Em & Đầu Heo

Chương 6



Vương Khả Tâm ấn nàng xuống ghế, vẫy vẫy tay chào Lý Minh rồi ra về.

Phương Hữu Lân ngoảnh mặt sang bên không nhìn Lý Minh lấy một lần, từng giọttừng giọt nước mắt trong suốt lăn theo gò má nàng rơi xuống mặt đất. Cô y tá bị ngã ban nãy đã đi đổi thuốc mới rồi quay lại phòng bệnh, lẹ làngtiêm thuốc cho Lý Minh, trước khi rời đi không quên dặn nhỏ: “Bệnh nhânphải luôn giữ tâm trạng vui vẻ thì mới mau khỏi bệnh.”

Chẳng rõthời gian đã trôi qua bao lâu, rốt cuộc anh kìm lòng không đặng phải cất tiếng, nhưng giọng điệu vẫn đầy bình thản: “Em uống bao nhiêu nước màsao nước mắt nhiều vậy? Tôi có bắt nạt gì em đâu.”

Bất thình lình nàng quay ngoắt lại, đôi mắt xoe tròn hồng hồng, trông đáng thương nhưhoa lê ướt mưa. Nàng lấy tay áo lau mặt qua loa, vừa buồn tủi vừa tứcgiận nói: “Tôi biết tin, sợ anh sắp chết, mà tất cả là lỗi do tôi. Tôichạy mãi, chạy mãi, trên đường đi xảy ra tai nạn xe, rồi kẹt xe, tới nơi lại không có thang máy, tôi quả thật rất sợ hãi, rất tuyệt vọng, sợ làchậm trễ một bước sẽ không kịp gặp anh! Đâu có ngờ anh đang vui vẻ, gầngũi thân thiết với người đẹp!” Dứt lời, nước mắt nàng rơi lã chã.

Lý Minh nghe vậy, nghiêm túc nhìn nàng, nhìn cả nửa ngày mới hờ hững thìthào: “Tôi còn lâu lắm mới chết được, em không cần phải tự trách bảnthân, cũng không cần phải lo lắng làm chi.”

Cái từ ‘lo lắng’ nàygiống như chất xúc tác làm đốm lửa trong lòng nàng bùng lên và rất nhanh bốc cháy hừng hực. Hóa ra nàng ‘lo lắng’ cho anh, để ý đến anh, quantâm anh, là vì nàng cũng thích anh! Quả thật nàng chưa từng nghĩ tớichuyện này. Hóa ra, vừa rồi nàng chật vật, thê thảm như vậy, là vì mộtnguyên nhân rất đơn giản: Ghen.

Lý Minh nhìn nàng im lặng ngồinghĩ ngợi đến xuất thần, rồi không biết cuối cùng nghĩ tới chuyện gì màgiữa lúc nước mắt còn trào ra từ khóe mi, nàng chợt nhoẻn miệng cười, nụ cười càng lúc càng tươi tắn, đôi mắt cong cong đáng yêu như vầng trăngnon.

Mãi lâu sau Phương Hữu Lân mới nhận ra anh vẫn đang nhìnnàng, thế là nàng cố tình nghiêm mặt, đằng hắng một tiếng: “Tối qua anhnói thích tôi, bây giờ hết thích rồi đúng không?”

Anh ngó lơ sang chỗ khác, nhắm mắt lại, chậm rãi trả lời: “Không phải mua củ cải, muốnmua thì mua, muốn bỏ thì bỏ. Nhưng cho dù như vậy em cũng không cần nghỉ việc, tôi thích em là chuyện của tôi, tôi cũng không làm gì ảnh hưởngđến em. Chờ khi nào em tìm được việc khác, muốn đi cũng chưa muộn.” Maymắn là lần này dạ dày của anh không bị xuất huyết nghiêm trọng, lại được tài xế đưa đến bệnh viện kịp thời, sau khi trải qua cấp cứu, sáng naybác sĩ nói tình trạng đã ổn định, nhưng muốn giữ anh lại bệnh viện đểkiểm tra và theo dõi. Anh khổ sở chịu đau từ nãy đến giờ, thế nên lúcnói ra được những lời này, sức lực cũng đã hết sạch.

Đột nhiênanh cảm giác được hương thơm cơ thể nàng đến rất gần anh, gần trong gang tấc. Không đợi anh mở mắt, một nụ hôn đã nhẹ nhàng đậu trên gương mặtanh. Anh mở mắt kinh hoàng, chỉ thấy nàng cười trong veo, lúc lắc đầunhư một đứa trẻ mừng rỡ sung sướng vì đã thực hiện thành công trò đùaquái dị.

Anh hỏi: “Em định làm gì?”

Thế nhưng nàng khôngnói không rằng, một lần nữa cúi xuống dịu dàng thơm lên đôi môi anh. Anh thuận thế dùng cánh tay không gắn kim tiêm ôm eo nàng, và trước khi môi nàng rời khỏi anh, anh đã hôn nàng đắm đuối.

Anh vốn không giaothiệp nhiều với phụ nữ, lại thêm hơn phân nửa cuộc sống hàng ngày trảiqua trên máy bay, kết quả là anh thật sự không còn tâm sức dành chochuyện tình cảm riêng tư. Trong mấy năm trở lại đây, người anh thật lòng yêu mến chỉ có Phương Hữu Lân, hơn nữa anh cũng không cảm thấy mệt nhọc gì cả. Thế nhưng bởi vì nàng xinh đẹp thuần khiết như vậy, chân thậttốt bụng như vậy, nên ở trước mặt nàng anh không dám đường đột, luôn dèdặt cẩn trọng từng giây từng phút, e sợ một chút thất thố cũng sẽ dọanàng chạy mất.

Nụ hôn kết thúc, anh ôm nàng vào lòng, âu yếm hônlên mái tóc nàng. Qua hồi lâu mới hỏi lại cho chắc: “Không phải vì cảmthấy có lỗi nên em mới làm vậy chứ?”

Phương Hữu Lân lâng lâng ôm eo anh, thì ra mập mập ôm thật thích. Nghe anh hỏi, nàng liền thỏa mãn ‘Ừ.’ một tiếng.

Anh khẩn trương, lập tức bật người đứng dậy, khổ nỗi cơ thể đang yếu, cộngthêm dạ dày đau quặn khó chịu, nên cuối cùng đành bất lực ngã ra giường. Phương Hữu Lân không hiểu chuyện gì, quính quáng đứng dậy nhìn anh,hỏi: “Anh làm sao vậy?”

“Em nói ‘ừ’ nghĩa là sao?” Anh đè dạ dày, cau mày hỏi.

“Ừ, không phải.” Nàng dẩu môi trả lời, thái độ cụt hứng thấy rõ.