Gần Như Vậy, Xa Đến Thế

Chương 41: Ngoại truyện Kết hôn



Không khí trong phòng bệnh vô cùng nặng nề, phía trướcchiếc giường trắng toát có một đám người đang túm tụm, xúm đen xúm đỏ. Lát sau,một vị bác sĩ và ba cô y tá tiến vào, nói: “Phiền mọi người ra ngoài hết để chobệnh nhân được nghỉ ngơi!”. Bấy giờ mọi người mới chịu tản ra, lần lượt đi rangoài.

Diệp Hạo Ninh đi sau cùng nên có thể nghe thấy ông cụđang nằm trên giường bệnh khẽ ho một tiếng, anh vội vàng quay đầu lại, thấy tổphụ đang chăm chăm nhìn mình. Đôi mắt ông có phần đục mờ, hoàn toàn không cóchút gì giống với thần thái rạng rỡ, uy nghiêm trước đây.

Trong lòng có phần lo lắng nhưng gương mặt không hềbiểu lộ chút cảm xúc gì, anh lặng lẽ quay trở lại giường bệnh, cúi đầu và hỏi:“Ông nội muốn nói gì ạ?”.

Phép tắc của Diệp gia trước nay nhiều vô số kể, rấtquy củ và cực kì nghiêm khắc nên tất cả con cháu nhà họ Diệp đều được dạy dỗhết sức cẩn thận, ai ai cũng vô cùng nhã nhặn, lễ phép và lịch sự, khi nóichuyện với trưởng bối đều phải tỏ thái độ tôn kính.

Diệp Hạo Ninh khom người xuống, ghé sát vào ông nội,ông nói rất nhỏ và yếu ớt, tuy câu từ bị đứt đoạn nhưng anh vẫn nghe rõ.

“Cháu mau kết hôn đi!”.

Dường như đã tìm được thời cơ thích hợp, người cóquyền uy nhất trong nhà họ Diệp đưa ra yêu cầu của mình và không cho đối phươngcó cơ hội phản bác, né tránh.

Từ ánh mắt của ông cụ nằm trên giường, có thể thấyrằng người thanh niên tên Diệp Hạo Ninh này chính là người xuất chúng nhấttrong số con cháu Diệp gia. Anh khẽ nhướng mày, thần sắc trên khuôn mặt anhtuấn ấy dường như có chút thay đổi, đây thực sự là một biểu hiện hiếm thấy.

Lúc này, phần đông mọi người vốn đã đi ra đến cửa đềudừng lại, nghi hoặc nhìn nhau.

Cuối cùng Diệp Hạo Ninh cũng gật đầu, giọng nói trầmấm: “Vâng, cháu hứa với ông”.

Mọi người nghe rõ mồn một câu nói của anh, vì thế khianh bước ra ngoài, Diệp mẫu liền hỏi: “Con đã hứa gì với ông nội thế?”.

Diệp Hạo Ninh ngồi dựa người lên ghế, khóe môi khẽ mấpmáy: “Kết hôn ạ”. Dáng vẻ của anh khiến người ta có cảm giác anh đang bị épbuộc.

Kì thực, vấn đề này đã được nêu ra rất nhiều lần nhưnglần nào cũng bị thái độ thờ ơ, vô trách nhiệm của anh dập tắt. Song lần này,anh có muốn chạy đằng trời cũng không thoát được.

Tiêu Dĩnh đang đọc sách thì chuông cửa reo lên, bỗngnhiên bị làm phiền nên cô không khỏi bực bội. Cô nhìn người bấm chuông, xẵnggiọng: “Sao anh lại đến đây?”.

“Sao anh lại không được đến đây?”, ai ngờ Diệp HạoNinh còn mạnh mồm hơn cô. Anh khẽ nhướng mày, nhẹ nhàng gạt cánh tay cô đangvịn trên cửa, tự ý đi vào, ngồi xuống sofa.

“Anh ăn nhầm “thuốc súng” rồi hả?”. Tiêu Dĩnh nheo mắtchăm chú nhìn anh, phỏng đoán: “Có người chọc giận anh hả? Là nam hay nữ vậy?Em đoán chắc đến tám phần là nữ rồi”.

