Hào Môn Tội Yêu 2, Hợp Đồng Tàn Nhẫn

Chương 109: Người Hận Nhất



Mạch Tử Long quắc mắt: "Chịdâu, chị nói vậy cũng không đúng, không nói người khác, chỉ hai chúngta, tuyệt đối không phải heo có thể chạy, em đã nói với chị, đối với anh họ em, người khác không biết chứ em biết rất rõ, tuyệt đối giữ mìnhtrong sạch, tự chị đi thăm dò đi, xem anh ấy đã từng có những vụ taitiếng ầm ĩ nào chưa? Nếu là người không tốt, ba em có thể tự mình đứngra sao?"

Lâm Lôi nghe xong, cũng có mấy phần xấu hổ, cúi đầu nói: "Ai tin."

Mạch Tử Long thấy cô không tin, cũng không nói thêm nữa, chỉ bước lên nhìnSở Ngự Tây, trán quấn băng gạc, có thể là đầu bị va chạm, anh ta lạinhìn chân của anh, bắp chân bó thạch cao, không khỏi thở dài nói: "thậtlà đáng thương, đã như vậy, cũng không ai quan tâm, em phải lập tức vàobộ đội, anh tự sinh tự diệt đi."

Lâm Lôi muốn đi, lại có chút dodự, điện thoại trong túi vang lên, làm chấn động, cô nhớ đây không phảilà tiếng chuông điện thoại của mình, lấy ra nhìn mới nhớ tới là của SởNgự Tây, cô đưa cho Mạch Tử Long.

"Alô?" Mạch Tử Long nhấc máy, bên trong truyền ra giọng nói của một cô gái.

Lâm Lôi lập tức lộ ra vẻ mặt khinh thường.

Mạch Tử Long ấn loa ngoài, nghe thấy lời nói nhỏ nhẹ của cô gái kia: "Anh?"

Mạch Tử Long nói: "Sở Vân Hề?"

"Anh...là?" Giọng nói của Sở Vân Hề có chút ngập ngừng, có lẽ không đoán ra là ai,cũng khó trách, Mạch Tử Long hầu như không đến Sở gia, cho dù lần trướclà mừng thọ 60 của Sở Hán Thần cũng chỉ ở cửa tặng lễ vật rồi đi.

Mạch Tử Long không quan tâm nhiều, mở miệng nói: "Anh cô uống say, không thể nhận điện thoại của cô, tôi sẽ kêu anh ấy gọi lại cho cô sau."

"Hả..., vậy...vậy trước tiên anh nói với anh ấy, nhất định phải đến tham dự hôn lễ của tôi, mười giờ sáng ngày mốt, ở cao ốc Quốc Tân..." không đợi SởVân Hề nói xong, Mạch Tử Long đã ngắt máy, điện thoại của Mạch Tử Longcũng có một cuộc gọi đến, vừa thấy số điện thoại kia, Mạch Tử Long lậptức giống như biến thành một người khác, mặt cười tươi như hoa: "TiểuĐoá, em kết thúc tự học buổi tối rồi hả? Anh đến đón em, em chờ mộtlát...lập tức đến ngay!"

Anh ta ném điện thoại của Sở Ngự Tây cho Lâm Lôi, cầm chìa khóa xe của mình, chạy ra ngoài: "Người giao cho chị."

"Này..." Lâm Lôi đuổi theo hai bước, nhìn anh ta chạy rất nhanh, tự nhiên có chút chán nản.

Trở lại phòng bệnh, Sở Ngự Tây có thể là say, cũng có lẽ là bị đụng nênngất xỉu, nằm ở đó làm cho người ta cảm thấy tội nghiệp. cô ngồi ở bêncạnh giường anh, tự nghĩ chuyện ở đây cũng không phải của mình, nghĩ tới thì cầm lấy điện thoại của Sở Ngự Tây, gọi điện thoại cho cha mẹ hay em gái của anh ta, mình cũng không cần khó xử như vậy.

