Ngận Thuần Ngận Ái Muội

Chương 79: Phương Thiên thần bí



"Ðúng vậy, kẻ hãm hại cháu đã bắt được!" Trần Phi nói: "Trong điện thoại không thể nói rõ được, nửa tiếng sau, chờ chú dưới lầu!"

Dương Minh vừa nghe Xong, bừng tỉnh hỏi: "Là Vương Chí Ðào sao?"

"Đợt một lát rồi nói!" Trần Phi nói Xong cúp điện thoại.

Nửa giờ sau, Dương Minh đứng trước khu nhà ở nhìn thấy Xe của Trần Phi liền chạy lại, Trần Phi hỏi: "Ăn sáng chưa?"

"Dạ chưa, con vừa mới rời giường!" Dương Minh ngượng ngùng nói.

"Vậy đi thôi, tìm chổ nào đó ăn trước đã, vừa lúc chú cũng chưa ăn gì!" Trần Phi lái Xe đến một chỗ bán bánh bao cách đó không xa.

Trần Phi và Dương Minh gọi bốn cái bánh bao, hai ly nước, rồi tìm chỗ ngồi Xuống. Chỗ bán bánh bao này tuy nhỏ, nhưng sinh ý không tồi, sáng nào cũng phải khách ngồi chung bàn với nhau.

"Chú Trần, chú nói chuyện kia." Bởi vì có liên quan đến mình nên Dương Minh vô cùng sốt ruột.

"Ở đây còn nhiều nè, cứ ăn đi" Trần Phi nhìn bốn phía một chút, rồi đổi đề tai: "Ðúng rồi, thành tích liên khảo như thế nào? Nghe nói cháu làm bài rất tốt"

"Hoàn hảo, chú Trần, sao chú biết?" Dương Minh gật đều, bắt đầu tiêu diệt cái bánh bao.

"Chú có tay trong mà!" Trần Phi cười nói.

"Tay tr0ng?" Dương Minh lắc đều cười khổ: "Con đâu phải lão đại của hắc bang gì đâu, sắp đặt người bên cạnh con không phải lãng phí sao?"

"Đùa một chút thôi, chú cũng có người quen có con đi thi, chú cũng Xem qua bảng thành tích rồi" Trần Phi nói: "Lợi hại lắm! Ðứng đầu danh sách!"

"Còn phải nói, chú tưởng cháu là ai!" Dương Minh uống hết ngụm trà cuối cũng, cầm lấy khăn tay lau lau mồm.

"Nổ vừa thôi!" Trần Phi vỗ vỗ đầu Dương Minh, nói: "Ăn Xong thì chúng ta đi!"

Lên Xe, Trần Phi mới đề cập đến chính sự: "Dương Minh, kẻ hạ dược con đã đến tự thú!"

"Tự thú? Chú Trần, chú nói là Vương Chí Ðào đến tụ thú " Dương Minh hỏi.

"Không phải Vương Chí Ðào, là một người phục vụ ở Thiên Thượng Nhân Gian!" Trần Phi nói tiếp: "Hắn đã nhận hết tội danh, hơn nữa còn khai đúng chi tiết gây án!"

"Nhưng rõ ràng là Vương Chí Ðào mà?!" Dương Minh sửng sốt: "Chú Trần, chẳng lẽ chú cũng tin là tên phục vụ đó hãm hại con? Con với hắn không cừu không oán, vậy hắn vì cái gì mà muốn hãm hại con"

"Dương Minh, cái này không phải vấn đề tin hay không tin! Mọi việc đều phải có chứng cớ! Bây giờ, người tự thú đã cung cấp chứng cứ chứng minh hắn có tội, hơn nữa, hắn cũng có động cơ gây án!" Trần Phi nói: "Theo như lời hắn nói, hắn từng là bạn học thời trung học của con, rồi bị con đánh qua, sau đó ghi hận trong lòng! Hôm đó con đến Thiên Thượng Nhân Gian uống rượu, hắn vô tình nhìn thấy con, chợt nhớ đến mối hận trước kia, cho nên đã hạ Xuân dược vào trong rượu của con rồi buộc con quan hệ với người khác, đổ tội cưỡng gian cho con, lấy cớ này để hãm hại con!"

