Đức Phật Và Nàng

Chương 29



Tôingắt từng cánh hoa, đi, không đi, đi, không đi, cánh hoa cuối cùng: Không đi.Bỏ qua, bỏ qua, không tính, không tính, tôi ngắt một bông hoa khác, lần này kếtquả khả quan hơn: Đi! Tốt rồi, đó là ý trời, nào thì đi!

Tôi đãquyết định có đến chùa Cakra vẽ tranh hay không bằng cách như thế đó. Vừa tớinơi, mắt tôi như thiết bị dò tự động, quét qua các góc cạnh để tìm kiếm bóngdáng ấy, tìm thấy rồi, hai má tự nhiên nóng bừng, lại cắm cúi làm việc. Cánhtay băng bó co duỗi khó khăn, chỉ vẽ được một lát là phải nghỉ. Đang vẽ vẽ xóaxóa thì một chú tiểu xuất hiện với cốc nước và một mảnh giấy, trên đó là nhữngchứ Hán rất đẹp: “Vết thương chưa lành, đừng nên vẽ nữa”. Niềmvui như ngọn lửa sưởi ấm cõi lòng tôi. Tôi ngẩng lên, Rajiva đang trò chuyệnvới sư phụ Bandhuddata trên đại điện, ánh mắt ơ hờ khẽ lướt về phía tôi, thấytôi cầm mảnh giấy trên tay, cậu ấy lại bình thản tiếp tục câu chuyện.

Tôikhông còn tâm trí để vẽ tiếp, kỷ niệm ngày đầu Rajiva đưa tôi đến tham quanngôi chùa này ùa về, tôi muốn dạo quanh một vòng. Vừa bước đi vừa nhớ lại biểucảm và những lời cậu ấy nói khi đó, bất giác mỉm cười. Những hồi ức ngọt ngàođủ để tôi nhâm nhi hết một ngày dài.

Tôi chỉtrở về căn nhà nhỏ khi Rajiva kết thúc giờ tụng kinh chiều muộn. Buổi tối cậuấy sẽ tới, vì cánh tay tôi vẫn cần được chăm sóc. Tôi có nên nghĩ cách làm chovết thương ấy phục hồi chậm lại một chút không? Vì như thế, tôi sẽ khỏi phải ủdột khi nghĩ đến ngày tháng li biệt sắp tới. Mặc dù tôi biết rằng trước sau gìcũng phải ra đi, nhưng có thể chậm ngày nào tôi sẽ biết ơn ngày đó. Sếp ơi, xinthầy đừng trách em, khi trái tim phụ nữ đã rung động thì lí trí đâu còn chỗ trúchân.

Vừa vềđến cổng đã thấy một cỗ xe ngựa, tôi chớp mắt nhìn cho kĩ, phù hiệu gắn trên cỗxe rất quen. Ai đó xuất hiện từ phía sau xe, dáng người cao lớn, gương mặt khôingô tuấn tú, mặc một bộ quân phục màu đen, viền vàng lấp lánh, eo thắt mộtchiếc đai thêu kim tuyến, sau lưng dắt một thanh kiếm dài. Đàn ông mặc quânphục tỏa ra sức hấp dẫn thật kì lạ, có thể đánh bại bất cứ đối thủ cùng giớinào. Nhưng khuôn mặt này có điều gì đó rất lạ.

-Pusyseda?

Tôikinh ngạc kêu lên.

- Saocậu lại đến đây?

Pusysedalạnh lùng nhìn tôi, hồi lâu mới cất tiếng:

- Đếnđón chị về phủ.

Giọngnói lạnh như băng khiến tôi rùng mình.

- Tôiđã hẹn mười ngày sẽ về mà.

Tôibước lại gần, quan sát kỹ khuôn mặt ấy.

- Xảyra chuyện gì vậy?

- Chatôi muốn gặp chị.

Pusysedaquay mặt đi, né tránh.

- Chatôi… từ lúc biết tin của mẹ, đã không ngừng thổ huyết…

Tôihoảng hốt:

-Rajiva có biết không? Cậu đã đến chùa chưa? Đi nào, chúng ta phải thông báongay cho cậu ấy.

Tôi kéotay Pusyseda nhưng cậu ta không hề động đậy, ánh mắt chăm chăm nhìn bàn taytôi, một tiếng cười nhạt bật ra:

- Cầngì phải đến chùa, tối nào anh ta chẳng về đây.

- Cậu…

Tôisững người, cậu ta biết rồi ư!

-Mavasu đã nói hết với tôi. Thì ra chị đã trở về được ba tháng rồi và ba thángấy chị luôn ở bên Rajiva.

