Hôm Nay Vợ Chồng Phản Diện Vẫn Đang Ghi Nợ

Chương 10



Trong phòng một mảnh hỗn độn, bàn ghế ngả nghiêng khắp nơi, mảnh nhỏ ly sứ rơi rụng trên mặt đất, khắp nơi đều có tàn tích của cuộc hỗn chiến.

Giản Hoan cũng không có may mắn thoát khỏi.

Giá phòng tiện nghi, nhìn bên ngoài còn tính sạch sẽ ngăn nắp, nhưng phía dưới giường đều là tro bụi phủ đầy sàn nhà. Ở bên trong bò hơn phân nửa giờ, nàng một thân áo xanh dính đầy hôi, tựa như chồi non đầu mùa xuân đang phát triển lại bị gió cát thổi qua dày đặc một tầng.

Mái tóc đuôi ngựa trên đầu cao cũng bị rối loạn, vài sợi tóc đen buông xuống, dán ở cần cổ trắng nõn tinh tế của nàng.

Cuối cùng, là Thẩm Tịch Chi buông lỏng tay trước, nhưng hắn cũng không phải là chắp tay nhường lại.

Hắn nói: "Quy tắc cũ, mỗi người một nửa."

Giản Hoan không có ý kiến: "Được."

Túi giới tử trong tay cùng túi tiền hình dạng không khác nhau lắm, đều dùng vải dệt màu xanh, sợi tơ vàng thêu hình một con kỳ lân sinh động nhìn như thật, làm người xem hết sức yêu thích.

Giản Hoan ngồi quỳ ở kế bên người tên Vô Ảnh Quyền đang hôn mê, tay dùng một chút lực, muốn đem túi giới tử kéo mạnh ra.

Nhưng khổ nỗi kéo nửa ngày, ách, miệng túi đều kéo không ra.

Giản Hoan méo miệng, ghét bỏ mà đem túi giới tử ném cho Thẩm Tịch Chi.

Túi giới tử cùng chủ nhân đã được trói định, người khác khó có thể mở ra.

Nhưng Thẩm Tịch Chi là luyện khí sư, không có khóa nào có thể làm khó được hắn.

Đầu ngón tay hắn kích động linh lực, rót một chút vào bên trong không gian túi giới tử của Vô Ảnh Quyền.

Giản Hoan nửa ngồi nửa quỳ, chà xát tay, cười hắc hắc bắt đầu soát người.

Nàng lục soát phi thường tinh tế, cuối cùng lục soát ra nửa bầu rượu *1, cây búa *1, trang sức bằng ngọc bên hông *1, kim sắc đầu quan *1.

Vừa vặn, đầu kia Thẩm Tịch Chi cũng đã mở ra được túi giới tử, kiểm tra toàn bộ đồ vật bên trong.

Mấy chục viên linh thạch, mười mấy bầu rượu, trong đó chỉ có hai bầu rượu là còn đầy, kỳ thật đều là bầu rượu không.

Giản Hoan cầm toàn bộ linh thạch, vừa đếm vừa lẩm bẩm: "Dù sao cũng là đạo tặc được treo trên bảng giải thưởng, vậy mà đồ vật trên người liền chỉ có như này?"

Thẩm Tịch Chi nhẹ giọng trả lời nàng: "So với bị hắn giết có từng này còn hơn."

Giản Hoan thở dài, nhận mệnh: "Cũng là."

Tựa hồ là không tin được Giản Hoan, Thẩm Tịch Chi đợi nàng lục soát xong, liền đem Vô Ảnh Quyền kiểm tra lại thêm lần nữa.

Sau khi lục soát xong, sợ Vô Ảnh Quyền tỉnh lại, Thẩm Tịch Chi còn bẻ gãy hai tay hai chân Vô Ảnh Quyền, còn có cằm.

Giản Hoan nghe tiếng xương cốt giòn vang lên rắc rắc, lại nhìn hắn một bộ động tác nước chảy mây trôi, nàng nghi vấn: "Ngươi có phải hay không thường xuyên làm việc này?"

Đều nói kiếm tu luôn luôn quang minh lỗi lạc, nhưng trái lại cái vị này, lớn lên một bộ nhân mô cẩu dạng, lúc đánh nhau liền trực tiếp hướng đường đi của đối phương đâm xuống, bẻ gãy xương cốt cũng không chút nào nương tay.

Thẩm Tịch Chi: "Chỉ là ngẫu nhiên."

Giản Hoan: "......"

Hắn nhưng thật ra còn rất khiêm tốn??

