Giả Bộ

Chương 13



Editor: NU

Beta: Đá bào



Thỉnh thoảng, mọi người cố gắng chơi những chiếc máy gắp ở đây nhưng hầu như không bao giờ gắp trúng được. Thường họ cũng sẽ không tiếp tục lãng phí thời gian gắp thú, người tới người lui như nước chảy, nhưng một khi có người gắp trúng, những ánh mắt hâm mộ đó sẽ tập trung lại đây, còn có người yên lặng đứng sang một bên quan sát.

Lúc này những người khác đang xem Ôn Nam Tịch ôm con mèo búp bê.

Phó Diên đổi máy, gắp con cáo hồng cho cô, con này thật sự không dễ gắp, phải tốn rất nhiều tiền mới lấy ra được một con.

Ôn Nam Tịch tràn đầy hưng phấn.

“Oa, cậu giỏi thật đó.”

Phó Diên tóm lấy con cáo, đặt vào trong lòng cô, cô gái mặc đồng phục đột nhiên ôm trong tay hai con búp bê vô cùng bắt mắt, với đôi lông mày cong cong trông giống như một nàng công chúa.

Cô nói: “Tôi cũng thử xem sao”.

Cô cũng muốn trải nghiệm một phen cái cảm giác gắp được búp bê, một tay cô ôm hai con búp bê, đứng trước mặt con gấu màu xanh nhạt, Phó Diên đút hai tay vào túi quần, giúp cô cầm giỏ tiền xu. Ngón tay của cô hồng hào, thon dài, nắm lấy cần điều khiển, kéo liên tục, Phó Diên ở một bên giọng nói trong vắt nhắc nhở cô: “Bên trái, qua bên này đi.”

Ôn Nam Tịch nhấn nút.

Cần gắp đi xuống rồi kẹp lên, đong đưa đi về phía cái lỗ.

Ôn Nam Tịch trợn tròn mắt chờ mong, nhưng nó vẫn rơi xuống. Cô không nản lòng, nói: “Lại nào.”

Cô lại lấy một nắm tiền xu ném vào, điện thoại di động vang lên tin nhắn WeChat, là của Phó Diên, cậu lấy từ trong túi ra, cụp mắt nhìn thoáng qua.

Khi Ôn Nam Tịch lấy đồng xu từ chiếc giỏ trong tay cậu, cô liếc nhẹ sang màn hình giao diện điện thoại của cậu.

Là Nhan Khả.

Cô ta đã gửi liên tiếp nhiều tin nhắn WeChat.

Hình đại diện của Nhan Khả rất dễ nhận ra, cô ta mặc váy hai dây bó sát người, đứng dưới biển báo đường, màu sắc cũng được điều chỉnh thành màu đen, nhìn từ góc độ này thì có chút giống với hình đại diện của Phó Diên. Phó Diên không trả lời tin nhắn của Nhan Khả, cậu đọc xong thì liền cất đi, Ôn Nam Tịch cũng quay mặt đi, chuyên tâm tóm lấy con búp bê trước mặt.

Mặc dù cô rất vui khi nhận được con búp bê từ Phó Diên.

Nhưng cô càng muốn tự mình gắp được một con, trải nghiệm sự vui vẻ đó.

Sau khi nỗ lực vài lần.

Cuối cùng, con gấu ôm màu xanh nhạt rơi vào lỗ, Ôn Nam Tịch cúi người, cầm lấy con gấu lên, đưa trước mặt Phó Diên.

“Nhìn này.”

Phó Diên hơi nhướng mày nói: “Chúc mừng, một chiêu hạ được gấu.”

Ôn Nam Tịch ôm con gấu, bóp chặt, dưới ánh đèn làm cho đôi mắt sáng như sao, nói: “Cũng không biết tiêu bao nhiêu tiền rồi.”

“Mười lăm.”

“Nhiều quá.”

Ôn Nam Tịch cảm thấy quá đắt. Mười lăm xu đổi lại một con gấu.

Đồng xu trong giỏ đã trống không, hai người đi trả giỏ tại quầy lễ tân, sau đó bước ra khỏi khu trò chơi điện tử, Ôn Nam Tịch ôm ba con búp bê trong tay, Phó Diên đeo cặp một bên vai đi bên cạnh cô, hai người xuống lầu, đi bộ về phía trạm xe buýt, lúc này ở nhà ga vẫn còn rất nhiều người.

