Đãi Quân - Thủ Quân

Quyển 1 - Chương 3



“Sư huynh, nhanh lên… nhanh chút nữa… sắp rớt xuống rồi…”

“Làm gì rớt dễ vậy? Sư muội, xem lợi hại của sư huynh nè…”

Sườn núi, thiếu niên thiếu nữ nô đùa thả diều, tiếng nói cười đùa giỡn lọtvào tai hai mẹ con thiếu nữ đang ngồi trong căn nhà trúc phía trước.

“Sao không đi chơi với Đan Phong, Diệu Điệp?” Gió nhẹ phất qua, mỹ phụ nhẹnhàng vén tóc mai bên má, ánh mắt mang ý cười dịu dàng chăm chú nhìn côcon gái tính tình trầm tĩnh.

Không có câu trả lời, thiếu nữ thanh tú chỉ lắc đầu nhè nhẹ, đăm đăm nhìnthiếu niên, thiếu nữ đang nô đùa bên sườn núi, trong mắt thiếu nữ có mấy phần hâm mộ nhưng lại không có ý định tham gia.

“Đứa nhỏ này thật là cố chấp, giống hệt cha con…” Mỹ phụ lẩm bẩm than thở.

Giống cha sao…

Thiếu nữ thanh tú ngơ ngẩn suy nghĩ. Nàng chưa thấy mặt cha, cũng không cảmthấy mình bướng bỉnh. Chỉ là… nàng đang chờ con diều của riêng nàng, chờ đã hai năm nay rồi, đáng tiếc sư đệ đã quên làm tặng nàng…

Vũ giatrang tiếng tăm lừng lẫy trên giang hồ gần đây chăng đèn kết hoa, dàodạt không khí vui mừng. Còn có hai ngày nữa là lễ mừng thọ, các môn cácphái đến chúc thọ lục tục kéo đến cho kịp ngày, nô bộc vội vội vàng vàng ra vào tiếp đãi, toàn trang từ trên xuống dưới bộn bề, hết sức nhộnnhịp.

Ngày hôm đó, vị trang chủ của Vũ gia trang Vũ Trọng Liên, xưa nay kết giao lắmbạn bè, chưa từng kết oán với người khác, lại thêm hành xử công chính,chuyên hòa giải các vụ phân tranh trên giang hồ nên được mọi người kínhtrọng, tôn xưng là Vũ Trọng Tài vừa sai hạ nhân đưa một vị khách đi đếnphòng dành cho khách khứa nghỉ ngơi, ngoài sảnh chính lại truyền đếntiếng báo danh vang dội

“Thiếu chủ Tùng Nguyệt sơn trang Du thiếu hiệp và bằng hữu đến!”

Nghethấy giọng điệu kéo dài đó, mặt mày Vũ Trọng Liên tươi cười hớn hở đi ra cửa đại sảnh, lại thấy Du Tử Nam và ba nam nữ trẻ tuổi không quen bướcvào, tuy trong lòng lão có chút nghi hoặc nhưng mặt vẫn vui mừng nghênhđón như cũ, “Ha ha ha… thế chất, lâu quá không gặp, cha cháu gần đây cókhỏe không?”

“Thế bá, cha cháu rất khỏe. Có điều trong nhà có chút rắc rối nên không thể tựthân đến chúc thọ, trước khi lên đường còn dặn cháu cáo lỗi với thế báđây!” Vòng tay đáp lễ, Du Tử Nam ứng đối lễ độ, cử chỉ phù hợp, không hổ là con cháu danh gia.

“Cáo lỗi cái gì? Cha cháu nói thế là quá xa lạ rồi!” Lắc đầu không để ý, VũTrọng Liên lại cười nói: “Không lẽ thế chất phong trần mệt mỏi tới đâygiúp thế bá dự náo nhiệt, phải ở lại mấy ngày mới được.”

“Đươngnhiên rồi ạ!” Du Tử Nam trả lời không ngớt, lại lôi từ trong túi ra mộthộp gấm, mở ra, bên trong là một pho tượng quan âm bằng ngọc xanh biếctrong veo, dâng lên.

“Thế bá, đây là lễ vật cha cháu đặc biệt chuẩn bị, chỉ là một món đồ nho nhỏ tỏlòng thành kính.” Tuy miệng y khiêm tốn nói là món đồ nho nhỏ nhưng chỉcần người có mắt nhìn đều biết pho ngọc quan âm này màu sắc trong suốt,không chút tỳ vết, tuyệt đối là vật giá trị liên thành.

Vũ Trọng Liên sưu tầm không ít vật trân bảo cũng không khỏi ngấm ngầm khen ngợi, lòng càng thêm yêu thích.