Giản Hoan lục soát thật sự sạch sẽ, Thẩm Tịch Chi cũng không lục soát ra cái gì, một chân hắn hơi hạ, ngồi xổm xuống, tầm mắt chậm rãi quét qua quần áo của Vô Ảnh Quyền.

Quần áo này nhìn ra chất lượng rất tốt, Thẩm Tịch Chi rũ mắt, duỗi tay bắt đầu lột đồ xuống

Giản Hoan đếm tổng cộng có 31 viên linh thạch xong ngẩng đầu lên, nhìn thấy hành động của hắn liền một lời khó nói hết, tầm mắt từ mặt hắn dịch đến trên tay hắn, lại từ trên tay hắn dịch đến mặt hắn, eo hắn, trên đùi hắn.

Không khỏi cảm khái.

Tay đẹp như vậy, mặt xinh đẹp như vậy, vòng eo rắn chắc như vậy, vậy mà cả ngày đều làm ba cái chuyện gì đâu không.

Ai, thật ra chỉ cần hắn nguyện ý, là có thể nhẹ nhàng dựa mặt kiếm cơm. Hơn nữa thể lực của hắn cũng thực tốt, sức lực ở eo bụng nghĩ đến cũng không tồi.

Nhưng mấy cái loạn thất bát tao này Giản Hoan cũng chỉ dám ở trong lòng suy nghĩ.

......

Xương cốt bị đánh bầm dập, trên người Vô Ảnh Quyền chỉ còn một chiếc quần xà lỏn cùng một đôi giày liền như vậy quỳ rạp trên mặt đất.

Kỳ thật giày của hắn cũng không tồi, nhưng Thẩm Tịch Chi trầm ngâm một lúc lâu sau, vẫn là không lấy.

Quần áo có thể dùng thanh khiết thuật tẩy mấy lần, chỉnh sửa may vá thành một bộ mới không thành vấn đề, nhưng mà đôi giày này thì ——

Tính.

Hắn vẫn là có giới hạn cuối.

Vô Ảnh Quyền tạm thời bị ném ở một bên, đồ vật của hắn ở bên trong, Giản Hoan cùng Thẩm Tịch Chi ngồi ở phía đối diện, bắt đầu chia tài sản.

Đầu tiên là 31 viên linh thạch.

Giản Hoan trước tiên mở miệng: "Ta mười sáu ngươi mười lăm."

Một văn tiền Thẩm Tịch Chi không sao cả, nhưng một cái linh thạch hắn liền phải tính toán hơn thua: "Vì sao?"

Giản Hoan khoanh tay trước ngực, cười lạnh: "Ngươi còn thiếu ta mười vạn linh thạch."

"Đầu tiên, là chín vạn 9997 viên linh thạch." Thẩm Tịch Chi ngước mắt, khóe miệng còn vương vết máu, đôi đồng tử màu nâu nhìn thân ảnh Giản Hoan " Tiếp theo, giáp là giáp, Ất là Ất, hai việc không thể nói nhập làm một. Nên trả cho ngươi một phân ta cũng không thiếu, đồng dạng, chúng ta đã nói rõ mỗi người một nửa."

Giản Hoan nhướng mày, chất vấn nói: "Nhưng ngươi chia như thế nào, đem một viên linh thạch cuối cùng bổ ra?"

Thẩm Tịch Chi: "Có thể đi tiền trang đổi thành lượng bạc, chúng ta mỗi người 500 văn."

Giản Hoan: "......"

Giản Hoan nhắm mắt, đẩy cho hắn mười lăm viên linh thạch, chính mình cầm mười lăm, lưu lại một viên đặt ở bên cạnh sau đó lại chia tiếp.

Hai bầu rượu đầy một người một bầu, nửa bầu dư ra cũng ném tới một bên.

Cây búa, trang sứ bằng ngọc bên hông, kim sắc đầu quan hết thảy cũng đẩy qua một bên.

Cuối cùng, là túi giới tử.

Đáng giá nhất, cũng là thứ mà Thẩm Tịch Chi và Giản Hoan đều muốn.

Hai người đều biết đối phương cũng rất muốn, đều sẽ không dễ dàng nhượng bộ, bởi vậy trong khoảng thời gian ngắn không người nào mở miệng, trong phòng lâm vào một mảnh trầm mặc.

Giản Hoan tính toán đem linh thạch trên người mình, lá bùa cùng các loại đồ vật quan trọng để ở trong túi giới tử, Thẩm Tịch Chi cũng có suy nghĩ như vậy.

Nhà gỗ ở phái Ngọc Thanh, bọn họ một nam một nữ ngủ cùng nhau đều có thể không hề khúc mắc.

