Ngạo Thị Thiên Địa

Chương 303: Chiến đấu kịch liệt!




Bố Lôi Địch và Phí lão phân biệt bị hai gã cường giả Thiên giai quấn lấy, trong đó lão giả mặc hắc bào kia chính là Minh Khấp, người ba năm trước đây đả thương Hàn Phong.
 
Ba năm không thấy, đấu khí của Minh Khấp tựa hồ có chút tinh tiến, nhưng so sánh với Bố Lôi Địch tự nhiên vẫn còn kém xa.
 
Nhưng phối hợp với Minh Khấp là một trưởng lão đến từ Đấu Linh Tông, cũng là một võ giả cấp bậc Thiên giai nhị phẩm.
 
Hai người liên thủ đối phó với Bố Lôi Địch, trong lúc nhất thời ngược lại còn chiếm thượng phong.
 
Dù sao cường giả Thiên giai có mạnh yếu thế nào vẫn là tồn tại mười phần cường đại, mặc cho thực lực Bố Lai Địch cao hơn rất nhiều so với hai người kia, nhưng cũng không thể trong hai ba chiêu thức liền giải quyết được.
 
Tình huống Phí lão bên kia cũng giống như vậy, hắn phải chống lại lão giả mặc ma y, người từ ba năm trước đây thực lực đã mơ hồ vượt trên Minh Khấp, liên thủ với hắn còn có một vị trưởng lão đến từ Tinh Hải Các.
 
Tới hiện tại, Tinh Hải Các mới chỉ có duy nhất một vị trưởng lão đạt tới Thiên giai, hơn nữa còn là Thiên giai tam phẩm, coi như mười phần cường đại rồi.
 
Bất quá Phí lão cũng cảm giác vị trưởng lão Tinh Hải Các này có chút kỳ quái, nhưng nhất thời vẫn không biết rõ kỳ quái ở điểm nào.
 
Hai người bị bốn gã cường giả Thiên giai bên phía liên minh của Diệp Hạo Thiên quấn lấy, chỉ còn lại một người mới tiến vào cảnh giới Thiên giai từ nửa năm trước là Huyền Cơ Tử.
 
Ba năm trước đây, Huyền Cơ Tử còn là Địa giai đỉnh phong, dưới sự trợ giúp của đoạt thiên đan do Hàn Phong cung cấp, dùng hai năm rưỡi thời gian, cuối cùng đột phá thành công tiến nhập cảnh giới Thiên giai, điều mà hắn trước đó còn không dám nghĩ tới.
 
Sau khi tiến nhập Thiên giai, trong lòng Huyền Cơ Tử còn nghĩ, tuy rằng so với dự tính của Hàn Phong còn chậm hơn nửa năm, nhưng may mắn chính là, trong nửa năm thời gian này, Huyền Thiên Tông cũng không có chuyện gì phát sinh.
 
Tiến nhập Thiên giai, trong thời gian nửa năm tiếp đó, dưới sự truyền thụ kinh nghiệm của Bố Lôi Địch, đấu khí của Huyền Cơ Tử đã ổn định hoàn toàn, đồng thời có bước tinh tiến nhảy vọt, nhưng dù sao thiên phú của hắn cũng không thể quái thai như Hàn Phong, tự nhiên không có khả năng chỉ dùng nửa năm thời gian liền có thể tăng cấp thêm lần nữa.
 
Trải qua một đoạn thời gian ngắn thích ứng, Huyền Cơ Tử đã rất nhanh khôi phục lại vẻ trầm ổn vốn có, thể hiện rõ nét phong phạm của người đứng đầu tông môn.
 
Bản thân có được như ngày hôm nay, Huyền Cơ Tử đã rất thỏa mãn rồi, hắn cũng không phải hạng người lòng dạ tham lam.
 
Lúc này, đối thủ trước mặt Huyền Cơ Tử tự nhiên là một vị trưởng lão Minh Vực, tuy rằng chỉ có Thiên giai nhị phẩm nhưng đối phó với Huyền Cơ Tử mới chỉ thăng cấp nửa năm mà nói, như vậy là đủ rồi.
 
Hai người giao thủ đến giờ, Huyền Cơ Tử vẫn luôn ở thế hạ phong. Người sáng suốt nhìn qua liền rõ ràng được, không lâu nữa Huyền Cơ Tử liền khó chống đỡ được.
 
Giao thủ một hồi, Bố Lôi Địch xảo diệu tách khỏi hai người Minh Khốc liên thủ giáp công, nhân cơ hội lui người lại, thân hình dừng giữa không trung, hai mắt tràn ngập cảnh giác nhìn chằm chằm vào hai người.
 
Đồng thời cũng trầm giọng nói:
 
- Nguyên lai là đám chuột nhắt các ngươi, tràng giáo huấn ba năm trước còn chưa đủ sao, hôm nay lại muốn đến tự rước nhục?
 
Minh Khấp âm trầm cười hai tiếng, ngữ khí có phần âm lãnh nói:
 
- Hắc! Lão gia hỏa, nói không nghĩ, ba năm trước đây nếu như không phải lúc cuối cùng hoàng thất chen vào một chân, ngươi cho rằng lúc đó các ngươi có thể đơn giản trở về Huyền Thiên Tông?
 
Dứt lời, Minh Khấp lại cười đắc ý nói tiếp:
 
- Hiện tại, bản thân hoàng thất còn khó bảo toàn, không có hoàng thất che chở, Huyền Thiên Tông chỉ sợ còn duy nhất một hạ tràng. Bởi vậy ta khuyên các ngươi nên ngoan ngoãn giao ra thiên địa thánh quả, khiến cho ta vui lòng không chừng còn cho các ngươi một cái mạng. Nếu như không, hừ!
 
