đúng, Tạ Du của chúng ta.

Bưng cơm rang và một món xào một món canh lên bàn, Dư Niên cầm cái bát, múc một bát canh, cùng Tạ Du ăn khuya.

Tạ Du ăn cơm rất yên lặng, không có âm thanh dư thừa nào, còn vô cùng tao nhã đẹp mắt. Nuốt một thìa cơm rang, hắn cầm thìa sứ, hơi mất tự nhiên hỏi, “Vì sao... cậu vẫn luôn nhìn tôi vậy?”

Ngón tay Dư Niên miết miệng bát, thoải mái nhìn Tạ Du, “Bởi vì anh đẹp.”

Tạ Du nín thở, trả lời, “Vậy, cậu nhìn tiếp đi.”

Dư Niên quay đầu, suýt nữa bật cười ——

Người cậu thích, bề ngoài nhìn lạnh lùng cao ngạo khó gần vậy mà tại sao bên trong lại... dễ thương như vậy?

Chậm rãi từng ngụm từng ngụm uống xong canh, thấy Tạ Du ăn sạch tới hạt cơm cuối cùng trong bát, Dư Niên cầm bát đứng dậy, “Tôi đi rửa bát.”

“Tôi đi!” Tạ Du lập tức đứng lên, tay vừa chạm vào cánh tay Dư Niên lại nhanh như chớp rụt lại, đối mặt với ánh mắt của Dư Niên, “Tôi đi rửa nhé?”

“Không thì chơi kéo búa bao? Ai thua thì rửa?”

Tạ Du gật đầu, “Được.”

Bỏ bát xuống, Dư Niên giơ tay, “Nào, kéo, búa, bao!”

Tạ Du ra kéo, Dư Niên ra bao.

Giữa chân mày hơi lộ vẻ thất vọng, Tạ Du mím môi, “Một lần nữa?”

Dư Niên vui vẻ: “Được!”

Nhưng mà chơi sáu lần, lần nào Dư Niên cũng thua. Tạ Du nhìn nắm đấm của mình, “Lại nhé?”

Lần thứ bảy, cuối cùng Dư Niên cũng thắng, trong mắt Tạ Du hiện lên ý cười, hài lòng nói, “Tôi đi rửa chén!”

Nói xong, giống như sợ Dư Niên tranh với mình, hắn nhanh chóng bưng mâm cơm vào phòng bếp, ngay sau đó, trong bếp truyền ra tiếng nước chảy.

Dư Niên đứng cạnh bàn ăn, cầm điện thoại đăng weibo tấm hình chụp khoai tây sợi vừa nãy, kèm theo dòng chữ, “Khoai tây sợi.”

Trong chốc lát, Tạ Du share lại.

“Tạ Du: Thái xấu quá. // Dư Niên: Khoai tây sợi [ ảnh ].”

Dư Niên đi tới cửa bếp, đang định hỏi anh có cần giúp một tay không, không nghĩ rằng Tạ Du nghe tiếng bước chân đến gần, vội vàng nói, “Tôi đang nghiêm túc rửa chén.”

Dừng lại không đi vào nữa, Dư Niên cười trả lời, “Ừ, anh vất vả rồi!”

Cùng lúc đó, fans sôi nổi tụ tập dưới weibo Tạ Du bình luận.

“—— Tạ tổng nói hay quá! Ghét nhất mấy kiểu minh tinh lưu lượng nấu bữa ăn thôi cũng phải đăng một đống ảnh! Phía dưới còn một đám fans não tàn tung hô, cạn lời!”

“—— vậy nên bây giờ Dư Niên đang xào thiết lập tính cách trai tốt đảm việc nhà thạo việc nước hả? Ăn cơm không có việc gì làm lại đăng weibo?”

“—— a a a vờ lờ! Dư Niên đăng weibo chưa tới một phút Tạ tổng đã share lại! Đây không phải là vô cùng quan tâm thì là cái gì! Fans CP Du Ngư gáy lênnn! Mai tui phải đi mua khoai tây về xào mới được!”

