Đại Đường Du Hiệp Ký

Chương 30: Thê Lương Đường Thục Người Ít Đi -quằn Quại Mày Ngài Chết Trước Ngựa



Dương Quốc Trung thấy hai người bọn họ, bất giác cả kinh. Nên biếtDương Quốc Trung tuy ngôi vị dưới một người mà trên vạn người, nhưnghai người Tần Tương, Uất Trì Bắc là hậu duệ của khai quốc công thần,nhất là Uất Trì Bắc cầm chiếc roi vàng của Thái tông hoàng đế ngự tứ,vả lại tính tình cương liệt, vốn không sợ kẻ quyền quý, bây giờ nộ khíđùng đùng sải chân bước vào, Dương Quắc Trung nhìn thấy, làm sao khôngsợ hãi?

Uất Trì Bắc bước vào tới nơi, đưa mắt quét một vòng, lại cao giọng gọi "Hô, Thiết huynh đệ, ngươi quả nhiên ở đây!". Y thấyThiết Ma Lặc yên ổn vô sự, nộ khí cũng giảm mấy phần, lúc ấy mới nhìnDương Quốc Trung chào một tiếng, nói "Xin thứ lỗi ta lỗ mãng, đã khôngbáo trước".

Dương Quốc Trung buông tiếng cười hô hô, nghĩ mộtđàng nói một nẻo "Được đại giá của hai vị tướng quân cùng tới, đó đúnglà chuyện mong mà còn chưa được. Kẻ dưới không biết, mạo phạm hổ uy,còn xin hai vị tướng quân nể mặt lão phu, tha tội cho họ. Mời ngồi mời ngồi, người đâu, mang trà ra đây".

Uất Trì Bắc cười lớn nói"Nói thế làm gì, nói thế làm gì, Lão Hắc ta trong bụng trống không,uống trà ngon của người thì khó mà chịu nổi, trà ấy không uống cũngđược". Dương Quốc Trung vô cùng khó chịu, nói "Thánh giá vào Thục,khiến hai vị tướng quân vất vả, may mà mưa lớn đã tạnh, không bao lâuchắc sẽ ra khỏi tình cảnh khổ cực này". Uất Trì Bắc nói "Bọn ta chịukhổ mót chút cũng chẳng hề gì, chỉ cần tướng gia ngươi không chịu khổlà được".

Dương Quốc Trung mặt mũi đỏ bừng, ấp úng nói "Nghịchtặc làm loạn, đường sá khó đi, binh lương đều thiếu, lão phu cũng đồngcam cộng khổ với thánh thượng mà. Không biết hai vị tướng quân tới đây có gì chỉ giáo?". Uất Trì Bắc chửi thầm trong lòng "Ngươi thật mặtdày, sao không dám nói đồng cam cộng khổ với quân sĩ?". Y còn định nóimóc Dương Quốc Trung vài câu, Tần Tương trì trọng hơn, đưa mắt ra hiệucho y thôi đi.

Tần Tương nói "Ta đang muốn thỉnh giáo tướng gia, không biết ngươi gọi Thiết Đô úy tới là có chuyện gì thương lượng?".Dương Quốc Trung vội nói "Không có gì, không có gì! Chỉ vì y hộ giá cócông, lão phu lại chưa từng gặp y, nên mời tới ngồi chơi thôi". Y vừanói vừa liếc nhìn Thiết Ma Lặc, sợ Thiết Ma Lặc buông lời khó nghe,làmmất mặt y. May mà Thiết Ma Lặc không nói gì, Tần Tương bèn nói tiếp"Nếu đã không có chuyện gì, bọn ta có chút chuyện muốn trao đổi vớiThiết Đô úy, xin cho cáo lui".

Dương Quốc Trung trong lòng run sợ, chỉ tiếc là họ không đi sớm hơn, lúc ấy qua quít vài câu, rồi lập tức tiễn họ ra.

Thiết Ma Lặc sải chân bước ra, cười nhạt một tiếng vẫn không nói câu nào,lúc ra đi vẫn không vái chào, khiến Dương Quốc Trung tức giận phát run.

Vào tới giữa rừng, Thiết Ma Lặc thở phào một hơi, mới lên tiếng hỏi "Tại sao các ngươi biết ta ở chỗ Dương Quốc Trung?". Uất Trì Bắccười nói "Trường Lạc công chúa sợ ngươi gặp nạn, bảo bọn ta tới bảo giá cho ngươi!".

Nguyên là Trường Lạc công chúa núp ở trong rừng,nghe Vũ Văn Thông nói chuyện, biết y vâng lệnh Dương Quốc Trung tới"mời" Thiết Ma Lặc trong lòng vô cùng lo lắng, vội sai nội thị gọi haingười bọn họ tới, bảo họ làm như thế như thế.

Uất Trì Bắc lạicười nói "Trường Lạc công chúa sợ ngươi bị Dương Quốc Trung hại, lolắng tới mức đứng ngồi không yên, xem ra công chúa đối với ngươi có ýtứ lắm đấy!...

Thiết Ma Lặc đỏ mặt tía tai, vội nói "Uất Trì đại ca, đừng nói đùa như thế mà".