“Chacháu vẫn nhớ thói sưu tầm kỳ trân dị bảo của ta!” Lão cười lớn nhận lấyquà tặng, kế đó ánh mắt sáng lóe lúc này mới chuyển đến ba thiếu niênnam nữ xa lạ.

“Thế chất, ba vị đây là?”

Nghe lão hỏi, Du Tử Nam vội giới thiệu đôi bên với nhau: “Thế bá, các vị đây làTrầm Đãi Quân cô nương, Hoa Đan Phong công tử và Hoa Diệu Điệp cô nương. Ba vị, vị này là Vũ thế bá, được người giang hồ kính trọng, tôn xưng là Vũ Trọng Tài!”

“Báikiến Vũ trang chủ! Thân là sư tỷ, Trầm Đãi Quân đại diện sư môn thongthả hành lễ, mỉm cười nhàn nhạt, áy náy nói: Không mời mà đến, khôngchuẩn bị quà mừng, mong Vũ trang chủ thông cảm!”

Trầm Đãi Quân? Hoa Đan Phong? Hoa Diệu Điệp?

Vũ Trọng Liên không để lộ dấu vết lại nhanh chóng đảo mắt nhìn ba người một lần, xác định bản thân quả thực chưa từng gặp ho, cũng không nghe tên bangười lần nào. Tuy nghi ngờ lai lịch cả ba nhưng ngoài mặt vẫn tươi cười đáp lễ: “Đâu có! Ba vị nguyện ý đến tham gia thọ yến của Vũ mỗ là nểmặt mũi Vũ mỗ lắm rồi, hoan nghênh còn không kịp, cái này gọi là có bằng hữu từ phương xa đến, vui mừng không hết.”

Tuy lời lẽ rõ ràng là khách sáo nhưng lão nói ân cần thành khẩn vô cùng, ngược lại rơi vào tai người nghe cảm thấy rất dễ chịu.

Xưa nayHoa Đan Phong, Hoa Diệu Điệp luôn cởi mở thẳng thắn, nghe thế nháy mắtmặt mày rạng rỡ hẳn, không cố kỵ nữa, trước mặt Vũ Trọng Liên liền láchcha lách chách ầm ĩ lên

“Sư tỷ, Vũ trang chủ đúng là người tốt. Du công tử nói không sai chút nào…” Hoa Diệu Điệp ngây thơ tán tụng.

“Đúngđó!” Gật đầu phụ họa, Hoa Đan Phong cũng rất vui mừng “Bây giờ thì sư tỷ không cần lo lắng người ta đến gây sự với chúng ta nữa rồi, Vũ trangchủ nhất định đồng ý giúp chúng ta.”

“Chuyệngì vậy?” Vũ Trọng Liên là người từng trải, lập tức nhận ra trong lời nói của Hoa Đan Phong có điểm kỳ lạ, theo trực giác hỏi dò: “Có chỗ nào cần Vũ mỗ giúp sao?”

Lão vừa nói ra, ba cặp mắt, sáu con mắt ăn ý mười phần đồng loạt ngó Du Tử Nam.

Y rất tự giác, chủ động đứng ra giải thích, “Thế bá, không dám giấu người. Trênđường cháu mang quà đến đây từng bị Hắc Phong Bảo tập kích, nếu khôngnhờ ba người Trầm cô nương ra tay giúp đỡ chỉ e đã gặp bất trắc rồi.”

“Cóchuyện này sao?” Vũ Trọng Liên kinh ngạc, nghĩ đến chuyện gì đó liềnhiểu ra, hỏi tiếp: “Có phải là vì cầu thân không thành hay không?”

Sự thậtthì, chuyện Hắc Phong Bảo cầu thân Tùng Nguyệt sơn trang bị khước từ đãlặng lẽ lan truyền trên giang hồ, lão cũng nghe phong phanh, chỉ làkhông ngờ vì thế mà Hắc Phong Bảo lại ghi hận, tìm Du gia gây sự khắpnơi.

Du TửNam cười khổ, không e dè gật đầu thừa nhận, song lại phấn chấn tinh thần cao giọng nói: “Vì liên quan đến cháu, ba người Trầm cô nương coi nhưđắc tội Hắc Phong Bảo nhưng oan có đầu, nợ có chủ, ân oán giữa Du gia và Hắc Phong Bảo không nên liên lụy người ngoài. Cháu bất tài nên muốnphiền toái thế bá ra mặt điều đình, để Hắc Phong Bảo có việc thì tìm Dugia, ngàn vạn lần không thể làm khó ba sư tỷ đệ Trầm cô nương.”

