Mảnh Hành Tây Nào Không Rơi Lệ

Chương 11: Hana và Alice – P.1



(Chú thích: Bộ phim kể về hai cô bạn sắp vào cấp III, Hana và Alice (Alice là nickname của Arisugawa, chữ Alice đọc gần giống như Arisu theo cách phát âm của người Nhật). Alice nhút nhát, thẳng thắn, nghĩ gì nói nấy, còn Hana quỷ quái, ít biểu hiện cảm xúc hơn. Trên xe điện đến trường, Alice và Hana gặp một chàng trai tên là Miyamoto Masashi, và sau này họ phát hiện ra Miyamoto cũng học chung trường cấp III của họ. Cả Hana và Miyamoto tình cờ cùng tham gia câu lạc bộ kể chuyện của trường.

Một ngày nọ, Miyamoto vì vừa đi vừa mải đọc sách nên đụng đầu vào một cánh cửa ga-ra của nhà người khác và bất tỉnh trong vài giây. Khi anh ta tỉnh dậy, Hana nói đùa rằng anh ta đã bị mất trí nhớ, và Hana thật ra là bạn gái của anh ta, nhưng không ngờ Miyamoto lại tin vào lời nói đùa này. Vì cũng thích Miyamoto, Hana lợi dụng cơ hội đó tiếp tục “phát triển” lời nói dối đó thành cả một câu chuyện hoàn chỉnh để Miyamoto chịu làm bạn trai của cô. Câu chuyện đi xa đến nỗi Alice cũng bị kéo vào cuộc …)

Lớp mười hai năm đó.

Sáng sớm hôm đi nhận lớp 12 đó, Tô Ái Ái đang xé quyển vở bài tập, viết chưa xong lại sợ thầy giáo kiểm tra đến trang vở có vết xé nham nhở.

Mẹ Tô vừa đặt bữa sáng lên mặt bàn vừa mắng: “Con bé này, lần nào cũng thấy xé vở như vậy, điển hình của kẻ hai mặt, thầy giáo của các con lần nào họp phụ huynh cũng khen con là trung thực, xem ra mẹ phải tới tìm thầy giáo của các con nói chuyện mới được…”

Tô Ái Ái vừa ngậm bánh bao vừa chỉnh lại cặp sách. Trung thực? Ở trước mặt thầy giáo ai dám không trung thực chứ!

Cô bắt đầu nghĩ ngợi: năm nay ban Văn chia lớp, chắc chắn lại phải đổi cả giáo viên chủ nhiệm, không biết có được phân vào cùng lớp với Manh Manh không nữa?

Lúc nghĩ đến đó, tóc bị mẹ Tô kéo rất đau, mẹ Tô mỗi lần chải đầu cho cô đều kéo mạnh đến nỗi như muốn lột da đầu cô ra vậy, nhưng chẳng có cách nào, sắp muộn rồi mà động tác của cô thì lại quá chậm chạp.

Tô Ái Ái ngồi thẳng người mặc cho mẹ mình hành hạ, đau đến nghiến răng nghiến lợi, tay vẫn còn phải cầm gói sữa đậu nành cho lên miệng uống.

Mẹ Tô hỏi: “Chọn cái dây buộc tóc nào đây?”

“Cái này, cái này!” Tô Ái Ái móc móc ngăn bên cạnh của cặp sách, móc được chiếc dây buộc tóc có một quả dâu tây rất to, lớp sơn vẫn còn rất mới, là hình một quả dâu tây ngon lành có những giọt nước trong suốt óng ánh đọng bên trên.

Dây buộc tóc này là mua được khi đi trên đường cùng Lý Manh Manh vào dịp hè, nhưng vẫn chưa dùng bao giờ.

