Long Xà Diễn Nghĩa

Chương 408: Đừng khóc, đừng khóc (2)



Trong cảm giác của Triệu Quang Vinh, Vương Siêu đã đuổi tới, chân nhẹ nhàng nhấc lên trên, giống như là nhấc ngón tay, rất nhẹ nhàng. Nhưng hắn biết là đối phương muốn nhấc chân để đá, thế là lập tức phi chân ra, tiên hạ thủ vi cường, chặn đứng lộ tuyến nhấc chân của Vương Siêu.

Thối pháp của Triệu Quang Vinh là bàn công "Tước địa long" trong Thái Tổ trường quyền, nhấc chân không cao, nhưng nhanh như sấm, tiên phát chế nhân. Thường thường là khi người khác nhấc chân lên đá, hắn đã chặn lại trước, đá gãy xương đùi, xương đầu gối, xương ống đồng của người đó.

"Lần này, đối phương không ngờ đã để ta nắm được quỹ tích nhấc chân của hắn, xem ra là sự mẫn cảm của hắn chậm hơn ta một bậc." Khi Triệu Quang Vinh chặn được một cước này, trong lòng dâng lên một ỹ nghĩ mừng vui, nhưng sau đó lại cảm thấy không đúng: "Không thể nào! Với thân thủ của đối phương, ngay cả Ngũ bộ đoạt Hoa Sơn của ta cũng có thể đánh ép xuống được, sao lại có thể nhấc chân chậm tới mức để ta dễ dàng nắm được quỹ tích!"

Nhưng, sự phát hiện này đã chậm rồi.

Trong lúc hắn vừa nhấc chân lên cản, chân của Vương Siêu đột nhiên nhoáng lên, giống như là bỗng dưng xuất hiện vô số hoa sen trắng, dùng một loại tốc độ căn bản là không thể nắm bắt được vẽ ra một đường cong hình hoa sen, đập lên chân Triệu Quang Vinh.

Thối pháp bộ bộ sinh liên.

Thối pháp tuyệt đỉnh.

Bốp! Rắc rắc! Rắc rắc!

Triệu Quang Vinh còn chưa kịp dừng thế chân của mình lại thì đã va chạm với chân của Vương Siêu.

Chân của hai người đá nhau không hề cao, đều ở dưới đầu gối, nhưng lần va chạm này, kình phong lập tức bộc phá, lực lượng trên chân chấn lên mặt đất, thảm màu đỏ dày cộp lập tức bị chấn cho rách tan, toàn bộ đều cuốn lên, khắp trời đều là những mảng thảm rách, đồng thời trong đó còn xen lẫn mảnh xương vỡ và tiếng rên.

Những mảnh xương vỡ này tất nhiên là của Triệu Quang Vinh, tiếng rên cũng là từ trong miệng hắn phát ra.

Thối pháp "bộ bộ sinh liên" của Vương Siêu dùng ngón chân để kết ấn, bao gồm cả rất nhiều các loại thủ ấn như "Thai quyền ấn", "Mãn nguyện ấn", "Sư tử ấn", "Nhật luân ấn", bàn chân và ngón chân của hắn co lại, giống như quyền đầu của người ta, so với tất cả các lại thối pháp khác thì đều tinh diệu hơn nhiều.

Thối pháp bình thường, cho dù là dùng ngón chân phát lực, những cũng chỉ là bắt chước các loại trảo hình kiểu chân hạc hay là chân gà, linh hoạt thì linh hoạt thật, nhưng còn lâu mới tinh diệu và có lực như kết xuất thủ ấn.

Có thể nói, chiêu thối pháp "Bộ bộ sinh liên" này của Vương Siêu là thối páhp tuyệt đỉnh đệ nhất thiên hạ, căn bản không phải là thứ mà Triệu Quang Vinh có thể bắt chước được.

Lần va chạm này, Triệu Quang Vinh lập tức phải chịu thiệt lớn, bị một chân của Vương Siêu duỗi dài ra, trước tiên điểm lên cơ thịt trên chân hắn, khiến hắn tê rần, sau đó đột nhiên liên tục đá ra, toàn bộ đều đánh trúng khớp xương trên chân, lập tức toàn bộ xương cốt đều tổn thương, da thịt bên ngoài thì nát bấy hết.

