Em Là Đôi Cánh Của Anh

Chương 40



Kết quả khám cho thấy Kiều Ưu Ưu quả thực đã có thai,đứa bé rất khỏe mạnh, đã được bốn tuần rồi, cũng chính là lúc cần phải cẩn thậnnhất. Bà Kiều và bà Trử tranh nhau đón Kiều Ưu Ưu về, Ưu Ưu lần đầu tiên pháthiện ra rằng hóa ra mình cũng được chào đón đến vậy.

Mangthai được sáu tuần, Kiều Ưu Ưu bắt đầu có triệu chứng buồn nôn, hơn nữa cònngày càng nghiêm trọng, chỉ cần ngửi thấy mùi gì hơi kích thích một chút thôilà có cảm giác buồn nôn, mỗi buổi sáng đều phải chạy vào nhà vệ sinh ôm bồn cầunôn một lúc, có lúc không nôn ra được gì nhưng vẫn cứ muốn nôn tiếp. Kiều Ưu Ưucảm thấy mình thật thê thảm, nghĩ nhiều lại bắt đầu khóc, khóc xong lại rửa mặtrồi đi làm như chẳng có chuyện gì.

Hai bàmẹ Trử, Kiều đã mời người tới chăm sóc cho Kiều Ưu Ưu. Khi vừa mới từ doanhtrại của Trử Tụng về, Kiều Ưu Ưu vẫn còn có da có thịt, nhưng sau khi mang bầu,cô luôn kén ăn còn bị nôn rất nhiều, Trử Tụng lại không có ở bên cạnh, thêm vàođó là tâm trạng của người mới mang bầu không được ổn định nên Ưu Ưu ngày cànggầy gò.

Ở trướcmặt đồng nghiệp cô vẫn giữ biểu hiện không quan tâm gì, cô nói với đồng nghiệprằng mình có thai rồi nhưng anh chồng lại chạy mất rồi. Đồng nghiệp cứ tưởng làcô nói đùa, nhưng khi thấy Kiều Ưu Ưu ngày càng gầy gò, mang thai lại còn tựmình lái xe đi làm, họ cũng dần tin lời cô nói. Mọi người cũng tranh nhau nuôicon giúp cô, còn có người nói sẽ giúp cô tìm kiếm “mùa xuân thứ hai”.

* * *

Bốnmươi ngày mòn mỏi như ở trong địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, chẳng có gìngạc nhiên khi Trử Tụng lại là người được chọn, điều đó cũng có nghĩa là khônglâu nữa, anh sẽ cùng đồng đội ra nước ngoài. Sau khi trở về doanh trại, nhậnđược phần thưởng tuyên dương của doanh trại nhưng anh vẫn không cảm thấy vui,trong lòng rất bất an, dường như có một động lực vô hình vô cùng mạnh mẽ thúcđẩy anh quay trở về gặp Kiều Ưu Ưu.

TrửTụng phát huy bản lĩnh “mặt dày” của mình, cố sống cố chết lừa được một tuầnnghỉ phép, chiều hôm đó anh lên máy bay trở về Bắc Kinh. Để tạo sự bất ngờ choKiều Ưu Ưu, anh không nói cho bất kì ai chuyện mình sẽ trở về. Khi ngồi xe vềtới cửa nhà, anh lại nhìn thấy một hình ảnh ở trước mắt.

Cóngười giúp Kiều Ưu Ưu mở cửa bên ghế phụ, sau khi Kiều Ưu Ưu xuống xe cũngkhông vội đi mà còn nói cười với người đó, hoàn toàn không chú ý tới anh đangđứng cách bọn họ không xa. Trử Tụng nắm chặt bàn tay, gân xanh trên trán nổilên. Anh vì nhớ Kiều Ưu Ưu mà không quản mệt mỏi trở về thăm cô, thế nhưng hìnhnhư cô không nhớ mong anh như anh nhớ mong cô, cô cười vui vẻ với cái ngườiđang có “mưu đồ” gì đó với mình như vậy.