Pusysedađột ngột kéo tôi sát lại, cánh tay cứng như thép bóp chặt vết thương của tôi,tiếng kêu đau đớn của tôi không khiến cậu ta bận tâm. Cậu ta ép sát tôi vàongực mình, đổ người lên khuôn mặt tôi, sắc diện u ám, nghiến răng gầm gào:

- Anhta giấu chị ở đây, định bụng học theo Hán Vũ Đế “lầu son giấu người đẹp” chứgì? Một vị cao tăng đại đức như anh ta mà cũng chẳng thể kháng cự được sứcquyến rũ của đàn bà! Thật nực cười, thế mà tôi vẫn nghĩ chị chưa bao giờ đụngđàn ông. Không ngờ, từ lâu đã bị kẻ đạo đức giả ấy chiếm đoạt rồi!

-Pusyseda, cậu không được ăn nói xằng bậy!

Tôi nổicơn thịnh nộ, định dùng cánh tay còn lại cho cậu ta một cái tát, nhưng đã bịgiữ chặt, tay tôi như muốn lìa ra. Càng ra sức vùng thoát, cơn đau buốt, nhứcnhối càng dữ dội. Nước mắt trào ra, tôi kêu gào:

- Buôngtôi ra! Cậu không được phép lăng mạ Rajiva! Chúng tôi hoàn toàn trong sạch…

- Trongsạch ư?

Pusysedacướp lời tôi, ánh mắt dữ dằn, khuôn mặt như biến dạng.

- Đượcthôi, bây giờ chúng ta sẽ lên giường, hãy chứng minh cho tôi thấy chị vẫn làmột trinh nữ.

Cậu talôi tôi đi về hướng căn phòng, cánh tay phải thoát khỏi gọng kìm, tôi bám chặtlấy cột chống hiên nhà, kiên quyết không thả ra. Giây phút ấy tôi vô cùng khiếpsợ, vì xưa nay chưa từng thấy Pusyseda dữ tợn như vậy. Cậu ta mà làm tới, tôichẳng thể chống cự nổi.

- Buôngra! Vì sao tôi phải chứng minh bằng cách đó? Cậu không đủ tư cách ép buộc tôi!

Cánhtay phải của tôi như sắp gãy, vết thương nhức buốt khiến tôi không còn sức đểbám vào cột nhà nữa. Nhưng nếu tôi đầu hàng, thật không dám tưởng tượng chuyệngì sẽ xảy ra tiếp theo! Cậu ta như đã mất hết lí trí. Tôi vừa khóc vừa kêu gàothảm thiết:

-Pusyseda, cậu điên rồi. Lẽ nào cậu muốn tôi phải căm ghét cậu?

Vợchồng Mavasu đều chạy ra, kinh hãi đứng bên, hết lời khuyên nhủ Pusyseda.Pusyseda thấy tôi nhất quyết không chịu buông cây cột, liền quay người, túmchặt hai tay tôi, cơ thể cường tráng áp sát lên thân thể tôi.

- Tưcách hả?

Pusysedanhếch môi cười, một tay nắm chặt hai tay tôi, một tay thô bạo túm cằm tôi, đẩygương mặt lên đối diện với đôi mắt của cậu ta.

- Tôiđiên dại bám lấy chị bao nhiêu ngày qua. Không biết là chị quá ư xuẩn ngốc hayquá ư thông minh nữa? Với anh ta thì được, với tôi thì không ư? Mở miệng ra làtrong trắng, cao thượng, sách vở, nào là cuốn hút nào là yêu thương nào là gắnbó, thế nhưng chị đã không ngại “ra tay” quyến rũ cả hòa thượng nức danh Tâyvực. Giờ còn giả bộ trong trắng, thuần khiết ư?

- Saocậu dám xỉ nhục tôi? Tôi hoàn toàn trong sạch, tôi không trác táng như cậu, lúcnào cũng chỉ muốn lên giường với phụ nữ. Mối quan hệ giữa tôi và Rajiva, một kẻthô thiển như cậu không bao giờ có thể hiểu được.

Tôi gàolên trong nước mắt, cánh tay bị thương như sắp rời bỏ thân thể, tôi đau đớn têdại.

Pusysedatoan lên tiếng, bỗng dừng lại, ánh mắt lạnh lùng lướt qua cánh cổng, khóe môithoáng qua một tia cười gian manh, bất chợt nghiêng đầu về phía tôi. Trong hỗnloạn đau đớn và sợ hãi, một vật thể mềm ướt trùm lên môi tôi, đầu óc tôi trốngrỗng…

Pusysedagan lỳ o bế, đòi tách đôi môi đang cố mím chặt của tôi ra, đầu lưỡi đưa đẩy híthà trên môi tôi, tìm đường xông tới. Tôi dặn lòng phải khép môi thật chặt,nhưng một cơn đau nhói ở môi dưới khiến tôi rụng rời, cậu ta cả gan cắn tôi!Phản xạ tự nhiên của tôi là lập tức hé miệng, Pusyseda đột nhập, đầu lưỡi ẩmướt của cậu ta quần đảo trong miệng tôi, tìm kiếm, săn đuổi đầu lưỡi tôi đang trởnên bất lực đến tội nghiệp.