Sau đó, lòng bàn chân của Vương Siêu lại hơi nhấc lên, khớp xương chân đột nhiên xoay tròn, nghiêng hình xoắn ốc, nghiền đè, đánh ra.

Không ngờ lại dùng chân thi triển ra "Phiên thiên ấn"! Truyện được copy tại TruyệnFULL.vn

Gót chân, khớp xương chân của Vương Siêu xoay tròn, linh hoạt giống như cổ tay, đơn giản là chân và tay của hắn không có bất kỳ sự khác biệt nào.

Rầm rầm rầm.

Vương Siêu dùng chân thi triển "Phiên thiên ấn" đánh ra, đá trúng vào vai của Triệu Quang Vinh đang rùn người xuống, thân thể to lớn của hắn đột nhiên bay ra ngoài, đập vào sa lông rồi nện lên tường, bức tường đồng thời cũng bị vỡ ra một cái lỗ, các thiết bị cao cấp ở bên trên toàn bộ đều rơi xuống, lộ ra kết cấu gồ ghề đầy xi măng cốt thép ở bên trong.

Cả người Triệu Quang Vinh dính vào tường rồi trượt xuống, toàn thân đều là bụi phấn và những mảng thảm bị rách, miệng thổ huyết như điên, ánh mắt trong con ngươi đã tán loạn, rất rõ ràng, hắn sau khi trúng một cước "Bộ bộ sinh liên" của Vương Siêu đã triệt để bị phế rồi.

Cao thủ thuyệt đỉnh này, đại cao thủ đã luyện Thái Tổ trường quyền tới Đan kình, một đời hiển hách, tựa hồ như rốt cuộc cũng đã đi tới điểm cuối của cuộc đời.

Quyền pháp của Vương quá lợi hại, chiêu nào chiêu nấy đều là sát thủ. Năm trước hắn vừa đả phá hư không, thể lực tuy mạnh mẽ, nhưng vẫn thập phần cố kỵ Nghiêm Nguyên Nghi và Triệu Quang Vinh liên thủ. Nhưng hiệu tại, đã qua một khoảng thời gian dài như vậy, đả pháp của hắn càng lúc càng tinh diệu, đặc biệt là sau hai lần giao thủ với thủ lĩnh GOD, càng giúp hắn lĩnh ngộ ra không ít thứ.

Càng khiến hắn tăng thêm khí thế chính là, hắn có danh hiệu cao thủ đệ nhất thiên hạ, mang theo sự uy nghiêm này, khiến quyền pháp của hắn càng tăng thêm phần cương mãnh và lăng lệ, không ai địch nổi.

"Dừng tay! Dừng tay!"

Đúng vào lúc một cước "Phiên thiên ấn" của Vương Siêu đá bay đại cao thủ Triệu Quang Vinh này, một giọng nói ôn nhu vô cùng vội vã vang lên, trong thanh âm này, hai bày tay nhẵn nhụi tới cực điểm, mang theo khí tức thơm ngát, nhanh như thiểm điện, cầm nã về phía Vương Siêu.

Thanh âm rất ôn nhu, tay cũng rất thơm, nhưng động tác lại mang theo sự tàn nhẫn vô cùng, hai cánh tay đan xen trên dưới, mang theo thủ đoạn tóm, kéo, bẻ xương, cắt gân.

Là đôi phu thê song tu trong Hồng môn cuối cùng cũng động thủ rồi.

Người động thủ về phía Vương Siêu là cô gái Tạ Phiên Phiên.

Cô gái này vừa ra tay, chính là Hồng quyền đại cầm nã tàn nhẫn, không lưu thủ một chút nào, có điều ở trước mặt Vương Siêu, cô ta cũng không dám lưu thủ, chỉ đành dùng toàn lực để đối phó.

Vừa rồi Vương Siêu, Nghiêm Nguyên Nghi, Triệu Quang Vinh ba người giao thủ nhanh như điện xẹt. Hai phu thê bọn họ đứng ở gần nhất, tuy lập tức có phản ứng, muốn xông lên ngăn cản, nhưng kình phong mãnh liệt khi Vương Siêu vừa xuất thủ đã khiến đôi phu phu này phải do dự.