Mở danh bạra, cô nhìn từng số, đều là tên của công ty và đối tác, lại không thấytên của người phụ nữ nào cả, cô bất giác mỉm cười, mình sao thế này,nhìn lướt qua Sở Ngự Tây, thấy anh nhíu mày, như muốn tỉnh lại, vội vàng mang điện thoại trả về.

Đầu của Sở Ngự Tây có chút choáng váng, nhưng chỉ tạm thời, anh cảm thấy hơi đau đớn, mở mắt, sao thế này?

Lâm Lôi bước lên phía trước: "Sở Ngự Tây, anh cảm thấy thế nào?"

Sở Ngự Tây từ từ quay đầu lại, nhìn lướt qua, thấy là bệnh viện, lại nhìnbản thân một chút, dường như cũng không lo ngại, mới nhắm mắt, nhớ lạicảnh tượng trước đó, anh uống say, đụng xe, để chiếc xe kia chạy mất!

"Đưa điện thoại cho tôi..." Sở Ngự Tây còn một chút chếnh choáng, anh nhậnlấy điện thoại, gọi đi: "Uông Trạch, giúp tôi kiểm tra máy theo dõi ởcửa quán bar tối nay, đưa đến đây cho tôi."

"Vừa rồi em gái anh gọi điện thoại đến, kêu anh đi tham dự hôn lễ." Lâm Lôi có lòng tốt nhắc nhở.

Sở Ngự Tây ngồi dậy, thấy là Lâm Lôi, nhìn lướt qua nói: "Em đưa tôi tới? Cảm ơn."

"Sau này anh không thể say rượu mà lái xe, lần này đụng mình bị thương làchuyện nhỏ, nếu đụng bị thương người khác thì hối hận không kịp! Này,anh đi đâu vậy?" Lâm Lôi đang nói thì nhìn thấy Sở Ngự Tây từ trêngiường bước xuống, chân trái của anh không được khỏe, nhưng vẫn chuẩn bị đi ra ngoài.

Sở Ngự Tây không vui nhìn cô nắm lấy cánh tay mình, lạnh lùng nói: "Tôi và Lâm tiểu thư hình như không quen thuộc như vậy."

"Anh...anh đúng là không biết phân biệt!"

Sở Ngự Tây chỉ nghĩ đến một chuyện, chính là muốn đi hỏi Thương Đồng rốtcuộc lúc đó đã xảy ra chuyện gì, không quan tâm đến Lâm Lôi, đây là bệnh viện Trừng Tâm, anh nhìn ra được ký hiệu, kéo chân trái ra khỏi phòngbệnh, đúng lúc cùng tầng với Thương Đồng.

Lâm Lôi đuổi theo phíasau, cô vốn không muốn quan tâm tới anh, nhưng nếu anh đối với cô nhưvậy, thì cô sẽ coi anh giống như đối tượng phỏng vấn, để anh nếm thử một chút đau khổ.

Cửa phòng bệnh của Thương Đồng đột ngột bị đẩy ra, trán của Sở Ngự Tây chảy mồ hôi, chân trái truyền đến cơn đau giống như kim châm muối xát, nhưng vừa nhìn thấy người phụ nữ trên giường, anhkhông dừng lại được.

Lâm Lôi đuổi theo đến cửa, nhìn thấy mộtngười phụ nữ ngồi trên giường bệnh, cô mặc quần áo bệnh nhân màu trắngsọc xanh, cả người vô cùng gầy yếu, thoạt nhìn là một cô gái rất bìnhthường, nhưng quay đầu lại, mới nhìn thấy cô có một đôi mắt rất đẹp vàyên tĩnh.

Thương Đồng không ngờ Sở Ngự Tây sẽ đến, cũng không nghĩ tới anh lại biến thành bộ dạng này.

Giọng nói của Sở Ngự Tây nghẹn ngào, anh kéo chân trái từng bước đi về phíaThương Đồng, cho đến mép giường của cô, mới nắm lấy tay cô: "nói cho tôi biết, hai tiếng kia em ở trong phòng tôi làm gì!"

