Dấu Mộng

Chương 36: Học hỏi



Lần đầu gặp Vi Anh – thư ký của Hề Thành Hạo, Giản Tư cảm thấy bà ta làmột phụ nữ trung niên hòa nhã, khuôn mặt luôn nở nụ cười, ăn mặc lịchsự, trông rất có khí chất, laptop và bút rút ra từ túi xách tay hànghiệu cũng đủ thấy điều kiện kinh tế khá giả. Đây là một nhân vật có khảnăng hô mưa gọi gió tại Gia Thiên, được Hề Đồng Tiên và Triệu Trạch hếtsức tín nhiệm, nên mới giao cho nhiệm vụ phò tá con trai họ.

Giản Tư đặt hai cốc cà phê xuống định né đi một lát, nhưng Hề Thành Hạo túmlấy tay cô, thân mật ôm cô vào lòng, cả hai ngồi đối diện Vi Anh. GiảnTư đỏ mặt, anh thì thản nhiên cười vui vẻ. Giản Tư biết, anh muốn tỏ rõthái độ trước mặt vị thuyết khách được bố mẹ phái đến, cũng đang thểhiện tâm ý với cô; anh đối đãi với bố mẹ ra sao đều cho cô tận mắt chứng kiến.

Sắc mặt Vi Anh chẳng mảy may thay đổi, bà coi như khôngthấy cử chỉ thân mật của đôi vợ chồng son. Bà đã làm việc bên cạnh HềThành Hạo một thời gian, hiểu rõ tính khí anh, biết trước anh sẽ khôngchịu nghe bà giảng đạo lý, về điểm này, anh và ngài chủ tịch rất giốngnhau, đã quyết định thì sẽ bỏ ngoài tai ý kiến của người khác.

Bà hơi cười lật sổ ghi chép trong tay, vẻ mặt ủ dột tiếc nuối. Hề ThànhHạo là một người đàn ông coi trọng công việc, vứt ngang mấy dự án anhphụ trách, trong lòng anh cũng có chút bứt rứt. Anh nhìn thấy Vi Anhđịnh giở sổ ghi chép công việc, nhưng cũng không mở miệng ngăn cản, tình tiết nhỏ này cũng đủ làm bà cười thầm trong bụng. Bà gấp sổ lại, thanthở, “Tôi thật là, còn lôi cái này ra làm gì chứ? Chỉ có hai trong sốcác dự án giám đốc đảm nhiệm kịp tiến độ, các dự án khác đều đang tạmdừng…”

Giản Tư thầm cười nhạt, Triệu Trạch phái đến người nàocũng phi phàm hơn người, cô biết đằng sau khuôn mặt tươi cười hòa nhãkia không hề đơn giản, trận giao tranh lần này khó ở chỗ, hai bên thamchiến đều là những người biết mình biết ta.

Hề Thành Hạo lặngthinh, hai người phụ nữ bên cạnh đều biết, anh đang nuối tiếc và khôngcam lòng, nhưng không ai nói gì cả. Giản Tư hơi chớp mắt, Vi Anh thậtđáng để cô học tập, ít nhất bà ta rất biết cách dừng lại đúng lúc. Nhiều khi nói thẳng tuột sẽ hỏng việc, không cần nói ra mà vẫn khiến đốiphương lĩnh hội sâu sắc, đó mới là chiêu thức cao minh.

Hề Thành Hạo cười nói, “Ở lại ăn trưa cùng chúng cháu nhé, cô chưa từng ăn thứcăn do cháu nấu phải không? Bà xã nói cháu rất có năng khiếu nấu nướngđó.” Giản Tư bất giác nhăn nhó, cô nói lúc nào chứ.

“Được thôi.” Nụ cười của Vi Anh có chút phiền muộn.