Tâm tư của một cô gái nhỏ, trong lòng rất mong chờ nhưng ngoài miệng lại nói: “Khai giảng có gì hay chứ?”, “Chia lớp rồi lại chẳng quen biết ai…”

Đúng vậy, lúc đó thiếu nam thiếu nữ đều nói thế này: “Con gái (con trai) lớp chúng ta đều không thể động vào!” Nhưng thực ra, sau cùng vẫn sẽ thích một người trong số những người “không thể động vào” ấy, tâm trạng mới mẻ mang theo chút lo lắng bất an và cả một chút hưng phấn kích động nho nhỏ, đó mới đúng là tâm trạng của tuổi thanh xuân…

Lớp của Tô Ái Ái nằm ở chỗ quẹo trên tầng cao nhất, người tới sớm đã ồn ào ngồi trong lớp, bởi vì là lớp khoa học tự nhiên nên con trai chiếm đa số. Ông trời đúng là quá thiên vị cho Tô Ái Ái rồi. Lúc cô vào lớp, Lý Manh Manh đang ngồi nói chuyện với bạn cùng bàn, vừa thấy Tô Ái Ái bước vào liền giơ tay vẫy vẫy thật mạnh. Tô Ái Ái cười phá lên, quay đầu lại nhìn sơ đồ lớp ghi trên bảng đen, tổ ba, dãy thứ tư, nét chữ nắn nót trên bảng viết: “Tô Ái Ái-Thạch Liệt Tình.”

Tô Ái Ái cũng chẳng biết lúc đó ai là người xếp chỗ ngồi, rốt cuộc là xếp chỗ theo quy luật nào, cô chỉ nhớ khoảnh khắc trong năm lớp 12 ấy, cô nghĩ lúc cùng với Thạch Liệt Tình tuyệt đại song tiêu kia trình diễn màn “gian tình”, cũng sẽ hô to một câu: “Cứt vượn!”

Kỳ thực câu chuyện đó lúc mới bắt đầu cũng rất bình thường, tâm trạng của Thạch Liệt Tình hôm đó không tốt, cha mẹ cô nàng lại bắt đầu cãi nhau, lúc chia lớp vẫn rất không muốn đến nhận lớp cùng các bạn. Lúc cô nàng lảo đảo bước vào lớp, Tô Ái Ái đang ngồi ở bàn mình buôn chuyện với Lý Manh Manh, Lý Manh Manh ngồi chỗ của Tô Ái Ái, Tô Ái Ái ngồi vào chỗ của Thạch Liệt Tình. Lý Manh Manh từ rất xa đã nghe thấy tiếng thét chói tai của Thạch Liệt Tình, mắt cô nàng còn giật giật.

Lúc Tô Ái Ái đang nói chuyện rất vui vẻ, chỉ nghe phía trước có một cậu con trai hô to một câu: “Chị cả, cuối cùng chị cũng tới!”

Lại ngẩng đầu lên nhìn, một cô gái hiên ngang mặc áo T-shirt đang đứng bên cạnh bàn, tóc ngắn, xoăn tự nhiên, gò má hơi cao, khuôn mặt rất sắc sảo, làn da trắng hồng, trông rất khỏe mạnh, chỉ là gương mặt chẳng có cảm xúc gì, lại còn có chút hung dữ.

Tô Ái Ái tức khắc đã đoán được cô nàng là ai, nhích mông ra một chút, suy nghĩ rồi nói: “Xin lỗi!”

Thạch Liệt Tình đem cặp sách nhét vào ngăn bàn, còn chưa kịp mở miệng, cậu con trai ngồi phía trước đã quay xuống chen mồm vào: “Đừng nói xin lỗi với cô ấy, không cần khách sáo với người này!”

Thạch Liệt Tình cầm lấy quyển vở bài tập của Tô Ái Ái trên bàn đập vào gáy cậu nam sinh kia, nói: “Trang Nam, hè này cậu rảnh rỗi quá hả?” Giọng nói rất lớn, dường như đang mắng mỏ nhưng trong mắt lại hiện lên ý cười, ầm ĩ như những người bạn thân lâu ngày chưa gặp nhau. Cầm vở bài tập của Tô Ái Ái gập lại như vậy cũng quên thông báo với cô một câu

Cho nên, lúc ban đầu, Thạch Liệt Tình cũng không trông đợi ở Tô Ái Ái quá nhiều, mà Tô Ái Ái cũng chẳng thích Thạch Liệt Tình cho lắm.