Vũ Trọng Liên cũng biết phong cách hành sự của Hắc Phong Bảo nham hiểm ác độc,chỉ cần sơ sẩy đắc tội chúng thì nơi nào cũng không bỏ qua, thế nên nghe y đưa ra thỉnh cầu như thế cũng không ngoài ý nghĩ, chỉ là…

Thoángtrầm ngâm một chút, Vũ Trọng Liên ung dung thản nhiên mỉm cười nói:“Không giấu gì mọi người, Vũ mỗ dựa vào một chút hư danh, nhờ giang hồkhông chê bỏ, đua nhau tới chúc thọ, thiếu chủ Hắc Phong Bảo hai ngàytrước cũng đã đến Vũ gia trang ta. Có câu oan gia nên cởi không nên kết, các vị đều trẻ tuổi thanh tú, nếu có hiểu lầm bất mãn thì không bằngnhân cơ hội này đối mặt nói chuyện rõ ràng. Nói không chừng ân oán nhờvậy mà cởi bỏ, còn có thêm bằng hữu nữa!”

Lão nóirất trang nghiêm, lại dễ nghe, làm Du Tử Nam, Hoa Đan Phong, Hoa DiệuĐiệp ba người vừa vui vừa mừng, mặt mày hớn hở. Chỉ riêng Trầm Đãi Quânlại nhíu mày đăm chiêu, không biết là đang suy nghĩ gì.

“Đa tạ thế bá!” Du Tử Nam mừng rỡ chắp tay cảm tạ.

“Có gìđâu!” Xua tay phớt lờ, Vũ Trọng Liên cười nói, “Mọi người đi đường mệtnhọc, chắc mệt lắm rồi? Lai Phúc, dẫn bốn vị khách quý đến phòng kháchnghỉ ngơi.”

Tiếpmệnh lệnh của lão, một tên nô bộc nhanh nhẹn lên nghênh đón, khom lưngcúi đầu dẫn bốn người rời khỏi đại sảnh đi vào nội viện. Trong lúc xuyên qua tầng tầng lớp lớp sân trong và hành lang, Hoa Diệu Điệp không nhịnđược mở miệng

“Khôngngờ thiếu chủ Hắc Phong Bảo cũng đến đây? Chẳng lẽ Vũ trang chủ không sợ các ngươi đôi bên hận thù gặp nhau, một lời không hợp liền động thủsao?” Không cần nói, đối tượng nàng hỏi đương nhiên là Du Tử Nam.

Du TửNam còn chưa kịp trả lời, tên nô bộc đi trước dẫn đường đã ưỡn ngực,ngạo mạn giành trước, “Không bao giờ! Trang chủ chúng ta có quy định,bất kể là ai, chỉ cần bước vào Vũ gia trang, mặc kệ là có thâm thù đạihận gì đều phải buông xuống, muốn đánh phải đợi ra khỏi Vũ gia trang mới được đánh.”

“Hở? Thật sao?” Chớp đôi mắt sáng, nàng cảm thấy quy củ như vậy mà mọi người đều đồng ý tuân thủ thật là quái lạ.

“Là thật đó!” Mỉm cười gật đầu, Du Tử Nam khẳng định, cũng không cảm thấy quy định này có gì quái gở.

“Nói như vậy, sau này nếu ta gây chuyện xấu, chỉ cần chạy đến Vũ gia trang ẩnnấp, chết cũng không ra, vậy chẳng phải cừu gia chỉ biết đứng bên ngoàitrang trợn mắt cả đời sao?” Cười hắc hắc xoa xoa cằm, Hoa Đan Phong rấtrành trò “tận dụng tối đa” này. “Há há… đúng là chỗ ẩn nấp tốt nhất đểlàm chuyện phi pháp, giết người cướp của đây!”

“…” Du Tử Nam ngậm họng.

“…” Nô bộc đổ mồ hôi lạnh.

“…” Trầm Đãi Quân vô lực, âm thầm thở dài sâu xa, sau đó trấn định sắc mặtchuyển đề tài, “Vũ trang chủ không hổ được xưng là Vũ Trọng Tài, quảnhiên giao du rộng rãi, quan hệ sâu rộng, cả Hắc Phong Bảo cũng có giaotình.

Ừm…không phải nói tác phong của Hắc Phong Bảo âm độc nham hiểm, hành sự báđạo, không để ai vào mắt sao? Vị trang chủ này lại mạnh vì gạo, bạo vìtiền, khôn khéo mẫn tiệp, ngay đến Hắc Phong Bảo nghe nói là không dễ ởchung cũng nguyện ý nể mặt, thiếu chủ Hắc Phong Bảo còn đặc biệt đếnchúc thọ, thủ đoạn cũng thật lợi hại ghê!

Khôngbiết suy nghĩ trong lòng nàng, Du Tử Nam cười đáp: “Vũ thế bá đối đãinhiệt tình, khoan dung với người, làm việc thiện khắp nơi, trên giang hồ quả thật có rất nhiều bạn bè. Còn như giao tình với Hắc Phong Bảo,không thể không nhắc tới chuyện võ lâm tứ đại công tử hơn hai mươi nămvề trước…”

“Tứ đại công tử?” Hiếu kì hỏi tới, Hoa Đan Phong lập tức hăng hái lên.