Uất Trì Bắc cười lớn nói "Có gì mà không đùa được, mà ta cũng không lấychuyện ấy để nói đùa đâu! Công chúa cũng phải lấy chồng, lấy ngươi thìcó gì không được chứ? Ô, Thiết huynh đệ ơi, nếu là công chúa thứ haithì ta không dám khuyên ngươi cưới cô ta, còn vị Trường Lạc công chúanày, là một nữ kiệt hiểu lý lẽ, văn võ toàn tài đấy. Ngươi lấy cô ta,thì không sợ bị hoàng gia coi thường đâu.

Uất Trì Bắc là mộtphen có ý tốt, Thiết Ma Lặc có thể nổi nóng với Dương Quốc Trụng, nhưng với Uất Trì Bắc thì không thể, lúc ấy chỉ còn cách nói thật với họ"Đại ca còn chưa biết, tiểu đệ đã đính hôn rồi".

Uất Trì Bắcngượng nghịu cười nói Là Lão Hắc ta lỗ mãng, không biết thì không bắttội, Thiết huynh đệ, xin thứ lỗi cho Lão Hắc lỡ lời".

TầnTương hỏi "Thiết huynh đệ đính hôn với cô nương nhân nào thế?".

Thiết Ma Lặc nói "Chính là con gái của Hàn lão tiền bối Hàn Trạm".

Tần Tương và Uất Trì Bắc đồng thanh hô hô cười rộ, nói "Té ra đều là người quen, cô nương ta quả là tài giỏi hơn công chúa nhiều".

Uất Trì Bắc chuyển qua chuyện khác, hỏi Thiết Ma Lặc "Ta không tin Dương QuốcTrung lại tốt bụng như thế. Chẳng có chuyện gì mà lại mời ngươi tớichơi, rốt lại là chuyện gì thế?", Thiết Ma Lặc căm hờn nói "Y bảo talàm nanh vuốt cho y" lúc ấy bèn kể lại cuộc gặp gỡ với Dương Quốc Trung một lượt chỉ bỏ qua không nói tới đoạn Dương Quốc Trung hứa làm maicho y.

Tần Tương thở dài nói "Dương Quốc Trung làm chuyện tráilẽ, trời giận người oán, y vẫn không biết hối lỗi, tương lai không biết sẽ gây ra chuyện gì, chỉ e giang sơn nhà Đại Đường phải mất trong tay y".

Thiết Ma Lặc nói "Mới rồi có hai viên sứ giả Hồi Hột tớixin gặp Dương Quốc Trung, Tần đại ca có biết chuyện ấy không?". TầnTương nói "Cũng có nghe qua. Nói ra thì hai viên sứ giả Hồi Hột ấy cũng không phải là Dương Quốc Trung mời tới. Nguyên là Huyền tông vì thếgiặc quá lớn, giang sơn là chuyện quan trọng, vì vậy muốn mượn quânnước ngoài dẹp loạn, hai viên sứ giả Hồi Hột ấy là tới thương lượngchuyện xuất binh với Huyền tông.

Điều kiện xuất binh Hồi Hột đềra rất nặng nề, những đất đại mà họ thu hồi được thì phụ nữ và ngọc lụa đều thuộc về họ. Huyền tông và bọn Trần Nguyên Lễ, Vi Kiến Tố, NgụyPhương mấy vị đại thần văn võ đi theo thương lượng xong, đều không dámđáp ứng, chỉ có Dương Quốc Trung ra sức bài bác lời bàn của mọi người,lý do của y là: Không nên vì chuyện nhỏ mà bỏ mất chuyện lớn", để HồiHột bắt đi một số phụ nữ, cướp đi một số vàng lụa, nhưng có thể bảotoàn được giang sơn nhà Đại Đường, đó cũng là "kế sách" . Lúc ấy cũngcó một số người theo gió phất cờ, phụ họa với Dương Quốc Trung, haibên tranh luận không thôi, chưa quyết bề nào.

Tần Tương nói "Xem ra sứ giá Hồi Hột đã nghe ngóng được nội tình ấy, nên tới chạy chọtcửa Dương Quốc Trung, xin anh em y nói với hoàng thượng, cốt để thỏa mãn điều kiện của họ. Hừ hừ, chắc Dương Quốc Trung đã thu nhận rất nhiềulễ vật quý báu rồi".

Thiết Ma Lặc cả giận nói "Dương Quác Trungkhông cần bách tính, bách tính cũng không cần y!". Tần Tương vội nói"Thiết huynh đệ kín miệng, tất cả đều do hoàng thượng quyết, chúng takhông được tùy tiện nghị luận, câu ấy nếu để người khác nghe được, chỉ e ngươi sẽ bị khép vào tội danh mưu phản đấy".

Uất Trì Bấc tức giận nói "Tần đại ca, ngươi cũng sợ rồi, chẳng lẽ chúng ta cứ mặc kệ Dương Quốc Trung làm chuyện bậy bạ sao?".

Tần Tương cười gượng nói "Chẳng lẽ ngươi quả thật có thể giết chết DươngQuốc Trung à? Roi vàng của ngươi dọa y thì còn được, chứ nếu đánh ythật, chỉ e hoàng thượng cũng quyết không nghĩ tới công lao của tiên tổ ngươi đâu. Huống hồ chúng ta thân làm Long ky đô úy, chức trách chỉ là bảo vệ thánh giá, còn đại sự tiều đình thì không thể để chúng ta quảnđâu.