“Ồ, làm sao em biết được?”. Anh đáp dửng dưng, khôngphủ nhận cũng chẳng khẳng định, chỉ dùng ánh mắt kì quái nhìn cô.

Ánh mắt anh sắc như dao, Tiêu Dĩnh khẽ bĩu môi, lựachọn chiêu thức câm như hến không trả lời, rất hợp thời thế.

Thật là kì lạ, dường như thời gian quen biết Diệp HạoNinh đã đủ lâu để cô vô tình hình thành tính cách “gặp kẻ mạnh thì mềm yếu màgặp kẻ yếu thì càng mạnh”, ngay khi phát hiện không nên dây vào anh, cô liền nétránh một cách vô thức.

Diệp Hạo Ninh tiếp tục nói: “Xem ra em ý thức rất rõvề mình nên tự biết rằng chỉ có người con gái như em mới dám chọc giận anhthôi”.

Thật là oan uổng quá mà!

Kì thực, nhẩm tính thời gian thì đã hơn một tuần lễ họkhông gặp mặt nhau rồi, ngay cả điện thoại cũng không có lấy một cuộc. Bìnhthường, ai bận việc người nấy, thỉnh thoảng mới liên lạc với nhau, cũng có thểxem như là không quá nhạt nhẽo. Bạn bè xung quanh cô – Hứa Nhất Tâm là một vídụ điển hình – đều đã bắt đầu nghi ngờ có phải Diệp Hạo Ninh đã có “tình mới”rồi không. Thế mà giờ đây, chính cô lại bị ai đó gán cho cái tội danh “ruồngbỏ”, thật là nực cười!

Vì thế cô lập tức vặn lại: “Đừng có mà ngậm máu phunngười! Trước giờ em vẫn ngậm bồ hòn làm ngọt đấy nhé!”. Cô giơ cuốn sách trêntay lên. “Anh xem, anh không nói trước một tiếng đã hùng hổ tới đây, làm cụthứng đọc sách của em, em đã nói gì anh đâu”.

“Còn phải nói nữa sao? Em vừa mở cửa ra thì ba chữ“Thật phiền phức” đã in trên mặt rồi”. Diệp Hạo Ninh nở nụ cười đầu tiên từ saukhi bước vào nhà, giơ tay giật lấy cuốn sách, đồng thời thuận thế kéo cô ngồixuống cạnh anh.

Anh liếc qua bìa sách, mỉm cười nói: “Kim Cang kinh?Tiêu Dĩnh, em định xuất gia đấy à?”.

“Tu thân dưỡng tính không được sao?”. Cô bị giữ chặtdưới cánh tay mạnh mẽ của anh nên cảm thấy có phần khó thở, vùng vẫy một látrồi nói: “Cứ cho là xuất gia đi, thì đã làm sao?”. Cô cố tình đối đầu với anh.

“Vậy thì không được!”.

“Tại sao?”.

“Năm nay em bao nhiêu tuổi?”. Diệp Hạo Ninh đột nhiênchuyển chủ đề.

“Hai mươi bốn”.

“À, như thế cũng không còn nhỏ nữa rồi”.

Bị anh quan sát từ trên xuống dưới, Tiêu Dĩnh không rõđầu đuôi ra sao, chỉ túm chặt vạt áo, mặt cảnh giác: “Là ý gì đây?”.

Kì thực đây chính là cái được gọi là “có ý đồ đentối”, bởi vì cô bất giác nhớ đến dì Lý – người hàng xóm cạnh nhà bố mẹ cô. Bàdì tràn đầy lòng nhiệt tình đó mỗi lần nhìn thấy cô đều dùng giọng điệu y hệtnhư anh vừa rồi để nói với cô: “Đã không còn nhỏ nữa rồi nhỉ?” và tiếp theo,đương nhiên là muốn giới thiệu đối tượng xem mặt cho cô.