Tình cảm của hai người là được nấu chín từ từ trong năm lớp 12 ấy. Lúc Tô Ái Ái nộp bài tập lại bất chợt cảm thấy ông trời nhất định đã quên mất phải chiếu cố cô đến tận phút cuối rồi, vốn dĩ bài tập hè năm đó, dùng tốc độ của loài người nhất định không thể làm xong hết được, lúc thầy giáo đã thu hết vở bài tập có hỏi một câu: “Ai đã làm xong bài rồi, giơ tay lên!” Tô Ái Ái cứ tưởng cả lớp sẽ giơ tay, kết quả trong lớp chỉ có hai cánh tay nhỏ bé vinh quang giơ lên. Một người chính là Tô Ái Ái xui xẻo, còn người kia Tô Ái Ái cũng quen, là người cả năm học chỉ đứng trên top 3. Tô Ái Ái cứ như vậy trưng ra khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, tận đến lúc cô phát hiện bản thân đã không cẩn thận biến thành tiêu điểm, mới cúi đầu thật thấp, hận không thể giấu mặt vào lòng bàn tay. Vị chủ nhiệm đó còn cố gắng ưỡn cái bụng thật lớn của mình ra nói: “Được rồi, bỏ tay xuống. Kỳ thực, các thầy giáo trong tổ Toán chúng tôi đã bàn bạc với nhau, lần này giao bài tập cho các em nhiều hơn, không ngờ vẫn có những bạn học đã hoàn thành đúng hạn! Các bạn phải học hỏi hai bạn này nhiều hơn nhé!”

Tô Ái Ái hối hận đến mức nước mắt chảy ngược vào ruột non, cô là người cực kì khiêm tốn đó, vừa mới bắt đầu năm học đã bị cả lớp quét ánh mắt như tia laser nhìn mình như nhìn một con mọt sách.

Nhớ lúc đó vẫn thịnh hành một câu quảng cáo: “Mặt phách 120 chỉ tăng lượng không tăng giá!” (chú thích: mặt phách 120 là một sản phẩm mì ăn liền của hãng Khang sư phụ – hãng mì ăn liền thịnh hành ở TQ), những con mọt sách lúc ra chơi vẫn ngồi làm bài tập thường sẽ bị chụp một cái mũ tên là “phấn phách”. Khoảnh khắc đó, Tô Ái Ái mắng bản thân trong lòng thế này: “Tô Ái Ái, đồ ngốc nhà mày, bây giờ hay rồi, phấn phách 120 chỉ tăng lượng không tăng giá!” (phấn: hăng hái, phấn phách có thể hiểu là chăm chỉ quá mức)

Có đôi khi Tô Ái Ái cũng hoài nghi không biết mình có phải là người ngoài hành tinh không nữa, rõ ràng là một người rất bình thường, trông cũng không có gì quá đặc biệt, vì sao lại thường xuyên xuất hiện những vấn đề mà người bình thường chẳng bao giờ gặp phải. Cô còn biết một người cũng như vậy, ở Nhật Bản, tên là Chibi Maruko… Nếu Thượng đế thích xem câu chuyện của nhân gian, cô nghĩ cô nhất định là màn hài kịch hot nhất. Cho nên cô tự an ủi mình, nhất định là thượng đế quá thích theo dõi câu chuyện của mình, sống chết không thay đổi!

Lúc đứng ở cổng trường học chờ xe, Lý Manh Manh đang cùng Tô Ái Ái bàn luận về vấn đề cái tên, thực ra tên trước đây của Manh Manh là Lý Thần, sau đó cô nàng thấy cái tên này quá tầm thường cho nên tự đi sửa lại. Tô Ái Ái không có khả năng dự đoán, nếu như cô biết vài năm sau “Manh Manh” sẽ vì cái tên Tiểu Mã – một cái tên phổ biến từ bé đến lớn, từ nam đến bắc, cô tin chắc Lý Manh Manh nhất định sẽ yêu cái tên ban đầu của cô hơn nhiều.

