Em Dâu Hụt

Chương 13



Kiều Trang đi làm ở quán cà phê đã gần một tháng, nàng làm theo ca, có hôm ca sáng, có hôm ca tối. Hôm nào làm ca tối về trễ, Khánh Vân sẽ cho tài xế đến rước hoặc tự mình lái xe đến, sau đó còn đưa nàng đi ăn khuya. Nàng làm phục vụ nhưng lúc nào cũng có chiếc merc hoặc porsche xanh đợi khiến mọi người trong quán ít nhiều bàn tán.

Gần đây, còn có vài nhân viên nam muốn theo đuổi nàng, chuyện này làm mấy cô gái khác đã sớm không thích lại càng không ưa nàng. Nhưng Kiều Trang cũng không để tâm đến chuyện này, nàng luôn cố gắng hoàn thành tốt công việc của mình, lúc rảnh rỗi thì trao dồi tiếng anh và nghĩ về Khánh Vân. Cái nhìn của người khác thì làm sao mà quản được, mắt của họ, miệng của họ, họ muốn nghĩ sao thì nghĩ.

Nhưng cũng may cho Kiều Trang, quản lý ở nơi này rất công bằng, không nghĩ nàng là người mới mà thiên vị cho người cũ. Chị ta tên là Bảo Khanh – một tomboy chính hiệu, khá đẹp trai, tính tình thân thiện, vui tính, nhưng trong công việc lại nghiêm khắc có thừa, không bao giờ để chuyện cá nhân ảnh hưởng đến hiệu suất. Bảo Khanh chính là tuýp người tràn đầy năng lượng vì khi vậy tiếp xúc với chị ta làm nàng cảm thấy thoải mái.

Hôm nay, Kiều Trang tan ca lúc 7 giờ, nàng thu dọn xong chuẩn bị về thì thấy Bảo Khanh đi đến nháy mắt, cười với nàng.

"Nhanh lên! Porsche đang chờ đấy!"

Kiều Trang cười đáp lại, không nói thêm gì liền chạy ra ngoài. Ở thành phố này, xe ô tô thường không thể đỗ được lâu mà hơn hết Kiều Trang không muốn Khánh Vân đợi nàng.

Kiều Trang nhanh chóng ngồi vào trong xe, Khánh Vân đợi Kiều Trang thắt dây an toàn xong mới lái đi. Kiều Trang quay sang nhìn sườn mặt của Khánh Vân cũng đã cảm thấy hạnh phúc. Sau buổi sáng ngày hôm đó, Khánh Vân không qua đêm bên ngoài nữa. Hôm nào chị ấy cũng tranh thủ về với nàng, điều đó làm Kiều Trang tạm không nghĩ đến những chuyện khiến nàng đau lòng.

"Ăn món tây nhé?"

Kiều Trang vui vẻ gật đầu. Chẳng bao lâu xe dừng trước nhà hàng tây mà Khánh Vân thường đưa nàng tới, lúc hai người từ sảnh đi vào vô tình gặp phải một cô gái. Kiều Trang không quen cô gái này nhưng cô gái này lại quen Khánh Vân.

"Thật trùng hợp!" Cô gái nheo mắt nhìn Khánh Vân đầy ẩn ý.

Kiều Trang quay sang nhìn Khánh Vân chỉ thấy gương mặt chị ấy có một chút biến hóa. Kiều Trang lại nhìn sang cô gái, một cô gái đẹp, ăn mặc sang trọng như một quý cô thời thượng. Kiều Trang âm thầm đánh giá bỗng bị cô gái kia nhìn lại, hai người bốn mắt nhìn nhau, Kiều Trang cảm nhận được ánh mắt dò xét xen lẫn chút xem thường từ cô ta, nhưng chỉ thoáng một giây, cô ta liền rời đi ánh mắt, nở một nụ cười quyến rũ với Khánh Vân.

"Cùng ăn tối có được không?"

Khánh Vân hơi cau mày, không cho cô gái một chút mặt mũi nào, ngắn gọn nói: "Không."

Nói rồi Khánh Vân nắm tay Kiều Trang đi vào trong, cô gái nhìn theo, sắc mặt cũng không có mấy phần thất vọng, sau đó nối gót theo sau Khánh Vân ngồi vào bàn ăn.

Khánh Vân hơi cau mày:"Gia Linh, chị muốn gì đây?"

Cô gái tên Gia Linh thản nhiên đáp:"Tôi chỉ muốn ăn tối với em. Đừng tránh tôi nữa có được không? Tôi trở về Việt Nam chính là tìm em."

Gia Linh nói đến đây gương mặt không giấu được buồn bã, Khánh Vân thở dài không nói thêm cái gì xem như đồng ý.