TrửTụng lấy lại bình tĩnh bước tới gần họ, gọi nhẹ tên cô: “Ưu Ưu!”

LúcKiều Ưu Ưu nhìn thấy Trử Tụng, cô thực sự cảm thấy họ dường như đã xa cách lâuđến hàng thế kỉ. Nhìn anh từng bước từng bước đến gần mình, trái tim Kiều Ưu Ưuđập càng ngày càng nhanh, cô không dám động đậy chỉ sợ đây là một giấc mơ,không cẩn thận sẽ phá hỏng nó mất. Nước mắt nhớ thương trào ra trong khóe mắt,cô có rất nhiều lời muốn nói cho anh nghe, nhưng lúc này lại chẳng nhớ được chữnào. Cô quả thực rất nhớ anh.

Kiều ƯuƯu nhìn anh không chớp mắt, tìm kiếm đôi mắt của anh, nhưng hình như có gì đókhông đúng? Tại sao anh không nhìn thẳng vào mắt cô?

TrửTụng đưa bàn tay ra nắm lấy tay Kiều Ưu Ưu, chào hỏi Hàn Thiếu Khanh rất lịchsự rồi kéo cô đến gần tòa nhà. Kiều Ưu Ưu bị anh ta kéo tới lảo đảo như vậy,Hàn Thiếu Khanh muốn nói gì đó nhưng lại nghĩ, anh là người ngoài, cũng khôngnên xen vào chuyện vợ chồng nhà người ta để tránh gây hiểu nhầm.

Kiều ƯuƯu hơi tức giận, anh đi mất tăm mất tích như vậy, đến khi về lại mang bộ mặtkhó chịu, một câu cũng không nói, làm cái gì chứ? Cô mang trong mình đứa concủa anh, yên tâm đứng ở hậu phương, định rằng sẽ nuôi dưỡng đứa con của họ thậtbụ bẫm và khỏe manh, nhưng anh lại có thái độ gì vậy? Cho dù là không biết côđã có thai, nhưng đã nhiều ngày không gặp chẳng lẽ anh lại không thể tỏ ra vuimừng được sao?

* * *

TrửTụng mím chặt môi nhìn con số đang chuyển động trong thang máy, Kiều Ưu Ưu giằngco một hồi, anh liền nắm chặt tay hơn, nghĩ tới hình ảnh hai người ở dưới lầukhi nãy, ánh mắt anh lại nhen lên ngọn lửa tức giận và kèm theo đó là cảm xúcphức tạp khác của anh. Kiều Ưu Ưu và Hàn Thiếu Khanh, lẽ nào cô muốn yêu mộtngười khác một lần nữa?

Kiều ƯuƯu nhìn chằm chằm vào Trử Tụng, góc cạnh khuôn mặt anh khi nhìn nghiêng trôngvừa lạnh lùng vừa vô tình. Cô đợi anh về lâu như vậy, luôn tưởng tượng khi gặpmặt anh sẽ cho mình một vòng tay thật lớn, dịu dàng nói anh đã về, không biết xấuhổ mà tiến tới dụ dỗ cô nói ra những lời giống như thế, cùng ôm hôn nhau. Cô sẽthật hạnh phúc và chính miệng thông báo với anh chuyện mình đã có thai, bọn họđã có một đứa con bé bỏng, anh nhất định sẽ rất vui và ôm chặt cô hơn. Thếnhưng giờ đây thì sao? Khuôn mặt anh ngày càng trở nên mơ hồ trong mắt cô, nướcmắt đã che khuất hình bóng vốn có của anh.

Dườngnhư cảm thấy cái nhìn của cô, Trử Tụng không nhịn được quay đầu lại nhìn cô,thế nhưng anh lại nhìn thấy đôi mắt đẫm nước của cô, đôi môi hơi run rẩy. Sắcmặt của cô sao lại nhợt nhạt tới vậy? Ánh mắt cô nhìn anh tại sao lại tràn đầysự trách móc và day dứt? Trái tim Trử Tụng như bị đâm một nhát thật mạnh, quásâu quá đau tới mức cánh tay đang nắm lấy tay cô của anh chợt buông lỏng ra nhưbị thiêu đốt.

