Hạ Tiểu Thư! Hôm Nay Có Nằm Trên Không?

Chương 318: Du Tử Miên — Lương Hạ



Bối Vy vừa nghe thấy thanh âm đó, lập tức nuốt nghẹn xuống lồng ngực, bước chân lùi về sau vài bước.

Rãnh môi gượng cười mà nói:

"Tử Miên, em không cần để ý đến chuyện này."

Từ cửa bước vào, cô nàng tiểu thư trong bộ đầm suông màu xanh coban dài chạm gối, mái tóc được cột cao, để những lọn tóc xoăn sóng to bồng bềnh phất nhẹ theo từng bước chân đầy tự tin trên đôi cao gót xa xỉ, sang trọng.

Tiến đến phía Bối Vy, cánh môi đỏ như mận khẽ cười rạng rỡ, giọng nói lãnh đạm:

"Không sao đâu!"

Du Tử Miên bước nhanh đến trước mặt Hạ Nhi, quay sang nhìn Hạ Nhi với vẻ mặt nghiêm túc vô cùng, hỏi:

"Hạ tiểu thư, hôm đại tiệc đại thế gia tôi vẫn chưa chính thức giới thiệu bản thân với cô. Tôi là Du Tử Miên."

Hạ Nhi nghe thấy liền nhướng mày.

Cô cần một lời giải thích a~~~

Sao nữ nhân này cũng có mặt ở đây?

Mẹ kiếp!

Hai nữ nhân não tàn thông đồng với nhau rồi sao?

Du Tử Miên thấy Hạ Nhi vẫn nhìn mình chằm chằm lại không trả lời liền lớn tiếng:

"Hạ tiểu thư, chắc là cô biết tôi... Hai chúng ta cũng tính là không xa lạ mấy..."

Hạ Nhi một tay tì lên cằm, đăm chiêu nhìn cô tiểu thư đỏng đảnh xinh đẹp trước mặt mình, không hề do dự, đáp ngay vào:

"Tôi phải biết cô ư? Cô là cái thá gì?"

Du Tử Miên ngây người.

Cô ta tự nhận mình là thiên kim tiểu thư nổi tiếng trong các đại gia tộc, không ai không biết đến danh tiếng của cô ta.

Nhưng Hạ Nhi vừa lên tiếng liền đè thấp cô ta xuống cả vạn trượng hồng trần.

"Hạ tiểu thư, chị..."

Giọng Du Tử Miên trầm xuống vài phần, nhìn người đối diện, cô ta lại tiếp:

"Chị định hạ nhục tôi trước mặt bao nhiêu người vậy sao?"

Hạ Nhi mở lớn mắt.

Chị á?

Chị cái đầu cô.

Sao bổn tiểu thư lại không biết bản thân có em gái lớn như thế chứ?

"Tôi hạ nhục cô á? Có sao?"

Hạ Nhi thô bạo trả lời lại, gương mặt lộ rõ sát khí, ngay sau đó âm tàn nghiến mạnh từng chữ:

"Cô tưởng mình là vầng mặt trời tỏa ánh sáng hào quang rực rỡ chiếu rọi muôn nơi nên ai cũng phải biết cô chắc? Bổn tiểu thư phải biết cô á? Soi giương chưa? Cô nghĩ da mặt cô dát vàng dát kim cương đấy à?"

Khuôn mặt Du Tử Miên ngay phút chốc trở nên đỏ bừng.

Bối Vy nghe thấy giọng điệu hung tàn không chút kiêng nể đó liền phẫn nộ gào lên:

"Hạ Nhi. Cô đừng có mà cuồng vọng quá đáng."

Biểu tình của Hạ Nhi vẫn rất kiêu ngạo, ngữ khí cực kỳ gợi đòn:

"Bổn tiểu thư chính là cuồng vọng như thế đấy. Một lời không hợp liền đánh người, cô tin không? Bối Vy tiểu thư?"

Du Tử Miên nhìn thiếu nữ trước mặt, đột nhiên có một loại ảo giác.

Hạ Nhi cực kỳ chán ghét cô ta.

Bản thân cô ta là thiên kim của Du gia, được Du gia cưng chiều như viên minh châu, tất nhiên là khí thế ngút trời, thế nhưng nữ nhân trước mặt này còn tự cao tự đại, kiêu ngạo hơn cô ta cả vạn lần.

"Con người bổn tiểu thư chẳng có sở thích gì, điểm đặc biệt nhất chính là lòng dạ hẹp hòi. Hôm nay cô đã đắc tội với Lương Hạ, chính là đắc tội với bổn tiểu thư, nếu cô không xin lỗi Lương Hạ, tôi tuyệt đối không để yên đâu." Hạ Nhi ung dung nhìn Bối Vy nói.