Vì có sự xuất hiện của Gia Linh bầu không khí bắt đầu không được tự nhiên. Khánh Vân đơn giản giới thiệu Gia Linh là bạn từ nhỏ của chị ấy, càng không có nói thêm cái gì và cũng không hề có ý định để hai người làm quen với nhau.

Kiều Trang vốn không có tính tò mò, nhưng mỗi lần nhìn ánh mắt mà Gia Linh dành cho Khánh Vân trong lòng nàng như vang lên hồi chuông báo động, dường như có cái gì đó không đúng giữa hai người này.

Kiều Trang nhập tâm suy nghĩ đến khi Khánh Vân đem phần beefsteak đã cắt sẵn từng miếng nhỏ đưa đến trước mặt, nàng mới hồi thần. Mỗi lần ăn beefsteak đều như vậy, Khánh Vân biết nàng không quen dùng dao nên lúc nào cũng sẽ chủ động cắt xong mới đưa cho nàng. Kiều Trang cũng như những lần trước cong môi cười với Khánh Vân, trong mắt tình cảm cũng quên cả che giấu.

Gia Linh nhìn thấy cảnh này mày nhíu lại, quay sang Khánh Vân đang ngồi bên cạnh, nhẹ giọng: "Em cũng cắt cho tôi đi."

Khánh Vân chăm chú cắt phần beefsteak vừa lấy về từ chổ Kiều Trang, không nóng không lạnh đáp: "Không."

Gia Linh có chút xấu hổ vì bị Khánh Vân cự tuyệt nhưng sắc mặt nhanh chóng hồi phục lại vẻ bình thường, cong môi cười ẩn ý.

"Em như vậy làm tôi rất đau lòng nha. Dù gì trước đây..."

Tiếng dao đặt xuống bàn cắt ngang câu nói của Gia Linh, đôi mắt dịu dàng của Khánh Vân có chút lạnh nhìn Gia Linh.

"Đừng nhắc lại chuyện quá khứ."

Gia Linh nhìn thấy cảnh báo trong mắt Khánh Vân, cô còn không hiểu tính cách của cô gái này nữa sao. Hai người dù gì cũng từng ở bên nhau khá lâu. Mặt Gia Linh không chút biến sắc, ánh mắt hứng thú liếc qua Kiều Trang không mang một tia thiện ý.

"Bây giờ không nói. Sau này từ từ ôn cũng không muộn."

Sau một màn này, Kiều Trang càng chắc chắn cô gái tên Gia Linh này và Khánh Vân trước kia có quan hệ không bình thường. Hai người con gái có quan hệ không bình thường vậy là gì? Hơn hết, nàng và Gia Linh mới lần đầu gặp cớ gì lại đối với nàng có ánh mắt địch ý? Kiều Trang chợt nghĩ đến một khía cạnh, nghĩ xong trái tim càng đập nhanh hơn. Nếu như điều nàng nghĩ là đúng, vậy thì nàng sẽ không cần phải lo lắng nhiều thứ nữa, nàng cũng có thể có cơ hội cho mình phải không?

Kiều Trang không chắc chắn Khánh Vân cũng giống như nàng, nàng nhìn hai người trong im lặng dùng bữa, bộ dạng tư thế đều toát ra sự tao nhã, quý phái như nhau. Kiều Trang bỗng cảm thấy chạnh lòng, dù không biết thân thế của Gia Linh nhưng nhìn qua có thể thấy được chị ta và Khánh Vân là hai người cùng tầng cấp. Nàng hiện tại cần phải cố gắng thật nhiều để bắt kịp Khánh Vân, nhưng trong thời gian đó, Khánh Vân sẽ đạt đến một vị trí khác chứ không phải ngồi yên đợi nàng.

Khi bạn yêu một người tài giỏi thì bạn cũng muốn bản thân tài giỏi giống như họ. Có thể không xuất sắc bằng nhưng ít ra sự hiểu biết và trình độ cũng không quá chênh lệch.

Kiều Trang ngẩng mặt nhìn Khánh Vân trong lòng hạ quyết tâm. Nàng không thể ngồi yên mà bi quan, nàng nhất định phải cố gắng phát triển bản thân. Xuất phát điểm là không giống nhau nhưng thời gian là như nhau.

***

Sau bữa tối đó, Kiều Trang bắt đầu lên kế hoạch phát triển bản thân, sắp xếp thời gian đi làm, rèn luyện tiếng anh, đọc thêm sách và chuẩn bị cho việc đi học vào học kỳ sau. Thực chất khả năng học của Kiều Trang rất khá, việc học cũng chưa từng làm khó nàng, cho nên bản thân rất tự tin vào khoản này.

Gần đây, nàng muốn học thêm tiếng Hoa, trùng hợp quản lý của nàng – chị Bảo Khanh cũng từng học tiếng Trung, cho nên chị ta rất sẵn lòng muốn giúp nàng cho những bước đầu tiên.