Xe buýt bọn họ vừa ngồi rất đông, nhưng ngược lại chiếc xe quanh thành phố này lại trống rỗng, chủ yếu là vì đã khuya, mọi người không muốn ngồi quá lâu, muốn về nhà sớm một chút.

Ôn Nam Tịch đưa tay kéo tay Phó Diên lên xe.

Trong xe còn rất nhiều ghế trống, hai người đi từ hàng thứ hai đến hàng cuối cùng, Ôn Nam Tịch ngồi vào, tựa người vào cửa sổ, Phó Diên cầm chiếc nhẫn trong tay, vài giây sau cậu cũng ngồi xuống, hai người đều mặc đồng phục học sinh nhẹ cọ vào nhau, Ôn Nam Tịch xách ba lô ra phía trước, nhét mấy con búp bê vào bên trong.

Cô nhặt con gấu mà cô đã gắp được lên, hỏi cậu: “Cậu lấy nó không?”

Phó Diên liếc mắt nhìn một cái, lắc đầu: Cậu giữ đi.”

Ôn Nam Tịch mỉm cười, nhét con gấu vào trong ba lô, ba lô lập tức phồng lên, cô lấy bài kiểm tra mang theo tối nay ra, kê trên quyển sách, lấy bút đưa về phía cậu: “Xem thử giúp tôi đi.”

Phó Diên đeo tai nghe, dùng đôi tay thon dài nhận bài thi của cô, dưới ánh đèn neon, cậu nhìn đề thi trên đó, xòe tay ra, Ôn Nam Tịch đặt cây bút vào lòng bàn tay, cậu giải đề trên đó, rồi nhẹ giọng nói: “Công thức này thực ra cũng giống như trong kỳ thi tuyển sinh chung, cậu thử áp dụng công thức…”

Ôn Nam Tịch nghiêm túc nhìn, dùng đầu ngón tay gõ gõ bài thi: “Cho nên, kỳ thực câu hỏi này cũng giống nhau, đúng không…”

Đầu ngón tay của cô vừa xinh đẹp vừa tinh tế, khi ánh đèn chiếu vào, giống như đầu ngón tay phủ một tầng ánh sáng, Phó Diên ừ một tiếng, Ôn Nam Tịch đã hiểu, nâng cằm lên nhìn cậu giải thích.

Hai người rất gần nhau, Ôn Nam Tịch thỉnh thoảng đưa tay đỡ lấy quyển sách của cô, Phó Diên cũng đưa tay đỡ lấy, đầu ngón tay ở phía dưới quyển sách khẽ chạm vào tay cô.

“Vậy ý cậu chính là, thực sự có thể tìm ra một số phương pháp giải các bài tập mà giáo viên đã giao.” Ôn Nam Tịch ngẩng đầu lên hỏi, nhìn cậu.

Phó Diên cụp mắt xuống, bắt gặp đôi mắt sáng ngời của cô.

Khoảng cách giữa hai người rất gần, vừa cúi đầu cậu đã chạm vào môi cô.

Không khí im lặng trong vài giây.

Ôn Nam Tịch duy trì tư thế này, cảm thấy có gì đó không thích hợp cho lắm. Phó Diên hơi dời tầm mắt, tiếp tục viết vào bài thi: “Đúng vậy.”

Ôn Nam Tịch giả vờ như không có gì mà ngồi thẳng dậy.

Bên tai cô có chút nóng, nhìn thấy chiếc tai nghe màu đen của cậu, “Cậu đang nghe gì vậy?”

Phó Diên rảnh một tay, tháo tai nghe ra, dùng đầu ngón tay vén tóc cô ra rồi nhét tai nghe vào.

Giọng hát của Châu Kiệt Luân vang lên.

“Thổi khúc dạo đầu nhìn bầu trời, ngày tôi trốn học vì em cũng là ngày hoa rơi ấy,…”

Là “Ngày nắng”.

Phó Diên đổi chiếc tai nghe còn lại sang bên này, cầm bút, dùng âm nhạc tiếp tục giải đề cho cô, Ôn Nam Tịch chăm chú lắng nghe, chuyến xe buýt này phải đi một vòng thành phố nên phải mất nhiều thời gian mới về đến nhà, Ôn Nam Tịch cảm thấy bài giảng của cậu thực sự hay hơn của thầy Tề.

