Mạt Thế Chi Ôn Dao

Chương 182: Giương Đông Kích Tây



Nhiệm vụ của tiểu đội Lâm Thế Bưu là đến kho hàng nhà sản xuất quần áo thuộc phía tây thành phố Cố Hoài.

Lúc tận thế xảy ra, người người lo chạy nạn không mang nhiều quần áo, đặc biệt đám dị năng giả bọn họ thường xuyên ra ngoài làm nhiệm vụ, trình độ quần áo bị tổn hại càng lớn hơn so với dân thường.

Tuy căn cứ cũng có một vài nhà máy may quần áo, nhưng không bột đố gột nên hồ (có làm cũng không đạt được như mong muốn. Cũng như việc muốn làm được ra hồ thì phải cần có bột.), không có vải vóc làm sao may quần áo đây?

Nghe nói có những căn cứ khác đã phát hiện thực vật biến dị thích hợp kéo tơ tạo ra vải, nhưng làm sao chế tạo còn phải có một quá trình, cho dù thành công còn phải tốn thời gian gieo trồng nữa.

Trong đội có mấy chiếc xe vận tải lớn, phân chia cho từng đội ngũ, trong đội ngũ đều có một hai dị năng giả không gian, đều là triệu tập trong căn cứ đến.

Đội ngũ Lâm Thế Bưu được phân hai chiếc xe tải và một dị năng giả không gian, cũng dự định hoàn thành xong nhiệm vụ thì trở về nơi tối hôm qua nghỉ ngơi tập hợp, trưa mai xuất phát rồi trở về căn cứ, quá thời gian sẽ không đợi.

Sau khi mọi người phân chia tất cả đồ vậy thì tách ra hành động, Ôn Dao nhìn thoáng qua An Ninh phía bên kia, tiểu đội An Ninh cùng đi với Tần Thiếu Minh vào nội thành.

Ôn Dao rất muốn đi cùng đấy, nếu như lúc chiến đấu... có thể sẽ phát hiện ra thêm gì đó...?

Nhưng ngẫm lại cũng rất không có khả năng, có điều cũng không sao, sau này vẫn còn cơ hội.

Nhà máy may mặc phía Tây ngoại ô có quy mô không nhỏ, có vài tòa cao ốc, chung quanh không ít nhà cửa, đó là ký túc xá của công nhân.

Lúc tận thế tiến đến có lẽ có không ít người đang làm việc, bởi vậy ở đây số lượng Zombie nhất định cũng không ít. Nhưng cũng may mục tiêu của bọn hắn nằm ở phía sau nhà kho, người ở đó có lẽ không nhiều lắm.

"Sao rồi?" Lâm Thế Bưu hỏi dị năng giả thị giác đứng trên mui xe nhìn về hướng phương xa, bây giờ bọn hắn đang đứng ở một chỗ cao, cách đó không xa chính là nhà máy sản xuất rồi, thậm chí có thể nhìn thấy bảng hiệu màu đỏ trên một tòa cao ốc.

"Ở chung quanh mấy tòa nhà kia có không ít Zombie lắc lư, đằng sau chung quanh nhà kho cũng có một ít, có lẽ đều là từ cao ốc bên kia đi qua, nếu động tĩnh chúng ta quá lớn... có khả năng đều dẫn Zombie đến."

Úc Hàng vừa nhảy xuống từ mui xe vừa nói tình huống mình nhìn thấy.

Lâm Thế Bưu cảm thấy có chút khó giải quyết, mục tiêu của bọn hắn là quần áo cùng vải vóc, có thể không đánh tốt nhất đừng đánh, chở đồ đạc liền đi. Bây giờ xem ra động tĩnh của bọn hắn rất có thể dẫn đến Zombie, đến lúc đó lại thêm phiền toái.

Dưới đáy lòng cân nhắc tình huống nhiều lần, cuối cùng hắn quyết định giương đông kích tây.

Sau khi đem cách nghĩ nói với các đội viên, đối với việc phái ai đi hấp dẫn Zombie, Lâm Thế Bưu có chút khó xử.

"Lão đại, tôi đi!" Một người đàn ông lực lưỡng trên cánh tay có hình xăm đầu hổ mở miệng nói: "Kỹ thuật lái xe của tôi tốt, luôn luôn là tay đua xe tiêu chuẩn."

"Anh Thanh, anh còn vợ con chờ ở căn cứ, vẫn là để em đi cho, em chỉ có một mình một người." Một người trẻ tuổi đầu tóc nhuộm vàng, tạo hình tóc đầu xù dài, trên lỗ tai còn đeo không ít bông tai vội vàng giơ tay tự tiến cử.

Có người vỗ bờ vai của hắn cười to nói: "Diệp Tử cậu còn trẻ, lần đầu tiên còn chưa giao ra, vẫn nên ngoan ngoãn đợi ở phía sau đi, chuyện nguy hiểm này nên để các anh đến làm!"

"Em..."

"Được rồi!" Lâm Thế Bưu cắt ngang lời bọn hắn: "Cả một đám cho rằng sinh ly tử biệt à? Cần gì nhiều chuyện như vậy, không được cãi cọ! Tôi sắp xếp cả rồi."

Lâm Thế Bưu sắp xếp hai chiếc xe đi hấp dẫn Zombie, mỗi chiếc xe có ba người, đều có dị năng giả công kích từ xa, vũ khí nóng đa phần giao hết cho bọn hắn.

Với tư cách lão đại từng nắm giữ thế lực ngầm, tận thế hắn mang ra không ít vũ khí, tận thế ba tháng còn có dư.