Uất Trì Bắc tức tối nói "Nếu Dương Quốc Trung có chuyện gìđụng tới ta, ta cứ liều cái mạng này, quản y một phen". Tần Tương nói"Được rồi, đước rồi, đừng nói những chuyện bực bội như thế nữa, về ngủsớm một chút đi". Uất Trì Bắc nổi nóng một lúc, cũng chỉ đành chia tay.

Đêm ấy, Thiết Ma Lặc tâm sự rối như tơ vò, lại không ngủ được, trong lòng nghĩ thầm "Hoàng đế là người một nhà với Dương Quốc Trung,thế thì nhất định sẽ không hỏi tội y. Đại thần trong triều, người nàocũng sợ quyền thế của Dương Quốc Trung, ngay cả Tần đại ca cũng khôngdám đắc tội với y cũng đủ để thấy rồi. Ôi, chẳng lẽ quả thật không cócách nào trừ khử Dương Quốc Trung sao?".

Còn có một tâm sự kháccàng khiến Thiết Ma Lặc phiền muộn hơn, đó chính là Trường Lạc côngchúa đối xử với y ngày càng thân thiết, Thiết Ma Lặc vốn không bao giờnghĩ rằng Trường Lạc công chúa lại có tình với y, nhưng từ tình hìnhcông chúa nói chuyện với y trong rừng tối nay, rồi chuyện Dương QuốcTrung hứa làm mai mối cho y tới lời Uất Trì Bấc nói với y, bất giác lại khiến Thiết Ma Lặc không thể không nghĩ tới "Ngay Uất Trì đại ca cũngnhận ra, dường như cô ta đối với mình quả thật có mấy phần ý tứ! Chà,một Vương Yến Vũ đã đủ phiền não rồi, nếu lại thêm công chúa, thì bảomình làm sao giãy ra được?".

Đêm ấy Thiết Ma Lặc ngủ khôngđược, sáng hôm sau đầu óc vẫn còn mơ màng. Gần đến giờ Ngọ, Thiết MaLặc đang trong trướng chờ hộ quân đưa cơm tới, chợt nghe phía ngoài cómột tràng tiếng huyện náo, Thiết Ma Lặc bước ra xem, chỉ thấy một toánquân sĩ bao vây mấy người, nhìn kỹ lại, té ra người bị vây lại nhà bếpcủa Dương Quốc Trung.

Người nhà bếp khiêng một con heo quay, còn có thức ăn khác bốc mùi thơm phức, bọn quân sĩ đang xúm lại cướp con heo quay.

Tên Nhà bếp kia thấy Thiết Ma Lặc bước tới mà Thiết Ma Lặc lại mặc quần áo võ quan, cho rằng đã có cứu tinh, vội kêu lên "Đại nhân mau tới cứumạng!". Nào ngờ Thiết Ma Lặc bước tới nói "Ngươi đặt con heo quay ấyxuống là xong, ta đảm bảo họ không giết ngươi!". Bọn quân sĩ hò reo"Đúng đấy! Bọn ta chỉ cần con heo quay này thôi, chứ không muốn ăn thịt ngươi đâu! Dương Quốc Trung nhịn một bữa có hề gì, bọn ta đã phải ănvỏ cây rễ cỏ rồi!". Đang ầm ĩ không sao can ra, chợt có một đội võ sĩkhác xông tới, vung roi đốp đốp chát chát đánh bừa ra, chửi "Các ngươiđói tới mức đầu óc cũng hôn mê rồi à, cả thức ăn tướng gia mời kháchcũng đòi cướp?", vung roi quất bừa xuống, cả Thiết Ma Lặc cũng bị trúng một roi!

Thiết Ma Lặc cả giận, vung tay cướp roi da của mộtviên võ sĩ, chửi "Các ngươi theo Dương Quốc Trung ăn thừa canh cặn mậpú, lại không nghĩ tới quân sĩ sống chết sao à?". Roạt roạt roạt liênhoàn đánh ra, lập tức đánh mấy tên vệ sĩ đứng gần ngã lăn xuống đất kêu ầm lên.

Sự tình vừa xảy ra, lập tức như núi lửa phun trào,không sao dàn xếp, lúc đầu chỉ là một toán quân nhỏ, trong chớp mắtgiống như một khối tuyết lớn lăn tròn, càng lúc càng đông, quân sĩ cácdoanh đều náo động, chạy tới chạy lui hò hét chửi mắng như núi băngbiển động, đám võ quan làm sao ngăn chặn được? Ngay quân Vũ lâm cũngvào cuộc, tranh nhau động thủ đánh nhau với thân binh của Dương QuốcTrung!

Trong đám đông không biết có ai cao giọng kêu lên "TìmDương Quốc Trung tính sổ đi! Hỏi xem có phải y muốn cho chúng ta chếtđói không?". "Dương gia nhà họ hưởng phúc nhiều rỗi, làm cho quốc giatới nông nỗi này, Dương Quốc Trung ngươi còn dám mặt dày làm Tể tướngà?". Tiếng chửi vừa vang lên, bốn phía hưởng ứng, quân sĩ tôn Thiết MaLặc làm người đứng đầu, dòng người như sóng tràn vào chỗ ở tạm thời của Dương Quốc Trung. Thân binh của Dương Quốc Trung đã sớm ôm đầu bỏchạy, đâu dám nghênh địch.