“Thế thì thật là một công đôi việc, vừa có thể mời cô thưởng thức tay nghềcủa cháu, cô vừa có thể ngồi lâu hơn một chút, khi trở về bàn giao côngviệc bố mẹ cháu sẽ không trách cô được, vì dù sao cô cũng đã ra sứckhuyên nhủ cháu rồi.” Hề Thành Hạo cười cười, vỗ tay lên đầu gối ra vẻnôn nóng muốn bắt tay ngay. Vi Anh cười ha hả, biểu cảm của bà làm GiảnTư liên tưởng đến thái độ Trương Nhu dành cho Hề Kỷ Hằng, có chút ngaongán lại có chút nuông chiều yêu quý, giống như tình cảm một người chịdành cho một người em. “Anh quả nhiên là đứa con ngoan của ngài chủ tịch và phu nhân, anh rất hiểu bố mẹ mình. Vì anh mà đám người làm thuêchúng tôi bị dày vò thê thảm. Dù họ vẫn giữ thái độ cứng rắn với anh,nhưng đã phái rất nhiều người đến làm thuyết khách, tôi coi như con tốtđầu tiên, sau này chắc anh sẽ gặp không ít rắc rối.” Hề Thành Hạo chépmôi, đứng dậy, “Cơm rang Dương Châu nhé? Món tủ gần đây của cháu đấy.”Vi Anh không nói gì nữa, chỉ gật đầu cười, ra hiệu không phản đối.

Nhà bếp bắt đầu vang lên tiếng xoong nồi leng keng, Vi Anh hướng ánh mắt về phía cô gái ngồi đối diện. Hề Thành Hạo không có mặt, bà ta chẳng thèmche giấu sự lạnh lùng và khinh bỉ của mình. Tốt nghiệp đại học xong ViAnh vào Gia Thiên làm việc luôn, bà ta luôn cảm tạ ân đức che chở dạy dỗ của hai vợ chồng Hề Đồng Tiên. Nụ cười của bà ta có khả năng sỉ nhụcngười khác hơn bất cứ biểu cảm nào, Giản Tư thầm tán thưởng, quả nhiênlà một nhân vật mưu mô khó lường, chỉ riêng khuôn mặt không mảy may biến sắc trong bất kì hoàn cảnh nào cũng đủ khiến người ta kinh ngạc. “Nghenói hồi trước lúc còn làm ở Hải Đồ, cô đã làm Giám đốc Hề Kỷ Hằng hồnxiêu phách lạc, vừa mua nhà lại vừa chi trả viện phí cho mẹ cô, quảnhiên là một mỹ nhân.”

Giản Tư cười nhạt, “Quá khen rồi.” “Tôicũng biết quá khứ của cô và Tổng giám đốc Hề, thật không ngờ, anh ta vẫn chưa quên nổi cô, đúng là mối tình đầu có ý nghĩa đặc biệt với cánh đàn ông.” Nói đoạn Vi Anh cầm cốc uống một ngụm cà phê.

Hề ThànhHạo vừa bóc trứng gà vừa ngó về phía phòng khách, đúng lúc nhìn thấy hai người đang mỉm cười trò chuyện. Anh tin Vi Anh sẽ không ăn nói lungtung với Giản Tư, dù sao bà cũng là người có chừng mực, đã không khuyêngiải gì anh, thì tất nhiên cũng chẳng cần nói lời tổn hại Giản Tư làmgì.

Giản Tư tựa lưng vào sofa, đôi mắt to tròn nhuốm nét cười,trông có vẻ rất ngoan ngoãn xinh đẹp, dường như cô không hiểu ý tứ trong câu nói của Vi Anh, còn ngốc nghếch gật đầu, “Đúng vậy, mối tình đầucũng có ý nghĩa đặc biệt với phái nữ.”

Vi Anh tay cầm cốc nhìncô, không biết cô đang giả bộ hay thật sự ngốc nghếch. Bà nhướn mày,nhìn về phía nhà bếp, Hề Thành Hạo vẫn đang bận tíu tít, “Cô đang làmhại anh ta.” Bà quyết định không thăm dò nữa, “Anh ta không đáng phải ởnhà nấu cơm cho cô, không nên vứt bỏ cơ hội phát triển sự nghiệp, bằnglòng với việc kinh doanh một công ty nhỏ!” Giản Tư nhấc chiếc gối bêncạnh, ôm vào lòng, nhu mì như một con mèo nhỏ, “Công ty của Hề Thành Hạo không nhỏ.” Cô cãi lại, lông mi chớp chớp, vẻ ngây thơ gần như ngốcnghếch.

Vi Anh cười lạnh, “Có so được với Gia Thiên không? Tổnggiám đốc Hề là người đàn ông có hoài bão. Cô đang gây trở ngại cho anhta, rồi sẽ đến ngày anh ta hận cô! Cô đang hại anh ta, cũng hại cả bảnthân mình, sau này đến một ngày, anh ta mất đi Gia Thiên, cũng không còn hứng thú với cô nữa, người thật sự trắng tay sẽ là cô. Nếu cô yêu anhta, thì nên để anh ta giang rộng đôi cánh, anh ta có thể bay đến nơi cao hơn cô tưởng.” Giản Tư nhẹ nhàng vuốt ve chiếc gối trong lòng, nụ cườirất đỗi xinh tươi, đôi mắt dướn lên nũng nịu, như thể cô đang giãi bàytâm trạng thiếu nữ: “Nhưng tôi không yêu anh ta.” Vi Anh sững người, dán mắt vào cô, nụ cười khựng lại ở khóe môi.

