Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 1519: Dạ kiếm hoàng hóa điên



"Kiếm Thế mạnh quá!"

Diệp Trần chẳng những không kinh sợ mà còn lấy làm mừng rỡ, hắn sao lại nhìn không ra Đại Tự Tại Vô Thiên Kiếm Pháp của Dạ Kiếm Hoàng có ẩn chứa rất nhiều loại Kiếm Thế, có thể nói là có đủ loại Kiếm Thế dung hợp thành một thể và trở thành Đại Tự Tại Vô Thiên Kiếm Thế. Kiếm Thế mạnh mẽ như vậy thì tất nhiên uy năng kiếm pháp cũng sẽ không yếu. Tâm niệm vừa động, Kiếm Thế của Ngũ Hành Kiếm Pháp lập tức khuếch tán ra ngoài tựa như một cái quang cầu ngũ sắc cự đại bao phủ quanh người Diệp Trần, chiếu sáng rạng rỡ cả đêm tối.

Bang!

Vô thanh vô tức, không hề có bất kỳ dấu hiệu nào, một đạo hỏa diễm hừng hực bay sượt qua vòng bích chướng của Ngũ Hành Kiếm Pháp, trông hệt như một con mãng xà đang lướt đi vậy, vô cùng mạnh mẽ.

Bang bang bang bang bang bang...

Kế tiếp, ánh lửa hừng hực cơ hồ bao khỏa cả Ngũ Hành Kiếm Pháp với thanh thế cực kỳ mãnh liệt, đến mức không thể tưởng tượng nổi, về phần Dạ Kiếm Hoàng, phảng phất đã cùng bảo kiếm dung thành một thể, kiếm chính là hắn, hắn tựu chính là kiếm, Nhân Kiếm Hợp Nhất. Khả năng khống chế Tâm Kiếm cũng được thúc đẩy đến một cảnh giới vô kiên bất tồi.

Đôi mắt Diệp Trần càng ngày càng sáng lên, Đại Tự Tại Vô Thiên Kiếm Pháp quả thật là Vô Pháp Vô Thiên, dựa vào Ngũ Hành Kiếm Pháp tuy có thể phòng thủ được, nhưng không cách nào làm giảm kiếm lực của đối phương xuống một nhanh chóng như trước nữa, chỉ có thể thoáng làm suy yếu một chút uy năng của nó mà thôi.

Nhưng lúc này, Diệp Trần cũng không biết là Dạ Kiếm Hoàng đang cảm thấy kinh hãi đến tột đỉnh, tuyệt kỹ Đại Tự Tại Vô Thiên Kiếm Pháp này hắn đã tu luyện đến cảnh giới Nhân Kiếm Tâm hợp nhất rồi, nhưng chung quy vẫn không thể phá được kiếm pháp của đối phương, điều này đối với hắn như một đả kích cực lớn, phải biết rằng Man Hoàng có Man Hoang chiến thể nhưng tại dưới Đại Tự Tại Vô Thiên Kiếm Pháp của hắn cũng đều vô dụng, dễ dàng bị xuyên thủng và phá hủy.

"Bộc phát cho ta!"

Dạ Kiếm Hoàng bộc phát lực lượng trong cơ thể một cách không tiết chế, Tâm Kiếm cảnh giới càng được đẩy lên đến cực hạn, nương theo đó còn có sự vận động của Linh Hồn Lực, ba thứ đồng thời quán chú vào trong Đại Tự Tại Vô Thiên Kiếm Pháp, làm cho uy năng kiếm pháp tăng lên điên cuồng.

Ầm ầm!

Ánh lửa dài đến mấy ngàn dặm chợt lóe lên, trong một khắc này, cả thời không phải run rẩy kịch liêt và xuất hiện rạn nứt.

"Vì cái gì chứ?"

Dạ Kiếm Hoàng nhanh chóng trở nên điên tiết, Kiếm Thế bao phủ xuống ngũ sắc quang cầu như trước vẫn bình yên vô sự, Đại Tự Tại Vô Thiên Kiếm Pháp chỉ có thể khiến nó bị chấn động thoáng một phát, đến tư cách làm rạn nứt nó cũng đều không có.

"Đệ nhất thiên hạ phòng thủ kiếm pháp!"

Bạch Cốt Kiếm Hoàng rốt cuộc phải thừa nhận, đây chính là phòng thủ kiếm pháp cường đại nhất mà hắn từng thấy qua, hắn cũng từng nghe nói qua Đại Tự Tại Vô Thiên Kiếm Pháp của Dạ Kiếm Hoàng, hiện tại cũng đã được nhìn thấy. Nếu đổi lại là hắn, thậm chí là có cả nghìn người như hắn mà dứng trước Thiên Địa Nhân Tử cũng đều không thể trụ nổi, chứ đừng nói chi là Đại Tự Tại Vô Thiên Kiếm Pháp. Hắn cảm nhận được rằng, uy năng của Đại Tự Tại Vô Thiên Kiếm Pháp vừa rồi tối thiểu phải gấp 10 lần thậm chí mấy chục lần chiêu trước đó, khó trách Man Hoang chiến thể của Man Hoàng trở nên yếu ớt tựa như là đậu hủ vậy.