Tối hôm qua Dương Quốc Trung giữ haiviên sứ giả Hồi Hột lại bàn bạc suốt đêm, lúc ấy vừa thức dậy, đang sắp bày tiệc mời khách, nghe tiếng ầm ầm trong lòng hoảng sợ. Vệ binh thân tín của y vào báo "Không xong, quân sĩ làm ầm lên, đều do viên ThiếtĐô úy mới tới dẫn đầu, muốn đánh vào đây. Xin tướng gia mau ra trấnáp!".

Dường Quốc Trung định thần, hỏi "Chỉ có tên tiểu tử họThiết ấy thôi phải không? Có vị đại nhân nào khác không, Trần tướngquân thì sao?". Thân binh nói "Không thấy Trần tướng quân đâu, các vịvõ quan khác cũng đều không ra mặt".

Trần tướng quân mà DươngQuốc Trung hỏi chính là Hộ giá Long hổ đại tướng quân Trần Nguyên Lễthống suất ba quân, trước nay Trần Nguyên Lễ với Dương Quốc Trung bằngmặt không bằng lòng, nên lúc đầu Dương Quốc Trung còn cho là TrầnNguyên Lễ xúi quân sĩ làm loạn để đối đầu với y, bây giờ nghe thấy cácvõ quan ngoài Thiết Ma Lặc đều chưa ai tham gia, cũng can đảm thêm mộtchút, nhưng việc tới thế này, cũng chỉ đành đích thân ra trấn áp. Lúcấy y dưới sự bảo vệ của mấy tên vệ binh đắc lực bước ra gặp quân sĩ,đồng thời bảo hai viên sứ giả Hồi Hột rón rén theo cửa sau trốn đi.

Dương Quốc Trung quát lớn "Thiết Tranh, ngươi làm quan lớn mà dám lớn mậtphạm thượng làm loạn à? Ha ha, các ngươi có biết tội danh mưu phảnkhông? Đều là phải ngũ mã phanh thây tru đi chín họ! Nghĩ tới các ngươi ngu muội vô tri, bị người ta xúi giục, bây giờ bản Tướng quốc đặc biệt ra ơn, chi bắt một mình Thiết Tranh hỏi tội, còn các ngươi thì giảitán đi?".

Dương Quốc Trung cậy oai quyền Tể tướng, chụp cái mũtạo phản lên, quả nhiên có rất nhiều quân sĩ bị y dọa dẫm, nhưng giốngnhư trước khi mưa bão, không khí tạm thời yên tĩnh, nhưng nhiều quân sĩ bị khích động lại càng phẫn nộ, mưa giông càng lớn.

Dương Quốc Trung đang sai vệ sĩ bắt Thiết Ma Lặc, chợt nghe một tiếng quát lớnnhư tiếng chuông rền, Long ky đô úy Uất Trì Bắc xông tới, mắng lớn"Dương Quốc Trung, ngươi tư thông với sứ giả nước Phiên mới là mưuphản, lại dám vu cáo người khác à?".

Thiết Ma Lặc chợt động tâmniệm, nghĩ thầm "Người nói ta phản, thì ta cứ phản xem, hôm nay quyếtkhông thể cho ngươi được sống?". Y chụp lấy cơ hội, lập tức quát theo"Các ngươi xem đấy, hai người kia chính là sứ giả Hồi Hạ vừa từ đâychạy ra?". Hai viên sứ giả Hồi Hột hoảng sợ cúi đầu chạy thục mạng, vừa khéo sau miếu có mấy con ngự mã, hai viên sứ giả là võ sĩ nổi tiếng ởHồi Hột, vội vàng ba chưởng hai cước đánh ngã bọn mã phu cướp ngựa, từcấm địa "hành cung" xông ra khoảng rừng cây sau miếu bỏ chạy.

Quân sĩ mọi mắt cùng thấy, mọi tay cùng chỉ đều xông tới Dương Quốc Trung,trước khi Uất Trì Bắc phát hiện ra, không ai chú ý tới hai viên sứ giảHồi Hột, họ chạy rất nhanh, mọi người đều không kịp đuổi theo bắt lại.Nhưng tuy thời gian gáp rút, quán sĩ cũng đều nhìn thấy hai "ngườiPhiên" ấy rõ ràng. Có người vung tay gọi lớn "Dương Quốc Trung tư thông với Phiên sứ mưu phản, sao chúng ta không đánh chết phản tặc đi?

Dương Quốc Trung hồn phi phách tán, tuy nhiên cũng cao giọng quát "Hai viên sứ giả Hồi Hột ấy là hoàng thượng mời tới, không can hệ gì tới ta, Uất Trì tướng quân, Thiết Đô úy, các ngươi không được vu khống ngườitốt!", nhưng lúc ấy ba quân đã hò hét ấm ĩ, tiếng nói của Dương QuốcTrung bị át đi trong tiếng hò hét quát tháo ầm ầm, chỉ thấy y há miệngnhe răng, chứ không ai nghe được y nói gì.

Thật ra cho dù quânsĩ nghe rõ lời y nói cũng không có ích gì. Nên biết mọi người đã ômlòng bất mãn với y từ lâu, chỉ hận không được ăn thịt lột da y, tưthông với "Phiên sứ" chẳng qua chỉ là cái cớ để giết y mà thôi. Lúc ấyđã vỡ lở thành chuyện lớn, làm sao còn có ai chịu nghe y phân biện?