Thương Đồnghơi sững sờ, cô không nghe rõ anh đang nói gì, cô ngẩn người nhìn bănggạc quấn trên đầu và thạch cao bó ở chân anh: "Anh bị sao vậy?"

"Tôi trở nên thế này, em sẽ quan tâm sao?" Sở Ngự Tây đã say, trong mắt anh tràn đầy bi thương.

Thương Đồng hoàn toàn ngẩn người, anh sao thế này? Nhìn vết máu trên áo sơ mi, cô sợ đến mức không biết phải làm sao: "Anh và Đông Khải đánh nhausao?"

Sở Ngự Tây đau đớn bước lên nửa bước: "Đông Khải, Nhiễm Đông Khải, trong lòng em chỉ có anh ta thôi sao?"

Thương Đồng bị bóng người của anh bao phủ, nước mắt cô trào ra: "Sở Ngự Tây,anh biến bản thân thành như vậy, tưởng tôi sẽ tha thứ cho anh sao? Tôinói rồi, chúng ta kết thúc, mời anh thu vào những trò diễn buồn cườinày..."

cô nghiêng đầu qua chỗ khác, không muốn nhìn anh, nước mắt lại không nhịn được rơi xuống.

"Em nghĩ rằng tôi đang lừa em?" Sở Ngự Tây tức giận nói: "Cho đến bây giờ đều là em gạt tôi, tôi đã từng lừa gạt em chưa?"

Thương Đồng ho kịch liệt, cô ôm ngực của mình, nước mắt càng rơi càng dữ dộihơn, cô không thể mềm lòng, nếu mềm lòng thì bao nhiêu công sức sẽ đổsông đổ biển, cô quay đầu, vùng khỏi tay của Sở Ngự Tây và hét lên: "Anh có thể làm ra chuyện bỉ ổi như vậy, còn muốn tôi tin tưởng anh sao? Tôi không bao giờ muốn nhìn thấy anh nữa, anh đi đi..."

Sở Ngự Tâybị cô đẩy, đứng không vững, lập tức ngã xuống đất, Lâm Lôi ở bên ngoàivốn không muốn vào, nghe phịch một tiếng thì vội vàng chạy vào, thấy SởNgự Tây nhếch nhác ngã trên đất, có hai vệ sĩ bước lên đỡ anh dậy, anhmất hồn nhìn người phụ nữ ngay cả đầu cũng không quay lại kia, chậm rãinói: "Thương Đồng, em thật sự chưa bao giờ thật lòng với tôi sao?"

Câu nói kia giống như một sợi dây thừng từng chút kéo dài ra vết thương đãsớm chất chồng trong tim cô, cô lau nước mắt sau lưng anh, từ từ quayđầu lại, nhìn Sở Ngự Tây, gằn từng chữ: "Sở Ngự Tây, từ trước đến naytôi chưa từng thích anh, tôi ước gì cả cuộc đời này chưa bao giờ gặp qua anh, nếu có thể...tôi hy vọng mãi mãi cũng không nhìn thấy anh nữa."

Cơ thể của Sở Ngự Tây lắc lư, anh đau đớn gật đầu: "Tốt...tốt..."

Anh xoay người, cũng không nhìn đến Lâm Lôi, đẩy vệ sĩ đang dìu anh ra, mở cửa, nghe phịch một tiếng, cả người ngã xuống.

Lâm Lôi hoảng sợ, vội vàng cùng vệ sĩ đỡ anh dậy.

"Sở Ngự Tây..."

Bộ dạng của Sở Ngự Tây vô cùng bi thương, anh biết, bọn họ hoàn toàn kếtthúc rồi, anh huỷ hoại sự trong sạch của cô, anh đưa cô cho tên Lý MinhNhân biến thái kia, anh còn chia rẽ cô và Nhiễm Đông Khải, sao cô có thể không hận anh?

cô muốn mãi mãi không nhìn thấy anh nữa.