Gật gậtđầu, Du Tử Nam giải thích: “Hơn hai mươi năm trước, trên giang hồ có bốn thanh niên tài tuấn tuổi tác xấp xỉ nhau, võ nghệ, nhân phẩm đều vượttrội hơn người, một số người yêu mến liền tặng cho danh hiệu võ lâm tứđại công tử. Cha ta, Vũ thế bá cùng bảo chủ Hắc Phong Bảo hiện nay chính là ba người trong tứ đại công tử năm đó…”

Hơingừng lại, y ngượng ngùng cười cười, cảm giác mình có vẻ giống “LãoVương bán dưa, tự bán tự khen”, tự mình khen ngợi cha mình, nhưng vẫnnói tiếp “Trong tứ đại công tử năm đó, cha ta và Vũ thế bá quan hệ thânthiết nhưng không có qua lại với bảo chủ Hắc Phong Bảo. Vũ thế bá và bảo chủ Hắc Phong Bảo tùy không phải tri kỷ nhưng giao tình cũng khôngnhạt, cho nên lần này thiếu chủ Hắc Phong Bảo mới tới dự lễ mừng thọ của Vũ thế bá.”

Nghe y giải thích một phen, ba sư tỷ đệ mới thông suốt gật đầu. Hoa Diệu Điệp lại phát hiện có gì đó không đúng, vội vàng la lên

“Khôngđúng rồi! Tứ đại công tử huynh chỉ nói có ba, còn người nữa đâu?” Chớpđôi mắt to truy hỏi, nàng thích nhất là nghe mấy giai thoại giang hồ.

“Còn một người nữa là Trầm Vân Sanh. Nghe cha ta nói, Trầm tiền bối văn võ songtoàn, bất luận là võ nghệ, tài trí, nhân phẩm hay tướng mạo đều xuất sắc nhất trong bốn người. Trong tứ đại công tử ông ấy là người nổi tiếngnhất. Lại thêm tính tình nho nhã, phong độ ngời ngời, cho dù là các bậclão làng võ lâm đức cao vọng trọng hay là hạng cò con tầm thường, ông ta đều thành tâm đối đãi, được mọi người cực kỳ tôn sùng, kính ngưỡng. Chỉ cần nhắc tới ông ấy, mọi người không có lấy nửa lời ác ý. Rất nhiều các tiểu thư danh môn khuê các, hiệp nữ mạnh mẽ ái mộ, thầm thương trộmnhớ, đáng tiếc…” Đột ngột, Du Tử Nam dừng lại, vẻ mặt có mấy phần nuốitiếc.

“Chỉ đáng tiếc cái gì?” Đôi mắt trong veo hơi sáng lên, hiếm khi thấy Trầm Đãi Quân tò mò.

“Đángtiếc, hơn hai mươi năm trước, ông ta đột nhiên thất tung, không rõ tôngtích.” Cười cười, Du Tử Nam bổ sung thêm, “Có người nói ông ấy tìm đượcgiai nhân làm bạn, thần tiên quyến lữ đi lánh đời. Cũng có người nói ông ấy được thế ngoại cao tăng chỉ điểm, thành thử nhìn thấu hồng trần,tiến nhập không môn.”

“Nóichung là đủ cách giải thích rối rắm, nhưng bất kể thế nào, điều duy nhất có thể xác định là giang hồ chưa có ai gặp lại bóng dáng ông ấy.”

Nghe xong, Trầm Đãi Quân cảm thấy nao nao, liền bình thản cười phụ họa “Đáng tiếc thật!”

“Saokhông nói là bị kẻ thù sát hại, bị bỏ xác nơi hoang dã không có ai haybiết hả?” Đi bên cạnh, Hoa Đan Phong nói đùa, hoàn toàn xem chuyện nàynhư đang nghe thuyết thư bên cầu vượt vậy, trong lòng cảm thấy hứng thú.

“Cũng có người từng hoài nghi như vậy nhưng cha ta nói, vị Trầm tiền bối kia võcông cao thâm, từng tỷ thí với một vị võ lâm tiền bối nổi danh mấy chụcnăm trước. Hai bên kịch chiến ba ngày ba đêm vẫn không phân thắng bại,sau cùng còn kết thành bạn vong niên…” Trong mắt lộ ra chút ngưỡng mộ,Du Tử Nam cười nói: “Thân thủ như vậy, nếu bị kẻ thù sát hại bỏ thây nơi hoang dã, ta nghĩ chuyện đó không dễ gì đâu.”

Mấy câunày của y, Hoa Đan Phong chỉ cười trừ cho qua, hoàn toàn không để tronglòng. Nói cho cùng đó cũng là giai thoại hai mươi năm trước, chẳng liênquan gì đến hắn.