Có hai tên vệ sĩ không biết sống chết còn định bảo vệ Dương Quốc Trungtháo chạy, bị Thiết Ma Lặc vung kiếm chém ngã, quân sĩ như bầy ong tràn tới, binh khí chém bừa xuống, lập tức băm Dương Quốc Trung nát nhừ.Uất Trì Bắc vốn chỉ định doạ Dương Quốc Trung để cứu Thiết Ma Lặc, nàongờ sự tình xảy ra lại hoàn toàn nằm ngoài sự dự liệu của y, cho dù ycan đảm rắn rỏi, cũng hoảng sợ ngẩn ra.

Nỗi căm uất của quân sĩchất chứa lâu ngày một sớm được phát tiết, quả thật lửa giận bừng bừng, không gì trấn áp được. Cục diện ấy không những bất ngờ đối với Uất Trì Bắc, mà thậm chí cả Thiết Ma Lực cũng không sao ngờ tới, quân sĩ giếtchết Dương Quốc Trung rồi, trong chớp mắt lại giết luôn Thị lang bộ HộDương Huyên con y nhưng vẫn chưa chịu thôi, người nào cũng như phát điên gào thét ầm ĩ, muốn giết hết cả nhà họ Dương, cả Dương Quý phi cũngtính vào đó!

Hai người chị em gái của Dương Quý phi là Hàn Quốc phu nhân và Quắc Quốc phu nhân nghe được phong thanh, vội vàng lên xechạy đi, lúc ấy đầy đồng khắp núi đều là loạn quân làm sao chạy thoát? Đám quân sĩ nhất tề đuổi theo, đầu tiên giết chết Hàn Quốc phu nhân,rồi đuổi theo định giết Quắc Quốc phu nhân.

Quắc Quốc phu nhângiữa chỗ chết cầu được sống, quân sĩ vừa cản chiếc xe ngựa của nànglại, nàng chợt vén rèm xe lên, nài nỉ với quân sĩ "Các ngươi đã giếtanh ta rồi, ta là đàn bà, chuyện của anh ta làm không liên quan gì tớita, xin các ngươi giơ cao đánh khẽ, tha cho hai mẹ con ta?".

Vừa năn nỉ vừa ném ra rất nhiều vàng bạc châu báu. Qúăc Quốc phu nhânthiên tư quốc sắc, so với chị là Dương Quý phi thì còn xinh đẹp hơn baphần, đương thời thi nhân Trương Hựu có bài thơ rằng "Quắc Quốc phunhân được đội ơn Bình minh lên ngựa tới cung môn. Lại hiềm son phấn hại nhan sắc, Vẽ nhạt mày ngài chầu chí tôn". Bài thơ này một mặt tả QuắcQuốc phu nhân được hoàng đế ân sủng thế nào, có thể sáng sớm cưỡi ngựavào cửa cung, một mặt ra sức khắc họa sự xinh đẹp của nàng không cầndùng son phấn điểm trang sợ son phấn làm xấu đi dung mạo xinh đẹp, chỉvẽ lông mày thật nhạt cũng đủ nghiêng nước nghiêng thành rồi.

Đám quân sĩ bao vây quanh xe Quắc Quốc phu nhân hoàn toàn không coi sốchâu báu nàng vứt ra vào đâu, nhưng đột nhiên thấy nàng vén rèm xe nhìn ra, đều không kìm được ngẩn người, huống hồ nàng nài nỉ khẩn cầu, nhưmột đóa hoa lê trong mưa, lại càng thê thảm động lòng người, số quân sĩ kia đều cầm binh khí sáng loáng trong tay, nhưng không biết vì saokhông nỡ chém xuống, để gia đinh đánh xe của Quắc Quốc phu nhân tiếptục giong xe đi thoát ra khỏi vòng vây.

Có điều Quắc Quốc phunhân cũng chỉ tạm thời thoát nạn, nàng chạy khỏi trạm Mã Ngôi, khôngtìm được cái ăn, nhịn đói mấy ngày, hình dung tiều tuỵ, sau cùng lúcchạy tới huyện Trần Thương, vẫn bị Huyện lệnh Tiết Cảnh Tiên suất lãnhlại dịch và nhân dân đuổi bắt giết chết, nhưng đó là chuyện ngoài đề,khôngcần nói nữa.

Lại nói lúc ấy loạn quân nổi lên khắp nơi, đãnhư một đám lửa thiêu cả cánh đồng, thế nhứ sóng dữ không sao ngănchặn, quân sĩ phía sau thấy tiền quân thả cho Quắc Quốc phu nhân chạythoát đều chửi mắng ầm lên, lại có người quát "Nhổ cỏ phải nhổ rễ, contiểu hồ ly ấy thì cũng bỏ qua, chứ hồ ly Dương Quý phi thì không giếtkhông được!". Câu ấy vừa nói ra, rất nhiều người cùng phụ họa, tiếng la thét vang trời, lúc ấy đã không cần có ai suất lãnh, tướng sĩ cũng đãvây kín ngôi cổ miếu "hành cung", la thét quát tháo, đòi Huyền tônghoàng đế phải lập tức giết chết Dương Quý phi.