Hắc Bạch lão nhân sắc mặt trở nên âm trầm, hắn đã bắt đầu thay đổi suy nghĩ, nếu Dạ Kiếm Hoàng đổi thành chính mình, liệu rằng có thể phá vỡ Ngũ Hành Kiếm Pháp của Diệp Trần hay không, đáp án dĩ nhiên là không thể. Cái môn phòng thủ kiếm pháp này quá mức biến thái rồi, nó làm cho người ta phải rơi vào tuyệt vọng, nhưng cũng may là đối phương cho tới bây giờ vẫn còn chưa thi triển ra công kích kiếm pháp mạnh tương đương với phòng thủ kiếm pháp, nếu không thì gặp phải đối phương, chỉ có bỏ quyền mà thôi.

Đây cũng là lần đầu tiên Thiên Ma Hoàng cùng Tà Kiếm Hoàng lộ ra thần sắc rất nghiêm túc, bọn hắn cẩn thận quan sát Ngũ Hành Kiếm Pháp của Diệp Trần, nhãn lực của bọn hắn lợi hại hơn nhiều so với Dạ Kiếm Hoàng, cũng đã chứng kiến được rất nhiều thứ, đối với bọn hắn mà nói, trên đời này không có kiếm pháp nào là không thể phá được, vấn đề duy nhất là bản thân mình có đủ mạnh hay không mà thôi.

"Diệp Trần, ngươi chỉ biết phòng thủ thôi sao? Có bản lĩnh thì cùng ta đối công!"

Dạ Kiếm Hoàng cả giận nói.

"Ngươi có bản lãnh thì phá được Ngũ Hành Kiếm Pháp của ta trước rồi hẵn nói sau, đừng nhiều lời vô ích." Diệp Trần không sợ cùng Dạ Kiếm Hoàng đối công, nhưng hiện tại vẫn còn chưa tới thời điểm, Dạ Kiếm Hoàng mỗi một lần thi triển Đại Tự Tại Vô Thiên Kiếm Pháp để công kích hắn, hắn đều có thể hấp thu một bộ phận tinh túy của kiếm pháp đó, bất quá Đại Tự Tại Vô Thiên Kiếm Pháp có quá nhiều tinh túy, vì vậy cần đối phương công kích thêm mấy lần nữa thì mới được.

"Ngươi thực sự cho rằng ta phá không được à, phá cho ta, phá!"

Dạ Kiếm Hoàng điên cuồng tấn công Diệp Trần, hết lần này đến lần khác.

Bất tri bất giác, thời gian dùng cạn một chung trà trôi qua.

Dạ Kiếm Hoàng như trước vẫn không thể phá vỡ được Ngũ Hành Kiếm Pháp, hắn hiện tại đã hận Diệp Trần đến thấu xương, đối phương đã đem lòng tự tin của hắn, tôn nghiêm cùng với khí thế…phá hủy triệt để, nghiền thành từng mảnh vỡ rồi. Nếu như hôm nay không chiến thắng được Diệp Trần thì cả đời này đừng mong có thể trở thành Chí Tôn, bởi vì Diệp Trần đã trở thành tâm ma của hắn, bao phủ cả tâm linh của hắn rồi, nhưng điều kiện tiên quyết là hắn có thể còn sống mà ly khai giác đấu trường, ly khai khỏi Tu La giới.

"Ta không đành lòng nhìn nữa rồi."

Đây là lần đầu tiên Bạch Cốt Kiếm Hoàng cảm thấy bi ai cho Dạ Kiếm Hoàng Dạ Xoa tộc, nhưng lại cảm thấy may mắn vì bản thân mình là Nhân tộc. Thua không đáng sợ, đáng sợ chính là bị người ta đánh đến không còn một chút lòng tin nào, vốn dĩ là một kẻ vốn có tiền cảnh vô cùng rộng lớn, vậy mà Dạ Xoa tộc Kiếm Hoàng “sất trá phong vân” một thời lại thành ra cái dạng như ngày hôm nay, e rằng dù là ai đi nữa cũng không nghĩ tới sẽ có tràng cảnh này.

"Vẫn còn thiếu một chút."

Diệp Trần thầm nghĩ trong lòng.

Trong nháy mắt, lại thời gian một chén trà đi qua.

