Khát Tình

Chương 11: Em không có quyền từ chối



“Anh...” Tề Vãn cắn môi , không muốn đi cùng anh ra khỏi thang máy.

Nhìn vào bóng lưng của Lý Tử Lục, hồi nhớ lại sự mềm mại khi vừa được chạm vào đôi môi anh, khắp cơ thể như đang lan tỏa một dòng điện.

Bình tĩnh... Bình tĩnh...

Cả ngày, Tề Vãn bị nụ hôn bất chợt kia quấy nhiễu tâm tư, làm gì cũng chẳng tập trung. Hôm nay Lý Tử Lục yêu cầu cô chạy đến văn phòng trong khi chả có việc gì để làm. Thật vô lý hết cỡ.

Hàng ngày tại công ty cô đều cố trốn tránh Lý Tử Lục, đặc biệt khi rảnh rỗi, người đàn ông này, tránh như tránh tà là có thực.

Tuy nhiên có một ngoại lệ, Lưu Ninh và cô vẫn luôn gặp nhau. Nghe nói anh ấy đã vượt qua cuộc phỏng vấn, còn tuyên bố rằng mỗi ngày sẽ đưa cô đi làm.

Trong vòng vài ngày, cả công ty gần như đã quên đi tin đồn về cô và sếp mới. Rốt cuộc sau hai năm làm việc ở HL thì đây là người đàn ông đầu tiền chủ động tán tỉnh cô. Chỉ là sáng nay, Tề Vãn còn xuất hiện cùng một người đàn ông có vẻ ngoài lãng tử khác.

Lý Tử Lục nhìn Lưu Ninh và Tề Vãn cười, trái tim anh như vừa lỡ nhịp.

Sau khi biến mất gần như cả tuần Lý Tử Lục lại xuất hiện. Vừa hay thấy cảnh đó. Anh quay lưng bước vào, bóng dáng cô độc đến lạ.

Hôm nay Tề Vãn ở công ty cũng rảnh rỗi không có việc gì để làm, nhưng đến 3 giờ chiều, Lý Tử Lục bất ngờ xuất hiện trước bàn làm việc trực tiếp kéo Tề Vãn ra ngoài.

Một chiếc xe sang trọng chạy đến trước mặt họ rồi dừng lại.

“Không phải anh còn có hẹn với cô Lộc sao?” Tề Vãn nhìn vào cửa công ty ngạc nhiên hỏi.

“Yeh, nhưng em phải thay đổi một chút trước khi đến cuộc họp.” Lý Tử Lục kéo cô đến gần chiếc xe mở cửa mời cô lên xe đầy ga lăng và lịch thiệp.

***

“Anh Lý, Chúng ta tới đây làm gì? Bỏ tôi ra nào, làm ơn...”

“Anh Lý, cô ấy đây à? Ôi, cô ấy đẹp quá... ”

“Nào, anh Lý, anh có thể ngồi đây trước để phần còn lại cho chúng tôi.”

“Thưa cô, lối này...”

Ngay khi Tề Vãn bước vào cửa hàng thời trang cùng Lý Tử Lục, đã hoàn toàn bối rối trước sự nhiệt tình của nhân viên bán hàng, họ đưa cô về phía trước. Ngay sau đó bị kéo vào phòng thay đồ. Vài người cùng nhau tiến tới giúp cô cởi bỏ quần...

Không lâu sau, một nhân viên bán hàng vội vã ra khỏi phòng thay đồ.

“Anh Lý, cô... Cô ấy không chịu thay đồ... Chúng tôi...”

Lý Tử Lục đang xem tạp chí nghe thấy nhân viên nói vậy ngay lập tức cau mày, bước vào phòng thay đồ mà không nói một lời nào.

“Ra khỏi đây. Tôi đã nói rằng tôi sẽ không thay nó...” khi vào đến phòng thay đồ, Lý Tử Lục liền nghe thấy giọng nói tức giận của Tề Vãn, đầu lông mày càng cau chặt hơn.

“Vãn Vãn...” Lý Tử Lục lịch sự đứng bên ngoài nói với vào trong.

“Lý Tử Lục, vào đây” Mặc dù hơi bất lịch sự nhưng cô cần anh hỗ trợ.