Minh Khấp nói lời cuối cùng, trong lời nói còn tỏ rõ sự uy hiếp trắng trợn.
 
Nghe vậy, Bố Lôi Địch cũng nhịn không được khẽ nhíu mày, ngữ khí bình thản nói:
 
- Nếu như không, ngươi có thể làm gì chúng ta! Chớ cho là lần này tìm được người giúp đỡ liền có thể bức được Huyền Thiên Tông ta!
 
Vừa nói, khí tức trên người Bố Lôi Địch đột nhiên tăng lên cực nhanh.
 
Thông qua trợ giúp từ huyễn thần đan của Hàn Phong, hiện tại khí tức trên người Bố Lôi Địch càng đạt tới Thiên giai tứ phẩm đỉnh phong, khí tức băng lãnh như ngưng thành thực chất nhất thời phủ kín toàn trường.
 
Liên quân phía dưới do Diệp Hạo Thiên dẫn đầu thực lực còn chưa đạt tới Thiên giai nhất thời liền bị uy áp kinh khủng bức lui về phía sau vài bước, một ít người thực lực kém chút còn bị ép cho trên trán đổ mồ hôi lạnh.
 
Mà đứng mũi chịu sào là Minh Khấp và một vị lão giả Thiên giai nhị phẩm khác cũng bị khí thế đột nhiên bộc phát của Bố Lôi Địch chấn nhiếp, đấu khí lưu chuyển trong cơ thể cũng thoáng ngưng lại.
 
Trong thoáng chốc đột biến này, Bố Lôi Địch vận toàn bộ đấu khí, thừa dịp lúc hai người phân tâm, nhanh chóng công kích tới cả hai.
 
- Bạo viêm nhất kích!
 
Một cỗ lam sắc hỏa diễm bằng mắt thường có thể thấy được đang trùm kín mặt ngoài song quyền của Bố Lôi Địch, hỏa diễm dưới sự áp súc của đấu khí trên người Bố Lôi Địch cũng bày ra trạng thái cực kỳ khủng bố.
 
Cả quá trình biến hóa này diễn ra không quá một lần hô hấp, lúc này Bố Lôi Địch đã tới trước người Minh Khấp, lập tức không chút do dự, lam sắc hỏa diễm được kình khí bắn nổ, phát ra âm thanh chấn hưởng như muốn phá vụn không gian, trực tiếp oanh kích về phía Minh Khấp.
 
Thực lực Minh Khấp vốn không thua kém cường giả Thiên giai tam phẩm, trong nháy mắt thân hình Bố Lôi Địch khẽ động hắn đã kịp khôi phục lại tinh thần.
 
Bên cạnh, vị lão giả Thiên giai nhị phẩm ngược lại phản ứng hơi chậm nhưng may mắn cuối cùng vẫn kịp thời.
 
Đối mặt với một kích bao hàm lực lượng cường đại của Bố Lôi Địch, hai người không ám khinh thường, biết rõ không kịp tránh né liền lập tức ngưng tụ hoàn toàn đấu khí ra ngoài, đón hướng tấn công của hỏa diễm màu lam.
 
Phanh!
 
Công kích của cả ba người trong nháy mắt tụ lại, tạo thành vô số sóng khí rung động.
 
Oanh!
 
Ba đạo công kích hầu như bao hàm toàn bộ lực lượng mỗi người va chạm nhau sản sanh ra lực lượng cường đại, lập tức đánh lui cả ba người về sau.
 
Bố Lôi Địch chịu một kích liên thủ của Minh Khốc và lão giả Thiên giai nhị phẩm, thân thể có chút ăn không tiêu, khóe miệng tràn ra một ngụm máu tươi.
 
Bất quá, Minh Khấp và lão giả Thiên giai nhị phẩm kia cũng không hơn gì, nhìn qua bề ngoài so sánh với Bố Lôi Địch còn chật vật hơn vài phần.
 
Lúc này y phục của hai người giống như xé rách, rất nhiều chỗ còn bị xé nát hoàn toàn, càng có nhiều chỗ thấp thoáng dính lẫn những vết máu tươi.
 
Về phần sắc mặt hai người, so với lúc trước có hơi chút trắng bệch, hiển nhiên cũng bị thương không nhẹ.
 
Chẳng qua, Bố Lôi Địch biết rõ, một kích vùa rồi là thừa dịp hai người chưa hồi phục tinh thần, lại áp xúc hết toàn bộ lực lượng mới có được hiệu quả như vậy, xem ra thực lực hai người kia còn mạnh hơn vài phần so với tưởng tượng.
 
Như vậy việc đối phó tiếp theo càng thêm phiền phức rồi.
 
Mà lúc này, chúng đệ tử Huyền Thiên Tông cũng theo sát nhau dũng mãnh chạy đến, đi đầu hàng chính là năm vị trưởng lão từng trải nhất Huyền Thiên Tông.
 
Trong mấy năm nay, dưới sự trợ giúp trực tiếp hoặc gián tiếp của hàn Phong, năm vị trưởng lão đều có những bước tiến bộ vượt bậc, tuy rằng không được như Huyền Cơ Tử, có thể đột phá bình cảnh Địa giai, thuận lợi tiến vào Thiên giai.
 
Nhưng mạnh nhất trong năm người đã có cảnh giới Địa giai bát phẩm, người thấp nhất cũng đã tới Địa giai ngũ phẩm.
 
Tổng thể lực lượng có thể nói đã tăng gấp hai ba lần.