"?" Dương Minh nghe Trần Phi nói Xong, vô cùng kinh ngạc, cái gì thế này! Quả thật rất khó tin!

"Dương Minh, Vương Chí Ðào rất thông minh, hắn đã tính đúng bước này, cứ như vậy, tội danh cũng không liên quan đến hắn! Mặc dù chú không tin những lời của tên phục vụ kia, nhưng ông chủ của Thiên Thượng Nhân Gian dùng quan hệ để gây áp lực cho chú, ép chú phải kết án nhanh!" Trẩn Phi lắc đầu nói.

"Ðược rồi, kết quả như vậy cũng tốt rồi!" Dương Minh lắc đầu, về phần Vương Chí Ðào sẽ bắt hắn trả đủ món nợ này!

"Dương Minh, con nghĩ như vậy cũng đúng!" Trần Phi cao hứng nói: "Chú cũng tưởng rằng con nhất quyết sẽ không tha chứ!"

"Chú Trần, con không còn là con nít nữa!" Dương Minh cười cười: "Ðúng rồi, chuyện của Phương Thiên thế nào?"

"Ðược phóng thích vô tội, cục trưởng Vương đã báo cáo với cấp trên, rồi cấp cho Phương Thiên một số tiền bồi thưòng!" Trần Phi thở dài.

"Đưa con đi gặp lão được không?" Dương Minh nghe Xong gật đầu, hắn biết đây là vấn đề lịch sử, cục trưởng Vương và Trần Phong cũng không có vấn đề, kẻ thao túng đã chịu hình phạt.

"Ðược!" Trần Phi khởi động xe, quẹo qua quẹo lại bảy tám khúc cua, đến một khu dân cư cũ, Phỏng chừng chỗ này đã tồn tại từ rất lâu. Trần Phi dừng Xe ven đường, nói: "Chúng ta đi bộ đi, nơi này đường nhỏ, Xe không vào được!"

Dương Minh gật đầu, cùng Trần Phi Xuống Xe: "Không phải trước kia Phương Thiên là ông chủ lớn sao? Sao lại ở khu cũ nát thế này?"

"Nơi này là chổ ở của lão lúc còn nghèo, sau này phất lên, thì dọn qua chỗ khác, nhưng tiền của lão đều bị bà vợ kia chiếm lấy, chỉ để lại cho lão một căn phòng này!" Trần Phi giải thích.

Trần Phi nói thì đơn giản nhưng Dương Minh có thể tưởng tượng được tình cảnh khốn khổ năm Xưa.

Ði đến một căn phòng ở tầng trệt, Trần Phi gõ cửa, lát sau, tiếng cửa" Két két" kêu lên, cửa Mở, Phương Thiên đang đứng bên trong cửa.

"Phương lão gia, Tôi dẫn người đến gặp ông!"

Phương Thiên nghe Xong gật đầu, không nói thêm gì, đang muốn Xoay người đi vào, Dương Minh đột nhiên kêu lên: "Phương đại gia, ông không nhận ra Tôi sao?"

Vừa rồi, Phương Thiên cứ tưởng rằng Trần Phi mang cảnh sát đến, muốn tìm hiểu tình hình của lão, cho nên cũng không nhiệt tình lắm, ngay cả một cái nhìn cũng không có. Nhưng nghe được giọng của Dương Minh, Phương Thiên quay đầu lại để nhìn cho rõ Dương Minh, ánh mắt chợt mừng rỡ lên: "Thì ra là cậu! Mau, mau vào trong đi!"

Từ lâu, Phương Thiên đã biết chuyện từ miệng Trần Phi, đã có một chàng trai tên Dương Minh sau khi rời khỏi đã giúp đỡ lão, nên khi được thả ra, lão vô cùng cảm kích Dương Minh. Trần Phi cười khổ, thật là bất công! Mỗi lần mình đến, Phương Thiên lại làm ra một mặt xa cách! Bất quá cũng khó trách, bởi vì mỗi lần mình đến đều chỉ hỏi về sự tình lúc đó, người ta sao lại không thấy phiền chứ!

