Ngận Thuần Ngận Ái Muội

Chương 90: Bạn muốn mua băng vệ sinh?



Trạm tiếp theo là muốn đi siêu thị, Dương Minh không có cách nào tiếp tục giả vờ được nữa, đành phải ngẩng đầu lên, chen về phía cửa xuống, Trần Mộng Nghiên hết sức quan tâm hỏi: "Dương Minh, cậu bây giờ cảm thấy thế nào?"

"A. vẫn còn đau" Dương Minh vẻ mặt đau khổ nói: "Có lẽ sau này hoàn toàn phải cách xa máy bay"

"Ai, Dương Minh, đây bây giờ là lúc nào mà cậu còn nói đàu được" Trần Mộng Nghiên vội la lên: "Vậy chúng ta đừng đi siêu thị nữa, nhanh đến bệnh viện đi"

"Không cần, chờ lát nữa nhìn xem rồi nói" Dương Minh lắc đầu nói: "Nhanh đi mua các thứ đi, mình không có việc gì, có lẽ ngày mai là xong"

"Thật sự không có việc gì chứ?" Trần Mộng Nghiên vẫn còn có chút lo lắng nói.

"Ừm, lát nữa xem một chút, không cần phải đi viện đâu" Dương Minh giả vờ nói.

"Ồ, được rồi, chúng ta từ từ đi một chút vậy. Cậu có phải đi lại không tiện không?" Trần Mộng Nghiên liếc nhìn hạ thể Dương Minh, trên mặt lại đỏ hồng.

"Ừm ừm, vẫn tốt" Dương Minh thực ra không có chuyện gì, nhưng vẫn đi chậm một chút, có thể ở bên Trần Mộng Nghiên nhiều thêm, thuận tiện bồi dưỡng tình cảm.

Siêu thị Tùng Giang là một siêu thị bán sản phẩm nơi này, giá cả vừa phải, hơn nữa chất lượng cũng không sai. Đối với các siêu thị do nước ngoài đầu tư xây dựng, Dương Minh duy trì xí nghiệp của quốc gia.

Dương Minh và Trần Mộng Nghiên đẩy một cái xe, giống như là đôi tình nhân đi mua sắm vậy. Dương Minh đẹp trai uy mãnh, Trần Mộng Nghiên xinh đẹp cao gầy, làm không ít người ghé mắt nhìn.

Dương Minh nhưng thật ra đơn giản, tùy tiện mua hai túi trái cây, Trần Mộng Nghiên rất thích ăn vặt như ô mai, đi đến chỗ bán khoai tây chiên định cầm nhưng sợ ăn bị béo, đang do dự thì Dương Minh đã lấy một túi bỏ vào xe.

"Thứ này nhiều dinh dưỡng, ăn sợ béo" Trần Mộng Nghiên vẫn còn có chút do dự.

"Béo gì mà béo. Bạn gầy như vậy, hơn nữa thi thoảng ăn một túi cũng không có vấn đề gì" Dương Minh nói.

"Ồ" Trần Mộng Nghiên gật đầu đồng ý. Trần Mộng Nghiên bình thường cũng không có thời gian đi siêu thị, nên hôm nay tự nhiên mua khá nhiều đồ.

Đi đến quầy chỉ bán một loại hàng, Trần Mộng Nghiên đột nhiên nghĩ đến băng vệ sinh mình sắp dùng hết, đang định mua hai gói, nhưng lại ngại có Dương Minh. Trần Mộng Nghiên có chút xấu hổ.

"Dương Minh, cậu đi lấy cho mình một chai nước, mình hơi khát" Trần Mộng Nghiên không phải thích làm phiền người khác. Nhưng bây giờ nàng muốn Dương Minh tạm thời rời đi.

"Ồ, được" Dương Minh gật đầu đi đến khi đồ uống? À? Đúng, còn không hỏi cô ấy muốn uống gì? Nghĩ đến đây, Dương Minh xoay người trở về: "Mộng Nghiên, bạn muốn uống gì?"

