Hải Nhi Tử

Chương 11



Kỵ sĩ đưa tiểu nhân ngư tới trung tâm quảng trường, một hàng giám khảo quan quần áo nuột nà, sang trọng đã ngồi sẵn ở đó. Kỵ sĩ tới trước mặt một đại nhân đức cao vọng trọng, cung kính cúi người hành lễ, rồi thì thào gì đó với vị đại nhân này.

Tiểu nhân ngư có chút quẫn bách đứng một bên, ngón tay nhỏ nhắn mắm chặt vạt áo.

Lúc sau, vị đại nhân kia ngẩng đầu nhìn tiểu nhân ngư hỏi:

_ " Tên gì?"

Tiểu nhân ngư hơi sững sờ, ngây ngốc chỉ vào mình:

_ "Ta? Ta tên Hải Nặc."

_ "Biết ca hát?"

_ "Đúng vậy, đại nhân."

_ "Vậy thì hát một bài cho chúng ta nghe thử."

_ "Vâng, đại nhân."

Tiểu nhân ngư có chút khẩn trương,nhưng cậu không sợ. Cậu từ từ hé môi, âm thanh ưu mỹ nhẹ nhàng vang lên. Tiểu nhân ngư hát bài hát mà hồi nhỏ thường nghe, cậu càng hát càng say sưa khiến mọi người càng nghe càng mê mẩn.

Đứng cách đó không xa, ngư dân cũng như mê như say, hắn cho tới bây giờ mới biết đứa con nuôi của mình có tiếng hát êm tai như vậy, hắn cũng không khỏi nghĩ tới tiếng rên rỉ của tiểu nhân ngư dưới thân mình, âm thanh đó cũng uyển chuyển động lòng người, khiến người ta hứng thú dâng cao.

_ "Hay! Rất được đó!" Giám khảo đại nhân kích động vỗ tay:

– "Ngươi, ngươi lập tức theo chúng ta vào cung."

Tiểu nhân ngư vui không tả xiết, kích động nói:

– "Cảm ơn, cảm ơn đại nhân!"

Ngư dân nhanh chóng biết được tin tức này, mặc dù trong lòng không muốn nhưng cũng không dám cự tuyệt, huống chi hắn còn được trả một túi tiền vàng.

Giám khảo quan cho tiểu nhân ngư nửa ngày nói lời từ biệt với người nhà. Vì vậy ngư dân vội vã kéo cậu vào trong một hẻm nhỏ vắng vẻ nhân lúc biệt ly mà thân thiết một phen.

Hắn đè tiểu nhân ngư lên vách tường sần sùi, bắp đùi cường tráng chen vào giữa hai chân tiểu nhân ngư, trêu đùa khí quan tinh xảo, hai tay dùng lực nắn bóp mông cậu.

_ "A... Ba..."

Tiểu nhân ngư không nhịn được nhẹ giọng rên rỉ. Cậu vặn vẹo chiếc eo thon, thân thể đói khát hướng gần đến ngư dân.

Chiếc cằm lún phún râu của ngư dân cọ lên gương mặt tinh tế của tiểu nhân ngư, trên da thịt trắng nõn mềm mại lưu lại vết đỏ.

"Tao nhi tử, vào cung rồi, ba không thể thao nộn huyệt của ngươi được nữa, cái mông của ngươi sẽ ngứa chết phải không?"

Tiểu nhân ngư ánh mắt mê ly, đôi môi đỏ mọng hé mở:

"Ừm... Sẽ a... Sẽ ngứa chết mất... Muốn được ba thao..."

Ngư dân bị tiểu nhân ngư làm cho hứng thú dâng cao nhưng hắn cũng không dám làm chuyện ấy ở ngoài đường, chỉ có thể xoa xoa bóp bóp hôn hôn, ra sức nhẫn nhịn.

Nửa ngày trôi qua rất mau, tiểu nhân ngư mặc quần áo mới được ngư dân mua cho, thật cao hứng theo kỵ sĩ vào hoàng cung.