Em Mong Thế Giới Này Dịu Dàng Với Anh

Chương 138: “Sao anh biết vậy?” 



Kha Nguyệt tò mò nhìn Lục Niên, người đứng sau chỉ nhướng mày kia nhìn đóa hồng nói: “Họ làm từ thiện

đây, kiếm ít tiền quyên góp cho những đứa trẻ ở vùng núi” .

“Sao anh biết vậy?”

Kha Nguyệt ngạc nhiên mở to mắt, Lục Niên luôn thần bí thấm sâu bất lộ khiến cô càng muốn tìm hiểu.

Lục Niên bất đắc dĩ nhìn ánh mắt sùng bái của Kha Nguyệt, cằm hất nhẹ về phía xa: “Bên kia có viết, chỉ có em không thấy thôi.”

Kha Nguyệt cũng nhìn sang, quả nhiên cách đó không xa trên bãi đất trống bày một cái bàn còn viết cả nội

dung hoạt động, Kha Nguyệt hiểu ra liền tố một tiếng, lúc quay đầu lại đập vào mắt là những bông hoa hồng đó.

Trong tay Lục Niên cầm một đóa hồng, đôi mắt đen kia chỉ có hình ảnh của cô, giữa hai hàng lông mày thanh mảnh của anh là sự quan tâm tình ý, ánh mắt tình cảm như chiếc lưới làm bằng tơ tằm bện chặt từng chút một quấn lấy trái tim cô.

Trái tim trong ngực Kha Nguyệt đập mạnh mẽ, càng ngày càng mạnh, cô mở to mắt nhìn thẳng vào đôi mắt thâm tình kia, cảm giác ngọt ngào lan ra toàn cơ thể, khiến cho khóe môi cô thẹn thùng cong lên.

Hai gò má trắng nõn ửng hồng, gương mặt sáng rực. Dưới ánh đèn đường, chỉ có ánh sáng chiếu vào nhưng Kha Nguyệt có thể cảm thấy bản thân bắt đầu rung động, loại cảm giác này bốn năm trước chưa từng có.

Đêm nay, khi đứng trước một người đàn ông khác hẳn Cố Minh Triệt, cô hiểu, cô đã động lòng với anh, dù không phải vừa gặp đã yêu cũng là vì cảm động lâu ngày mà sinh tình cảm.

Đưa tay nhận lấy hoa hồng, cẩn thận nâng niu trong tay, Kha Nguyệt dịu dàng nhìn cánh hoa hồng, dù không nhìn Lục Niên nhưng niềm hạnh phúc đã đầy trong lòng cô.

“Vợ yêu, có phải nên thưởng cho anh cái gì không?”

Lời nói của Lục Niên tuy ôn hòa nhưng không thiếu sự ranh mãnh đắc ý, Kha Nguyệt vừa ngẩng đầu đã thấy ánh mắt nóng bỏng của anh dán vào đôi môi trơn bóng của cô, ý tứ rõ ràng.

Gặp Lục Niên là may mắn cả đời của Kha Nguyệt, có được Lục Niên, là niềm hi vọng xa vời Kha Nguyệt không dám tin. Lúc này, anh đứng trước mặt cô mới hiểu, người đàn ông này giống như đóa hoa anh túc, bắt đầu cắm sâu nở rộ trong trái tim.

Mất đi Cố Minh Triệt chẳng qua là đau khổ nhất thời, có được Lục Niên là hạnh phúc cả đời.

Đôi mắt xinh đẹp lướt nhìn xung quanh, giữa đám động qua lại, Kha Nguyệt lén lút nhón chân, cánh môi hồng nhẹ nhàng dán vào đôi môi của anh, tựa như lời hứa cả đời luôn ở trong tim nhau.

Rời đi môi Lục Niên, không khí lạnh như băng bao phủ lấy đôi môi đỏ mọng, nó như muốn nói cho cô biết những rung động không phải là ảo giác, hai gò má vì xấu hổ mà ửng hồng, đôi mắt đẹp lấp lánh quyến rũ động lòng người.

"Ha."



chapter content