Hành gia vừa xuất thủ là biết có giỏi hay không. Phu phụ Tạ Phiên Phiên, Kỷ Phù Trần cũng là người thông minh, trảo đầu tiên của Vương Siêu vừa đánh ra, nhìn uy thế đó, bọn họ đã biết là mình khó có thể ngăn cản được, không hổ là phong phạm và công lực của cao thủ đệ nhất thiên hạ.

Nhưng, đúng vào lúc bọn họ đang do dự, trong đầu vừa xoay chuyển mấy ý nghĩ, không ngờ thắng phụ đã phân, thực sự là quá nhanh.

Triệu Quang Vinh thoáng chốc đã bị đá bay, hiện trường thất linh bát toái, biên thành một mảng bừa bãi.

Phu phụ Kỷ Phù Trần, Tạ Phiên Phiên vốn cho rằng Nghiêm Nguyên Nghi, Triệu Quang Vinh hai người là cao thủ tuyệt đỉnh, năm đó cũng từng có uy danh hiển hách, là quyền sư có tư cách cao, danh gia đều biết đến tên.

Cho dù Vương Siêu hiện tại danh tiếng thịnh vượng như mặt trời giữa trưa, là đệ nhất thiên hạ, nhưng phải đối phó với hai người này thì e rằng cho dù là đủ sức thì cũng thuyệt đối không thể trong nhất thời bán hội là có thể phân thắng phụ.

Thậm chí, phu phụ bọn họ còn nảy sinh ý nghĩ rằng, khi nào Vương Siêu rơi vào thế hạ phong, thì sẽ xông lên ngăn cản Nghiêm Nguyên Nghi và Triệu Quang Vinh.

Dẫu sao thì cũng là lấy một địch hai, Vương Siêu anh đơn đối đơn, trong thiên hạ không có ai là đối thủ của anh, nhưng một khi phải đối địch với hai người thì khác hắn, song quyền nan địch tứ thủ mà.

Nhưng bọn họ ngàn vạn lần không ngờ rằng, thắng phụ không những được phân nhanh như vậy, hơn nữa Vương Siêu còn chiếm ưu thế tuyệt đối.

"Thiên hạ đệ nhất chung quy vẫn là thiên hạ đệ nhất."

Khi hai phụ phụ bọn họ trong lòng dâng lên ý nghĩ này, bọn họ cũng không nhịn được mà động thủ. Tổng hội Hồng môn không phải là nơi để đánh nhau, càng quan trọng hơn là, hai người có mặt ở đây đều có thân phận hiển hách, một người là lãnh tụ Đường môn, một người là tướng quân của quốc nội. Nếu như thực sự ở tổng hội Hồng môn phân sống chết, vậy thì đối diện với bọn họ là một sự phiền phức lớn vô cùng.

Lần này nguyên nhân khiến tổng hội Hồng môn đáp ứng để Vương Siêu và Nghiêm Nguyên Nghi hòa đàm cũng là ỷ vào Hồng môn của mình có thế lực lớn. Nếu như Vương Siêu và Nghiêm Nguyên Nghi hai người hòa đàm thành công, vậy thì uy vọng của Hồng môn sẽ tăng lên nhiều, tiếp theo đó khi tới đại hội Võ đạo, dưới tình huống của bang hội liên minh người Hoa trên toàn thế giới càng chiếm được tiện nghi.

Anh là cao thủ đệ nhất thiên hạ, cô là tướng quân quốc nội, cũng đều phải tiếp nhận sự hòa giải của Hồng môn chúng tôi, nể mặt Hồng môn chúng tôi.

Đương nhiên, đây cũng là một ý tứ ẩn hàm.

Có điều bọn họ không ngờ rằng, Vương Siêu và Nghiêm Nguyên Nghi đều là hạng người không sợ trời không sợ đất, một khi hòa đàm không được liền khai chiến luôn.

Hiện tại họ đang chiến đấu với nhau, hơn nữa còn làm tử thương người, nếu không ngăn trở thì tuyệt đối không ăn nói được với người ta.

