Lời Nguyền Dưới Ánh Trăng

Chương 2: Thổ lộ.



Hôm nay các cô gái du kích của chúng ta được phân nhiệm vụ, Ngọc và Thương mỗi người nhận một nhiệm vụ khác nhau, Ngọc theo đội đi đào hầm, còn Thương thì theo đội đi vận chuyển lương thực. Trong chiến tranh, tất cả đều theo lời thề hy sinh vì tổ quốc, cống hiến cho nước nhà. Sự dũng cảm, kiên cường ngấm sâu vào máu của mỗi người. Trước khi đi thực hiện nhiệm vụ, họ chiến kịp nắm tay nhau dặn dò nhau vài lời rồi lên đường.

Trong lúc vận chuyển lương thực chiếc xe bị lọt xuống hố mà địch đã gài sẵn, tại nạn xảy ra, các cô gái bị thương khá nặng. Trong đó có Thương. Vết thương tương đối nghiêm trọng. Thương được các đồng đội đưa về. Khi biết được tin Ngọc cảm thấy như chính bản thân mình bị thương vậy. Ngọc chạy vào chỗ Thương đang nằm. Nhìn vết băng bó của cô, nàng thấy đau lòng khôn xiết. Thà là người nằm đây là nàng. Nàng thật không muốn nhìn thấy cô như vậy. Nàng ngồi trực cô suốt đêm. Mỗi lần cơn đau hành cô bị sốt. Nàng lại thức giấc lấy nước lau cho cô. Nàng nhận ra rằng, chiến tranh khốc liệt, họ có thể hy sinh bất cứ lúc nào. Nếu nàng cứ lưỡng lự không chịu bày tỏ với cô, thì sợ rằng tới lúc hy sinh nàng cũng không còn cơ hội. Tình yêu này có khi phải chôn chặt tới lúc chết. Nàng không muốn như vậy, nàng muốn được thổ lộ với cô một lần bất kể ngày mai ra sao. Nàng cũng sẽ không hối hận
Thương vẫn trong cơn mê man, cô cảm nhận được sự ấm áp, cô nghe được tiếng khóc của người đó, trong giây phút cô cố gắng hết sức để mở mắt ra, cô đã thấy người con gái bên cạnh đang nằm ngủ gục với bàn tay nắm chặt tay cô. Cảm giác lòng bàn tay ấy thật mềm mại. Người con gái cùng cô suốt cả một bầu trời tuổi thơ mò cua bắt ốc. Nàng thật đẹp, làn da mịn màng nhuốm mầu của nắng chỉ làm nàng thêm phần săn chắc, mặn mà. Thương khẽ đưa bàn tay yếu ớt vuốt lên mái tóc mượt mà đen bóng của nàng, nàng chợt từ từ mở mắt, thấy cô nằm đó thật dịu dàng nhìn mình.

- Thương tỉnh rồi à? Có đau hay sốt ở đâu không? Để Ngọc kiểm tra nào.

Ngọc làm động tác liến thoắng theo khuôn miệng. Nói từ đâu nàng đưa tay lên chán Thương kiểm tra từ đấy. Thương với lấy tay Ngọc. Đặt lên phía ngực trái của mình.
- Đau ở đây này.

Ngọc thấy nơi đó của Thương thật mềm. Nhưng nhất thời nàng lại chẳng hiểu được ý nghĩa của câu Thương vừa nói. Ngọc hốt hoảng.

- Đau thế nào, để Ngọc đi gọi quân y cho Thương nha.

Thương kéo Ngọc lại ôm Ngọc về phía mình đang nằm, khi nàng yên vị trong lòng cô mới nhẹ nhàng ghé sát vành tai nàng nói nhỏ.

- Nơi đó đau khi thấy bản thân phải để Ngọc phải lo lắng, phải vất vả chăm sóc Thương.

Ngọc nghe Thương nói vậy thì nước mắt lại tuôn ra.

- Vậy Thương đừng để Ngọc phải lo lắng nữa nha.

- Chúng mình cùng cố gắng nha. Để không làm đối phương phải lo lắng.

Ngọc nhìn Thương gật đầu liên tục, chiến trường khốc liệt, làm sao mà không lo cho được, chỉ là lấy người mình thương làm động lực cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ để sau khi hoàn thành sẽ lại gặp được nhau, nhìn nhau khoẻ mạnh an toàn thôi.
Ánh mắt trìu mến của Thương nhìn Ngọc khiến tim nàng đập thình thịch, dù nàng cố gắng kiểm soát nó nhưng nó lại chẳng chịu nghe lời mình. Tai của Ngọc lúc này đang áp sát vào ngực của Thương, nàng cảm nhận được tim của Thương cũng đang đập với vận tốc không thể phanh bớt lại được. Họ nhìn nhau, Thương cố gắng sát lại gần nàng dù cơ thể di chuyển vẫn còn khó khăn. Cô lấy tay nâng cằm nàng lên, ngón tay cái nhẹ nhàng xoa nhẹ vành môi của cô, cô cố gắng để cúi xuống phía nàng nhưng cơ thể mỗi khi cử động lại đau buốt.

Ngọc chờ đợi nhưng thấy Thương thật khó có thể lại gần nàng, không biết do đau hay do cô không muốn, họ đã trải qua nhiều lần như vậy nhưng chưa một lần lấy hết can đảm để trao nhau nụ hôn, minh chứng cho tình yêu của mình. Lần này, nàng đã rất sợ. Nếu cô không chịu làm thì để nàng, nàng phải thổ lộ nỗi lòng mới được. Ngọc chồm dậy, cúi xuống hôn lên đôi môi của Thương. Họ trao cho nhau nụ hôn trinh nguyên, nụ hôn đầu đời của thiếu nữ. Nụ hôn đầy vụng về nhưng ngọt ngào vô cùng. Hai cánh môi mềm mại quyện vào nhau, thật tuyệt.
Hai người họ cảm thấy không gian thời gian như đang ngưng đọng lại, nơi ấy tưởng như chỉ có hai người đang đê mê trong nụ hôn kia thì tự nhiên ê hèm một tiếng. Chị Hải đội trưởng đội du kích đi vào. Hai người giật mình quay lại. Thật xấu hổ và sợ hãi, tình cảnh này họ không biết phải giải thích sao nữa. Họ đang tư tình trong quân đội, lại còn trái luân thường đạo lý. Hai người con gái đang hôn nhau, phải giải thích sao đây. Ngọc sợ đến run người, lại xấu hổ đến đỏ mặt. Thương nắm chặt tay nàng chấn an. Dù trời đất có sập xuống thì vẫn còn có cô ở bên nàng.

P/s. Tác giả chọn phần một là đề tài quân đội nên hơi khó viết. Tầm hiểu biết có hơi hạn hẹp nên nếu có gì đó không lô gic thì mong mọi người bỏ qua cho nha.