Nhưng túi giới tử kiên quyết là không thể cùng nhau dùng.

Thẩm Tịch Chi trầm ngâm một lát: "Ta vừa mới xem xét một chút, cái này túi giới tử đại khái rộng 50m, ta sẽ thử chia nó ra làm đôi, thành hai cái 25m túi giới tử."

Giản Hoan ánh mắt sáng lên: "Vậy ngươi làm!"

Thẩm Tịch Chi lẳng lặng nhìn nàng: "Nhưng ta hiện nay không biết làm."

Giản Hoan đương nhiên: "Vậy ngươi học đi!"

Thẩm Tịch Chi: "?"

Học liền nhất định có thể học được??

Thẩm Tịch Chi im lặng một lát, cuối cùng nói: "Đến lúc đó trở về môn phái ta thử xem."

Giản Hoan cổ vũ hắn: "Ngươi nhất định có thể."

Thẩm Tịch Chi có lệ mà nâng môi dưới, nhìn về phía cái linh thạch lẻ loi kia: "Một viên linh thạch này, làm phí thủ công."

Giản Hoan không cùng hắn so đo: "...... Được."

Thẩm Tịch Chi lấy viên linh thạch kia, để vào trong lồng ngực, hướng Giản Hoan gật đầu: "Đa tạ."

Giản Hoan ha hả: "Khách khí."

Dư lại linh tinh mấy món đồ cây búa, hai người đều nghĩ không muốn, quyết định tìm chỗ bán lấy tiền xong chia đôi.

Đến nỗi chỉ còn dư lại quần áo ——

Giản Hoan nhìn xung quanh khắp nơi hỗn độn: "Ngươi thu thập tàn cục, quần áo thuộc về ngươi."

Trời đã sắp sáng, nếu làm lão bản nương nhìn đến thảm cảnh này, thế nào cũng phải bắt bọn họ bồi thường một đống tiền.

Vẫn là để Thẩm Tịch Chi sửa sang lại cho tốt, chân bàn lưng ghế gì đó, cái gì làm được thì tận lực không thể đụng tới tiền.

Thẩm Tịch Chi không có dị nghị: "Có thể."

Hắn đem Vô Ảnh Quyền đá đến phía dưới giường, bắt đầu thu thập tàn cục.

Cái bàn đã què, Giản Hoan ghé vào trên giường tiếp tục vẽ bùa.

Nhưng vừa mới vẽ ngàn cân phù làm nàng dường như hao hết linh khí trong cơ thể, Tích Cốc Đan cũng ăn xong rồi, nàng vừa mệt vừa đuối kiên trì vẽ xong 50 lá phù cuối cùng, đầu liền đặt ngay xuống gối, ở trong tiếng gõ tu sửa của Thẩm Tịch Chi nặng nề ngủ.

Tu sửa bàn ghế đối với Thẩm Tịch Chi mà nói như một bữa ăn sáng, hắn thực mau liền đem phòng khôi phục nguyên dạng.

Hắn cũng rất mệt, nhưng vẫn còn có vài thanh kiếm chưa sửa xong, hắn không thể ngủ.

Thẩm Tịch Chi cùng Giản Hoan không giống nhau.

Giản Hoan hiện nay tuy nghèo, nhưng trên người không có nợ.

Hắn trên lưng cõng hơn hai mươi chủ nợ, Giản Hoan là người thứ hai mươi mốt..

Nghĩ vậy, Thẩm Tịch Chi nâng mắt, hít vào một hơi thật sâu, nỗ lực đem chính mình ép khô.

Linh khí trong cơ thể tựa như tuýp kem đánh răng sắp hết, cắn răng nặn ra vẫn phải có.

-

Đầu một mảnh đau nhức, xương cốt toàn thân như vỡ nát, trong cổ họng Vô Ảnh Quyền phát ra tiếng than khóc khó nhịn.

Mí mắt thực nặng, nửa ngày đều không mở ra được, nhưng hắn có thể nghe được bên cạnh có người đang nói chuyện, là giọng nữ trong trẻo.

"Ai, đại nhân ngươi mau nhìn xem, đây chính là đạo tặc Vô Ảnh Quyền kia?"

"...... Xác thật là...... Các ngươi như thế nào bắt được?"

"Ta cùng sư huynh của ta tối hôm qua ở trong phòng tu luyện, hắn đột nhiên xuất hiện tới định cướp chúng ta, còn may bọn ta phản ứng mau, mới không mắc mưu của hắn!"