“Ding.”Cánh cửa thang máy mở ra, chẳng có ai chịu bước ra trước. Khi cánh cửa đónglại, Kiều Ưu Ưu nhấn nút mở cửa rồi nghiêng người đi ra ngoài.

Có lẽlà do chìa khóa để ở chỗ sâu quá, cũng có thể là do tay quá run nên Kiều Ưu Ưutìm mãi cũng không thấy chìa khóa, khó khăn lắm mới tìm thấy thì cũng toàn mởnhầm. Trử Tụng giơ tay ra nhưng bị Kiều Ưu Ưu đẩy ra thật mạnh. Kiều Ưu Ưu vốncũng chẳng còn mấy sức lực, thế nhưng Trử Tụng vẫn bị loạng choạng, anh quảthực cũng đã quá mệt.

Cô giúpviệc trong nhà nghe thấy tiếng động ngoài cửa liền chạy ra mở cửa, nhìn thấysắc mặt khó coi của cả hai người đi vào, cô giúp việc tự động đi vào trongphòng làm người vô hình.

Kiều ƯuƯu nắm chùm chìa khóa ném vào Trử Tụng đang bước vào ngay sau cô, tiếp sau đólà túi xách, cái cốc trên bàn, đĩa hoa quả cũng lần lượt bị cô ném ra, khóe mắtđỏ hoe, bộ dạng nhe răng giơ vuốt giống như một con khỉ vừa bị chọc giận.

“Làmcái bộ mặt khó coi đấy cho ai nhìn? Không muốn về thì vĩnh viễn đừng có về, anhtưởng anh là ai hả? Tôi nợ anh tiền hay như thế nào? Không muốn nhìn thấy tôithì kệ tôi, anh vĩnh viền đừng có quay về, chẳng ai cầu xin anh cả!”

TrửTụng không tránh né, cũng chẳng nói gì.

“Không nóiđược gì thì cút đi cho tôi!” Cái gì có thể ném ra cô đều đã ném rồi, mọi sự tứcgiận và ấm ức của cô. Dựa vào đâu chứ? Cô mang thai ngày ngày phải vất vả tớivậy, hai tháng không gặp, vừa mới về tới nhà anh đã bày ra cái vẻ mặt khó chịuđấy, một câu cũng không nói, cô đã gây sự với ai nào?

“Vì saolại là Hàn Thiếu Khanh?” Trử Tụng ngẩng đầu lên nhìn Kiều Ưu Ưu, trong mắt anhánh lên tâm trạng phức tạp, giọng nói khàn đi, có thể dễ dàng nhận ra sự mệtmỏi.

Kiều ƯuƯu thở gấp, nghe thấy lời anh nói, hai hàng mày của cô lại càng nhíu lại. Côthật không thể ngờ rằng, câu nói đầu tiên của anh lại là như vậy, không phải làanh đã trở về, càng không phải là Kiều Ưu Ưu anh rất nhớ em. Nước mắt không thểkìm nén được nữa mà tuôn trào, làm lu mờ hình ảnh anh, Kiều Ưu Ưu bướng bỉnhcắn chặt môi buộc mình không được khóc, nhưng nước mắt dường như lại không nghelời cô.

“Thếnên anh cho rằng giữa tôi và Hàn Thiếu Khanh có quan hệ gì ư?” Kiều Ưu Ưu épbản thân mình phải dùng ngữ khí thật bình tĩnh để nói chuyện, nhưng chính côcũng nghe ra sự không lưu loát trong lời nói của mình.

TrửTụng đau lòng khi thấy Kiều Ưu Ưu khóc, nước mắt của cô giống như liều thuốcđộc giết chết anh, ăn sâu vào tới tận lục phủ ngũ tạng, khiến anh đau tới mứckhông muốn sống nữa.