Trầm Đãi Quân thủy chung chỉ cười lạnh nhạt, cũng không hỏi tiếp, tựa hồ không có hứng thú với chủ đề này nữa.

Chỉ có Hoa Diệu Điệp vẫn mang tâm tính trẻ con, tiếp tục ríu rít nhắc đến những chuyện mới mẻ khác.

Cứ nhưvậy, trong tiếng nói chuyện lúc được lúc không, đám người dưới sự dẫnđường của nô bộc nhanh chóng đi đến phòng khách, được hạ nhân lanh lẹ an bài, không tới một lúc đã sắp xếp ổn thỏa.

Hoa Diệu Điệp cùng sư tỷ ở chung một phòng, vừa bước vào đã nhảy tót lên giường, vui vẻ lăn lộn mấy vòng. Trầm Đãi Quân thấy vậy lắc đầu, còn chưa kịpcười, nàng đã ôm gối ngồi bật dậy

“Sư tỷ,Du công tử nói không sai chút nào. Vị Vũ trang chủ này thật sự là ngườitốt bụng nhiệt tình.” Cười híp cả mắt, nàng vui vẻ khen ngợi.

Nghexong, Trầm Đãi Quân còn chưa kịp đáp, ngoài cửa vang lên hai tiếng “cốccốc”, không đợi trả lời, cửa đã bị đẩy bật ra, sau đó Hoa Đan Phong hấptấp vọt vào.

“Sư tỷ,có Vũ trang chủ giúp đỡ, lần này tỷ không cần lo lắng nữa rồi…” Đầu ócthiếu suy nghĩ, quang quác la lên, mặt mày hưng phấn.

Ôi… hai sư đệ muội này, vì sao tâm hồn lại ngây thơ như nhau vậy?

Than thở trong lòng, Trầm Đãi Quân kêu hai người ngồi xuống trước bàn, rótcho mỗi người một tách trà, tự mình nhấp một ngụm nhỏ, lúc này mới không nhanh không chậm thong thả hỏi lại: “Hai ngươi thật sự cho là như vậysao?”

“Sư tỷ, tỷ có ý gì?” Hoa Đan Phong ngẩn người, ánh mắt tràn đầy khó hiểu.

“Mới rồi tuy Vũ trang chủ nói rất lọt tai nhưng rõ ràng không hề đáp ứng ramặt giúp đỡ hòa giải, chỉ nói là để chúng ta đối mặt với vị thiếu chủHắc Phong Bảo kia, cố gắng nói chuyện rõ ràng, không phải sao?” Giọngnói bình thản không gợn sóng, nhưng một câu nói trúng tim đen, chỉ rachỗ lắt léo trong lời nói của Vũ Trọng Liên lúc nãy. Trầm Đãi Quân rấttỉnh táo, chỉ có sư đệ muội là bị lừa.

“Hơ… hình như đúng là vậy!” Nghĩ nghĩ một chút, lúc này Hoa Diệu Điệp mới phát hiện ra.

Cũng bị đề tỉnh như nhau, Hoa Đan Phong há hốc miệng, một lúc sau, hắn giậndữ nói: “Cho dù là Vũ trang chủ không chịu giúp, chẳng lẽ chúng ta cònphải sợ Hắc Phong Bảo sao? Hừ! Ngày mai lỡ gặp thiếu chủ Hắc Phong Bảo,nếu hắn chịu nói chuyện đàng hoàng thì thôi, nếu hắn vẫn cố chấp muốngây sự, chúng ta đánh cho hắn hoa rơi nước chảy, quỳ xuống đất xin tha.”

“Sưhuynh nói đúng, đánh cho hắn cúp đuôi hết dám kêu luôn.” Hoa Diệu Điệprất khí thế, hung tợn huơ huơ nắm tay, toàn tâm toàn ý ủng hộ ý kiên của sư huynh mình.

Sao lớn đến chừng này rồi nàng mới phát hiện hai sư đệ muội nhà mình đều tôn sùng “mỹ học bạo lực” thế này, thật là…

Đauđầu xoa xoa trán, Trầm Đãi Quân bất lực mắng khẽ, “Xem các ngươi, ngườicòn chưa gặp đã như hung thần ác sát. Nếu thật sự gặp rồi, còn có thểnói được lời hay ho sao? Đừng có đang yên đang lành làm mọi chuyện rốitinh lên, đến chừng đó đúng là mang phiền vào thân, vứt cũng vứt khôngxong.”

Bịsư tỷ mắng, tức thời Hoa Đan Phong, Hoa Diệu Điệp hai người xịu mặt, bốn mắt nhìn nhau một hồi, Hoa Đan Phong mới ấp úng mở lời

“Vậy… sư tỷ, tỷ nói chúng ta nên làm thế nào?” Ánh mắt tràn ngập tín nhiệmnhìn sư tỷ, hắn biết nghe lời sư tỷ tuyệt đối không sai.