Cũng không biết là ảo giác hay là do họ bằng tuổi nhau, hiểu rõ phương hướng và tư duy suy nghĩ của nhau, cậu nói một chút là cô đã hiểu.

Giải xong đề kiểm tra.

Ôn Nam Tịch cầm bút mở đề ra làm bài.

Phó Diên đeo tai nghe, cụp mắt bấm điện thoại, Ôn Nam Tịch thỉnh thoảng kéo tay áo cậu, Phó Diên dời điện thoại ra xa, lại gần cùng cô đọc đề.

Sau khi dạo một vòng, xe đã đến trạm Nam An, Ôn Nam Tịch xuống xe ở đây, cô thu dọn ba lô rồi khoác lên vai, Phó Diên đứng dậy nhường đường cho cô, Ôn Nam Tịch vẫy tay với cậu, Phó Diên đi theo cô bước xuống bậc thang, dựa vào tay vịn, nhìn cô nhảy xuống xe, cửa đóng lại, Phó Diên đút hai tay vào túi quần nhìn cô.



Ôn Nam Tịch ở trạm xe vẫy tay chào cậu, cười rạng rỡ như hoa.

Giống như ngày hôm đó trước cửa hàng tiện lợi, cô cũng cười rạng rỡ với họ như vậy.

Tai Phó Diên hơi đỏ lên.

Cậu cúi đầu cầm điện thoại lên.

Nhấp vào hình đại diện của cô, soạn tin nhắn.

Diên: Ngủ ngon.

Ôn Nam Tịch vừa đi được mấy bước thì điện thoại của cô vang lên, cô cầm lên xem, trả lời cậu.

[Ngủ ngon.]





Một đêm đó, thời tiết đột nhiên trở lạnh, ngày hôm sau Ôn Nam Tịch phải mặc áo dài tay bên trong đồng phục học sinh, chiếc khăn quàng cổ của Nhan Khả cũng sắp làm xong, chiếc khăn quàng đen rất đẹp, có rất nhiều học sinh trong lớp ngắm nghía. Ôn Nam Tịch thỉnh thoảng sau giờ học sẽ đến quán net ” Tình Thiên”, ở đó cậu ấy sẽ giảng bài cho cô.

Khi cô không ở đây, cậu cũng sẽ để lại một số bài kiểm tra trên bàn.

Những đề đó của cậu đều là đề của Đại học Bắc Kinh.

Họ cũng thường xuyên trò chuyện trong Q/Q, lịch sử trò chuyện cứ nối tiếp nhau.

Ảnh đại diện của cậu được đổi thành một con heo màu hồng nhạt.

Ôn Nam Tịch mới phát hiện ra, gửi ảnh chụp màn hình vào khung trò chuyện.

Ôn Nam Tịch:??

Diên:?

Ôn Nam Tịch: Kia là chỉ mã số heo sao?

Diên: Thì sao?

Ôn Nam Tịch: Dễ thương quá! Trái ngược với cậu.

Giây tiếp theo, cậu đã đổi một hình mới.

Con heo màu hồng nhạt được đổi thành màu đen.

Ôn Nam Tịch: Sao cậu lại keo kiệt như vậy?

Diên: Có sao.

“Trời trở lạnh rồi, vừa rồi tớ lạnh đến run bần bật cả lên.” Nguyên Thư giấu hai tay trong tay áo, chạy vào phòng học, ngồi vào chỗ của mình. Ôn Nam Tịch bỏ điện thoại di động vào túi áo khoác. Vì để nghe đề, cô đã nhờ Ôn Du đăng ký Internet nên bây giờ cô có thể sử dụng nó từ thứ hai đến thứ sáu.

Ôn Nam Tịch đưa bình giữ nhiệt cho Nguyên Thư, Nguyên Thư cũng giấu cốc giữ nhiệt vào tay áo để giữ ấm, cô ấy nói: “Hôm nay có kết quả kỳ thi tháng này.”

Ôn Nam Tịch ừ một tiếng.





Tiết thứ ba.

Khi Trương Vũ Xuyên bước vào, gió lạnh thổi mạnh khiến tóc của thầy ấy tung bay, lộ ra vầng trán cao, vừa bước vào cửa đã yêu cầu các học sinh trong lớp ở gần cửa đóng cửa lại.