“Đừngcó động vào tôi!” Kiều Ưu Ưu quay ngoắt đi, né tránh anh ôm lấy mặt mình, “Lúcnày tôi rất ghét anh! Trử Tụng, tôi sẽ không tha thứ cho anh!”

“ƯuƯu!”

“Cút!”

* * *

Kiều ƯuƯu ngồi ở giữa giường, căn phòng tối tăm không có một tia sáng. Nước mắt giốngnhư vòi nước không van, rơi lã chã không ngừng. Tại sao? Tại sao khi em nhận rarằng em đã yêu anh, mang trong mình đứa con của anh, thì anh vẫn không chịu tinem? Em nhớ anh như vậy, mỗi ngày đều mong anh quay về, nhưng câu nói đầu tiênkhi trở về của anh lại là câu chất vấn.

Cô giúpviệc khó xử nhìn cánh cửa phòng ngủ, rồi lại nhìn cánh cửa nhà bị mở tung ra,chỉ có mình cô là người ngoài, chuyện của vợ chồng trẻ cô vốn dĩ cũng không cótư cách xen vào, nhưng cô lại không nhẫn tâm nhìn Kiều Ưu Ưu khóc lóc đau đớnnhư vậy. Cô nghĩ đi nghĩ lại rồi quyết định xuống dưới tìm Trử Tụng, kết quả làkhi vừa mới bước ra khỏi cửa đã phát hiện ra Trử Tụng chưa hề rời đi.

TrửTụng đứng ở cửa sổ bên hàng lang hút thuốc, ánh mắt trống rỗng nhìn vào một nơinào đó đờ đẫn. Anh không dám nghĩ nếu như không có Kiều Ưu Ưu thì anh phải làmthế nào, chỉ vì thấy Hàn Thiếu Khanh đưa Kiều Ưu Ưu về thì không thể đưa ra bấtkì kết luận nào, nhưng anh lại không nhịn được việc muốn biết Kiều Ưu Ưu liệucó thích anh không?! Liệu có giống như trước đây?! Liệu có rời xa anh?! Liệucó?! Có quá nhiều điều không chắc chắn khiến anh sợ hãi. Trử Tụng dập tắt điếuthuốc, xoa xoa đôi mắt mệt mỏi cay xè của mình. Một người cảnh giác như anh,lại hoàn toàn không có cảm giác gì đối với cái người đang đứng ngay gần mình.

“Anh làTrử Tụng phải không?”

TrửTụng quay đầu lại thì thấy một người phụ nữ trung niên, chính là người vừa mởcửa khi nãy, anh không biết nhà mình đã thuê người giúp việc cả ngày từ lúcnào.

Cô giúpviệc tỏ ra bối rối, cô chưa từng gặp Trử Tụng. Tới đây làm việc đã được mộttháng nhưng cô chỉ biết nam chủ nhân ngôi nhà này tên là Trử Tụng, thậm chí côcòn chưa từng nhìn thấy Kiều Ưu Ưu nhận điện thoại từ anh. Có thể nhận ra tìnhcảm của cặp vợ chồng này rất tốt, hai người họ khó khăn lắm mới được gặp nhaunhưng lại xảy ra cãi vã, vì thế cô cảm thấy cần phải nhắc nhở Trử Tụng.

“Dạonày tâm trạng Ưu Ưu hay thay đổi thất thường, cậu lại thường xuyên vắng nhà,một mình cô ấy cũng chẳng dễ dàng gì, mong cậu có thể hiểu cho cô ấy.”

TrửTụng nghe mà cảm thấy mơ hồ, chẳng thể hiểu nổi: “Ưu Ưu bị làm sao?”

“Hả?”Lúc này tới lượt cô giúp việc ngạc nhiên tới đờ đẫn: “Cậu không biết à?”

TrửTụng sốt ruột quá, chạy như bay tới kéo cánh tay cô giúp việc, vội vã hỏi: “ƯuƯu bị ốm à?”