Dạ Kiếm Hoàng gần như điên loạn và suy sụp, hiện tại trong đầu hắn chỉ có một ý niệm duy nhất, đó chính là ly khai khỏi cái địa phương quỷ quái này.

"Dạ Kiếm Hoàng xem như đã xong!"

Thiên Ma Hoàng lắc đầu, dùng một ánh mắt đáng thương nhìn thoáng qua Dạ Kiếm Hoàng.

"Trừ chúng ta ra, đổi thành bất luận kẻ nào mà đụng phải loại phòng thủ kiếm pháp này thì tỷ lệ sụp đổ đều rất lớn, chỉ có thể nói, Dạ Kiếm Hoàng có vận khí không tốt, bất quá vận khí cũng là một bộ phận của thực lực, hắn hiện tại đã là phế vật rồi, dù có chết cũng không thể tiếc." Tà Kiếm Hoàng vẻ mặt hờ hững.

"Có thể đem Dạ Kiếm Hoàng bức đến điên loạn, xem ra hắn đáng để cho chúng ta phải chú tâm đến rồi."

Thiên Ma Hoàng cười ha ha, trong mắt mang theo sát cơ sắc bén như đao kiếm vậy.

"Diệp Trần, ngươi thật hèn hạ, có bản lĩnh thì đừng phòng thủ nữa."

Dạ Kiếm Hoàng cũng không đến mức không chịu nổi như những người khác nghĩ, tại lúc gần như ở “bên bờ” sụp đổ thì bỗng nhiên hắn ý thức được, Diệp Trần phòng thủ lợi hại như thế nhưng công kích chưa hẳn đã quá lợi hại, chỉ cần đối phương buông tha cho phòng thủ thì bản thân mình vẫn còn có cơ hội, cho dù đối phương một mực phòng thủ thì ít nhất cũng là duy trì cục diện bế tắc, bản thân mình làm gì mà nôn nóng như vậy chứ.

Tỉnh táo lại, Dạ Kiếm Hoàng rốt cục đã ổn định được cảm xúc, đương nhiên, hôm nay không giết chết Diệp Trần thì Tâm Ma vẫn phải có, cái này sẽ trở thành chướng ngại lớn nhất trong việc tấn chức Chí Tôn của hắn.

"Tốt, như ngươi mong muốn."

Ngũ sắc quang cầu tiêu tán đi, Diệp Trần đình chỉ thi triển Ngũ Hành Kiếm Pháp.

"Ha ha, Thiên Đường có đường ngươi không đi, Địa Ngục không cửa ngươi lại đến, chết đi!" Dạ Kiếm Hoàng sửng sốt một chút, chợt cười lớn ra tiếng, chờ đợi tới bây giờ, rốt cục thời khắc tốt nhất đã đến, hắn nên nói là đối phương quá ngu xuẩn hay là quá tự tin đây, đương nhiên, cũng có khả năng là thi triển cái môn phòng thủ kiếm pháp này gặp phải tiêu hao quá lớn. Nhưng bất quá hết thảy mọi thứ đều không còn trọng yếu nữa, quan trọng nhất chính là tự tay mình có thể giải quyết đối phương, phá bỏ Tâm Ma trong mình.

"Ấy, làm gì vậy, mau dừng lại."

Bạch Cốt Kiếm Hoàng vỗ vỗ đùi, Diệp Trần không vội, nhưng hắn ngược lại rất gấp gáp.

"Vẫn còn hơi trẻ người non dạ một chút." Võ Hoàng với bộ dáng trung niên lắc đầu, trong mắt hiện ra một tia lo lắng.

"Nhận lấy cái chết đi!"

Dạ Kiếm Hoàng biết rõ đây là cơ hội khó có được, hắn cơ hồ dốc hết toàn bộ khí lực tích trữ cả đời để thi triển ra Đại Tự Tại Vô Thiên Kiếm Pháp, tạo ra vô ảnh kiếm khí dài đến hơn nghìn dặm chém về phía Diệp Trần, một kiếm này là một kiếm đỉnh phong, cũng là một kiếm tất sát của hắn, toàn bộ tinh khí thần đều được dung nhập vào trong một kiếm này.

Đối mặt với một kiếm đỉnh phong của Dạ Kiếm Hoàng, Diệp Trần biểu lộ trạng thái không vui không buồn, huy động Thiên Mộng kiếm giống như mây bay nước chảy, xuất kích.

Một mảnh, hai mảnh, ba mảnh...

Trọn vẹn mấy chục cánh hoa từ trên không bay xuống, mỗi một cánh hoa đều tuyệt đẹp. Lúc này, cả thời không, âm thanh, ánh sáng trong chốc lát đã bị dừng lại.

Bạch Cốt Kiếm Hoàng thấy cảnh này mà ngây người!

Tứ Dực Long Hoàng cũng không ngoại lệ.