Hạ Đỏ

Chương 14: Chương 14



Chương 14

Tôi không rõ nhưng Út Thêm rõ. Chắc vậỵ Cho nên từ xóm Miễu nó lò dò ra xóm ngoài tôi ở.

Một buổi sáng, đang đứng thơ thẩn trước ngõ, tôi bỗng nhìn thấy Út Thêm. Nó đội thóc đến nhà ông Hai Đởm. Ông Hai Đởm là chủ nhân chiếc máy xay thóc duy nhất trong làng. Ở xóm Miễu, xóm trên, người ta đều đến xay thóc ở chỗ ông.

Sự gặp gỡ bất ngờ khiến tôi bàng hoàng cả người . Tôi phải dụi mắt bốn, năm lần để biết rằng mình không nằm mơ . Trong một thoáng, tôi không biết phải làm gì. Tôi cứ đứng ôm chặt lấy thân cau, tưởng như đời đời không gỡ tay ra nổi .

Mãi một lúc lâu, tôi mới dần dần trấn tĩnh. Và tôi vội vã băng ra ngoài ngõ trúc. Tôi rảo dọc theo con đường làng, đi về phía cầu tre . Tôi đã quyết định rồi . Tôi sẽ đợi Út Thêm ở đây . Cầu tre cách nhà ông Hai Đởm khá xa, tôi không sợ người quen bắt gặp. Tôi sẽ đón đường Út Thêm và nói với nó rằng không hiểu sao chỉ mới gặp nó có mỗi một lần, tôi cứ nghĩ về nó hoài . Tôi mong gặp lại nó xiết bao . Hẳn Út Thêm sẽ cười . Nó sẽ tưởng tôi là người thích đùa . Nếu không, nó sẽ nghĩ tôi điên. Nhưng tôi mặc kệ . Út Thêm muốn nghĩ sao thì nghĩ, còn tôi, tôi cứ nói . Bấy lâu nay, lòng tôi đã chẳng còn thanh thản. Lúc này không nói ra, còn đợi bao giờ!

Tôi ngồi lặng lẽ trên vạt cỏ chân cầu nhìn nước chảy . Hàng dương liễu hai bên bờ không ngừng reo vi vu trong gió như để động viên tôi . Chỉ có đám chèo bẻo làm tổ trên những ngọn cây cao là ưa thóc mách. Chốc chốc, chúng lại rủ nhau sà xuống và liệng ngang trước mặt tôi, miệng kêu lên những tiếng ngạc nhiên ra ý hỏi . Nhưng tôi cứ phớt lờ. Cũng như tôi đã nhiều lần phớt lờ trước ánh mắt tò mò của những người đi chợ về ngang. Những lúc đó, tôi tự dặn mình lần sau nếu có đợi "ai" ở chân cầu này nữa, tôi sẽ xách theo cái cần câu của Nhạn. Tôi sẽ giả vờ ngồi câu cá để đánh lừa những cặp mắt hiếu kỳ. Tôi sẽ thả lưỡi câu xuống nước mà không thèm móc mồi . Bởi tôi đâu cần câu cá dưới nước. Tôi câu cá trên bờ kia .

Gần trưa, "con cá" mới về ngang. Vẫn chiếc thúng trên đầu không tay vịn. Út Thêm từ từ tiến về phía tôi . Tự dưng tôi bỗng hồi hộp lạ lùng. Tôi nghe rõ tiếng đập thình thịch của trái tim trong ngực. Quên sạch sành sanh cả những điều tôi định nói với Út Thêm.

Thậm chí, ngay cả lúc Út Thêm tiến sát chân cầu, tôi cũng quên đứng dậy . Tôi ngồi bệt trên cỏ, sững người ra dòm nó. Tôi thấy Út Thêm có liếc về phía tôi một cái . Một cái thôi . Rồi tiếp tục đi thẳng.

Chỉ đến khi Út Thêm băng qua khỏi cầu và bắt đầu đặt chân lên con đường nhỏ rợp bóng sầu đông dẫn về phía trảng, tôi mới hoảng hốt nhận ra cơ may sắp tuột khỏi tay mình. Và không kịp suy nghĩ gì thêm, tôi lật đật nhỏm người dậy và ba chân bốn cẳng đuổi theo .

Tôi kêu:

- Út Thêm!

Út Thêm quay lại . Nó lộ vẻ ngạc nhiên khi trông thấy tôi .

Ngần ngừ một thoáng, nó dè dặt hỏi:

- Anh là ai vậy ? Sao anh biết tên tôi ?

Lúc này, tôi đã đuổi kịp Út Thêm và từ từ đi chậm lại . Tôi nhìn vẻ mặt ngơ ngác của nó, cười đáp:

- Tôi là cháu dì Sáu . Hôm Út Thêm dẫn thằng Dư lên xin thuốc, tôi nhìn thấy .

Nghe tôi giới thiệu là cháu dì Sáu, Út Thêm đổi thái độ liền. Ngay cả cách xưng hô cũng khác:

- Anh là cháu dì Sáu, sao Út không biết?