"Vậy các ngươi xem như may mắn, Vô Ảnh Quyền này chuyên môn chọn tu sĩ Luyện Khí kỳ mà xuống tay, rơi vào trong tay hắn tiền tài không ngừng tổn thất, thậm chí ngay cả trong sạch cũng không...... Bất quá hắn như thế nào không có mặc quần áo?"

"Khụ khụ khụ." Tiểu cô nương đang nói chuyện dừng một chút, ngữ khí mơ hồ, "Đêm qua đánh nhau rất là gay cấn, quần áo của hắn không cẩn thận bị chúng ta đánh đến tan nát."

"A, như vậy......"

"Đại nhân, ta cùng sư huynh thời gian có hạn, tiền thưởng thì sao?"

"Ặc, 3000 linh thạch, bất quá túi giới tử các ngươi phải tự mình chuẩn bị......"

Tiểu cô nương cao hứng phấn chấn, âm cuối cơ hồ muốn bay lên tới: "Có có, chúng ta có túi giới tử!"

Rầm rầm, tiếng vang linh hoạt kỳ ảo kia dễ nghe như thế, là thanh âm linh thạch rơi vào túi giới tử.

Tiền tới tay, tiểu cô nương cáo từ: "Đa tạ đại nhân, chúng ta đây liền đi ngay!"

Tiếng bước chân một trước một sau càng lúc càng xa, Vô Ảnh Quyền nửa tỉnh nửa mê dâng lên oán hận trong lòng, đột nhiên mở bừng mắt.

Mùa hạ, sau giờ ngọ ánh mặt trời nóng bỏng, treo cao ở trên trời.

Trời xanh không có một tia tạp chất, từng đóa mây trắng mềm xốp nồng hậu rơi rụng khắp nơi, tiếng ve vang trên đường lớn không ngừng.

Bởi vì trời quá nóng, không một bóng người đi trên đường, nam tử mặc bạch y lớn lên cao ráo khỏe mạnh, nhẹ nhàng vác hai bao tải lớn, đi theo kế bên một tiểu cô nương áo lục.

Tiểu cô nương so với hắn lùn một cái đầu, vừa đi vừa cúi thấp đầu nhìn số lượng linh thạch trong túi giới tử: "...... Hai ngàn một trăm, hai ngàn 110, hai ngàn 120......"

Hai người đi đường rất chậm, túi giới tử theo bước chân bọn họ đung đưa, hiện ra bóng dáng màu xanh......

Đó là túi giới tử của hắn!!

Vô Ảnh Quyền đứng dậy, tay không cam lòng mà duỗi hướng hai người kia, nhưng tay hắn vẫn như cũ mềm mại rũ tại bên người.

Hắn trừng lớn hai mắt, tầm mắt rũ xuống, phát hiện tay chân của chính mình đều không có sức lực, hơn nữa trên người chỉ có một cái quần cộc màu trắng!

Vô Ảnh Quyền tức giận đến huyết khí cuồn cuộn, trong cổ họng có thể nếm được mùi máu tươi rõ ràng.

Từ xưa đến nay, chỉ có hắn đi cướp người khác! Liền tính hắn cướp của người khác, hắn ít nhất cũng sẽ cho người ta lưu lại kiện quần áo!!

Này hai người, này hai người......

Vô Ảnh Quyền cằm bị bẻ, mắng chửi người cũng mơ hồ không rõ: "A ô quang quác a lạp oa ——"

Đại nhân ở Trấn Phủ Tư tát một cái trên mặt hắn: "Im lặng đi, đừng nói nhao nhao!"

Vô Ảnh Quyền vô năng cuồng nộ, bộ mặt dữ tợn: "A a a a a a a a!"

Này động tĩnh thật sự có chút lớn, Giản Hoan quay đầu lại nhìn thoáng qua, lòng đầy cảm kích vứt cái hôn gió về phía Vô Ảnh Quyền.

Nàng quay đầu cùng Thẩm Tịch Chi kề tai nói nhỏ: "Cái này tiền thưởng còn kiếm khá tốt, so với ta vẽ bùa kiếm còn nhanh hơn."

Thẩm Tịch Chi liếc mắt nhìn nàng một cái, rất là vô ngữ: "Lau lau đi, nước miếng của ngươi muốn rớt xuống đất rồi kìa."

Giản Hoan làm bộ lau lau khóe miệng, nhìn về phía không trung, thực lòng mà cầu nguyện dưới ánh mặt trời: "Hy vọng có thể tới nhiều thêm mấy tên nữa, ta sẽ hảo hảo khoản đãi bọn hắn."

Thẩm Tịch Chi: "."