Cho nên lúc này, phu phụ Tạ Phiên Phiên, Kỷ Phù Trần cuối cùng cũng xuất thủ. Tạ Phiên Phiên sử ra một thức Hồng quyền đại cầm nã, công kích về phía Vương Siêu, còn nam tử tuấn mỹ Kỷ Phù Trần thì dùng Tử ngọ chùy của Hồng quyền để tách rời, bổ, chặn, kéo, ngăn cản Nghiêm Nguyên Nghi.

Phu phụ hai người can ngăn rất công bằng, một người cản một người, không hề vây công riêng một ai.

"Ừ!"

Vương Siêu liên tục thi triển tuyệt chiêu, từ chân ngôn thổ khí thuật, bộ bộ sinh liên, không chiêu nào là không toàn lực ứng phó, cuối cùng cũng đá bay được Triệu Quang Vinh, đang muốn quay lại giết chết Nghiêm Nguyên Nghi thì lại phát hiện Tạ Phiên Phiên đang dùng cầm nã để công kích mình, mà Nghiêm Nguyên Nghi thì bị Kỷ Phù Trần cản lại.

"Vương Siêu! Vương Siêu!"

Nghiêm Nguyên Nghi thấy Triệu Quang Vinh không ngờ bị Vương Siêu một cước đá bay, sau đó thổ huyết như điên liền biết rằng hắn đã tiêu rồi. Trong lòng đột nhiên lạnh toát, thầm hối hận vì mình hôm nay mang theo quá ít người. Cắn chặt răng thầm nhắc tên của Vương Siêu hai lượt, tựa hồ như muốn khắc cái tên này vào sâu trong tâm linh của mình, đời đời kiếp kiếp coi hắn là đối thủ của mình!

Đối diện với Kỷ Phù Trần dùng Tử ngọc chủy để ngăn cản mình, Nghiêm Nguyên Nghi tay khẽ lướt một vòng, cước bộ giống như khiêu vũ, nhẹ nhàng thối lui hai bước, đột nhiên ra tay, đánh vào lưng thận của Kỷ Phù Trần.

Kỷ Phù Trần bất kể là thể lực, đấu pháp, tâm trí đều kém Nghiêm Nguyên Nghi rất nhiều, đối mặt với chiêu thức ấy, tất nhiên không dám đón đỡ, hông vặn một cái, lách sang bên.

"Nguyên Nghi, dừng tay!" Đồng thời vào lúc tránh né, nam tử này lo lắng hét lên.

Nhưng Nghiêm Nguyên Nghi lại không hề để ý đến lời của hắn, có điều cũng không động thủ nữa. Mà đột nhiên thân hình bay ra sau, dùng cước bộ nhanh tới mức liền thành một hàng chạy như điên ra khỏi đại sảnh.

Cô ta không ngờ lại đi rồi.

Truy phong đoản đả của cô ta vốn chính là dùng thân pháp làm sở trường, hơn nữa với võ công của cô ta, ở đây tuy không thiếu cao thủ, nhưng lại không có ai là Đan kình, cho nên cô ta đột nhiên phát kình chạy như điên, trong trường không có một ai có thể ngăn cản!

"Chỉ cẩn lần này không chết, ta sẽ chân chính đứng trước mặt hắn!"

Nghiêm Nguyên Nghi đột nhiên bỏ chạy không phải là ngẫu nhiên, trong lòng cô ta vẫn nhớ kỹ câu nói của Vương Siêu vừa rồi, "hôm nay cô không chết, tôi sẽ cho cô thời gian, để cô chân chính đứng trước mặt tôi."

Cho nên cô ta bất kể là như thế nào đều phải thoát được sát thủ của Vương Siêu lần này.

Vừa rồi cô ta dưới áp lực to lớn cuối cùng đã có đột phá về tinh thần, giống như là đốn ngộ vậy, trạng thái tinh thần là một phiến không linh, tinh khí thần luyện thành một mảng.

Đối với tình huống này, cô ta tự mình biết rất rõ ràng đó là hiện tượng đã có đột phá.

Chỉ cần cho cô ta thời gian, để cô ta phẩm vị tường tận, khẳng định sẽ đem cảnh giới quyền pháp của mình đề thăng thêm một bậc, đạt tới cảnh giới vô cùng kỳ diệu. Thậm chí nói không chừng còn có thể là cảnh giới giống như Vương Siêu.