Bối Vy nghe thấy mà tức đến đau bụng, đau gan, chỗ nào cũng đau, hàm răng nghiến chặt lại không biết phải mắng ra từ chỗ nào, cô ta hít thở sâu mấy cái, mới nén được ngọn lửa giận xuống, cảnh cáo:

"Hạ Nhi, cho dù bây giờ sau lưng cô có Khương gia chống lưng, cũng không nên ngông cuồng không xem ai ra gì như thế."

Du Tử Miên đứng bên cạnh cũng không chịu nổi, nhướng mày:

"Hạ tiểu thư! Việc gì cũng nên biết điểm dừng. Có chừng có mực."

Hạ Nhi nghiêng đầu, nhìn vào đôi mắt đè nén của Du Tử Miên, hỏi:

"Cô là bạn gái của cô ta?"

Du Tử Miên nghẹn lời.

Hạ Nhi đương nhiên cũng không coi cô ta ra gì, hừ một tiếng:

"Cô không phải bạn gái của cô ta thì bớt lo chuyện bao đồng đi."

Du Tử Miên nén giận, ngữ khí lãnh đạm:

"Bản thân cô là thiên kim Hạ gia quyền thế ngất trời, tại sao tính tình lại nhỏ nhen hẹp hòi đến như vậy?"

Hạ Nhi nghe thấy liền trợn tròn mắt, sau đó liếc nhìn Bối Vy, cười lạnh:

"Nhỏ nhen hẹp hòi? Thế trước giờ cô ta có hiểu thế nào là văn minh lịch sự không? Đụng người ta thì phải xin lỗi chứ. À! Cô ta là thiên kim tiểu thư của Bối gia.. Chẳng trách lại ngang ngược không xem ai ra gì. Thế nhưng trước khi cô ta ăn ngang nói ngược tốt nhất nên biết rõ chuyện gì được làm, chuyện gì không được làm, cái gì được đụng, cái gì không được đụng. Bản thân là người có học thức, có gia giáo, thì phải hành xử cho đúng với gia giáo mà bao năm qua cô ta được học. Tôi đang dạy cho cô ta cách hành xử để người ta đừng nói một thiên kim đại gia tộc lại quá mức thất học đấy. Hiểu chưa?"

Du Tử Miên cứng họng rồi.

Bối Vy cũng đơ người luôn.

Từ nhỏ tới lớn chưa có ai dám nói Bối Vy như vậy, hôm nay lại đụng phải Hạ Nhi, bị mắng té tát, cuối cùng còn bị người ta sỉ nhục.

Cơn giận bùng lên, đôi mắt xinh đẹp của Bối Vy như sắp bốc cháy, gần như bùng nổ ngay tại chỗ:

"Cô dám!"

Bối Vy xắn tay áo, bước lên hai bước, giơ tay hướng tới khuôn mặt của Hạ Nhi định đánh một cái.

Lương Hạ hoảng hốt muốn lao tới.

Hạ Nhi nhướng mày, nhanh chóng bước sang một bên, khiến Bối Vy đánh trượt qua mặt cô, ngay sau đó cô liền vung tay vả ngược một cái vào mặt Bối Vy.

Chát!!!

Âm thanh giòn giã vang lên, vô số người đang đứng trong cửa hàng cũng lập tức cùng nhìn về phía này.

Hạ Nhi ra tay với nữ nhân cũng không dùng nhiều lực lắm, cùng lắm da mặt Bối Vy chỉ hơi bỏng rát sưng đỏ vài ngày thôi.

Bối Vy bị đánh trước mặt nhiều người, mặt mũi cô ta không biết để vào đâu, trừng mắt ôm mặt nhìn cô chằm chằm.

Hạ Nhi cười lạnh, một tay chụp lấy cổ tay Bối Vy, cười rúc rích như chuột:

"Xin lỗi đi chứ, nếu không tôi không 'khách khí' với cô đâu."

Bối Vy bặm môi.

"Ô, định không xin lỗi à!" Hạ Nhi nhìn thẳng vào mắt Bối Vy, lạnh nhạt tiếp tục nói: "Nếu cô không xin lỗi, tôi sẽ không 'dễ nói chuyện' như thế này nữa đâu đấy nhé."

Ngữ khí phát ra không hề che giấu sự hăm doạ cùng bạo ngược.

Lương Hạ: "...."

Hạ Nhi thì khi nào dễ nói chuyện hả?