Mỉmcười vỗ về cả hai, Trầm Đãi Quân dịu giọng: “Chuyện này chúng ta ngồiđây đoán mò cũng vô dụng. Đợi khi giáp mặt thiếu chủ Hắc Phong Bảo, chỉcần bình tĩnh nói rõ ràng, tin rằng đối phương cũng không hơi đâu mà làm khó chúng ta. Nói cho cùng chính chủ mà hắn muốn gây sự là một nhà Ducông tử, phải không?”

Nghe xong, tuy Hoa Đan Phong cảm thấy làm như vậy tựa hồ không có nghĩa khívới Du Tử Nam, nhưng một là Du Tử Nam đã nói rõ “oan có đầu nợ có chủ”,không muốn liên lụy đến người ngoài; hai là sư tỷ không thích ba ngườihọ bị lôi kéo vào ân oán của người khác, cho nên cuối cùng hắn chỉ biếtgật đầu bừa bãi.

Thấy vậy, Trầm Đãi Quân biết sau này hắn sẽ không vì ý tưởng nghĩa khí bùngphát trong đầu mà đeo ân oán của người khác lên lưng nữa, không tự chủthở ra một hơi.

“Còn nói cái gì mà Vũ Trọng Tài chứ! Đệ thấy căn bản là mua danh trục lợi,hào nhoáng bên ngoài…” Nghĩ đến Vũ Trọng Liên chỉ có mẽ ngoài, nóichuyện xã giao cho có, Hoa Đan Phong tức giận làu bàu.

Nghe hắn bất mãn lải nhải, Trầm Đãi Quân bật cười nhưng quay đầu lại thìthấy sư muội xưa nay luôn ngây thơ, thích cười nhăn mày, vẻ mặt có mấyphần không vui, nhịn không được hỏi dò

“Sao vậy?” Tới ngồi cạnh sư muội, vẻ mặt tràn đầy quan tâm.

“Hứ!” Phồng quai hàm lên, Hoa Diệu Điệp tức tối la lên: “Du công tử còn nóicái lão Vũ trang chủ này là người tốt, chân thực nhiệt tình, thành tâmgiúp người, hóa ra đều là gạt chúng ta.”

Mệtcho nàng còn nghĩ Du Tử Nam là chính nhân quân tử, mới tin lời y lão VũTrọng Tài kia sẽ giúp bọn họ hòa giải phiền phức với Hắc Phong Bảo,không ngờ toàn là lũ lừa đảo.

Biết được nàng không vui chuyện gì xong, Trầm Đãi Quân nhỏ nhẹ khuyên giải,“Kì thật chưa chắc Du công tử đã lừa chúng ta, muội đừng hiểu lầm ngườita.”

“Hơ?” Kinh ngạc, Hoa Đan Phong giành hỏi trước: “Sư tỷ, tỷ nói vậy là sao?”

“Phải đó! Sư tỷ, tỷ nói rõ chút đi!” Hoa Diệu Điệp không hiểu cũng phụ họa theo.

Nhẹnhàng vuốt mái tóc trơn mềm của nàng, Trầm Đãi Quân sắp xếp lại suy nghĩ một lượt mới từ tốn giải thích, “Có lẽ đối với Du công tử, thậm chí làphần lớn nhân sĩ giang hồ mà nói, Vũ trang chủ quả thật là người chânthực nhiệt tình, có điều với chúng ta thì không phải.”

Lờivừa dứt, Hoa Đan Phong hơi rũ mi mắt, lộ vẻ đăm chiêu, dường như mơ mơhồ hồ muốn làm rõ ý tứ đằng sau của sư tỷ, chỉ có Hoa Diệu Điệp tuệ cănkhông đủ, vẫn chưa “giác ngộ”, hấp tấp truy hỏi

“Sư tỷ, muội không hiểu!” Vò đầu, nàng nghe mà đầu đầy sương mù.

“Các ngươi nghĩ xem, bất kể là Du công tử hay là những nhân sĩ giang hồkhác, bản thân họ hoặc bối cảnh đằng sau không ít thì nhiều đều có danhtiếng, thế lực. Vậy nên nếu có tranh chấp, Vũ trang chủ ra mặt hòa giải, khiến đối phương giải quyết tranh chấp trong hòa bình, chẳng nhữngkhiến thanh danh của lão hay ho, được người kính trọng còn làm đôi bênđều thiếu lão một phần ân tình; về sau làm việc lỡ như có xung đột lợiích, người từng thiếu nợ ân tình của lão ít nhiều gì cũng phải nhườngmột chút, đối với Vũ trang chủ mà nói chỉ có lợi chứ không hại.”