Những người còn lại lập tức lái xe vận tải đi chuyển vận tư. Nhìn Ôn Dao đang đứng một bên, Lâm Thế Bưu rơi vào thế khó, này làm sao sắp xếp đây?

Nghĩ nghĩ, hắn để lại dị năng giả thị giác Úc Hàng kia, để hắn ở cùng một chỗ với hai người Ôn Dao ở chỗ này làm tiếp ứng.

"Dao Dao à, cháu ở đây cùng anh trai này làm tiếp ứng được không? Tiếp ứng thế nhưng rất trọng yếu đấy, cháu cũng không thể lơ là à."

Nhìn thấy Ôn Dao nhu thuận gật đầu, cuối cùng Lâm Thế Bưu thả tâm, cho dù Ôn Dao có lợi hại đến mấy hắn cũng không thể để một đứa bé mạo hiểm, hắn sợ Ôn Dao còn náo loạn đây này.

Có điều hắn lặng lẽ kéo Úc Hàng sang một bên, nói cho hắn ta biết nếu như bọn hắn xảy ra chuyện về không được, lập tức đưa hai đứa bé này đi, không được đi cứu bọn hắn.

Mặc dù Úc Hàng có chút không vui, nhưng trước mặt Lâm Thế Bưu vẫn cố gắng đồng ý, hơn nữa quả quyết thề nếu lão đại xảy ra chuyện, hắn nhất định sẽ mang theo cháu gái lão đại chạy đi đấy!

Bởi vì phóng ra tinh thần lực nên khi nghe được toàn bộ Ôn Dao không nhịn được co rút khóe miệng, có thể không cần bi quan như vậy được haykhông?

Hai chiếc xe việt dã xuất phát trước nhất, bọn hắn chạy thẳng đến cánh cổng nhà máy sản xuất, thậm chí còn có người ném hai quả cầu lửa lớn ra phía ngoài, quả cầu lửa đụng vào tấm biển trên nhà xưởng, phát ra tiếng nổ "Ầm".

Tiếng vang hấp dẫn lực chú ý của Zombie ở cửa ra vào, chúng nâng đầu hư thối nhìn bốn phía, lúc xác định hương vị chúng yêu thích nhất, tất cả Zombie hưng phấn, chúng không ngừng phát ra tiếng gầm khàn giọng, chạy tới phương hướng ô tô.

Hiện tại tốc độ của Zombie đã như người bình thường chạy bộ rồi, động tác cũng không còn cứng ngắc nữa.

Nhìn thấy hai chiếc xe thành công hấp dẫn đa phần lực chú ý của Zombie, Lâm Thế Bưu mang theo những người khác lái xe vận tải vây quanh phía sau nhà kho.

Úc Hàng đứng trên trần xe việt dã bọn hắn để lại, nâng tay phải đặt ở chỗ chân mày, căng thẳng quan sát tình huống hai bên. Đồng thời cầm vô tuyến trong tay, thỉnh thoảng nhắc nhở đồng đội hấp dẫn Zombie.

Ôn Dao ngồi trong xe, từ từ nhắm hai mắt quan sát tình huống hai bên, trước mắt tất cả đều rất thuận lợi.

"Anh Thanh, tốc độ xe của các người phải nhanh hơn một chút! Phía sau có vài con Zombie biến dị tốc độ chạy đến rồi."

Úc Hàng cầm bộ đàm la lớn.

Từ chỗ hắn nhìn xem bên dưới, có thể nhìn thấy hai chiếc xe phi tốc trên con đường cái trống trải, đằng sau một đoàn Zombie đen nghìn ngịt đang áp đến gần.

Đa phần tốc độ Zombie đều không đuổi kịp ô tô, nhưng có mấy con Zombie rất nhanh đã cách xe càng ngày càng gần rồi.

Anh Thanh nghe được nhắc nhở, chân phải dùng sức giẫm mạnh, tăng lớn chân ga, đồng thời hướng về phía đằng sau hô: "Hắc Tử! Chú ý một chút, giết chết con chó đẻ kia!"

"Biết rõ, anh lái xe ổn chút là được rồi." Người đàn ông được gọi là Hắc Tử hiện ra trong đầu... làn da rất đen, tay phải cầm súng thiếu một ngón út.

Hắn ngồi ở chỗ ngồi phía sau, vươn nửa người nhoài ra cửa sổ, híp mắt nhìn xuyên qua ống ngắm nhắm hồi lâu, trong nháy mắt quyết đoán bóp cò.

"Bằng!"

Một con Zombie vừa nhảy lên đánh về phía bọn hắn chính xác bị một phát nổ đầu.

"Làm tốt lắm Hắc Tử!" Từ kính chiếu hậu nhìn thấy được tất cả, anh Thanh nhịn không được huýt sáo.

Hắc Tử nở nụ cười đắc ý, lộ ra hàm răng ố vàng bởi vì hút thuốc quá nhiều.

"Tôi nói..."

"Bành!"

Anh Thanh vừa mới mở miệng nói, xe của bọn hắn liền nhận được va chạm mãnh liệt, đều bị đụng lệch đi luôn.

Anh Thanh gắt gao giẫm chân ga, lực chuyển động tay lái cực lớn, tận lức khống chế phương hướng ô tô.

"Chuyện gì xảy ra?"

"Móa nó, có Zombie biến dị ném quả cầu lửa về chúng ta! Đụng vào xe rồi."

"Mẹ! Xem tôi này!"

Hắc Tử ném súng bắn tỉa trong tay, gạt đồng đội bên người, mở rương vũ khí Lâm Thế Bưu đưa cho bọn hắn.