Huyền tông nghechuyện binh biến, làm sao dám ra? Vội sai Long hổ đại tướng quân TrầnNguyên Lễ ra mặt dùng lời lẽ ôn tồn an ủi quân sĩ, ra lệnh mọi ngườitrở về bộ ngũ. Trần Nguyên Lễ ra nói "Các ngươi giết Dương Quốc Trungrồi, tại sao vẫn còn tụ họp chưa giải tán, làm kinh động thánh giá?".Cũng không biết ai làm ra bốn câu ca truyền nhau trong loạn quân, quânsĩ đồng thanh hát "Giặc tuy đã giết, Rễ giặc vẫn còn, Không nhổ rễgiặc, Làm sao yên lòng?".

Trần Nguyên Lễ chỉ đành trở vào, theosự thật tâu lên "Ý của quân sĩ, vì Quốc Trung đã bị giết, Quý phi cũngkhông nên hầu hạ chí tôn nữa, xin chờ thánh giám!".

Huyền tôngcả kinh thất sắc, rơi nước mắt, nói "Phi tử ở trong cung sâu, cho dùQuốc Trung mưu phản cũng có liên quan gì tới nàng, bây giờ đang giữalúc trẫm lưu lạc, chỉ có phi tử bên cạnh, cũng chỉ có nàng hiểu được ýtrẫm, ngươi bảo trẫm làm sao bỏ nàng được?".

Trần Nguyên Lễ nhất thời không trả lời được, chỉ đưa mắt nhìn qua Cao Lực Sĩ bên cạnhHuyền tông, Cao Lực Sĩ là thái giám được tin dùng nhất, bình thời phụng thừa Dương Quý phi tới mức không gì không làm, lúc ấy nghe tiếng reohò quát tháo của quân sĩ, sợ họ coi y là bè đảng của Dương Quý phi lạigiết y luôn, thấy Trần Nguyên Lễ đưa mắt ra hiệu, trong lòng rúng động, chỉ đành quỳ xuống tâu "Quý phi quả thật vô tội nhưng tướng sĩ đã giết Quốc Trung mà Quý phi vẫn còn ở bên cạnh hoàng thượng, làm sao họ yêntâm được? Xin hoàng thượng nghĩ kỹ, tướng sĩ yên lòng thì thánh thể mới được vạn an". Kinh triệu Tư lệ Hàn Ngạc cũng quỳ xuống tâu "Sự giận dữ của nhiều người khó mà dàn xếp, yên nguy chỉ trong khoảnh khắc, hoàng thượng không bỏ được Quý phi, chỉ e tướng sĩ muốn hại hoàng thượng,xin bệ hạ cắt tình nhịn nhục để yên quốc gia". Huyền tông buồn bã gậtđầu, còn chưa nói gì, đã nghe Dương Quý phi sau rèm bật tiếng khóc lớn. Chỉ nghe Dương Quý phi khóc nói "Lời các ngươi ta đã nghe cả rồi, xinbệ hạ bảo trọng, đừng nhớ nhung gì tiện thiếp nữa". Huyền tông thần sắc thê thảm xua xua tay, bọn Trần Nguyên Lễ đều không dám nói thêm câunào,từng người từng người lui ra.

Huyền tông nhìn Quý phi, không nói câu nào, Dương Quý phi còn mong manh hy vọng, nức nở nói "Tam lang (Huyền tông xếp thứ ba), chàng không nhớ ngày bảy tháng bảy năm trướcnửa đêm không người, chúng ta nói chuyện ở điện Trường Sinh sao?".Huyền tông nói "Trên trời nguyện làm chim liền cánh, dưới đất nguyệnlàm cây liền cành. Phi tử, trẫm chỉ mong đời đời kiếp kiếp được làm vợchồng với ngươi., ờ...". Tiếng la thét của quân sĩ ngoài cửa càng ầm ĩ. Huyền tông sắc mặt xám ngoét, nhưng không sao ứa nước mắt được nữa,vừa ờ một tiếng, cũng không nói được đoạn dưới. Dương Quý phi biết đãhoàn toàn tuyệt vọng, khóc nói "Vì giang sơn của bệ hạ, thần thiếp tình nguyện...tuỳ bệ hạ xử trí, chỉ xin được chết toàn thây!". Huyền tôngcũng khóc nói "Xin nhờ cậy sức phật cho phi tử được đầu thai vào nơitốt đẹp", rồi ngoảnh lại gọi "Cao Lực Sĩ, ra đây!". Lúc ấy lấy ra mộttấm lụa trắng ném cho Cao Lực Sĩ nói "Ngươi dắt Quý phi tới hậu điệnphật đường, thay trẫm tiễn Quý phi lên tiên giới". Phía sau Phật đườngcó một cái cây, Cao Lực Sĩ bưng tấm lụa lên, Dương Quý phi liền tự thắt cổ dưới cái cây ấy, chết năm ba mươi tám tuổi. Thi nhân Bạch Cư Dị vềsau có bài Trường hận ca kể chuyện Dương Quý phi và Huyền tông, trongđó có một đoạn như sau "Chín trùng cửa khuyết bụi trần bay, Ngàn xemuôn ngựa ruổi về tây. Cờ lọng dùng dằng đi chậm chậm, Ra cửa đô thànhhơn trăm dặm, Sáu quân không tiến biết làm sao, Quằn quại mày ngài chết trước ngựa.Trâm vòng rơi đất không người thu, Lắc lư ngọc sáng còntrên đầu, Quân vương che mặt cứu không được, Quay nhìn máu lệ xiết sầuđau" là vịnh chuyện ở trạm Mã Ngôi hôm ấy.