Đáy lòng Bối Vy cực kỳ bực bội, nhưng khí thế của Hạ Nhi thật sự quá bức người, ép cô ta đến không chịu đựng nổi, đành hậm hực quay qua Lương Hạ nói một câu:

"Tôi xin lỗi."

"Gì cơ? Aiya, tiếng bé quá, nghe không rõ."

Hạ Nhi nhướng mày, dương dương tự đắc.

Lương Hạ: "...."

Tôi đứng xa vẫn nghe thấy đấy.

"Cô không xin lỗi đàng hoàng, vậy..." Hạ Nhi cười lạnh, lực đạo trên cổ tay càng mạnh hơn.

Bối Vy lúc này chỉ cảm thấy đau đầu nhức óc, căng cổ gào to:

"Tôi xin lỗi!"

Hạ Nhi cố nhịn cười, quay đầu về phía Lương Hạ, nhẹ giọng hỏi:

"Cậu có tha thứ cho cô ta không?"

Lương Hạ: "...."

Phải mất một lúc sau, khi Bối Vy sắp chờ hết nổi câu trả lời của Lương Hạ, tiểu lolita nào đó mới chậm rì rì gật nhẹ đầu.

Hạ Nhi lập tức buông cổ tay Bối Vy ra.

Lương Hạ cười cười, nhưng một lát sau chợt nhớ ra cái gì, cô ngước lên nhìn Du Tử Miên đang đứng đó.

Quả nhiên, vừa ngẩng đầu lên đã phát hiện ra Du Tử Miên đang nhìn cô chằm chằm, ánh mắt rõ ràng không mang theo chút thiện cảm nào.

Cảm giác bất an từ lúc nhìn thấy cô gái kia như nước thủy triều dâng tràn, từng đợt từng đợt nhấn chìm Lương Hạ.

Hạ Nhi cũng để ý thấy, ngay lập tức vượt qua mặt Bối Vy, bước đến trước mặt Lương Hạ, nhẹ giọng hỏi:

"Chọn được món nào chưa?"

Lương Hạ dời mắt sang nhìn cô, khẽ lắc đầu.

Hạ Nhi cúi đầu nhìn chiếc vòng ngọc trên tay Lương Hạ, bỗng cong môi cười, cô quay sang nhân viên đang đứng gần đó.

Nhìn bộ dạng nữ nhân viên giật thót khi bắt gặp ánh mắt của cô, Hạ Nhi có chút dở khóc dở cười, nhưng vẫn bình thản mở miệng:

"Tôi lấy chiếc vòng này."

"A... Dạ vâng." Nữ nhân viên vô thức gật đầu.

Lương Hạ sửng sốt.

Nhân viên cửa hàng lập tức đi nhanh tới, còn chưa kịp nhận chiếc vòng để đem đi thanh toán, một bàn tay trắng nõn đã đưa ra cầm lấy chiếc vòng.

Du Tử Miên đánh giá chiếc vòng, thu lại giọng nói dịu dàng thanh nhã lúc nãy, thay vào đó là một sự chế giễu:

"Cái vòng này đẹp thật đấy. Thế nhưng, Hạ tiểu thư, nó quá tục khí, không hợp với khí chất trên người cô."

Du Tử Miên vừa nói vừa vuốt nhẹ bề mặt trơn nhẵn của chiếc vòng, ánh mắt đảo qua Lương Hạ, ý tứ sâu xa.

Bối Vy đứng bên cạnh lại càng hiểu ý, lập tức chen lời:

"Đúng vậy, chiếc vòng này trông quá mức rẻ tiền, không phù hợp với thân phận cao quý của tiểu thư Hạ gia đâu. Chỉ thích hợp với vài nữ nhân thân phận thấp kém thôi."

Lương Hạ quả thực không nghe lọt tai nữa.

Thật ra chuyện này cô cũng thường gặp rồi, cô cũng không có gì phải sợ hãi cả. Nhưng trước mặt Hạ Nhi, cô vẫn có chút khó chịu.

Hạ Nhi nắm lấy tay Lương Hạ, đôi mắt hổ phách nhìn về phía Du Tử Miên:

"Chiếc vòng này cô nói nó là hàng rẻ tiền sao?"

Thanh âm không nặng không nhẹ, cất lên đúng lúc không khí có phần yên ắng sau câu nói của Bối Vy, thế nên cực kỳ rõ ràng.

Du Tử Miên gật đầu, cười như không cười:

"Đúng vậy! Tuy rằng cũng là một xa xỉ phẩm khó tìm, nhưng so với trang sức trên người tôi, nó không đáng giá một phần."

Hạ Nhi bật cười.