Không lâu sau, Tạ Du ra khỏi bếp, vừa nhìn đã thấy Dư Niên mặc quần áo nhạt màu rộng rãi, ngồi xếp bằng trên ghế salon, cầm bút chì viết viết vẽ vẽ trên giấy.

Cậu hơi cúi đầu, ánh đèn vàng phủ lên đường cong khuôn mặt của cậu một màu ấm áp. Cổ áo cậu rộng thùng thình, Tạ Du có thể nhìn thấy xương quai xanh và đường vai lấp ló dưới cổ áo và cái gáy trắng nõn cùng với làn da trắng mịn như đồ sứ vậy.

Nghe tiếng động, Dư Niên vừa viết vừa nói, “Anh chờ tôi một tí, tôi sắp viết xong cái này rồi.”

Vừa nói, ngón chân không mang tất lộ ra ngoài của cậu vô thức giật giật, mạch máu xanh trên mu bàn chân vô cùng rõ ràng.

Tạ Du không phát ra tiếng động nữa, hắn đứng tại chỗ dựa vào cửa bếp, im lặng nhìn Dư Niên.

Nhất thời, trong phòng chỉ còn tiếng bút chì loạt xoạt viết trên giấy.

Tạ Du chợt nhớ lại, khi còn bé trong nhà hắn cũng giống vậy. Ăn tối xong, ba và anh cùng bàn bạc tin tức với nhau, mẹ thì dựa vào ghế salon làm chuyện của mình, còn hắn sẽ ngồi gần đó đọc sách nhạc hoặc đàn piano, đôi lúc cả nhà sẽ ngẫu nhiên kể vài câu về chuyện trong ngày.

Thật ấm áp.

Thế nhưng mảnh ký ức này giống như bị một tấm màn bụi bặm phủ lên, dần dần trở nên xa vời. Sau khi ba qua đời, hắn rất ít khi nhớ lại những ký ức này. Bởi vì lưu luyến những hồi ức tốt đẹp kia sẽ khiến hắn trở nên yếu ớt và hắn không thể dung túng bản thân đắm chìm trong những hồi ức ấm áp đó.

“Tôi viết xong rồi!”

Dư Niên bỏ giấy bút trong tay xuống, ngẩng đầu cười với Tạ Du, “Vừa nãy đột nhiên có linh cảm nên tôi lập tức viết ra được một ca khúc hoàn chỉnh!” Ý cười tràn khỏi đôi mắt cậu, “Có phải tôi rất lợi hại không?”

Tạ Du lấy lại tinh thần, con ngươi ấm áp trở lại, ” Ừ, cậu rất lợi hại.”

Nụ cười Dư Niên sâu thêm, đang định đứng lên nhưng do cậu ngồi quá lâu nên chân tê rần, cơ thể mất thăng bằng, ngã ngồi xuống ghế salon. Tạ Du vô thức bước lại gần ghế salon, thấy cậu không ngã xuống đất, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

“Ngồi lâu quá tê chân rồi, phải chậm rãi đứng lên mới được, ” Dư Niên dứt khoát thuận thế dựa vào trên ghế salon, ngửa đầu nhìn Tạ Du, hỏi, “Anh còn đói không?”

Vốn dĩ Tạ Du không có đói, nghe vậy gật đầu, “Không đói nữa.”

Hắn cúi đầu nhìn Dư Niên cách mình trong gang tấc, đột nhiên cổ họng khô khốc, tim cũng dần đập nhanh hơn, thậm chí hắn còn cảm giác dường như oxi xung quanh đã hết, vô cùng khó thở.

Tạ Du nghe giọng nói của mình, một giọng nói khàn khàn không giống như phát ra từ dây thanh quản của mình, “Thực ra tôi tới đây là muốn hỏi cậu.”