Bạn cùng lớp đóng cửa chắn gió rồi chạy về chỗ ngồi.

“Im lặng, im lặng…” Trương Vũ Xuyên đứng trên bục nói.

Lớp học ồn ào lập tức im bặt, Nhan Khả vội giấu chiếc khăn quàng cổ vào hộc bàn, ngẩng đầu lên, đôi mắt liếc nhẹ sang Ôn Nam Tịch.

Nguyên Thư kéo Ôn Nam Tịch.

Ôn Nam Tịch ngước mắt nhìn về phía Trương Vũ Xuyên.

Trương Vũ Xuyên bắt gặp ánh mắt của cô, nhẹ nhàng cười, hai bàn tay chống lên mặt bàn, nói: ” Người có thành tích tiến bộ nhất trong kỳ thi tháng lần này chính là Nam Tịch.”

“Một bước nhảy vọt trở thành người đứng đầu toàn trường.”

bùm–

Cả lớp lập tức ầm ĩ cả lên.

Đầu Ôn Nam Tịch cũng bị đánh cho một cái, có một loại cảm giác không chân thực, Nguyên Thư phản ứng lại, hét lớn: “Thầy ơi, hạng nhất ạ? Hạng nhất toàn trường sao ạ? Nam Tịch của chúng ta!”

Trương Vũ Xuyên mỉm cười gật đầu: “Đúng vậy, là hạng nhất toàn trường, điểm vật lý của em ấy gần như tuyệt đối. Nam Tịch, em đã tiến bộ rất nhiều.”

“Ôi chao ôi -” Nguyên Thư hưng phấn như thể bản thân cô ấy vừa trúng giải lớn, cô ấy lắc lắc cánh tay Ôn Nam Tịch, “Hạng nhất, Nam Tịch, cậu đạt hạng nhất rồi!”

Ôn Nam Tịch hoàn hồn, nhìn nụ cười của Trương Vũ Xuyên, cô mới cảm thấy chân thực hơn một chút.

Cô vô thức quay đầu nhìn Nhan Khả, Nhan Khả không thể tin được, cậu ta ngơ ngác ngồi tại chỗ, sắc mặt tái nhợt, cậu ta nhìn Trương Vũ Xuyên: “Thầy, còn em thì sao?”

Trương Vũ Xuyên khẽ mỉm cười: “Em thi cũng không tệ, đứng thứ hai, kém Nam Tịch mấy điểm. Hai người các em đều rất xuất sắc.”

Hạng hai.

Sắc mặt Nhan Khả càng tái nhợt, giống như đang nằm mơ.

Cô ta liếc nhìn Ôn Nam Tịch, Ôn Nam Tịch bình tĩnh nhìn sang chỗ khác, cố tình làm ra vẻ thờ ơ, khiến Nhan Khả dùng đầu ngón tay bóp lấy cuốn sách.

Nguyên Thư mỉm cười, dựa vào bàn sau nói: “Nhan Khả, cố lên.”

Những lời cô ta đã nói trước đây đều đem trả lại hết.

Chu Na Na một câu cũng không dám nói, vỗ vỗ bả vai Nhan Khả.

Nguyên Thư thậm chí còn hất cằm với những người bạn cùng lớp: “Học sinh hạng hai là ai vậy ta?”

Những người bạn cùng lớp đó không hé nửa lời.

Vật lý gần đạt điểm tuyệt đối, Ôn Nam Tịch uống nhầm thuốc hay sao mà thi kinh khủng như vậy cơ chứ?

Loại cảm giác không chân thực này kéo dài cả ngày, Ôn Nam Tịch lần này đạt được 681 điểm tổng tất cả các môn, cao hơn trước đó trọn vẹn 20 điểm, cô đã sắp đạt đến điểm trúng tuyển của Đại học Bắc Kinh rồi. Trời âm u lạnh lẽo, Ôn Nam Tịch bước ra khỏi cổng trường, tình cờ nhìn thấy một chiếc ô tô màu đen đang đậu.

Ngu Viện Viện đến đón Nhan Khả, bà ta đang mang một chiếc túi xách nhỏ tinh xảo, đi giày cao gót, trông bộ dạng như không thể chạm tới được, Ôn Nam Tịch đối mắt với bà ta, bà ta không tháo kính râm mà chỉ nhìn cô. Ôn Nam Tịch nhìn đi chỗ khác, bị Nguyên Thư kéo tay đi về phía ngõ Nam An, Nguyên Thư thấp giọng nói: “Thật hiếm khi bà ấy tới đón Nhan Khả.”