Cô giúpviệc lại càng sửng sốt, hơi lắp bắp nói: “Không, không, không phải thế, Ưu Ưucó thai rồi, cậu không biết à?”

Kiều ƯuƯu có thai rồi? Trử Tụng ngẩn ngơ đứng nguyên tại chỗ bất động, không có ai nóivới anh rằng Kiều Ưu Ưu đã có thai. Cô đã từng kịch liệt phản đối chuyện cócon, nhưng giờ đây lại tự nguyện mang trong mình đứa con của anh. Kiều Ưu Ưu đãnhư vậy, tại sao anh còn có thể nghi ngờ cô lại yêu một người đàn ông khác?Mang theo đứa con bỏ đi cùng người khác? Nếu không phải là cam tâm tình nguyện,với tính cách của cô thì tuyệt đối cô sẽ không chịu sinh con cho anh. Anh vẫncòn nhớ lúc đầu chỉ vì một hộp thuốc tránh thai mà cô đã làm loạn hết cả lên,nửa đêm phải vào bệnh viện, thậm chí còn giả vờ bất tỉnh.

Rõ rànglà rất nhớ rất nhớ cô, nhưng khi nhìn thấy Hàn Thiếu Khanh đưa cô về, anh lạibắt đầu không thể kiềm chế được sự tức giận, từ lúc gặp mặt đã làm mặt lạnh vớicô, thậm chí còn chất vấn cô. Anh là cái loại chồng gì vậy? Vợ người khác cóthai rồi thì sẽ được cung phụng như thần thánh, thế mà anh không những khôngchiều chuộng mà lại còn rất lâu sau mới biết chuyện, gặp mặt rồi lại còn khiếncô đau lòng.

TrửTụng đẩy cô giúp việc ra rồi chạy như bay vào nhà, cô giúp việc bị đôi vợ chồngtrẻ này làm cho khóc không khóc nổi, cười không cười nổi.

* * *

Cánhcửa phòng ngủ khép hờ, Trử Tụng đẩy nhẹ ra, cả căn phòng tối om, chỉ nhìn thấymột bóng dáng mơ hồ, Trử Tụng không nghĩ nhiều mà chạy lại ôm chặt Kiều Ưu Ưutừ phía sau lưng, tham lam hít lấy mùi hương trên cơ thể cô. Môi anh lướt quatóc cô, nhẹ nhàng chạm vào phần cổ trắng ngần, rồi cuối cùng dừng lại trên cáitai nhỏ nhắn của cô. Giọng anh khe khẽ mơ hồ như không thể nghe thấy: “Anh xinlỗi, Ưu Ưu, anh xin lỗi.”

Nướcmắt Kiều Ưu Ưu nhỏ lã chả xuống cánh tay đang ôm chặt lấy mình của Trử Tụng,nghe xong câu nói của anh, cô bắt đầu giằng co muốn thoát ra khỏi vòng tay anh,không cần lời xin lỗi vớ vẩn của anh. Thế nhưng Trử Tụng vẫn không chịu buôngtay ra, cô càng giằng ra thì anh lại càng ôm chặt hơn, không để lại chút cơ hộinào cho cô.

“Buôngem ra!”

TrửTụng nói giọng hơi khàn: “Anh thực sự sợ hãi. Ưu Ưu, anh sợ sẽ lại giống nhưtrước đây, nếu có thêm một lần nữa thì chắc chắn anh sẽ không thể chịu đựngđược, càng ngày anh càng không có cách nào buông em ra, anh không dám tưởngtượng nếu em phải rời xa anh. Ưu Ưu, anh rất nhớ em.”

TrửTụng gục xuống cổ Kiều Ưu Ưu, cô cảm thấy một dòng chảy ấm nóng đang chạy trêncổ mình, Kiều Ưu Ưu giống như viên đạn bị đốt cháy trong nòng súng, vừa khócvừa kích động hét lên: “Trử Tụng anh đúng là có bị đâm trăm ngàn nhát dao cũnglà đáng đời!”