Minh Nhật Tinh Trình

Chương 71



Trong phòng rất ấm áp, hương trà tản ra bốn phía, nương theo tiếng nói chuyện của Nhậm Dư Xương, Hạ Tinh Trình cảm thấy hơi buồn ngủ.

Nhậm Dư Xương nói một chút chuyện về phim ảnh, ông cụ có kiến thức về văn hóa rất phong phú, quay phim mười mấy năm có những thứ đã ăn sâu vào máu thịt, cẩn thận lắng nghe có lẽ sẽ cảm thấy rất thú vị, nhưng Hạ Tinh Trình vẫn không dằn được mà thất thần, mấy lần phải kiềm chế để không ngáp.

Husky ngoài sân không chịu cô đơn nên dùng móng vuốt ra sức cào vào kính, phát ra tiếng két két.

Nhậm Kính Nguyên nói với Đàm Tuyết Nguyệt: "Có muốn đi trêu chó không?"

Đàm Tuyết Nguyệt lập tức đứng lên: "Vâng."

Nhậm Dư Xương dừng lại, mỉm cười nhìn bọn họ: "Thanh niên mấy đứa đi chơi đi, để Hải Lan và Du Minh uống trà cùng ta là được."

Thế là Lăng Gia Nguyệt cũng đứng dậy, chỉ còn Hạ Tinh Trình là vẫn đang ngồi.

Dương Du Minh quay qua nhìn Hạ Tinh Trình.

Hạ Tinh Trình cũng nhìn anh, cậu muốn hỏi "Có cần em ở bên cạnh anh không", nhưng lại không thể hỏi thành lời.

Vẫn là Dương Du Minh mở lời nói trước: "Ra ngoài đi dạo, lần đầu tiên em tới đây, đi ngắm khoảng sân do thầy Nhâm tự tay bố trí đi."

Lúc này Hạ Tinh Trình mới gật đầu, cậu đứng lên mặc áo khoác vào, cùng mấy người họ đi ra ngoài sân.

Bọn họ đi vòng tới cái sân nhỏ nuôi chó, cách kính của cửa sổ sát đất có thể nhìn thấy bóng lưng Dương Du Minh ở trong phòng.

Trong sân có hai con chó lớn, ngoài husky còn có một con samoyed, đều rất đáng yêu, chúng có một bộ lông xù mềm mại, khi nhìn thấy người sẽ ngốc nghếch sáp tới vẫy đuôi.

Đàm Tuyết Nguyệt đi bên cạnh Hạ Tinh Trình, cô dùng cánh tay đụng cậu, hỏi: "Dương Du Minh ly hôn với Viên Thiển thật hả?"

Cách một tấm kính, người ở trong và ở ngoài phòng đều chẳng thể nào nghe thấy giọng nói của đối phương.

Hạ Tinh Trình nhìn thấy Lăng Gia Nguyệt đi ở phía trước lập tức dừng bước, quay đầu lại nhìn bọn họ, trong lòng cậu hơi khó chịu nói: "Anh không biết nhiều hơn em lắm đâu."

Nhậm Kính Nguyên đang cầm một quả bóng, ném nó lên để con chó nhảy lên bắt.

Husky cắn được bóng trong tay Nhậm Kính Nguyên nhưng không thể cướp được, lúc này nó đang đứng thẳng hai chân sau, nhe răng nhếch mép tỏ vẻ dữ tợn tranh giành bóng với Nhậm Kính Nguyên.

Đàm Tuyết Nguyệt nói: "Sao anh lại không biết được, lịch trình cá nhân như này ảnh còn dẫn anh theo, hai người thân nhau như vậy, ảnh không thể không kể cho anh nghe được."

Nghe thấy câu này của Đàm Tuyết Nguyệt, Nhậm Kính Nguyên bỗng chốc ngạc nhiên nhìn Hạ Tinh Trình: "Cậu tới cùng anh Minh à? Tôi tưởng cậu tới cùng anh Lan nữa chứ."

Hạ Tinh Trình mơ hồ đáp một tiếng.

Lăng Gia Nguyệt rất yên tĩnh, cô đi tới bên cạnh chuồng chó, dắt con samoyed đang trốn ở bên trong ra.

Hạ Tinh Trình rất khó để không chú ý đến cô, có lẽ là do khí chất của cô rất giống Viên Thiển, nên ngay từ đầu Hạ Tinh Trình đã cảm thấy bị uy hiếp.

Nhậm Kính Nguyên nói với Đàm Tuyết Nguyệt: "Liên quan gì đến em?"

Đàm Tuyết Nguyệt ấm ức nói: "Em chỉ hỏi chút thôi mà, sao lại không được chứ?" Nói xong, cô cũng đi tới vuốt ve con samoyed đầu xù kia.

Nhậm Kính Nguyên vừa giành bóng với husky vừa nói: "Chắc chắn là ly hôn rồi, còn lý do thì, thật ra anh có nghe một ít tin đồn."