Trong phòng rất đơn sơ, trừ một cái giường và một cái bàn, chỉ còn có một cái TV trắng đen.

Bởi vì Trần Phi ở đây, Dương Minh cũng không nói nhiều về chuyện khác lắm, lần này hắn đến đây, nhận thấy Phương Thiên là một lão già đáng thương, có cơ hội nên đến thăm lão nhiều một chút.

Ðã đến lúc đi, Phương Thiên dặn dò Dương Minh, rảnh thì cứ ghé chơi.

Chẳng qua, khi Dương Minh và Trần Phi đã đi xa, khóe miệng Phương Thiên chợt xuất hiện một nụ cười, khẽ lay chiếc nhẫn trên tay, như thể đang tự quyết một việc gì đó, rồi gật gật đầu.

Nếu như Dương Minh lưu ý, chắc chắn sẽ phát hiện ra, thời điểm còn trong trại tạm giam, trên tay Phương Thiên không có chiếc nhẫn này!

"Ðến chổ ở của ta một chuyến, thì ra là do cơn gió ấy mang đến!" Giờ phút này, trên mặt Phương Thiên đã không còn thần sắc mệt mỏi khi nãy, thay vào đó là vẻ tinh quang lão luyện. Khoảng mười phút sau, một người khác xuất hiện trong nhà của Phương Thiên. Nếu Dương Minh ở đây, nhất định sẽ hét lên: Trời ơi! Nguời này là thần thâu Ðổng Quân gặp trong trại tạm giam!

*************

Thứ hai, Dương Minh đến trường sớm hơn thường lệ.

"Dương Minh, mời mua máy tính?" Trương Tân nhìn thấy Dương Minh lập tức hỏi.

"Ừ, mới mua hôm trước!" Lúc Dương Minh online cũng đã gặp Trương Tân.

"Thế nào, tối nay làm vài ván CS không?" (CS = Counter Strike)

"Thôi, còn một tháng nữa là thi đại học rồi, tao không muốn để cho mẹ tao nhìn thấy rồi mắng!" Dương Minh lắc đầu, mặc dù hắn cũng thích chơi game, nhưng không để ảnh hưởng đến việc học, vì nếu để cha biết hắn mua máy tính để chơi game, chắc chắn sẽ rất thất vọng!

"Nói xạo! HỌc sinh đứng đầu khối mà còn lo lắng cái gì?" Trương Tân khinh bỉ nói: "Ðúng rồi, có cần tao giới thiệu cho mấy con mụ show hàng không? Dáng cũng bốc lửa lắm, còn cho quay phim nữa."

"Thật sao?" Lần trước, khi Dương Minh online cũng gặp phải một con cá sấu kinh khũng, lấy nick là" Tiêu Tịnh Nữ". Mk, khi mở Webcam lên nhìn, xém tí Dương Minh bị hù chết! Lúc đó Dương Minh tặng ngay một đống tin cho" Tiêu Tịnh Nữ": Cút ngay, lão từ không chơi gay!

Sau đó mời biết, thì ra" Tiểu Tịnh Nữ" không phải gay, chỉ là bộ dạng hơi nam tính hóa!

"Đương nhiên là thật! Tối qua tao online chat với một nhỏ học đại học, có bật Webcam lên cho tao nhìn một chút, nhưng không tiếp tục cởi nữa. Tối nay lão tử phải cố gắng!" Trương Tân nói.

"Cho tao" Dương Minh vừa định nói tiếp, thì chợt nghe phía sau truyền đến tiếng ho khan!

"Khụ khụ! Dương Minh, các cậu đang bàn cái gì vậy?"

Dương Minh quay đầu lại, thấy Trần Mộng Nghiên đang trừng mắt nhìn mình.

"Ách. Tôi tính hỏi Trương Tân một số trang Web thôi, không có gì đâu!"