Một tuần Bảo Khanh sẽ dành hai buổi tùy theo lịch làm việc để hướng dẫn và dạy nàng học. Mối quan hệ của hai người cứ thế thêm thân thiết. Đến một ngày, Kiều Trang phát hiện Bảo Khanh cũng là người đồng tính khi vô tình nhìn thấy trong laptop của chị ta có lưu những bộ phim cấp ba dành cho lesbian. Tất nhiên, Bảo Khanh cũng không có cố che giấu điều này, chị ta thẳng thắng thừa nhận và đã come out với gia đình. Kết quả, bị gia đình từ bỏ, mấy năm nay sống lang bạt bên ngoài, tự kiếm sống bằng chính năng lực của mình. Tuy Bảo Khanh không nhắc nhiều về gia đình nhưng từ trong ánh mắt ấy thỉnh thoảng không giấu được mất mát.

Kiều Trang không biết có phải Bảo Khanh đã nhìn ra nàng cũng là người đồng tính? Chỉ biết chị ta hay trải lòng về chuyện tình cảm của mình hay những câu chuyện của người bạn trong giới. Kiều Trang cũng không cố tình che giấu bản thân, nàng chỉ chưa có cơ hội nói ra.

Hôm nay, Kiều Trang làm nửa ca thì xin về vì bị sốt nhẹ, nàng không nói cho Khánh Vân biết vì sợ chị ấy đang bận việc còn phải lo lắng. Kiều Trang nằm ngủ đến chiều, nàng lê dép xuống lầu uống nước nhưng đi được nửa đoạn liền dừng lại vì nghe trong phòng khách có người nói chuyện. Kiều Trang nghe ra giọng của Khánh Vân và một cô gái khác, chính là giọng của cô gái tên Gia Linh hôm bữa.

"Em định tránh tôi đến bao giờ đây?" Gia Linh mày đẹp cau lại, trong đôi mắt sắc sảo tràn đầy không vui.

Khánh Vân có chút mệt mỏi nói:"Tôi không phải là tránh mà chúng ta không có gì để nói."

Gia Linh tiến đến một bước, giữ lấy cánh tay Khánh Vân, trong mắt đầy bất đắc dĩ:"Em vẫn còn hận tôi chuyện năm đó sao?"

Khánh Vân không đáp, lại nghe Gia Linh nói tiếp.

"Đó chẳng qua chỉ là việc liên hôn giữa hai gia đình, tôi không hề yêu anh ta. Cũng giống như em hiện tại, em và Phạm Tuân hẹn hò là vì yêu nhau sao? Không có khả năng. Một người les một người gay thì yêu nhau kiểu gì? Chẳng phải cũng vì lợi ích của cả hai bên?"

Kiều Trang không cố ý nghe lén, nàng định rời đi lại không ngờ nghe Gia Linh nói đến đây chân nàng như bị đóng đinh. Khánh Vân cũng thích phụ nữ, mà chuyện làm nàng đau lòng mấy tháng qua cũng không phải sự thật. Người đàn ông đó là gay? Thì ra người đàn ông đó là gay. Kiều Trang bỗng cảm thấy tràn đầy hy vọng. Trước kia nàng còn sợ Khánh Vân vì biết xu hướng tính dục của mình mà xa lánh nhưng bây giờ nàng cũng có khả năng làm chị ấy yêu thích đúng không?

Kiều Trang điều hòa hơi thở lại không nghe thấy Khánh Vân phản biện bất chỉ đơn giản muốn tiễn người.

"Tôi không muốn nói nhiều với chị. Đi về đi!"

Gia Linh nhìn vẻ mặt lãnh đạm của Khánh Vân trong lòng càng bực bội, đôi mắt sắc lạnh hơi nheo lại:"Có phải em đã thích con bé đó?"

"Con bé" mà Gia Linh nhắc đến không ai khác chính là Kiều Trang. Nghe Gia Linh nhắc đến mình, Kiều Trang vô cùng hồi hộp, bàn tay bất giác ôm lấy ngực, nàng cũng muốn biết Khánh Vân có hay không có tình cảm với nàng.

Khánh Vân nghe Gia Linh hỏi vậy sắc mặt có chút ngỡ ngàng, hàng mày bỗng cau lại: "Tôi chỉ xem em ấy như em gái."

Gia Linh nhìn Khánh Vân một cách dò xét. Không nhìn ra Khánh Vân đang nói dối. Nhưng với những tư liệu mà cô tra được cùng với cử chỉ ân cần và ánh mắt dịu dàng mà Khánh Vân dành cho cô bé kia không đơn thuần chỉ là tình cảm chị em gái. Khánh Vân đối xử với Lê Kiều Trang quá tốt, làm sao không khiến cô lo lắng? Chỉ là bản thân Khánh Vân hình như cũng không phát hiện ra được tình cảm khác thường của mình. Gia Linh tạm thời yên tâm một chút, sau đó mới đem nghi hoặc còn lại ra hỏi.