"A?" Trần Mộng Nghiên vừa định đưa tay ra lấy một gói băng vệ sinh" An Erle", nghe thấy Dương Minh nói liền rút tay về. Suýt chết. Trần Mộng Nghiên thở mạnh một hơi: "Trà Khang Sư"

"Ồ, được" Dương Minh nghe xong, xoay người rời đi.

Trần Mộng Nghiên xác định Dương Minh đã đi, mới yên lòng. Từ khu đồ uống đến đây ít nhất phải mất hai ba phút, thời gian cũng đủ rồi.

"Ồ, An Erle và Tender, cái nào thì tốt hơn?" Trần Mộng Nghiên tự nói với mình. Các cô gái rất chú ý đến thứ này, cho nên lúc lựa chọn cũng rất cẩn thận.

Dương Minh vốn muốn đi đến khu đồ uống, nhưng mới đi được có mấy bước, đã nhìn thấy trên đường đi, trong quầy lạnh có trà Khang Sư, vì vậy trực tiếp mở cửa cầm lấy một chai.

Cho nên Dương Minh rất nhanh trở lại. Nhìn thấy Trần Mộng Nghiên đang chọn băng vệ sinh, lập tức hiểu ra. Thì ra cô bé xấu hổ, cố ý làm mình rời đi.

Hắc hắc, Dương Minh lập tức tính toán trong lòng.

"Chào cô, cô đang chọn mua băng vệ sinh sao? Xin hỏi mỗi tháng cô dùng hết bao nhiêu?" Dương Minh cố ý giả giọng nói.

"Ừm, dùng không hết nhiều lắm" Trần Mộng Nghiên mới nói được nửa câu liền cảm thấy không ổn. Sao siêu thị này lại có một người con trai bán băng vệ sinh. Vì thế kỳ lạ ngẩng đầu lên, không khỏi xấu hổ: "Dương Minh. Cậu muốn chết sao"

"Dùng không hết nhiều lắm" Dương Minh cố ý nhại lại.

"Hừ" Trần Mộng Nghiên chu miệng, cầm lấy hai gói" An Erle", hai gói" Tender" vứt vào trong xe đẩy.

"Đúng, sao bạn không mua vệ sinh Tampon?" Dương Minh nhớ đến bao vệ sinh Tampon trong phòng Triệu Oánh.

"Vệ sinh Tampon?" Trần Mộng Nghiên sửng sốt, lập tức trừng mắt nhìn Dương Minh: "Cậu biết thực ra không ít nhỉ. Nhưng loại đó mình không dùng"

"Không dùng? Tại sao không dùng?" Dương Minh kỳ quái hỏi.

"Không dùng là không dùng. Đây cần phải tại sao" Trần Mộng Nghiên bực bội nói.

"." Dương Minh chỉ có cất câu hỏi này vào lòng, để sau này hỏi.

Lúc tính tiền, Dương Minh muốn trả hết, không nghĩ tới Trần Mộng Nghiên lại lấy ví tiền ra trước. Bởi vì hầu hết là do nàng mua, hơn nữa còn có mấy gói băng vệ sinh, sao có thể không biết xấu hổ để Dương Minh trả hết. Tuy nói quan hệ giữa hai người khá tốt, nhưng dù sao vẫn chưa xác lập quan hệ. Trần Mộng Nghiên cũng không muốn làm người mặt dày.

Ra siêu thị, trời vẫn còn sáng, vì vậy Dương Minh đề nghị trở về.

ở đây chỉ cách nhà Trần Mộng Nghiên có một trạm xe, cho nên nàng không có ý kiến gì, chỉ lo lắng cho Dương Minh: "Cậu. không có gì chứ?"

"Cái này. phải về nhà kiểm tra một chút mới biết được" Dương Minh cười cười.

"Ồ." Trần Mộng Nghiên cũng không hiểu, chỉ có thể gật đầu. Vì vậy hai người như một đôi tình nhân, một người xách một túi đi về phía nhà Trần Mộng Nghiên.

Chỉ chốc lát đã đến gần khu nhà Trần Mộng Nghiên.

"Dương Minh, đến đây được rồi. Mình về trước, làm người trong khu thấy hai người chúng ta đi cùng nhau, lại bàn tán lung tung" Trần Mộng Nghiên nói.