Đúng là Du Tử Miên ăn mặc rất thời thượng, trên người có không ít đồ trang sức quý giá, chỉ đôi giày mũi nhọn màu đen dưới chân cũng đủ làm toát lên cái cao quý của cô ta.

Còn Lương Hạ trước giờ vẫn không thay đổi, ăn mặc rất giản dị, áo phông trắng, chiếc quần bò ống nhỏ bó sát che ngoài đôi chân nhỏ, một đôi giày đế bằng màu trắng, mái tóc dài được buộc cao thành đuôi ngựa, trong sáng như một cô sinh viên đại học.

Hai người khác nhau một trời một vực, quả thật không thể nào so sánh.

Hạ Nhi đánh giá chiếc vòng đang nằm trên tay Du Tử Miên, khóe môi rướn lên có phần cố ý, nụ cười mang theo vẻ ngỗ ngược:

"Tôi thấy chiếc vòng này giá trị hơn tất cả món đồ trên người cô cộng lại đó. Tin không? Du tiểu thư?"

Du Tử Miên nghe ra giọng điệu châm biếm ngầm của cô, cố nén giận nói:

"Hạ tiểu thư là thiên kim đại thế gia, tại sao lại không biết nhìn giá trị đồ vật đến như vậy? Chiếc vòng này có chỗ nào đắt giá chứ?"

Hạ Nhi cười lạnh.

Khẽ đưa tay ra hiệu cho nhân viên cửa hàng.

Nữ nhân viên nhìn thấy khí chất của cô gái đối diện quá mức kinh người, có chút e ngại, nhưng vẫn không kiềm lòng được bước tới.

Hạ Nhi cúi đầu nói nhỏ vài tai nữ nhân viên vài câu.

Không biết Hạ Nhi đã nói gì, nữ nhân viên quả thực hơi hốt hoảng, đầu óc choáng váng, mấy giây sau mới quay đầu nói với Du Tử Miên:

"Thưa quý khách, chiếc vòng này là vật phẩm trấn bảo của cửa hàng chúng tôi, quả thật giá trị rất lớn. So với những món trang sức trên người cô, đúng là một trời một vực..."

Du Tử Miên cười lạnh, đang định ra vẻ thì nữ nhân viên đã tiếp tục câu nói dở:

"Nhưng mà, là đồ trang sức trên người quý khách không thể nào so sánh nổi với chiếc vòng này."

Du Tử Miên sững sờ.

Đám khách hàng hóng chuyện cũng có vài người che miệng cười khe khẽ, tựa hồ vì sự xấu mặt của Du Tử Miên mà hả hê.

Bọn họ vào mua trang sức ở đây, nhưng có người cứ vào chê bai món đồ họ đang lựa chọn quá mức rẻ mạt, gặp ai cũng sẽ cảm thấy khó chịu trong lòng.

Du Tử Miên liếc nhìn cả đám người đang đổ dồn ánh mắt vào mình, khuôn mặt đỏ bừng lên.

Nữ nhân viên cửa hàng vừa dứt lời cũng đã đi tới, lập tức xin lại chiếc vòng trên tay Du Tử Miên, hai tay cẩn thận đến từng chút nâng niu chiếc vòng như trân bảo quý hiếm rồi đem vào trong.

Hạ Nhi liếc nhìn Du Tư Miên, chậm rãi đưa tay lên ra hiệu một chút.

Tô Thịnh ngay lập tức xuất hiện, không nói hai lời tới quầy thu ngân, thanh toán chi phí của chiếc vòng đó.

Quản lý cửa hàng sau khi nghe sự việc vừa xảy ra cũng lập tức chạy tới, ríu rít như con chim nhỏ mà cung kính cúi đầu với Hạ Nhi.

Du Tử Miên nhìn hành động của vị quản lý kia, ngay lập tức quay đầu nhìn Hạ Nhi, ngữ khí có chút ẩn ẩn sự phẫn nộ:

"Cô mua chuộc cô ta nói như vậy sao? Chiếc vòng rẻ mạt đó có gì giá trị hơn những món trang sức trên người tôi chứ?"

Lương Hạ cũng thấy có gì đó sai sai, ngay lập tức ghé sát vào tai Hạ Nhi, nói nhỏ:

"Hạ Nhi! Cậu nâng giá chiếc vòng đó lên đúng không?"

Hạ Nhi nhìn Lương Hạ, ngay sau đó cúi đầu xuống thầm thì:

"Nâng lên hai trăm lần."

Lương Hạ: "...."

Nâng giá lên rồi biến nó thành chiếc vòng trấn bảo của cửa hàng luôn đấy à?

Khương tỷ có biết cậu phá của thế này không?