“Hay bởi vì Nhan Khả đạt được vị trí thứ hai, buồn quá nên bà ta mới đến đón?”

Ôn Nam Tịch nói: “Có thể.”

Suốt buổi chiều, Nhan Khả thả hồn trôi theo mây, mất đi vị trí thứ nhất, mất đi vị trí có thể áp chế Ôn Nam Tịch, đối với cô ta mà nói là một đả kích rất lớn.

“Cha của cậu ta nhất định sẽ rất thất vọng, haha.” Nguyên Thư hưng phấn thay cho Ôn Nam Tịch.

Sau khi Ôn Nam Tịch và Nguyên Thư tạm biệt nhau, ai về nhà nấy, cô mở cửa đi vào nhà, Ôn Hữu Đào đang vẽ tranh trước máy tính, ông ta mặc một chiếc áo len màu đen, trông dáng vẻ thật giống con người (*).

(*) Kiểu nói châm biếm

Ôn Du vừa mới từ phòng tắm đi ra, nhìn thấy Ôn Nam Tịch liền cười nói: “Con về rồi à? Mẹ đun nóng sữa rồi, con uống một chút đi.”

Ôn Nam Tịch cất cặp sách vào phòng, lấy phiếu điểm ra, đi đến chỗ Ôn Hữu Đào, cô đặt phiếu điểm lên bàn, động tác này của cô làm cho Ôn Hữu Đào lệch bút ảnh hưởng tới bức tranh, ông ta ngẩng đầu lên, sắc mặt khó coi, “Không thấy bố đang làm việc sao?”

Ôn Nam Tịch kiên định nói: “Thành tích.”

Ôn Hữu Đào nhìn theo ánh mắt của cô, nhìn thấy phiếu điểm trên bàn, vị trí thứ nhất là Ôn Nam Tịch, Nhan Khả đứng thứ hai.

Ông ta dừng lại.

Ôn Nam Tịch nhìn chằm chằm ông ta, chờ ông ta nói một câu.

Ôn Hữu Đào nhìn tên Nhan Khả hồi lâu, sau đó gấp phiếu điểm ném sang một bên, “Thi được điểm cao mới một lần, có gì đáng tự hào?”

Ôn Nam Tịch nhìn phiếu điểm bị đẩy tới mép bàn, suýt chút nữa là bị gió thổi bay xuống đất, cô ngơ ngác nhìn.

Vào giờ phút này.

Cô bất ngờ phát hiện ra mình có vài phần chờ mong, chờ mong ông ta khích lệ, chờ mong nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của ông ta.

Tuy nhiên.

Ông ta không làm gì cả.

Ông ta căn bản không quan tâm đến cô chút nào.

Ông ta vĩnh viễn chỉ biết tự hào về con gái của bạch nguyêt quang của ông ta.

Ôn Nam Tịch cầm lấy phiếu điểm mang đi, Ôn Du mang sữa bò đến, Ôn Nam Tịch nhìn thoáng qua bà rồi chạy về phòng.

Ôn Du sửng sốt nhìn về phía Ôn Hữu Đào, Ôn Hữu Đào nhìn máy tính, không có biểu cảm gì. Ôn Du vội vàng quay người gõ cửa phòng Ôn Nam Tịch.

“Nam Tịch, uống sữa đi. Nam Tịch, con mở cửa đi.”

Ôn Nam Tịch đứng ở cạnh bàn, hốc mắt đã đỏ hoe, cô ngây người một lúc mới bình tĩnh lại, nghe Ôn Du ở ngoài thấp giọng gọi, cô mới đi tới cửa, đứng trước cửa nói: “Mẹ, con muốn ở một mình một lát.”

Ôn Du lo lắng nói: “Vậy con mở cửa uống ly sữa trước đi.”

“Mẹ, lát nữa con ra ngoài uống.”

Ôn Du im lặng vài giây.

“Được.”

Sau đó, bà bưng sữa rời đi, nhìn Ôn Hữu Đào, Ôn Hữu Đào vẫn như vậy, làm ra vẻ không liên quan gì đến mình, Ôn Du cắn răng, trong lòng đột nhiên quặn đau, bà chỉ có thể trốn vào trong bếp.





