Gia Cát Linh Ẩn

Chương 218: Đi đi! Giết nó!



Gia Cát Linh Ẩn nhất thời vui sướng không thôi, cô lại nhấn vào mấy chỗ, Nguyệt Lan đều có cảm giác hoặc đau hoặc ngứa. Cô thở phào, kích động đến nói không nên lời.

“Tiểu thư… Vậy là nô tỳ có cơ hội đứng lên được đúng không?” Môi Nguyệt Lan run run, kích động hỏi.

Mộc Tê và Tiểu Điệp cũng xúc động đến rơi lệ. Mộc Tê cầm khăn tay lau nước mắt chảy ra, vừa khóc vừa cười: “Thật tốt quá! Tiểu thư, chân của Nguyệt Lan có cảm giác rồi!”

“Linh nhi.” Hai tay Sở Lăng Thiên đặt lên vai của Gia Cát Linh Ẩn, trong lòng rung động không thôi, “Nàng làm được rồi!”

“Tiểu thư, nô tỳ muốn thử xem có thể đứng lên không.” Nguyệt Lan đã nôn nóng lắm, nằm nửa năm, nàng chịu đủ rồi.

“Chúng ta đỡ ngươi.” Mộc Tê và Tiểu Điệp tiến lên, đỡ Nguyệt Lan khỏi giường.

Dưới sự giúp đỡ của Mộc Tê và Tiểu Điệp, Nguyệt Lan bước thử hai bước, dưới chân liền như nhũn ra. Hai người đành phải đỡ nàng trở về giường. Nhưng hai bước này, đã là kỳ tích, để cho mọi người ở Ngâm Hương Các mừng rỡ như điên.

“Nguyệt Lan, người nằm xuống đi, bài xoa bóp hôm nay vẫn chưa làm xong.” Gia Cát Linh Ẩn cười nói, “Kiên trì thêm một thời gian nữa, chắc chắn ngươi có thể đứng lên.”

“Dạ.” Nguyệt Lan gật đầu, hai mắt nàng rưng rưng, “Tiểu thư, cám ơn người. Ân tình này của tiểu thư, suốt đời Nguyệt Lan cũng không báo đáp nổi.”

“Nha đầu ngốc, các ngươi chính là người nhà của ta, cái gì mà báo với không báo.” Gia Cát Linh Ẩn xoa bóp xong, lại dặn dò một hồi, mới cùng Sở Lăng Thiên rời khỏi.

Ra khỏi Ngâm Hương Các, nàng rốt cục không kiềm được, tựa vào vai Sở Lăng Thiên, lặng lẽ rơi nước mắt. Sở Lăng Thiên đau lòng lau giúp nàng, y biết, trong khoảng thời gian này, nàng tạo cho mình không ít áp lực, Nguyệt Lan gặp chuyện không may, trong lòng nàng vẫn luôn áy náy. Hơn nữa, còn có lời nói của thầy bói giang hồ nọ, nàng vẫn luôn nghĩ là bản thân đã hại Nguyệt Lan.

“Linh nhi, không sao, Nguyệt Lan sẽ đứng lên được thôi.” Y vỗ nhẹ lưng nàng, dịu dàng an ủi, “Linh nhi là người tốt, người bên cạnh nàng cũng sẽ bình an hạnh phúc cả đời.”

Sở Lăng Thiên khó có được ngày nghỉ, ngày này hai người đều dính chặt như sam, cùng nhau đọc sách, viết chữ, chơi cờ. Hơn nữa, chân của Nguyệt Lan còn có khởi sắc, tâm trạng vô cùng tốt, đến tối, Sở Lăng Thiên lại quấn quít muốn nàng hai lần.

Ngày hôm sau, Sở Lăng Thiên lại bắt đầu bận rộn, thanh lâu Linh Thiên thuận lợi khai trương. Lúc mở cửa liền hấp dẫn rất nhiều khách quan. Chân của Nguyệt Lan ngày càng tốt hơn. Một ngày nọ, Gia Cát Linh Ẩn thấy rãnh rỗi, liền dẫn theo Mộc Tê và Tiểu Điệp ra ngoài dạo, Kinh Phong thì giúp Nguyệt Lan, cũng đi cùng các nàng.