"Chúng ta thì sao?" Dương Minh cười hỏi.

"Ai, thì đi cùng nhau họ tưởng" Trần Mộng Nghiên vừa nói đã đoạt lấy chiếc túi trong tay Dương Minh.

"Vậy thì được, ngày mai gặp" Dương Minh nghe xong gật đầu. Hắn cũng biết, mấy nhà ở tầng dưới trong khu có một vài bác gái rảnh rỗi không có việc gì làm, thích nhất xoi mói, bàn tán.

"Ừm" Trần Mộng Nghiên phất phất tay, rồi đi vào trong khu nhà. Đợi cho Trần Mộng Nghiên đi xa, Dương Minh mới xoay người chuẩn bị rời đi.

"Dương Minh, sao cậu lại ở đây?"

Dương Minh vừa quay đầu lại, thấy là Trần Phi: "Chú Trần, thật là khéo, lại gặp chú ở đây"

"Thật khéo. Chú sống ở khu nhà này. Cháu đến đây làm gì?" Trần Phi hỏi.

"Cháu đưa bạn học về nhà" Dương Minh cười nói.

"bạn học? Nam hay nữ?" Trần Phi hỏi.

"Là nữ. Cháu nói chú Trần, sao chú giống như đang hỏi cung thế" Dương Minh nói.

"Chỉ thuận tiện hỏi mà thôi" Trần Phi nói: "Không có gì thì mau về nhà đi, sắp thi đại học rồi. Có thời gian thì chịu khó học đi, muốn tìm bạn gái thì vào đại học hãy nói"

"Vâng, cháu biết" Dương Minh khá sợ Trần Phi.

Buổi tối, lúc Dương Minh lên mạng, lại gặp phải" Cô giáo dã man" tìm hắn đấu. Dương Minh cũng không có việc gì, lập tức chơi với cô ta vài ván.

Dương Minh nhìn thấy nick của Trần Mộng Nghiên, vẫn thấy là màu xám, xem ra nàng quả nhiên không lên mạng. Nick name của Trần Mộng Nghiên gọi là" Tiểu Nghiên" một cái tên rất bình thường, có lẽ nàng bình thường cũng ít khi lên mạng chat.

Chơi với Cô giáo dã mna một lát, Dương Minh mới logout. Sau đó Dương Minh lên mạng một lát, rồi đi ngủ.

Sáng hôm sau, Kim Cương đi vào phòng làm việc của Triệu Oánh.

"Triệu Oánh, chiều nay chúng ta cùng nhau đi xem phim đi, anh mua không ít đồ ăn" Kim Cương nói.

"Ừm? Xem phim? Tôi không đi" Triệu Oánh bây giờ cảm thấy rất buồn ngủ. Bởi vì chuyện của Dương Minh, Triệu Oánh mấy ngay nay rất buồn bực. Mỗi tối đều lên mạng giải khuây. Mấy hôm nay lên mạng cũng không tệ, có mấy người nói chuyện với mình, điều này làm tâm trạng của nàng thoáng vui vẻ một chút. Nhưng tối hôm qua lên mạng chơi nàng thua một ngàn, chẳng những một ngàn này, mà hai ngàn lúc trước nàng thắng cũng thua sạch. Khi Triệu Oánh ngẩng đầu lên phát hiện đã là hơn bốn giờ sáng, chỉ có thể ngủ mấy giờ, sao có thể không buồn ngủ.

"Tại sao không đi? Các giáo viên khác cũng đi mà" Kim Cương còn chưa từ bỏ ý định.

"Tôi hơi mệt, chiều sẽ về nhà ngủ một giấc" Triệu Oánh mặt mày ủ rũ nói.

"Vậy, để sau" Kim Cương cũng nhìn thấy Triệu Oánh đang hơi mệt, không giống như đang lừa hắn, cho nên không kiên trì nữa.

Kim Cương thất vọng đi ra khỏi phòng Triệu Oánh, lại gặp phải Dương Minh đang đi tới. Đây là người Kim Cương không muốn thấy nhất. Vừa thấy, Kim Cương lại nhớ đến chuyện nhục nhã của mình. Hắn muốn điên lên.