Đứng trong bóng tối không biết bao lâu, Ôn Nam Tịch mới bật đèn lên, mở phiếu điểm ra, phía trên ghi tên cô, phía dưới là tên của Nhan Khả. Nghĩ đến biểu hiện hôm nay của Nhan Khả, cô cảm thấy thoải mái hơn một ít, cô gấp phiếu điểm lại, nhét điện thoại di động vào trong áo khoác đồng phục học sinh.

Cô mở cửa bước ra ngoài.

Ôn Du đang ngồi trên sô pha chờ cô, thấy cô đi ra, bà lập tức đứng dậy nói: “Nam Tịch, con đói không? Mẹ nấu cho con nhé.”

Ôn Nam Tịch lắc đầu nhìn máy tính bên kia, Ôn Hữu Đào đang ở ngoài ban công nghe điện thoại, nhìn Ôn Du nói: “Mẹ, con muốn qua nhà Nguyên Thư, cậu ấy muốn học cùng con, còn mời con ăn tối.”

Nhìn thấy cô như vậy, Ôn Du mới gật đầu nói: “Được, về sớm một chút nhé.”

Ôn Nam Tịch gật đầu, cô mở cửa, thay giày, đi ra ngoài, cũng bình tĩnh đóng cửa lại. Cô bước xuống cầu thang, ra khỏi hành lang, gió thổi rất lạnh, Ôn Nam Tịch rụt cổ, đi đến trạm xe buýt, lên xe buýt liên tỉnh, trên xe buýt liên tỉnh tối nay vẫn rất ít người, Ôn Nam Tịch đi đến hàng thứ hai đếm ngược rồi ngồi xuống, cô bấm điện thoại, nhìn thấy một bức ảnh tập thể rất lớn do Nhan Khả chụp trong vòng bạn bè của cô.

Bên trong ảnh, Phó Diên ngồi cách đó không xa, cậu tựa lưng vào ghế bấm điện thoại di động, mặc đồng phục cấp ba, nhìn qua rất đẹp trai.

Ôn Nam Tịch hơi nheo mắt lại.

Cô chuyển Q/Q, nhấp vào ảnh đại diện của anh.

Ôn Nam Tịch: Đang đâu.

Bên kia nhanh chóng đáp lại cô.

Diên: Liên hoan.

Ôn Nam Tịch: Tôi bắt xe buýt liên tỉnh, điểm dừng tiếp theo là trạm Vân Thượng.

Diên: Tôi đi đón cậu.

Ôn Nam Tịch: Không cần đâu, tôi không xuống xe.

Diên: Cậu định đi đâu?

Ôn Nam Tịch: Không biết nữa.

Vừa lúc đến ga Vân Thượng, Ôn Nam Tịch đứng dậy xuống xe, nơi này thuộc về một khu biệt thự cao cấp, xe vừa rời đi liền rất yên tĩnh, không một bóng người, xe cộ qua lại cũng không nhiều lắm. Ôn Nam Tịch xuống xe mới phát hiện mình thật ngốc, cô ngơ ngác đứng ở trạm xe buýt, nghiêng đầu chờ xe buýt khác đến.

Lúc này.

Cách đó không xa có người nào đó chạy tới, dáng người cao gầy, mặc đồng phục màu đen trường trung học số 1, đi vài bước tới chỗ cô, mái tóc rối bù bị thổi bay, đôi mắt của thiếu niên trong đêm đen giống như thạch hắc diệu, giọng nói của cậu phảng phất từ trong gió thổi tới, “Sao cậu lại tới đây?”

Ôn Nam Tịch đứng thẳng người, nhìn vào mắt cậu.

Vài giây sau, một sự thôi thúc dâng lên trong cô, cô bước tới ôm lấy cổ cậu.

Phó Diên sửng sốt.

Cậu buông tay xuống, màn hình điện thoại sáng lên.

Mùi hương trên cơ thể nữ sinh quanh quẩn đầu mũi, cậu nghiêng đầu nhẹ nhàng hỏi: “Sao vậy?”

Cậu giơ tay đang cầm điện thoại lên, lơ lửng trên không trung vài giây rồi mới nhẹ nhàng ôm lấy eo cô.