Honhẹ một tiếng, Trầm Đãi Quân nói tiếp: “Nhưng chúng ta chỉ là một đámtiểu bối vô danh, không có tiếng tăm gì, Hắc Phong Bảo lại chuyên mônghi hận, hành xử độc ác. Nếu vì chúng ta mà đắc tội với Hắc Phong Bảo,đối với Vũ trang chủ mà nói chỗ nào cũng có hại, căn bản không có lợiích gì, sao lão có thể đồng ý giúp đỡ chứ? Thế nên đành phải giả bộngoài mặt nói mấy lời rất lọt tai, trên thực tế cái gì cũng không đápứng.”

Nói xong một hơi, nàng uống một ngụm trà thông cổ họng, sau đó quan sát hai vị sư đệ muội.

Chỉthấy vẻ mặt Hoa Đan Phong suy nghĩ sâu xa, tuy không khớp với suy đoáncủa bản thân lắm nhưng cũng không khác bao nhiêu. Mà Hoa Diệu Điệp cuốicùng cũng hiểu ra.

“Giúp người còn muốn xem xét trước có lợi hay không, vậy còn kêu là giúp sao?” Bất mãn bĩu môi, nàng ầm ĩ lên.

“Giang hồ này thật là đen tối!” Trợn mắt khinh thường, hừ khẽ một tiếng, độtnhiên Hoa Đan Phong cảm thấy thói đời thật sự hiểm ác.

Chỉ có sư tỷ, sư muội của mình là tốt nhất!

Chỉ có sư tỷ, sư huynh của mình là tốt nhất!

Haisư huynh muội nào đó không hẹn mà cùng nghĩ như thế, sau đó mắt to chớpchớp sáng lấp lánh nhìn sư tỷ nhà mình, vẻ mặt giống như hai con chó nhỏ ỷ lại chủ nhân.

Nhìn bộ dạng hai người, Trầm Đãi Quân không nén được bật cười, còn chưa kịp đáp lại, liền nghe Hoa Diệu Điệp mở miệng nói tiếp

“Nói tới nói lui, vẫn là sư tỷ lợi hại, chỉ dựa vào mấy câu của Vũ trang chủ đã có thể nghĩ thông suốt sự việc.” Chống tay lên má, dáng vẻ sùng bái, ngưỡng mộ của nàng với sư tỷ có thể nói như nước sông cuồn cuộn, dàodạt không ngừng.

“Đúng! Đúng!” Lần này đổi lại là Hoa Đan Phong gật đầu như giã tỏi phụ họatiểu sư muội, thật sự bội phục sư tỷ nhà mình vạn phần.

“Cógì mà lợi hại chứ?” Lắc đầu nhè nhẹ, Trầm Đãi Quân cười khẽ, “Bởi vì đólà hai người các ngươi, xưa nay không bao giờ chịu dùng đầu óc suy nghĩcho đàng hoàng.”

“Vậy thì có liên quan gì?” Bị mắng là “lười biếng ngu ngốc”, Hoa Đan Phongkhông mảy may để ý, thậm chí còn cười hi hi: “Dù sao bọn đệ cũng có sưtỷ ở bên!”

Haha, suy cho cùng bất kể là chuyện gì, sư tỷ sẽ luôn suy nghĩ rõ ràngtrước một bước, hắn và sư muội chỉ cần nghe sư tỷ nói là chuẩn xác, cănbản không cần phiền não.

Nghe vậy, Trầm Đãi Quân vô thức rùng mình, thong thả cất lời, trong giọngnói mang theo chút chua xót mà người bên cạnh rất khó phát hiện, “Cácngươi cũng nên học hỏi, đừng có chuyện gì cũng ỷ lại sư tỷ, dù sao… sưtỷ cũng không có khả năng ở bên cạnh các ngươi hoài được…”

Âmcuối phiêu lãng trong không trung, trong óc Hoa Đan Phong đột nhiên nảylên câu nói “Nam lớn lấy vợ, nữ lớn gả chồng” của sư muội hôm trước,nhất thời biến sắc, hấp tấp chất vấn: “Sư tỷ, tỷ nói vậy là có ý gì? Cái gì mà không có khả năng ở bên cạnh chúng đệ hoài?”

Không ngờ hắn lại có phản ứng lớn như thế, Trầm Đãi Quân không khỏi kinh ngạc đôi chút, còn chưa kịp trả lời, lại nghe hắn giận dữ gào lên

“Sưtỷ, tỷ chê chúng đệ phiền nên muốn vứt bỏ, mặc kệ chúng đệ có phảikhông?” Nghĩ đến có khả năng này, hắn hoảng loạn mà không hiểu vì sao,một cơn khủng hoảng ập vào ngực, đầu óc hắn hỗn loạn, không cách nàonghĩ thêm được, đôi mắt đẹp chỉ biết nhìn chằm chằm, sốt ruột muốn tìmkiếm câu bảo đảm.