"Vậy còn Lê Kiều Trang? Con bé đó sẽ xem em là chị gái?"

Ngày hôm đó, Gia Linh phải có vấn đề về mắt mới không nhìn thấy ánh mắt đong đầy tình cảm mà Kiều Trang dành cho Khánh Vân. Cô cũng đã ba mươi hai, ánh mắt đủ già dặn để nhìn ra sự khác thường.

Khánh Vân gương mặt càng lạnh, giọng nói không che đậy ý trách móc:"Đừng nói bậy."

Gia Linh lắc đầu cười:"Em bình thường rất thông minh nhưng trong tình yêu cứ như một người mù vậy." Gia Linh đưa tay cài lại lọn tóc bị rơi của Khánh Vân, khoảng cách càng gần. Gia Linh muốn hôn lên môi Khánh Vân nhưng không được như ý nguyện, người kia lùi một bước kéo ra khoảng cách nhất định.

Gia Linh có chút buồn bã:" Khánh Vân, tôi vẫn yêu em. Chúng ta quay lại đi, tôi sẽ giúp em giành lấy Việt Á."

Khánh Vân không có lấy một tia dao động, ngữ khí vẫn lạnh lùng như cũ:"Chị về đi!"

Gia Linh nhìn Khánh Vân lãnh đạm cũng không nói được gì, đứng thêm mấy giây mới rời đi: "Lần sau tôi sẽ đến tìm em."

Gia Linh đi rồi, Khánh Vân có chút mệt mỏi ngồi xuống bộ sa lông, chưa từng phát hiện cuộc đối thoại vừa rồi của hai người đã vô tình bị Kiều Trang nghe thấy.

Kiều Trang xa xa nhìn bộ dạng ưu sầu của Khánh Vân càng thêm buồn bã. Khánh Vân thật không có tình cảm với nàng sao? Nhìn chị ấy hình như vẫn còn thương người cũ? Nếu không tại sao lại mệt mỏi đến như vậy? Lúc nãy suýt chút hai người họ đã hôn nhau. Kiều Trang nắm chặt tà váy, xoay người trở lại phòng tựa như chưa xảy ra chuyện gì. Nếu Khánh Vân phát hiện ra nàng lúc này cả hai sẽ rất khó xử.

Kiều Trang nằm trên giường, cuộn mình trong chăn, đôi mắt nhắm nghiền, bên tai vẫn cứ văng vẳng câu nói "chỉ là em gái". Nàng không muốn làm em gái của chị ấy. Nàng chỉ muốn làm người phụ nữ của chị ấy. Cái suy nghĩ ấy của Kiều Trang chưa lúc nào mãnh liệt như lúc này. Khánh Vân cũng thích phụ nữ vậy thì tại sao đó không thể là nàng? Bây giờ chị ấy xem nàng là em gái nhưng tương lai làm sao nói trước được? Kiều Trang hạ quyết tâm, trong lúc đó nàng nghe có tiếng mở cửa, biết Khánh Vân đi vào làm nàng thêm khẩn trương. Kiều Trang không dám biểu lộ ra bất thường, an tĩnh nằm trên giường như đang chìm vào giấc ngủ sâu, như chưa từng biết phía dưới lầu đã xảy ra chuyện gì.

Khánh Vân thấy Kiều Trang nằm trên giường càng không giấu được bất an, nhìn em ấy ngủ say mới thở phào một cái. Cô không phải muốn giấu diếm Kiều Trang việc bản thân đồng tính, chỉ là không có cơ hội, cũng không có lý do nói ra, hơn hết cô lo lắng khi Kiều Trang biết được sẽ nghĩ ngợϊ ȶìиɦ cảm mà cô đối với em ấy không đơn thuần. Nhiều người vẫn nghĩ đồng tình sẽ có thể yêu bất kỳ ai cùng giới, cô biết Kiều Trang sẽ không như vậy nhưng không biết vì sao vẫn không yên tâm.

Khánh Vân vô thức thở dài, trong đôi mắt màu nâu không giấu được ưu phiền. Cô và Gia Linh chia tay cách đây cũng gần bảy năm. Ba năm trước, cô gặp tai nạn trong lúc đi công tác, lần đó chị ta có trở về thăm cô, không nghĩ lần thứ hai trở lại còn có thể nói yêu cô. Cô đã từng yêu say đắm, yêu nồng nhiệt nhưng cũng không thể nào giữ được Gia Linh. Thời gian qua lâu tổn thương năm nào cũng đã nguôi ngoai, huống chi tình cảm cô dành cho chị ta cũng đã chôn vùi vào cái ngày tuyết ấy. Sự quay lại của hai người sẽ không bao giờ có khả năng.

***