Mấy người khác đồng thời quay đầu lại nhìn hắn.

Nhậm Kính Nguyên rất thích cảm giác trở thành tâm điểm của sự chú ý này, hắn còn cố ý lấp lửng một lát rồi mới lên tiếng: "Nghe nói là Viên Thiển ấy mà, kết hôn rồi nhưng cũng không an phận, nuôi bồ nhí ở bên ngoài, nên kiên quyết ly hôn với Dương Du Minh."

Hạ Tinh Trình vẫn chưa nói gì, Đàm Tuyết Nguyệt đã giành nói trước: "Bọn họ mới kết hôn được bao lâu chứ? Nếu như được gả cho Dương Du Minh, em sẽ không nỡ đi sai đường đâu, có bồ nhí nào mà so được với Dương Du Minh?"

Nhậm Kính Nguyên dùng sức ném bóng ra ngoài, quả bóng đập vào tường rồi bắn xuống mặt đất, husky dồn sức chạy tới cướp, hắn mỉm cười nói: "Dù sao thì đàn ông 20 tuổi cũng khác đàn ông hơn 30 sắp 40 tuổi chứ, hai em còn nhỏ lắm, không hiểu đâu. Đúng không, Tinh Trình?"

Hạ Tinh Trình không ngờ Nhậm Kính Nguyên tự dưng lại hỏi mình, cậu cũng mỉm cười theo hắn nói: "Tôi cũng không hiểu đâu, tôi chưa từng thử bao giờ."

Nhậm Kính Nguyên lập tức bật cười, cảm thấy câu trả lời của Hạ Tinh Trình rất thú vị, hắn vốn muốn nói hai người đàn ông bọn họ chắc sẽ hiểu, lúc này sau khi suy nghĩ về ý nghĩa trong lời nói của Hạ Tinh Trình, hắn không thể nhịn được cười: "Cũng đúng."

Bọn họ không tiếp tục chủ đề này nữa.

Hạ Tinh Trình nhặt một quả bóng lên, cậu không ném cho chó, mà cầm chơi ở trong tay, vì cuộc trò chuyện vừa nãy mà tâm trí cậu đã chạy đi chỗ khác rồi.

Cái sân này quá nhỏ, bọn họ muốn ném bóng cho chó đi tìm nhưng không được, Nhậm Kính Nguyên bèn gọi bọn họ tới sân trước.

Đàm Tuyết Nguyệt trong tay nắm sợi dây của con samoyed, cô đi tới kéo tay Hạ Tinh Trình: "Đi, tụi mình đi ném bóng."

Hạ Tinh Trình quay đầu thấy Dương Du Minh đang nhìn ra ngoài cửa sổ, bèn nhẹ nhàng đẩy tay Đàm Tuyết Nguyệt ra, nói: "Mọi người đi trước đi, tôi buộc dây giày lại đã." Nói xong cậu ngồi xổm xuống.

Bên kia Nhậm Kính Nguyên vừa đi vừa ném bóng, samoyed do Đàm Tuyết Nguyệt dắt nhìn thấy thế bèn cố sức đuổi theo phía trước, Đàm Tuyết Nguyệt nhất thời không kéo lại được, đành phải chạy theo nó, đồng thời nói: "Nhanh lên đó!"

Hạ Tinh Trình mở dây giày ra buộc lại lần nữa, lúc đứng dậy thì nhìn thấy Dương Du Minh đứng dậy khỏi sô pha, anh đi tới trước cửa sổ sát đất đang nhìn cậu.

Cậu nhìn vào trong phòng, thấy Trần Hải Lan đang đến bên cạnh Nhậm Dư Xương cùng lật xem quyển sách gì đó, hai người đang không chú ý đến bên này, nên cậu bèn bước tới phía trước cửa sổ sát đất.

Sàn nhà trong phòng cao hơn một chút so với sân bên ngoài, Hạ Tinh Trình phải ngước lên mới có thể nhìn thấy mặt Dương Du Minh.

Dương Du Minh đang cúi đầu nhìn thẳng vào mắt cậu, bỗng nhiên anh khẽ mỉm cười, đến gần cửa kính hà hơi ra một làn sương mù, trên mặt kính bỗng chốc hiện lên một lớp sương trắng.

Tiếp đó Hạ Tinh Trình nhìn thấy Dương Du Minh rút một tay ra khỏi túi quần, anh giơ tay dùng ngón trỏ đặt lên kính, rồi dùng đầu ngón tay vẽ lên trên đó một ngôi sao. Sau khi vẽ xong, anh hơi nghiêng người về phía trước, đặt một nụ hôn lên ngôi sao đó.

Hạ Tinh Trình ngẩng đầu ngơ ngác nhìn anh, tiếp đó thấy anh mỉm cười giơ tay lên, xóa hình vẽ và sương mù trên mặt kính đi, rồi xoay người ngồi lại trên ghế.