- Cậucả!

TiếngMavasu. Tôi rùng mình, trời ơi, Rajiva đến rồi! Cậu ấy đã nhìn thấy! Tôi vắtkiệt sức tàn, cố gắng vùng thoát, nhưng vô ích. Trong cơn quẫn bách, tôi cắnPusyseda, cậu ta kêu lên một tiếng, nhả tôi ra, một tay ôm lấy miệng, tay kiavẫn giữ chặt hai tay tôi. Chùm tia vằn vện tức tối trong mắt nhạt dần, nụ cườikhó hiểu trồi trên khuôn mặt, ánh mắt thách thức, khiêu khích hướng ra ngoàisân.

Tôiquay đầu, nhìn thấy Rajiva đang đứng như trời trồng giữa sân, sắc mặt tái nhợt.Pusyseda gào lên một câu tiếng Phạn, toàn thân Rajiva rung động, sắc mặt càngtrở nên thảm hại.

- Buôngtôi ra!

Tôi nổitrận lôi đình, trong đời mình, chưa bao giờ tôi phải chịu sự lăng mạ thế này,tôi không thể nhẫn nhịn được nữa:

-Pusyseda, đến bao giờ cậu mới chịu lớn hả? Cha cậu đang hấp hối trên giườngbệnh, vậy mà cậu vẫn còn tâm trạng giở trò ở đây à?

Khuônmặt Pusyseda đột nhiên biến sắc, dần buông cánh tay đang khóa chặt lấy tôi.Rajiva sải bước đến trước mặt cậu ta, giật tay Pusyseda ra khỏi người tôi, đứngchắn ngang giữa chúng tôi, giọng nói thảng thốt:

- Chasao rồi?

Quầngmắt Pusyseda đỏ hoe, cúi thấp đầu, vẻ mặt đau khổ:

- Thầythuốc bảo… rất nguy kịch…

Rajivachắn trước mặt tôi, không nhìn thấy vẻ mặt, chỉ thấy tấm lưng của cậu ấy đangrung động. Pusyseda đột nhiên xông tới, túm lấy cổ áo Rajiva, cất lời chìchiết:

- Tấtcả là tại anh! Anh thừa biết cha đang yếu, vì sao vẫn báo tin mẹ mất?

Rajivaim lặng, tôi thấy bất bình.

-Pusyseda, thôi đi!

Tôi chạyđến bên họ, ra sức gỡ cánh tay Pusyseda đang khóa chặt Rajiva.

- Bâygiờ là lúc tranh cãi chuyện này hay sao? Việc cần kíp trước mắt là phải nhanhchóng về phủ.

Tôingừng lại, nhìn hai anh em họ, tâm trạng nặng nề.

- Tôikhông muốn hai người hao phí thời gian vào cuộc tranh chấp vô nghĩa này, để rồingày sau phải ân hận…

Họ nhưbừng tỉnh sau cơn mê, Pusyseda buông tay. Tôi nhẹ nhàng đến bên Rajiva:

-Rajiva, cậu có cần chuẩn bị gì không?

Rajivarầu rĩ lắc đầu, tôi hạ lệnh:

- Vậythì chúng ta sẽ khởi hành ngay, chừng nửa đêm là tới nơi.

- Chờđã!

Rajivabước nhanh vào phòng. Lúc trở ra, cậu ấy cầm trên tay một túi đồ nhỏ.

- Đithôi!

Bachúng tôi yên lặng trên xe. Pusyseda muốn ngồi cạnh tôi, nhưng tôi bỏ sang ngồiphía đối diện. Rajiva lên sau, quan sát một lát, rồi lặng lẽ ngồi xuống bêncạnh em trai.

Cỗ xelăn bánh, Rajiva mở gói đồ, tôi lặng người. Bên trong có thuốc bôi ngoài da,rượu thuốc và vải sạch.Lúc này tôi mới nhớ đến cánh tay nóng rát của mình, vếtmáu loang lổ tay áo. Tôi gắng gượng dùng tay trái đỡ lấy tay phải, cơn đau buốtập đến, khiến tôi kêu bật thành tiếng.

- NgảiTình, tay chị sao vậy?

Từ lúclên xe, Pusyseda ngượng ngập không dám nhìn tôi, nhưng khi nghe tiếng tôi kêu,cậu ta đột nhiên nắm chặt cánh tay tôi, định vén tay áo lên kiểm tra. Tôi khôngmuốn cậu ta chạm vào người mình thêm nữa, cố sức rút tay ra, nhưng càng ra sức,vết thương càng nhức buốt tưởng như không thở nổi, tôi rên rỉ.