Dư Niên chăm chú nhìn Tạ Du, hỏi ngược lại, “Hỏi tôi cái gì?”

Tạ Du nắm chặt tay, nói ra câu đã tập luyện trong lòng vô số lần, “Cậu nói, lúc cậu học đại học học nấu ăn, là muốn sau này làm đồ ăn cho người mình thích.”

Hắn cố gắng khống chế lại trái tim đang đập mạnh và hơi thở gấp gáp, nhẹ giọng hỏi, “Niên Niên, tôi ăn đồ ăn cậu làm, như vậy tôi là người cậu thích sao?”

“Dĩ nhiên rồi.” Dư Niên nói khẽ, “Anh có thể thử hôn tôi, xem tôi có cự tuyệt hay không.”

Giống như màn đêm được ánh sao thắp sáng, bỗng Tạ Du thả lỏng tay, rồi lại lập tức nắm chặt lại. Hắn quên thở, dè dặt cúi người, nhắm mắt, áp sát môi mình lên môi Dư Niên.

Một nụ hôn nhẹ như gió thoảng.

Tiếng tim đập đều đặn vang bên màng nhĩ, Dư Niên điều chỉnh hô hấp, mở môi mình ra, ngậm vào môi trên của Tạ Du.

Mềm mại giống như trong tưởng tượng của cậu.

Bị động tác nhỏ này của Dư Niên kích thích, Tạ Du đứng bất động tại chỗ, chỉ cảm thấy trừ môi thì toàn bộ khả năng cảm nhận của cơ thể đều bốc hơi giống như hơi nước vậy.

Chỉ một Dư Niên, đã chiếm trọn hết thảy giác quan của hắn.

Lúc đôi môi hai người tách ra, Tạ Du vô thức nâng tay, dùng đầu ngón tay lau sạch vết nước trên môi Dư Niên, thì thầm, “Niên Niên.”

“Ừm?”

“Niên Niên.”

Dư Niên hơi nghiêng đầu, hôn lên đầu ngón tay ướt nước của Tạ Du, lại nói, “Ừm, em đây.”

Ngón tay nóng bừng giống như bị bỏng, Tạ Du gập chân trái, đè lên mép ghế salon, dang hai tay ôm Dư Niên vào lòng, tựa trán vào vai cậu, chỉ lộ ra lỗ tai đỏ nhạt.

“Anh... anh nóng quá.”

Nghe thấy những lời này, Dư Niên bèn xấu xa hôn vào tai Tạ Du, quả nhiên, đối phương giật mình, ôm cậu chặt hơn.

Giờ phút này, mọi thứ thật tốt đẹp.

Không biết qua bao lâu, sắc mặt Tạ Du mới trở lại như cũ buông Dư Niên ra, “Có phải, anh nên về rồi không?”

Dư Niên nhìn đồng hồ, “Ừ, đã hơn mười giờ rồi.”

Tạ Du vừa mới cảm thấy hơi mất mát đã nghe Dư Niên nói, “Tối mai em hầm canh xương sườn với nấm, anh có muốn nếm thử không?”

Vẻ mặt Tạ Du sáng lên, gần như Dư Niên vừa mới nói xong, hắn đã trả lời, “Muốn!”

“Ừm, vậy mai chúng ta cùng ăn tối với nhau nhé!”

Tiễn người ra cửa, Tạ Du để tay trên chốt cửa, bỗng quay đầu, nhanh như cắt cúi xuống hôn lên khóe môi Dư Niên, sau đó vội vã mở cửa bước ra ngoài.

Cửa bị đóng lại “Sầm” một tiếng, từ khe cửa truyền vào câu nói “Mai gặp”.

Dư Niên sờ khóe miệng, dường như ở trên vẫn còn lưu lại cảm xúc ấm áp. Cậu cười cười, lẩm bẩm, “Đóng cửa nhanh vậy, dẫu sao cũng phải hôn chính xác hơn chứ!”

————————