Hạ Nhi biết Lương Hạ nghĩ gì, ngay lập tức cúi đầu nói nhỏ vào tai Lương Hạ thêm một câu:

"Quên nói với cậu, cửa hàng này là của tớ."

Lương Hạ: "..."

Này này, có gì đó sai sai nhỉ!

Cái này có tính là vơ vét của cải của chồng mình một cách quang minh chính đại không?

Hạ Nhi nói xong liền che miệng cười khúc khích.

Bối Vy nhìn sắc mặt Du Tử Miên không vui vì không nhận được câu trả lời, lập tức quát ầm lên:

"Hạ Nhi! Cô giở trò đúng không? Cô nâng giá chiếc vòng đó lên để hạ nhục Du tiểu thư đấy à?"

Hạ Nhi bật cười:

"Liên quan gì tới cô, bổn tiểu thư có tiền nên buông thả bản thân đó không được sao? Cô hỏi nhiều như vậy là yêu bổn tiểu thư rồi đấy à?"

Dứt lời liền cười cười, khuôn mặt tuyệt sắc tựa hồ có chút trêu tức, không xem ai ra gì mà đề nghị:

"Cô ta luôn miệng thể hiện bản thân có tiền, nếu có tiền đến như vậy thì giỏi mà mua lại chiếc vòng đó đi. Không phải nói chiếc vòng đó rẻ mạt sao? Tôi mua nó với giá không rẻ chút nào đâu. Bây giờ tôi nhượng lại cho cô ta, chấp nhận hạ giá xuống mười phần trăm. Cô ta mua nổi không?"

Bối Vy tức tới nỗi chỉ muốn nhào tới cắn mạnh vào tĩnh mạch cổ của Hạ Nhi, cho cô nàng nào đó máu chảy thành sông tới chết.

Cô ta điên tiết gào lên:

"Sao cô không đi cướp đi?"

Hạ Nhi dùng vẻ mặt điềm đạm đáng yêu, nhìn thấy mà sợ phun ra một câu chặn họng:

"Đang cướp của cô ta đấy. Mù à?"

Phụt!!!

Một đám nhân viên của cửa hàng đang đứng phía sau bao gồm cả khách hàng vây xem đều cười phun ra rồi.

Hạ Nhi đứng đó, bộ dạng tư thái phát huy tới cùng cực mấy chữ 'có tiền nên thích làm gì thì làm'.

Quá rõ ràng!

Cô ra giá như thế không phải cướp thì là gì nữa?

Chỉ là cô trắng trợn cướp! Công khai cướp! Thẳng thắn cướp!

Cô cứ thích cướp đấy!

Cô nghèo đến nỗi chỉ có tiền!

Du Tử Miên giận đến tái mét mặt mày.

Bối Vy hơi đờ ra, rồi phản ứng lại rất nhanh:

"Hạ Nhi! Cô đừng ỷ mình là thiên kim Hạ gia lắm tiền nhiều của mà ngang ngược như thế!"

Hạ Nhi cười rộ lên, nụ cười đó rực rỡ như trăm ngàn đoá hoa tường vi đang bung nở:

"Bối Vy, có tiền không phải lỗi của tôi, sống tốt cô cũng trách bổn tiểu thư sao? Tôi cứ thích ngang ngược đạp trên đầu cô mà sống đấy, cô làm gì được tôi nào."

Dù Du Tử Miên có tức giận đến cỡ nào, nhưng sau khi nhìn thấy Tô Thịnh, cô ta vẫn tự biết thân biết phận mà hạ giọng xuống:

"Hạ tiểu thư...."

"Đừng có tiếp nối cái trò giả vờ đáng thương nói cái gì mà cảnh đời bi thảm, tôi không nghe vào đâu. Cũng không quan tâm đâu." Hạ Nhi nhanh chóng bổ sung một câu, ngữ khí ghét bỏ cùng cực.

Bối Vy nghe thấy lại nổi giận, nhìn Hạ Nhi chằm chằm, nghiến răng nghiến lợi:

"Hạ Nhi! Cô..."

Hạ Nhi nhướng mày, tay đưa lên xoắn nhẹ lọn tóc nâu nhạt trước ngực, nhấn mạnh từng chữ:

"Bối Vy tiểu thư, cho dù cô có bị vẻ đẹp chim sa cá lặn của bổn tiểu thư chinh phục thì cũng không cần kích động thế đâu, bổn tiểu thư cho phép cô nhìn mà ngưỡng vọng đến thoải mái, không thu tiền. Cô cứ từ từ mà nhìn đi."

Ngữ khí ngạo mạn cỡ này, khiến người khác nghe mà phẫn hận đến nỗi muốn liều mạng nhảy lên đánh chết cô.