Tôi nheo mắt:

- Làm sao Út Thêm biết được! Tôi ra thành phố từ nhỏ!

Út Thêm vọt miệng:

- Anh về đây nghỉ hè phải không?



- Ừ.

Tôi đáp, bụng thầm phục Út Thêm quá xá. Và tôi không buồn che giấu sự thán phục của mình. Tôi khen:

- Út Thêm thông minh ghê!

- Út chỉ đoán mò vậy thôi!

Sau khi đáp một câu khiêm tốn, Út Thêm ngậm tăm. Nó chẳng buồn nói thêm một câu nào nữa . Trong khi đó, tôi ngóng cổ chờ nó hỏi tôi như nhỏ Thơm đã từng hỏi tôi . Rằng ở thành phố có gì vui không. Rằng về đây, anh có đem theo gì không. Rằng anh có thích ghé nhà Út chơi không. Nhưng Út Thêm chẳng hỏi . Khiến tôi lẽo đẽo đi bên cạnh, lòng buồn phiền không kể xiết.

Không thể im lặng đi bên cạnh Út Thêm mãi được, tôi bèn lấy hết can đảm gợi chuyện:

- Út Thêm nè!

- Anh bảo gì? - Giọng Út Thêm lí nhí.

Tôi hít một hơi đầy lồng ngực:

- Út Thêm có thích đọc truyện không? Tôi có nhiều truyện lắm. Toàn truyện hay không hà.

Tôi tính giở mửng cũ. Nhưng Út Thêm không phải là nhỏ Thơm. Nó làm tôi chưng hửng:

- Út không thích.

Tôi nuốt nước bọt:

- Truyện mà không thích?

- Ừ.

Tôi cắn môi:

- Chứ Út Thêm thích gì?

- Út cũng... không biết.

Giọng Út Thêm ngập ngừng. Nó nói kiểu đó khác nào nó đánh đố tôi . Nó còn không biết nó thích gì thì chỉ có trời mới biết. Tôi không phải là trời . Do đó, tôi chuyển đề tài:

- Ngày mai Út Thêm có đi xay thóc nữa không?

- Không.

- Ngày mốt?



- Mốt cũng không.

Tôi hỏi và nghe tim mình thót lại:

- Vậy chẳng bao giờ Út Thêm đi ra ngoài này à?

Út Thêm cười . Nó khoe răng khểnh:

- Ngày nào mà Út chẳng đi ngang đường này . Út đi chợ trên Bình Trung.

Út Thêm "thông báo" tin đó một cách vô tư . Trong khi đó, tôi tưởng như nghe một lời ... hò hẹn. Đầu tôi choáng váng. Lòng tôi tràn ngập hân hoan. Tôi thầm cảm ơn chợ Bình Trung. Tôi cảm ơn chợ Bình Trung đã nằm ở... Bình Trung, để Út Thêm mỗi ngày phải đi ngang ngõ trúc. Chứ nếu chợ Bình Trung chơi xỏ tôi bằng cách nằm ngay xóm Miễu thì suốt đời tôi đừng hòng gặp lại Út Thêm.

Trước niềm vui choáng ngợp đó, tôi đâm ra dạn dĩ:

- Ngày mai tôi đợi Út Thêm ở đây nghen?

- Chi vậy ?

Câu hỏi cắc cớ của Út Thêm khiến tôi chết đứng. Đang hào hứng ba hoa, tôi bỗng ngậm tăm. Hệt như chiếc xe đang chạy ngon trớn bỗng vấp phải ổ gà. Nhưng tôi không giận Út Thêm. Nhìn vẻ mặt thành thật của nó, tôi biết nó không cố ý kê tủ đứng vào miệng tôi . Út Thêm là con gái quê, cái gì không biết thì nó hỏi . Chính vì không biết tại sao một người con trai phải đợi một người con gái vào một buổi sáng tại một cây cầu cho nên nó đã hỏi . Và tôi đã nghẹn họng.

Chính vườn cây nhà nhỏ Thơm đã cứu tôi . Đang lúc bối rối, tôi sực nhớ tới những trái xoài lủng lẳng trong vườn nhà nó. Và tôi lập tức trả lời câu "phỏng vấn" hóc búa của Út Thêm:

- Tôi đợi Út Thêm để cho Út thêm cái này!

- Gì vậy ?

- Xoài .

- Xoài ?

Tôi liếm môi:

- Ừ, xoài thanh ca! - Sợ chưa chắc ăn, tôi hùng hồn quảng cáo - Xoài thanh ca ngon lắm!

Út Thêm không nói gì. Nó chỉ cười khúc khích.

Tiếng cười vốn có nhiều ý nghĩa . Tôi chẳng hiểu tiếng cười của Út Thêm mang ý nghĩa nào . Rằng nó đồng ý hay từ chối lời hò hẹn của tôi . Để yên tâm hơn, tôi hỏi lại:

- Nghen?

- Ừ.

Út Thêm "ừ" ngọt xớt. Ngọt gấp ngàn lần xoài thanh ca . Ngọt đến mức khi nó đã bỏ đi rồi, tôi vẫn còn đứng sững giữa đường ngơ ngẩn nhìn theo.