Bác sĩ nhìn hình chụp X-ray nói với Lâm Lôi: "Các người chăm sóc thế nàovậy, anh ta vừa mới ổn định, còn để ngã, phải phẩu thuật lần nữa."

Lâm Lôi vẫn liên tục nhớ lại cảnh vừa rồi.

Hai người bọn họ có quan hệ gì?

Sở Ngự Tây trở ra, sắc mặt đã trắng bệch, anh không có hôn mê, chỉ ngẩn người nhìn trần nhà.

"Anh yêu cô ấy?" Lâm Lôi nhỏ giọng nói.

Sở Ngự Tây không mở miệng, một lúc sau mới nói: "cô ấy không yêu tôi."

Nhìn đối tượng ưu tú để hẹn hò với mình lại yêu người khác sâu đậm như vậy,trong lòng cô tự nhiên có chút không vui, đành phải lạnh lùng nói: "Cólẽ người ta cũng yêu một người chết đi sống lại, mấy người diễn vở kịchtình cảm khổ sở à."

Sở Ngự Tây vẫn ngây người nhìn trần nhà, tiếp tục khàn giọng nói: "cô ấy không yêu tôi, người cô ấy hận nhất là tôi."

"yêu tới cực điểm, mới hận chứ sao." Lâm Lôi buồn bực lay nhẹ xâu chuổi treo trên điện thoại của mình, nghĩ thầm, mình thật nhiều lời.

Sở Ngự Tây cười khổ, cảm giác say trong anh chưa tan hết, ánh mắt phủ một lớpmỏng bi thương: "cô ấy hận tôi chia rẽ một nhà ba người bọn họ, hận tôiđưa cô ấy lên giường của người khác, cả đời này cô ấy cũng sẽ không thathứ cho tôi."

Lâm Lôi mở to hai mắt: "Anh...anh nói là cô ấy đã kết hôn? Còn có con nữa? Anh đưa cô ấy lên giường của ai?"

Sở Ngự Tây từ từ nhắm mắt lại, anh mệt mỏi quá, đêm nay anh nói quá nhiều.

"Này..." Lâm Lôi thấy anh muốn ngủ, vội vàng nói: "Tôi giúp anh gọi người nhà anh tới nhé?"

Sở Ngự Tây lắc đầu, cầm điện thoại qua, bảo thư ký cho người đến, rồi nhắm hai mắt lại.

Lâm Lôi đứng lên, cầm túi xách của mình, cô nên hỏi anh, tại sao đã cóngười trong lòng, còn muốn đi xem mắt với mình, nhưng lúc này có chútchán nản, cô đi ra ngoài, nhìn phòng bệnh của Thương Đồng cách đó khôngxa, suy nghĩ một chút, đi về phía đó.

Phòng bệnh, vệ sĩ ngăn đường đi của Lâm Lôi.

Thương Đồng vùi mình ở trong chăn, không thấy được bộ dạng của cô, chỉ không ngừng ho.

Lâm Lôi suy nghĩ một chút, đi đến phòng làm việc của bác sĩ.

------- Vũ Quy Lai -------

Biệt thự nhà họ Sở, phòng trà của Tân Mộng Lan.

Nhiễm Đông Khải ngồi đó, im lặng thưởng thức trà trong ly.

Sắc mặt của Tân Mộng Lan trắng bệch, tay bà hơi run rẩy, qua một lúc lâumới khó khăn ngẩng đầu, nhìn Nhiễm Đông Khải, nhẹ nhàng nói: "Đông Khải, buổi chiều Vân Hề gọi điện thoại cho Thương tiểu thư, Thương tiểu thưnói đứa bé thật sự không phải của cháu, đúng không?"

Nhiễm Đông Khải để chăn xuống, sắc mặt có chút thay đổi: "cô ấy nói vậy sao?"

Trong mắt của Tân Mộng Lan có một tầng hơi nước thật mỏng, bà thấp giọng nói: "Đông Khải, bác có một chuyện muốn nói với cháu, xin cháu đừng nói vớingười thứ ba..."