Chuyện này nói sau, thực ra Tô Ái Ái cũng không thích cái tên của mình lắm, lúc còn nhỏ thì thấy nó “ngôn tình” quá, lúc lớn thì thấy nó không có khí chất lắm. Tên gì mới là hay nhỉ? Cô đột nhiên nhớ tới Thạch Liệt Tình.

Lý Manh Manh thấy tâm hồn Tô Ái Ái bay bổng bèn lắc lắc cánh tay cô, nói: “Nè, nghĩ cái gì thế, nói với cậu chuyện này nhé, lớp khoa học tự nhiên vẫn là có lợi hơn, có nhiều soái ca thật đấy! Phương Ca và Hứa Viễn Hạo cũng ở trong lớp mình đấy!”

Tô Ái Ái vừa nghe thấy soái ca cũng sôi nổi hẳn lên: “Ai là Phương Ca? Hứa cái gì Hạo?”

Lý Manh Manh nghĩ Tô Ái Ái đúng thật là chẳng quan tâm gì đến bản tin “thời sự của lớp” gì cả! Một giây trước vẫn khinh bỉ cặp mắt của cô thì một giây sau mắt đã sáng rực lên, tóm chặt lấy tay Tô Ái Ái, chỉ chỉ, hạ thấp giọng nói kiềm chế sự hưng phấn đến cực độ, quát nhỏ: “Nhìn kìa, bên trái!”

Tô Ái Ái nhanh chóng quay đầu sang trái, một thiếu niên đeo một chiếc tai nghe khá to, trên lưng còn đeo hộp đàn violon màu đen, đang dắt một chiếc xe địa hình chậm rãi lướt qua hành lang trồng cây tử đằng tiến về phía bọn cô. Mắt Tô Ái Ái bị cận, phải nheo mắt mới có thể nhìn được.

Cuối cùng nam sinh đó cũng dắt xe đến cổng trường, Tô Ái Ái cuối cùng cũng nhìn rõ dáng dấp người đó, đôi mắt rất to, đôi đồng tử lóng lánh chuyển động, trông rất tuấn tú, cô không ngờ trong trường mình cũng có một nhân vật như thế.

Lúc đi ra khỏi cổng trường, nam sinh kia nhảy lên xe địa hình, phóng đi.

Buổi trưa hôm đó, ngoài cổng trường, các học sinh tan lớp ríu rít ra về, tiếng chuông xe đạp đinh đoong đinh đoong, Lý Manh Manh đứng bên cạnh vẫn còn đang nói gì đó. Chàng trai 18 tuổi đi xe đạp phóng qua tầm mắt của Tô Ái Ái, góc áo sơmi trắng của anh tung bay dưới làn gió mùa hè, ánh mặt trời chói chang chiếu lên khuôn mặt an tĩnh nhìn nghiêng của anh, mái tóc như được rải một lớp màu vàng nhàn nhạt. Khoảnh khắc đó Tô Ái Ái cảm thấy bản thân gần đến mức có thể nhìn thấy rõ ràng lớp lông mi mỏng dài của anh, nghe thấy bài hát trong tai nghe của anh. Sau một hồi thất thần, nam sinh đó cũng đã đi được hơn mười thước, chỉ có thể nhìn thấy chiếc áo màu trắng được sơvin trong quần, chiếc càvạt màu đen bay lượn trong gió, và cả hộp đàn violon đeo trên lưng, chậm rãi biến mất khỏi tầm mắt…

Lúc đó Tô Ái Ái cũng không biết rằng cậu thiếu niên đi xe địa hình tên Phương Ca này sẽ mở ra một khoảng thời gian niên thiếu đầy thơ ngây và trong sáng, bỗng chốc đem cô cuốn vào những cảm xúc buồn bã và ngọt ngào đầy màu sắc  trong cuộc đời…