Huyền tông ở hànhlang cạnh Phật đường nhìn thấy bồi hồi, mọi người đều tránh đi hết, ykhông dám bước qua nhìn cảnh tượng Dương Quý phi lúc chết, nhưng cũngkhông nỡ rời đi, không bao lâu chỉ nghe lá trên cây rụng xuống rào rào, giống như làm lễ lúc Dương Quý phi lâm chung, không bao lâu lại nghekeng một tiếng, có lẽ là cái trâm ngọc trên đầu Dương Quý phi rơixuống. Huyền tông ôm mặt thở dài, nhưng giữa lúc đau xót lại bất giáccảm thấy nhẹ nhõm, loạn quân

ngoài cửa chắc đã biết tin tức,tiếng quát tháo ầm ĩ dần dần ngớt đi. Không sai, phi tử y yêu thươngnhất đã chết rồi, nhưng sự uy hiếp đối với bản thân y cũng đã mất đi.

Huyền tông vẫn cảm thấy mờ mịt, cũng không biết là buồn hay vui, đột nhiêncó một bóng người từ góc tối bước ra, sấn tới quỳ xuống, hạ giọng nói"Xin bệ hạ bớt đau buồn, nô tài có việc bẩm báo...". Huyền tông nói"Tránh ra, chuyện gì trẫm cũng không đếm xỉa tới nữa".

Y chỉcho rằng là một thái giám nào đó, nhưng khi nhìn kỹ lại thì là một võquan mặc nhung trang đeo kiếm. Huyền tông giật nảy mình, nói "Ngươi từđâu tới đây?". Lúc ấy y mới nhìn rõ là Vũ Văn Thông, chỉ cho rằng VũVăn Không cũng tham gia cuộc bình biến, lại hỏi "Trẫm đã xử tử Quý phirồi, chằng lẽ quân sĩ còn không chịu tha cho trẫm sao?". Vũ Văn Thôngnói "Bệ hạ có muốn báo thù cho Quý phi không?". Huyền tông liên tiếpxua tay, kế đó nghĩ nếu Vũ Văn Thông có ý phạm thượng tác loạn thìkhông cần phải giữ lễ quân thần, vì thế bèn gọi y đứng dậy, hạ giọngnói "Ngươi có lời gì, thì nói khẽ thôi".

Vũ Văn Thông nói "Lầnbinh biến này quả thật là bị người ta xúi giục, tướng quốc và Quý phivốn không đến nỗi phải chết, đều là do người ấy...". Huyền tông hỏi"Người ấy là ai?". Vũ Văn Thông đang định nói ra tên "người ấy", chợtnghe có tiếng giày lộp cộp, Long hổ đại tướng quân Trần Nguyên Lễ vàTrường Lạc công chúa bước vào. Trường Lạc công chúa tới để an ủi cha.Trần Nguyên Lễ thì tới xin thánh chỉ vỗ về an ủi tướng sĩ. Vũ Văn Thông nhìn thấy công chúa trong lòng hoảngsợ, vội vàng dừng lại, lại giảithích với Trần Nguyên Lễ "Ta ..sợ có loạn quân xông vào, nên tới đâybảo giá". Thật ra Trần Nguyên Lễ chưa từng hỏi y, y giải thích như thếcàng thừa, lại khiến công chúa nảy ý nghi ngờ.

Trần Nguyên Lễnói "Tướng sĩ đều trung thành với hoàng thượng, hoàng thượng không cầnphải lo lắng, xin hoàng thượng hạ chiếu an ủi vỗ về cho họ yên tâm".Huyền tông lập tức hạ chỉ, sai Trần Nguyên Lễ ra hiểu dụ tướng sĩ nóiDương Quốc Trung tội đã đáng chết, hoàng thượng về việc này chỉ có khen thưởng, quyết không truy cứu, phi tử họ Dương cũng đã hạ chỉ ban chođược chết, bảo tướng sĩ cứ yên tâm giải tán. Chỉ đụ truyền ra, tướng sĩ còn chưa chịu tin Dương Quý phi đã chết, Huyền tông bèn sai Cao Lực Sĩdùng chăn thêu đắp lên xác Dương Quý phi khiêng ra cho quân sĩ xem mộtlượt quân sĩ mới hô vạn tuế ba lần rồi giải tán.

Huyền tông lại sai Cao Lực Sĩ gấp rút chuẩn bị quan tài, chôn cất Dương Quý phi qualoa ở trạm Mã Ngôi. Cũng đúng lúc ấy có hai ky mã từ Tây Thục tới, quân sĩ chặn họ lại thì té ra là người của Thái thú Quảng Nguyên mang tráivải tới tiến cống.

Nguyên là Dương Quý phi rất thích ăn tráivải, nàng là người đất Thục, Thục Trung cũng có trái vải, có điều không ngon ngọt bằng vải Lĩnh Nam, nên sau này khi nàng đã làm Quý phi,"Sủng ái ba ngàn dồn một mối" bèn không ăn trái vải đất Thục nữa, màđòi Thứ sử Lĩnh Nam thiết lập trạm vận chuyển cho nàng, chở trái vảiLĩnh Nam về tiến cống, câu thơ "Trái vải dặm ngàn vừa chở tới, Bụi hồng ngựa ruổi mỹ nhân cười" của Đỗ Mục thi nhân nổi tiếng đương thời lànói tới chuyện ấy.