Trước khi đi, nàng nghe được một tin tức khiến toàn bộ Ngân Đô kinh hãi. Gia Cát Chiêm được thả! Hoàng thượng không hạ chỉ tước chức quan của ông, cũng không có nói sẽ để ông vào triều, dù sao cũng là lãnh đạm. Tất cả mọi người đều đồn đoán, không qua bao lâu, Gia Cát thừa tướng sẽ khôi phục được uy phong lúc xưa. Trong lòng Gia Cát Linh Ẩn chấn động, thực lực của Gia Cát Chiêm quả nhiên không thể khinh thường, như vậy cũng có thể trở mình, thế lực khó có thể thanh trừ. Xem ra trong thời gian này, có vài người trong triều vì ông mà làm không ít chuyện.

Đi ở trên đường, Gia Cát Linh Ẩn đụng phải Gia Cát Hồng Nhan, trong thời gian này nàng bận rộn nhiều việc, trái lại lơ là Gia Cát Hồng Nhan.

“Tam muội đúng là uy phong, ra đường còn tiền hô hậu ủng, sợ người khác không biết ngươi là Thất vương phi sao?” Gia Cát Hồng Nhan nhìn thấy Gia Cát Linh Ẩn, nhịn không được tiến lên, nói.

“Có liên quan đến ngươi sao?” Gia Cát Linh Ẩn liếc nàng, “Đại tỷ ra phố mua thêm gì à? Cần cái gì, bảo nô tài ở Lục vương phủ mua cho người không phải được rồi sao, làm gì phải đích thân đi chứ?”

“Bản cung vui vẻ, ngươi quản được sao? Vậy còn ngươi sao lại tự mình ra phố? Phụ thân được thả, ngươi biết chưa? Phụ thân bị giam trong thiên lao lâu như vậy, ngươi vẫn chưa đi thăm ông lần nào đúng không? Ông nhớ ngươi lắm đó. Uổng cho ông thương ngươi như vậy, lúc ông gặp họa, ngươi lại chẳng quan tâm, ông nhất định rất là thất vọng.”

“Ta vui vẻ, ngươi quản được sao?” Gia Cát Linh Ẩn cười, “Đại tỷ có đi thăm qua không? Người ông ta thương nhất, hẳn là ngươi mà, có liên quan gì đến ta? Lúc thừa tướng gia ở trong lao ngục, Đại tỷ chẳng nhìn tới, hiện giờ ông ta bình an vô sự, ngươi liền vui vẻ, không sợ người ta chê cười sao?”

“Gia Cát Linh Ẩn, ngươi muốn nói ta bất hiếu à? Vậy ngươi thì sao?”

“Ta phải thế rồi, không tin thì ngươi có thể về hỏi ông ta ha. Nhưng mà, không phải ngươi muốn biết Đại phu nhân chết như thế nào à? Ta có thể nói với ngươi, cái chết của bà ấy, chẳng liên quan gì đến ta. Ngươi có thể đi hỏi phụ thân ngươi, ông ta biết đó.”

“Ngươi nói gì?” Gia Cát Hồng Nhan kinh ngạc nhìn Gia Cát Linh Ẩn, “Ngươi đừng hòng ly gián quan hệ giữa ta với phụ thân! Mẹ ta là ngươi hại chết!”

“Ngươi sẵn lòng nhận giặc làm cha, ta cũng chẳng còn cách nào! Vả lại, Thừa tướng gia bây giờ đã rơi vào cảnh nghèo túng rồi, giữa hai người còn có cái gì tốt để ta ly gián.” Gia Cát Linh Ẩn xua tay, “Ngươi còn nhớ tình trạng thê thảm lúc Đại phu nhân chết không? Ngươi hãy nhớ lại lúc Tam di nương chết có dáng vẻ thế nào, Tam di nương chính là chết ở trong tay Thừa tướng gia đó, tình trạng giống hệt nhau, ngươi không thấy khả nghi à?’

“Sẽ không, sẽ không đâu!” Gia Cát Hồng Nhan hoàn toàn không thể chấp nhận sự thật, “Ngươi đừng hòng lừa ta!”