- Khinãy tôi đã không phải, tôi cũng không biết mình làm sao nữa, tôi không nên xửsự như vậy.

Tôi kêuđau, cậu ta liền buông tay. Không gian trên xe quá ư chật hẹp, Pusyseda gần nhưquỳ trước mặt tôi, ánh mắt nhìn tôi vừa xót xa vừa ân hận.

- Chotôi xem vết thương của chị được không?

Tôi thờơ không đáp, tự mình vén cao tay áo, hai anh em họ đồng thanh thốt lên mộttiếng kêu nhỏ. Máu đã thấm đẫm lớp vải quấn bên ngoài. Trời ơi, nếu cứ tiếp tụcthế này, cánh tay tôi hỏng mất!

Tôi cắnrăng, tháo lớp vải quấn, Pusyseda muốn giúp, tôi vung tay né tránh, cánh tayđập vào thành xe, cơn thống khổ đẩy nước mắt tuôn lã chã. Một cánh tay gầy guộcnhẹ nhàng vươn ra, đỡ lấy tay tôi. Không một lời, cậu ấy chỉ lặng lẽ, chậm rãi,thận trọng gỡ lớp vải bọc trên vết thương của tôi, Tôi thư thái tận hưởng sựchăm sóc dịu dàng ấy, tâm trạng trở nên nhẹ nhõm hơn, nỗi đau thuyên giảm.

Lớp vảicũ được gỡ xuống, Pusyseda hốt hoảng. Vết thương há miệng rất rộng, nhiễm trùngnghiêm trọng, vệt máu sẫm đỏ. Rajiva cầm chai rượu thuốc trên tay, tôi cắn răngquay đầu không nhìn. Cơn đau đớn, buốt xót làm tê tái tim gan, mình mẩy, dù đãgắng sức kìm chế, tiếng kêu thê thảm vẫn rung lên trong cuống họng. Tôi nắmchặt tay trái, móng tay như cắm sâu vào da thịt. Một bàn tay giá lạnh ôm lấycánh tay tôi, tôi gắng gượng nhìn lên, bắt gặp nỗi hoảng sợ trên gương mặtPusyseda.

- NgảiTình, chị bị thương khi nào vậy? Sao tôi không hề hay biết?

Tôikhông đáp, mắt nhắm chặt, ngã lưng vào thành xe. Rượu thuốc lành lạnh liếm trênvết thương, giúp tôi hạ nhiệt cơn bỏng rát. Bàn tay Rajiva nhẹ nhàng phủ từnglớp vải mới lên cánh tay tôi, từ lúc bắt đầu cho tới khi kết thúc, cậu ấy hoàntoàn thinh lặng.

Trờisẫm tối, khí lạnh thổi vào trong xe, tôi co người lại. Pusyseda vẫn chưa ngớtlời xin lỗi, bất giác tôi cảm thấy mỏi mệt vô hạn, không phải nỗi nhọc mệt thểxác mà là tinh thần.

Sự điêncuồng của Pusyseda ngày hôm nay khiến tôi nhận ra, không biết từ khi nào cậu tađã có ý với tôi. Nhưng tôi không thể đáp lại tình cảm của cậu ta, tôi không thểđáp lại tình cảm của cả hai anh em họ…

-Pusyseda…

Nếu tôikhông ngắt lời, chắc là cậu ta sẽ xin lỗi cả đêm.

- Tôitha thứ cho cậu…

Bóngđêm bao phủ, không nhìn rõ gương mặt cậu ta, nhưng trong giọng nói đã lộ rõniềm vui. Tôi điềm nhiên:

- Vềthăm cha cậu, nếu ông không có gì đáng ngại, vài ngày nữa tôi sẽ theo độithương nhân đến thành phố Taqian của Ban Siêu, sau đó sẽ đi Trường An.

- Chị…

Taytrái tôi bị nắm chặt, giọng Pusyseda hốt hoảng:

- Chịvẫn muốn ra đi ư?

- Tôicó kế hoạch của riêng mình, không thể ở lại Khâu Từ.

Tôimuốn bứt tay ra, nhưng cậu ta ngoan cố kìm chặt. Tôi gắng dùng sức, cậu ta mớinhả tay.

- NgảiTình…

-Pusyseda, tôi rất mệt…

- NgảiTình, chị mệt thì dựa vào vai tôi mà ngủ.

-Pusyseda, xin cậu, ít nhất là hôm nay, đừng đụng vào tôi nữa…

Tiếngvó ngựa lạc lõng vang trên đường. Tôi không nhìn rõ gương mặt Rajiva, từ lúclên xe đến giờ, cậu ấy không hề lên tiếng, kể cả lúc băng bó cho tôi. Như vậycũng tốt, nhìn thấy, nghe thấy có khi lại khiến tôi động lòng. Ba chúng tôi imlặng hòa mình vào bóng đêm…