Lý Tử Lục nhẹ nhàng mở cửa giúp Tề Vãn thay quần áo, nhân viên ở đó lần lượt bước ra ngoài. Khi Lý Tử Lục bước vào, khung cảnh đẹp trước mặt gần như trở nên ái muội. Hắn khôn ngoan lập tức đóng cửa phòng thay đồ lại.

“Hãy cho tôi một lời giải thích hợp lý.” Tề Vãn chỉ mặc một bộ đồ lót ren trắng trên người. Làn da của cô trắng sáng mịn màng như pha lê, vòng eo thon bộ ngực căng tròn. Lúc này, cô đang giận dữ vòng hai tay trước ngực nhìn chằm chằm vào Lý Tử Lục, không hề xấu hổ chút nào. Ngược lại, cô còn rất tự tin.

Lý Tử Lục đã cố gắng nhẫn nhịn. Đây chẳng phải là cách quyển rũ đàn ông mà anh thích sao? Người phụ nữ này vẫn rất táo bạo, luôn thẳng thắn, rất dễ thương.

“Lý Tử Lục, anh đã nhìn đủ chưa? Hãy cho tôi một lời giải thích. Anh muốn làm gì hả?”

“Tôi đâu có nói rằng tôi sẽ tham gia cuộc họp.”

“Lại còn mặc váy?”

“Tất nhiên, em phải mặc một chiếc váy cho bữa tiệc tối nay.”

“Bữa tiệc tối nào?”

“Bữa tiệc kỷ niệm của cô Lộc!”

“Tôi từ chối tham gia.” Hừ, cô đã bị lừa. Tề Vãn miễn cưỡng nhìn lại.

“Rất tiếc, em không có quyền từ chối.”

“Tại sao... đó không phải là công việc của tôi!” Cô đã cố gắng để bản thân bình tĩnh nhất.

“Cô Tề, tôi đã thấy hợp đồng của cô với công ty. Đó là năm năm, có nghĩa là, cô phải làm việc cho công ty trong hai năm tám tháng nữa.”

“Điều đó không có nghĩa là tôi phải đi dự tiệc với anh.”

“Rất tiếc, cô Tề, cô có thể không quen với sự đột ngột này. Tổng giám đốc đang nghỉ sinh là em gái tôi. Cô ấy có thể không cần thư ký của mình tham dự một số bữa tiệc lớn nhỏ, nhưng bây giờ sếp của cô là tôi, và bữa tiệc tối nay là để kỷ niệm hợp tác thành công của công ty chúng ta với Lộc Thị. Không vi phạm hợp đồng...”

“... Anh có thể tìm người khác. Tại sao anh lại tìm tôi?” Tề Vãn ngắt lời.

“Ha ha...” Lý Tử Lục mỉm cười tiếp tục nói: “Vào một dịp quan trọng như thế này, khi đối tác nữ của tôi nắm một vị trí quan trọng như vậy, tất nhiên, đó là để thể hiện thành ý... Thư ký Tề!”

Tiếng gọi 'Thư ký Tề' bị Lý Tử Lục cố tình ngân dài giọng.

“Nếu tôi vẫn từ chối thì sao?”

“Tôi sẽ tính tối nay là làm thêm giờ và trả em gấp ba lần tiền làm thêm. Hơn nữa, đây là tiền làm thêm giờ... đó là trách nhiệm công việc của em. Tôi không muốn thư ký của tôi cả ngày chỉ ru rú ở văn phòng.” Giọng Lý Tử Lục đột nhiên nghiêm túc hơn.

“Anh...” Tề Vãn tức giận đến mức không thể nói lời nào.

“Được rồi, tôi nghĩ lời giải thích của tôi rất hợp lý. Đã năm giờ rồi. Tôi không muốn tới bữa tiệc muộn.” Nói xong, Lý Tử Lục bước ra khỏi phòng thay đồ với vẻ mặt nghiêm túc.

“Lý Tử Lục... Anh...” Tề Vãn nói nửa chừng và không thể nghĩ ra bất kỳ lý do gì để mắng mỏ anh. Cô bị cứng họng không nói lại được nên đành phải cầm chiếc váy đã chuẩn bị sẵn và mặc vào.