“Vậy ngươi có thể đi hỏi ông ta thử.” Gia Cát Linh Ẩn cười cười, “Nếu Thừa tướng gia đã về rồi, ta cũng đi thăm thử xem, không biết ông ta có khỏe không.”

Trong lòng Gia Cát Hồng Nhan tràn đầy nghi ngờ, nàng làm sao cũng không tin, mẹ mình là phụ thân giết chết. Nàng cũng không còn tâm trạng dây dưa với Gia Cát Linh Ẩn, vội vàng đi về hướng phủ Thừa tướng.

Phủ Thừa tướng bây giờ thật lộn xộn, đồ đạc trong phủ, đều bị hạ nhân vơ vét trống rỗng, nghe tin Thừa tướng gia quay về, Lưu quản gia là người đầu tiên trở lại, đang ở trước mặt Gia Cát Chiêm lên án mạnh mẽ những tên ăn cây táo rào cây sung kia.

Gia Cát Chiêm không còn lòng dạ nghĩ những thứ này, có thể nhặt được cái mạng, ông đã cảm thấy may mắn lắm rồi. Ông nhíu chặt đôi mày, hai tay siết chặt, Gia Cát Linh Ẩn, ngươi hại bản tướng suýt chết, còn bỏ đá xuống giếng, bản tướng nhất định không tha cho ngươi, cho dù ngươi có là con gái ta.

Lúc này, hai bóng áo hồng và áo xanh xuất hiện trong phủ Thừa tướng, Lưu quản gia nhìn, “Lão gia, là Đại tiểu thư và Tam tiểu thư về.”

“Tam tiểu thư?” Gia Cát Chiêm cười lạnh, “Nó tới làm gì? Thấy bản tướng bình an vô sự, đến để thỉnh tội sao?”

Gia Cát Hồng Nhan và Gia Cát Linh Ẩn cùng nhau đi vào đại sảnh, Gia Cát Chiêm tươi cười, “Hồng Nhan, Linh nhi, hai con đã về? Các con đến thăm phụ thân, phụ thân thật quá vui mừng.”

“Phụ thân, mẹ con có phải do phụ thân giết không?” Gia Cát Chiêm còn chưa nói xong, liền bị Gia Cát Hồng Nhan cắt ngang.

Nụ cười cứng lại trên mặt ông, ông vốn giả cười, giờ phút này, mỗi một thớ thịt trên mặt ông đều khiến người ta nhìn thấy ghê tởm.

“Phụ thân, có phải thật không?” Gia Cát Hồng Nhan tiếp tục hỏi.

“Con nghe ai nói?” Gia Cát Chiêm nhìn Gia Cát Linh Ẩn, trong mắt bắn ra sát ý, “Là ngươi nói bậy bạ với Hồng Nhan? Ngươi muốn lão phu vứt bỏ Lục vương phủ, cấu kết làm chuyện xấu với Thất vương phủ, lão phu không chịu, ngươi liền ly gián quan hệ giữa ta và Hồng Nhan, có mưu đồ gì?”

“Thừa tướng gia à, Thất vương phủ muốn liên minh với ông khi nào vậy? Cho dù ông đeo theo Thất vương phủ, Thất vương phủ cũng không tiếp, bây giờ nói ra lời này, có mắc cười không?” Gia Cát Linh Ẩn cười lạnh.

Gia Cát Chiêm biết Gia Cát Linh Ẩn khó chơi, xoay người nhìn Gia Cát Hồng Nhan: “Hồng Nhan, đừng nghe nó nói bậy, mẹ con là tự sát, sao cha có thể giết mẹ con được?”

Gia Cát Hồng Nhan ôm đầu, loạng choạng, nàng không biết phải tin ai, “Phụ thân, mẹ con thật sự không phải phụ thân giết? Vậy sao lúc chết tình trạng của mẹ y hệt Tam di nương? Nó nói, Tam di nương là phụ thân giết.”

“Con tin cha hay là tin nó, hả?”