“Đệnói bậy bạ gì thế?” Che giấu nét kinh ngạc thoáng qua nơi đáy mắt, thầnsắc Trầm Đãi Quân không thay đổi hừ khẽ một tiếng, bình thản giải thích, “Sư tỷ muốn vứt bỏ các ngươi khi nào? Chỉ là thiên hạ không có buổitiệc nào không tàn, cho dù tình cảm ba sư tỷ đệ chúng ta tốt đến đâu đinữa, nếu như cơ duyên đến, có thể là nam hôn nữ gả, hoặc cũng có thể làđường ai nấy đi, chung quy cũng có một ngày phân ly.”

Nàng nói rất hợp tình hợp lý, lại hết sức lý trí nhưng Hoa Đan Phong khôngthích nghe, nổi nóng kêu lên: “Cho dù thiên hạ không có buổi tiệc nàokhông tàn, chúng ta cũng muốn tiệc tan người không tan, đúng không sưmuội?!!” Nói xong còn không quên quay đầu tìm một người khác ủng hộ.

Đột nhiên bị điểm danh, Hoa Diệu Điệp vội vàng gật đầu liên tục: “Đúng đó! Sư tỷ, chúng ta muốn ở chung cả đời.”

Trên thế giới này nào có người có thể vĩnh viễn ở cùng nhau? Ngay cả nương,sao có thể buông tay được, cuối cùng không phải cũng bất đắc dĩ bỏ lạibọn họ, một mình đi về nơi chín suối.

Trong lòng than thở, nhìn hai sư đệ muội vẫn còn tâm tính hồn nhiên của trẻ con trước mắt, Trầm Đãi Quân cười khổ lắc đầu.

Rơivào mắt Hoa Đan Phong, hắn lại cho là nàng không chịu đáp ứng, càng thêm nóng nảy: “Sư tỷ, tỷ lắc đầu vậy là sao?” Gấp tới nhảy dưng lên, lònghắn hoảng hốt cùng cực.

“Không có ý gì!” Mím môi cười, nàng cố ý dài giọng: “Chỉ cười ai kia hôm naytự dưng giống hệt đứa con nít ba tuổi, sao lại thích dính lấy sư tỷ?”

Bịchọc đỏ mặt tía tai, Hoa Đan Phong có chút tức tối nhưng vẫn cố chấpkiên trì, “Dính lấy sư tỷ thì làm sao? Phạm pháp à? Đệ và sư muội quyếtđịnh muốn dính sư tỷ!”

Tuybiết tuyên bố của hắn chỉ là lời của trẻ con trong lúc giận, Trầm ĐãiQuân vẫn cảm thấy ấm lòng, nhưng không hưởng ứng, chỉ cười cười lái sang chuyện khác, “Được rồi! Chúng ta một đường xuôi nam, mọi người cũng mệt rồi, đệ mau về phòng nghỉ ngơi đi!”

“Đệkhông đi!” Lắc đầu, Hoa Đan Phong ngang bướng lạ thường, không thu đượcbảo đảm thì không đi, “Trừ phi sư tỷ đáp ứng luôn ở bên cạnh chúng đệ,lòng lúc nào cũng nhớ chúng đệ.”

“Ngốc nghếch! Sư tỷ không nhớ các ngươi thì còn nhớ ai?” Vẻ mặt không gợnsóng, nhỏ giọng cười, Trầm Đãi Quân khéo léo né tránh yê cầu đầu tiên.

HoaĐan Phong không chú ý việc bị nàng lách qua sơ hở, hài lòng cho rằngnàng đã đáp ứng, tức thời cảm thấy vui mừng phấn khởi, gương mặt tuấn tú trẻ măng nhất thời cười tươi như hoa, dưới sự thúc giục của nàng, hởilòng hởi dạ quay người đi ra.

Ha… thật là dễ gạt, sau này nếu nàng không ở bên cạnh hắn, bảo nàng có thể yên tâm được không đây…

Thởdài cười gượng, Trầm Đãi Quân đưa mắt nhìn hắn ra khỏi phòng, quay đầulại thấy sư muội nhà mình nhăn nhăn cái mũi đẹp, làm bộ làm tịch gật gùđắc ý

“Ôicha cha, hôm nay sư huynh diễn khúc hát gì vậy, sao muội xem khônghiểu?” Thật là quái gở! Bất quá sư tỷ thuận miệng nói có một câu, sưhuynh lại so đo một cách khó hiểu, thật tình một chút cũng không giốnghuynh ấy.

Nghe vậy, Trầm Đãi Quân chỉ lơ đãng cười cười, ánh mắt mơ hồ, đăm chiêu, nhất thời không nói năng gì.