Mật Ngọt Đầu Kim

Chương 35: Bệnh nhân khẩu vị nặng 2



 "Không cần, không cần, không cần đâu!" Trần Tê lắc đầu. Việc cô không thích mùi vị của cần tây chỉ là một trong số những lý do. Động tác của Vệ Gia trong bếp rất điêu luyện, nhìn thoáng qua có thể biết anh ta thường nấu ăn, điều này khiến Trần Tê có vài phần mong chờ tài nấu nướng của anh. Độ mềm và chắc của sợi mì và độ nóng của nước xốt trứng thật ra bình thường, chỉ là hương vị của cả bát mì thực sự quá nhạt nhẽo, không có bất kỳ gia vị nào, cảm giác cho rất ít dầu và muối. Theo thói quen ăn uống thông thường của Trần Tê, mặc dù cô thích những những món "khẩu vị nặng", nhưng dưới ảnh hưởng của bà Tống Minh Minh, người luôn chú ý đến dáng người của mình thì cô cũng không phải không thể chấp nhận đồ ăn nhạt. Vệ Nhạc ngồi bên cạnh ăn món mì rất ngon lành, Vệ Gia cũng không nhíu mày, điều này khiến cô nghi ngờ về vị giác của mình.

Chẳng lẽ cô rơi xuống hố, mất đi vị giác rồi? Hay là Vệ gia không chào đón mình, cố ý ngược đãi cô?

"Tôi có thể ăn một miếng trong bát của anh không?" Trần Tê ngập ngừng hỏi Vệ Gia.

"Không! Cô không được ăn nước miếng của Gia Gia!" Vệ Nhạc thay mặt anh trai nghiêm khắc từ chối yêu cầu này.



Trần Tê không thể không nói: "Cô có thường ăn thức ăn nhạt như vậy không?"

"Gia Gia nói thức ăn ngon nhất chính là hương vị nguyên gốc của chúng!" Vệ Nhạc há to miệng ăn mì như biểu tình, ra vẻ ngoan ngoãn với anh trai.

Trần Tê bây giờ mỗi khi nghe thấy hai từ "Gia Gia nói" đều đau đầu, đây là loại giáo phái tẩy não nào vậy? Cô vô thức vặn lại: "Anh Gia Gia của cô khi ăn lòng heo có phải cũng giữ mùi vị ban đầu không?"

Hai anh em ăn mì dừng lại vài giây, Trần Tê lúc này mới ý thức được mình còn ở trên bàn ăn, nói những lời này thật quá mất lịch sự, vì vậy cúi đầu nói: "Thực xin lỗi!"

Miệng Vệ Nhạc đầy mì, không hiểu ý của Trần Tê, lầm bầm: "Gia Gia ăn lòng heo từ khi nào vậy?"

Vệ Gia đột nhiên nở nụ cười. Lúc đầu, nửa khuôn mặt của anh vùi vào bát mì, nhưng sau đó anh không thể kiểm soát được, anh đặt bát xuống và lấy tay che mặt, cười đến phát run.



Vệ Nhạc càng bối rối, nhìn anh trai rồi nhìn Trần Tê. "Gia Gia, chính ngươi nói, trên bàn ăn không được cười... Ngươi bệnh sao?"

Trần Tê ngẩng đầu lên, cô từ đầu đến cuối nhìn không rõ biểu tình của Vệ Gia, nhưng mắt anh ta lại lộ ra ý cười. Cô cũng mỉm cười. Nhìn không ra đó, hóa ra anh ta cũng "khẩu vị nặng" như vậy.

 Buổi chiều, Vệ Gia đến trường đua ngựa, đưa Đoạn Yến Phi và em họ của cô đến một danh lam thắng cảnh. Ban đầu họ dự định đi sang phía bên kia của ngọn núi để xem những tảng đá kỳ lạ, nhưng họ đã thay đổi ý định và đi bè với Tôn Kiến Xuyên, người chỉ có một mình. Bọn họ đều nghe nói Trần Tê ngày hôm qua ngã ngựa bị thương, lại không biết nội tình, chỉ cho rằng cô ngoài ý muốn ngã ngựa. Tôn Kiến Xuyên nghe lời Trần Tê không đề cập đến vấn đề này với người khác, cả nhóm đã có một khoảng thời gian tuyệt vời trên chiếc thuyền kayak trong hẻm núi, chỉ trở về điểm phục vụ sau khi người ướt sũng.

Khi đó, Đoạn Yến Phi và những người khác chỉ hơn Vệ Gia và Tôn Kiến Xuyên cỡ năm, sáu tuổi, họ đều là những người trẻ tuổi, chênh lệch thế hệ cũng không quá nghiêm trọng. Ai có thể ngờ rằng những cậu bé họ gặp ở nơi danh lam thắng cảnh xa xôi này lại lớn nhanh như vậy, họ cho rằng mình chuyến đi lần này vận khí quả không tồi. Nhưng so với cậu bé ổn định kiên nhẫn và chu đáo thì chàng trai cũng đến từ thành phố - Tôn Kiến Xuyên trẻ tuổi và đa năng có thể hòa thuận với họ hơn. Hai cô gái đã hào phóng mời Tôn Kiến Xuyên dạy họ chơi guitar sau bữa tối, Tôn Kiến Xuyên thì lại đang do dự có nên đến thăm Trần Tê hay không. Buổi chiều anh đã gọi điện cho Trần Tê, cô nói với anh rằng cô vẫn ổn, không cần đến thăm, còn dặn anh không cần qua lại. 𝐍ha𝔫h 𝔫hấ𝐭 𝐭ại — Tгù𝙢Tг uуệ𝔫﹒𝒱𝐍 —

"Trần Tê thật sự không sao chứ?" Tôn Kiến Xuyên khẽ hỏi Vệ Gia.

Vệ Gia đang chuẩn bị mang về nhà món súp thịt cừu do chị Béo nấu. "Ý anh là vết thương của cô ấy? Lúc tôi ra ngoài thì cô ấy không sao, còn đang chơi với Vệ Nhạc, lát nữa tôi sẽ ghé qua phòng khám xem có thể mang băng gạc và thuốc trị thương về không."

Nghe những gì Vệ Gia nói, Tôn Kiến Xuyên cảm thấy nhẹ nhõm. Thật sự sáng suốt khi để Tê Tê ở lại nhà của Vệ Gia. Buổi sáng, Trần Tê đã hỏi Vệ Gia rằng anh sống ở đâu, nhưng anh Dương vẫn có chút không chắc chắn, vì vậy anh ngay lập tức nói rằng anh đã từng đến đó và nhớ địa chỉ của Vệ Gia và sẽ không có vấn đề gì khi đưa cô đến đó.

"Vậy thì... cảm ơn cậu đã chiếu cố cô ấy! Cậu bảo Tê Tê để cô nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai tôi qua gặp." Tôn Kiến Xuyên khoác vai Vệ Gia nói.

Vệ Gia ngước mắt nói: "Cô ấy ngã từ trên ngựa ở trại nuôi ngựa chúng tôi xuống, anh không cần cảm ơn tôi."

Tôn Kiến Xuyên mỉm cười, em họ của anh cái gì cũng giỏi, nhưng cậu ta quá nghiêm túc đi. Anh trút bỏ muộn phiền, vui vẻ đi dạy đàn cho hai chị em.