“Con…”

“Đại tỷ, suy nghĩ lại cho kỹ đi, ông ta có thể bảo ngươi giết ta, ngày khác cũng có thể tìm người giết ngươi, một người ngay cả con gái ruột của mình còn xuống tay được, đối với một nữ nhân đã hết tình cảm, không thể xuống tay được ư?”

“Ta không biết! Các ngươi đừng nói nữa!” Gia Cát Hồng Nhan điên cuồng la lên.

“Hồng Nhan, nó đã điên rồi, con đừng nghe nó nói.” Gia Cát Chiêm ra quyết định, nhất thời nổi sát tâm với Gia Cát Linh Ẩn, nàng còn sống ngày nào, sẽ là sự uy hiếp đối với ông, “Nó còn tồn tại, thì con vĩnh viễn cũng không làm được Lục vương phi, cũng ngăn trở con đường phía trước của Lục vương gia, hiện giờ con hãy trừ bỏ nó đi, vị trí Lục vương phi chính là của con.”

Gia Cát Chiêm nháy mắt với Lưu quản gia, hắn hiểu ý gật đầu, xoay người đóng cửa lại. Trên mặt Gia Cát Chiêm hiện lên vẻ lạnh lẽo, Gia Cát Linh Ẩn, hôm nay ngươi chạy đằng trời. Ông một phen cầm lấy thanh kiếm ngắn trên bàn, đưa cho Gia Cát Hồng Nhan: “Đi đi, giết nó, vị trí Lục vương phi liền là của con! Phụ thân sẽ từng bước nâng đỡ con, cho đến khi con ngồi lên vị trí cao nhất của nữ nhân thiên hạ.”

Gia Cát Hồng Nhan sửng sốt, đó là vị trí Hoàng hậu mà.

Gia Cát Linh Ẩn cười lạnh, chỉ cần nàng gọi một tiếng, Mộc Tê và Kinh Phong lập tức có thể chạy vào, Gia Cát Chiêm muốn loại bỏ nàng ở trong này, cũng quá khinh thường nàng rồi.

“Hồng Nhan, nhanh đi.” Gia Cát Chiêm nhét đoản kiếm vào tay Gia Cát Hồng Nhan, “Nó đã điên rồi, sớm muộn gì cũng hại chết chúng ta. Chỉ có nó chết, Lục vương gia mới để mắt đến con, con mới có cơ hội làm Lục vương phi.”

“Lục vương phi…” Gia Cát Hồng Nhan lẩm bẩm nói, đó thật sự là điều nàng vẫn hằng mơ ước, chỉ có nữ nhân này chết, Lục điện hạ mới để ý đến nàng. Bỗng nhiên, ánh mắt tan rã của nàng trở nên mãnh liệt, sát ý dần dần nồng đậm trong mắt.

“Đi đi! Giết nó! Tất cả sẽ tốt đẹp thôi!” Gia Cát Chiêm cổ vũ, trên mặt ông tươi cười, đối với chuyện nắm giữ lòng người, một tiểu nha đầu như Gia Cát Linh Ẩn, cũng dám đấu với ông, quả thực không biết tự lượng sức.

Ông đang đắc ý, chỉ thấy mắt Gia Cát Hồng Nhan đỏ ngầu, bỗng nhiên, nàng vọt về phía ông. Ông còn chưa kịp phản ứng, chỉ cảm thấy thứ gì đó lạnh lẽo găm vào cơ thể ông, ngực trái của ông đau nhói. Ông cúi đầu, chỉ thấy đoản kiếm trong tay Gia Cát Hồng Nhan đang cắm trên ngực ông.

“Hồng Nhan…” Gia Cát Chiêm lảo đảo lui lại mấy bước, ngã vào chiếc ghế bên cạnh, “Ngươi… tại sao… mau… mai đi gọi đại phu.”

Lưu quản gia định đi ra ngoài, lại bị Gia Cát Linh Ẩn ngăn cản, “Lưu quản gia, nếu ngươi ra ngoài, ta cam đoan ngươi không ra được khỏi phủ Thừa tướng.”

Nhìn thấy ánh mắt làm người ta sợ hãi của Gia Cát Linh Ẩn, Lưu quản gia run rẩy, không dám lỗ mãng, đứng nép sang một bên.