Thật may mắn làm sao, từ khi quen biết Diệp Hạo Ninh,cô có thể thẳng thắn ưỡn ngực mà cự tuyệt: “Con đã có bạn trai rồi”. Phải nhưthế mới khiến cho bà dì đó tiêu tan “giấc mộng” nhiệt tình giúp đỡ người kháctìm bạn trai!

“Em sợ cái gì thế?”. Ánh mắt Diệp Hạo Ninh có phầngiễu cợt. “Buông hai tay chắn trước ngực em xuống đi! Anh có một chuyện muốnthương lượng với em”.

Cô “hừ hừ” hai tiếng, đột nhiên trở thành kẻ “tiểunhân đắc ý”: “À, thì ra là có việc cần nhờ vả hả? Được, anh nói đi, nói trướcrồi để em suy nghĩ xem có đồng ý hay không đã!”.

Thương lượng mà, đương nhiên là phải có bàn bạc và suynghĩ chứ! Hơn nữa, đây là một cơ hội “hiếm có khó tìm”, Diệp đại thiếu gia có chuyệncần thương lượng với cô đấy nhé!

Diệp Hạo Ninh lại chăm chú quan sát cô thêm lần nữa,hồi lâu sau mới chậm rãi nói: “Chẳng có gì cần phải suy nghĩ hết, em nhất địnhsẽ đồng ý”.

Vẻ mặt anh trịnh trọng một cách hiếm có khiến cô sinhnghi: “Rốt cuộc là có chuyện gì? Lẽ nào anh đã phá sản rồi? Muốn mượn tiền emsao?”, cô lại còn nhẩm tính: “Tài khoản tiết kiệm của em có một ít nhưng chỉ sợnhư muối bỏ biển thôi. Có điều nếu như anh thực sự cần gấp thì em đương nhiêncó thể lập tức cho anh mượn…”.

“Kết hôn với anh nhé!”. “Ai đó” cuối cùng đã không thểnhẫn nhịn được nữa, rất không nể tình, cắt ngang “ý tốt” của cô.

Tiêu Dĩnh ngây người, lời còn chưa nói hết đã bị tắcnghẹn trong cổ họng, cặp mắt trừng trừng soi vào đôi môi anh, dường như cô cóhơi “máu lên não chậm” một chút, phải mất một lúc lâu sau, cô mới gắng sức đẩyanh ra, đứng lên, cười mỉa: “Chuyện tiếu lâm của anh thực sự hài hước lắm!”.

Diệp Hạo Ninh có phần chán nản nhưng trên mặt lạikhông hề có biểu hiện gì, ngược lại, anh còn cười rất thoải mái, hai cánh tayvòng ra sau, kê lên sau gáy, thong thả, ung dung nói: “Anh thực sự nghiêm túcđấy! Lẽ nào trước đây em chưa từng nghĩ đến việc này hay sao?”.

Thấy cô gái đối diện lắc đầu không chút do dự, anh khẽnhướng mày: “Vậy thì lẽ nào em cảm thấy kết hôn với anh, em sẽ chịu thiệt thòisao?”.

Không phải như thế!

Tiêu Dĩnh rất biết thân biết phận, cô tin chắc rằnganh có thể tìm được người phụ nữ còn tốt hơn cả cô.

Vì thế cô hoài nghi hỏi lại: “Anh có bị sốt cao không vậy?”.Hay là anh đang bị “sốc” nhỉ? Nửa câu còn lại cô ngậm miệng không dám nói vìánh mắt của Diệp Hạo Ninh thay đổi một cách đột ngột.

Như tên bắn bay vèo vèo.

May mà anh không thèm chấp nhặt với cô, ngưng một látrồi anh tiếp tục nói, giọng ấm áp và chân thành: “Hiện nay với tuổi của em thìcũng không thể tính là nhỏ nữa, mà hai chúng mình tạm thời chưa có dấu hiệuchia tay. Đợi đến một ngày nào đó thật sự chia tay rồi, nói không chừng đó đãlà chuyện của ba, bốn mươi năm sau ấy chứ, đến lúc ấy, em có chắc mình sẽ lạitìm được một người đàn ông khác thích hợp với em không?”.

Cô không phản bác, chỉ thầm oán thán trong lòng, gớm,cô với anh thì hợp nhau lắm đấy?