“Tôi chỉ muốn anh taphải sống một cuộc đời tầm thường, để bố mẹ anh ta đau đớn day dứt, GiaThiên mất đi anh ta hay anh ta mất đi Gia Thiên, tôi đều rất vui.” GiảnTư buông chiếc gối ra, ngọt ngào nói.

Vi Anh trấn tĩnh lại, hừmột tiếng. “Cô chỉ đang nói những lời hờn dỗi thôi! Người trẻ tuổi cứhành động nông nổi thì chỉ tổ rước họa vào thân.”

Giản Tư trònmắt, vẫn bộ dạng ngây thơ, “Tôi không hành động nông nổi.” “Cô không sợtôi nói lại với Tổng giám đốc Hề sao?” Vi Anh nhăn mày nhìn cô, sắc mặtnặng nề.

Hề Thành Hạo hét lớn từ phòng bếp ra, “Bà xã ơi, có bỏđậu xanh vào cơm rang không đây?” Giản Tư quay đầu dịu dàng nói với vào: “Đừng cho có được không? Em không thích ăn lắm.” Rồi cô quay lại nhìnVi Anh, làn môi đỏ thắm làm tôn lên hàm răng trắng muốt, làm người tachỉ muốn hôn một cái, cô nhướng cao mày, cười nói: “Không sợ, nếu thíchthì cứ tự nhiên, xem anh ta có chịu tin hay không.” Vi Anh đặt mạnh cốccà phê lên bàn, xách túi đi thẳng.

Giản Tư cười nhạt một tiếng,lập tức nhăn nhó bước vào phòng bếp, “Thành Hạo…” Hề Thành Hạo đang bócvỏ tôm, thấy sắc mặt cô thì hơi giật mình, chẳng nhẽ Vi Anh đã nói điềugì làm cô buồn rầu ư?! “Sao thế, Tư Tư?” Bàn tay anh tanh nồng, chỉ cóthể dùng cánh tay ôm cô vào lòng.

“Vi Anh về rồi, vì em nói với bà ấy, em không muốn anh quay lại Gia Thiên.” Cô khẽ nói.

“Về cũng chẳng sao! Lúc đầu anh không muốn làm bà ta khó xử nên mới giữ lại ăn cơm, không ngờ bà ta lại nói lung tung với em, đừng để bụng, Tư Tư.” Anh hôn lên trán cô, không cần hỏi cũng biết Vi Anh đã nói gì với cô.

“Thành Hạo, em…” Cô khẽ cọ đầu vào lồng ngực anh, năm năm trước lúc hai ngườibên nhau, đây là động tác họ yêu thích nhất, nó toát lên sự nũng nịu dựa dẫm khó nói thành lời. Tim anh nhói lên, động tác không tự chủ này củacô có phải đã chứng minh cô bắt đầu tin tưởng dựa dẫm vào anh rồi không? Anh muốn cô quay về làm cô công chúa vô lo vô nghĩ ngày nào, bước tiếntriển nhỏ nhoi này làm anh hân hoan khó tả. “Em sợ lắm, anh yêu thíchcông việc, yêu thích võ đài mà Gia Thiên cho anh… Em sợ sau khi anh quay về, thì sẽ không thể ở bên cạnh em nữa, sẽ…” Cô cũng học cách dừng lạigiữa câu như Vi Anh.

“Tư Tư!” Anh ôm chặt cô, “Những thứ anhthích anh sẽ tự tạo ra bằng năng lực của mình, anh không cần phải về Gia Thiên. Anh sẽ luôn ở bên cạnh em, bất kể gặp phải trở ngại gì, bất kểlà ai, cũng không thể chia cắt được chúng ta.” Giản Tư im lặng, bình anhưởng thụ hơi ấm trong vòng tay anh. Tốt lắm, về sau chưa nói anh đềuhiểu cả, còn trả lời đúng như ý muốn của cô. Nhân tài do Hề phu nhânphái đến, thật đáng để cô học tập.