“Cứ mãi mong chờ vào một tương lai mơ hồ, bất ổn phíatrước, chi bằng hiện tại hành động nhanh gọn luôn, dù sao sớm muộn gì cũng phảikết hôn, em nói có đúng không?”.

Hình như cũng có một chút đạo lý đấy nhỉ? Cô cụp mắtxuống, thấy mềm lòng, lại nghe anh nói tiếp: “Trừ phi em đã có người khác,không phải người đó thì không kết hôn”.

Căn phòng thoáng chốc tĩnh lặng như tờ.

Cô khẽ cúi đầu, vì thế biểu cảm rất mơ hồ, mãi hồi lâumới nghe thấy cô mở miệng: “Cho em thời gian suy nghĩ!”.

Cô cứ ngỡ rằng anh sẽ không đồng ý, nào ngờ anh nói:“Được”.

Cuối cùng cô cũng đồng ý kết hôn, đó đã là chuyện củamột tháng sau.

Vì hai người đã quyết định tổ chức đơn giản nên chỉmời họ hàng thân thích hai bên tới tham dự tiệc cưới.

Trước ngày cưới một đêm, Tiêu Dĩnh nói với Hứa NhấtTâm: “Thật tốt quá! Vốn dĩ ông nội Diệp Hạo Ninh bị bệnh nặng phải nằm việnnhưng ai ngờ gần đây đột nhiên lại khỏe ra, ngày mai ông còn có thể tham dự hônlễ của bọn mình nữa chứ!”.

“Thế thì đúng là “song hỷ lâm môn” rồi!”.

“Ừ”. Tiêu Dĩnh gật gật đầu: “Đều do Diệp Hạo Ninh nóisức khỏe của ông xấu lắm, có lẽ ông sắp đi rồi nên cứ luôn thúc giục phải tổchức cho thật nhanh, làm mình thấy gấp gáp quá”.

“Bây giờ chỉ còn cách cánh cửa hôn nhân có một bướcchân nữa thôi, cậu nghĩ nhiều như thế làm gì! Hơn nữa, sức khỏe của ông lại tốtlên, không phải là một việc tốt sao?”.

“Đúng thế! Kì thực mình cũng thấy Diệp Hạo Ninh nóiđúng, nếu như bỏ lỡ mất anh ấy, không chắc mình có thể tìm được người tốt hơn”.

“Lẽ nào chỉ vì lý do này thôi sao?”. Hứa Nhất Tâm hỏi.

Cô đắn đo một lúc. “Đương nhiên vẫn còn lý do khác”.

“Là gì?”

“Bởi vì bản thân mình cũng tự nguyện mà”.

Tuy anh không phải là người đàn ông mà cô mong chờ từnhỏ nhưng Tiêu Dĩnh đã không còn là cô của quá khứ nữa rồi. Không phải sao?

Từ đó, một cuộc sống hoàn toàn mới dần dần được mở ra.

Ngày hôm đó, Diệp lão thần thái uy nghi, rạng rỡ ngồitrên ghế, trao cho tân lang tân nương mỗi người một phong bao đỏ, đồng thời rahiệu cho cháu trai khom người xuống.

“Ông cũng là bất đắc dĩ phải làm vậy thôi, ai bảo cháucứ chần chừ không chịu kết hôn chứ!”.

Diệp Hạo Ninh ngoan ngoãn, lễ phép trả lời: “Ông làmvậy là đúng đấy ạ”.

“Không trách ông đã lừa cháu đấy chứ?”.

Diệp Hạo Ninh vẫn lễ phép: “Không đâu ạ”. Anh thầmnghĩ, đây không phải là chuyện “thuận nước đẩy thuyền” sao? Đương nhiên cháukhông trách ông rồi. Quay đầu lại, hướng ánh mắt về phía tân nương đang bốirối, anh mỉm cười, nụ cười gian tới mức khiến cô không khỏi chau mày nghi ngờ,lúc này anh mới chân thành khen ngợi, dáng vẻ rất tự nhiên: “Bà Diệp, hôm naytrông bà thật xinh đẹp!”.