Thái thú Quảng Nguyên đã nhận được thư quadịch trạm, biết Huyền tông và Dương Quý phi vào Thục, nghĩ thầm "Quýphi trong lúc lánh nạn thế này, không thể ăn được trái vải Lĩnh Nam.Mình để bà ta được ăn trái cây của quê hương; cũng dễ được bà ta vuithích". Nhưng không ngờ trái vải đưa tới, đúng lúc chôn cất Dương Quýphi. Quân sĩ tranh cướp trái vải hô hô cười rộ, trong khoảnh khắc haisọt lớn trái vải đã bị quân sĩ ăn sạch không còn một quả. Về sau thinhân Trương Hựu có thơ rằng "Cờ súy không nghiêm biết hỏi ai, Bắc namhai nẻo nghĩ bùi ngùi. Phấn hương nay đã vùi trong đất, Trái vải cònđưa tới Mã Ngôi". Chuyện thi nhân ngâm vịnh không cần kể hết, lại nóiHuyền tông thấy việc biến loạn đã yên, nước lụt đã rút, đường sá lạithông, tuy vẫn đau xót cũng có cảm giác "trong cái rủi có cái may", lúc ấy bèn sai Trần Nguyên Lễ ước thúc ba quân lên đường. Nào ngờ đại loạn tuy đã dẹp yên, nhưng vẫn còn một chút sóng gió, vì Dương Quốc Trungnguyên là người Thục, tướng sĩ thuộc hạ của y phần lớn ở trong đấtThục, có một bộ phận quân sĩ không chịu đi vào phía tây, hoặc xin ở lại Hà Lũng, hoặc xin lên Thái Nguyên, hoặc xin trở về kinh sư, bàn luậnnhao nhao, không ai giống ai.

Lúc ấy đường sá đã thông suốt trởlại, Quận thú phù Phong Lã Phủ và một số phụ lão địa phương cũng tớitrạm Mã Ngôi yến kiến, mời mọc ở lại, Lã Phủ là một viên quan gan dạ và thông minh, vịn xa giá của hoàng đế khảng khái tâu "Chí tôn và thái tửđều vào đất Thục, bách tính Trung Nguyên lấy ai làm chủ? Hạ thần xinsuất lãnh tử đệ bảo vệ chí tôn, quay qua phía đông phá giặc, trở về bảo vệ Trường An".

Huyền tông trải qua cuộc binh biến ấy, vẫn cònsợ sệt, vả lại đội tiền phong của An Lộc Sơn đã tới sát Trường An, ylàm sao dám quay lại, nghĩ thầm "Thục Trung có hiệu xưng là Thiên phủchi quốc, cho dù chật hẹp, cũng còn tốt hơn nhiều nơi khác, ít nhấtcũng có thể hưởng phúc thêm vài năm nữa". Nhưng lúc ấy mọi người bàntán nhao nhao, y lại là con chim bị tên sợ cành cây cong, lại không dám làm phật ý mọi người, nên chỉ cúi đầu trầm ngâm, không lập tức nói rõ ý mình.

Thái tử Lý Hanh là một người dã tâm bừng bừng, đang muốn nhân cơ hội này thu tóm đại quyền, củng cố ngôi hoàng đế tương lai,lúc ấy bèn tâu "Nghịch tặc phạm khuyết, bốn bể chia lìa, làm mất lòngdân, lấy gì khôi phục? Nay phụ hoàng vào Thục, nếu quân giặc đốt đườngsạn đạo thì đất đai Trung nguyên giống như hai tay dâng lên trao choquân giặc, lòng dân đã ly tán, há có thể tập hợp lại được? Nhưng phụhoàng là vạn thặng chí tôn lại không thể ngôi giữa nguy thành, xông vào nơi nguy hiểm, nghĩ kế sách hôm nay không bằng để thần nhi thu thậpquân đội giữ biên cương ở vùng tây bắc, triệu kiến Quách Tử Nghi, LýQuang Bật ở Hà Bắc, cùng họ ra sức tiến qua đông đánh dẹp nghịch tặckhôi phục hai kinh, bình định bốn bể, sau đó sẽ quét dọn cung cấm, đónchí tôn quay về".

Huyền tông được thái tử ưỡn ngựa bước ra ghévai gánh vác trọng nhiệm, chính hợp ý mình, lập tức theo lời, bèn phong thái tử Lý Hanh làm Thiên hạ binh mã đại nguyên soái Quách Tử Nghi làm Phó nguyên soái, sai họ đồng tâm dẹp giặc. Về sau, Lý Hanh không chờphụ hoàng băng hà, lên ngôi thiên tử ở Linh Vũ tức là Túc tông, đó làchuyện sau, dưới đây không nói tới.

Lại nói sau trận mưa gió lớn ấy, Thiết Ma Lặc vốn đã muốn bỏ chức trốn đi, về sau thấy chiếu thư an ủi vỗ về của Huyền tông ban ra, nghĩ thầm "Hoàng đế rốt lại cũng không thể thất tín với thiên hạ, chiếu thư đã nói rất rõ ràng, là quyếtkhông truy cứu tới chuyện kia nữa, vả lại Dương Quý phi cũng đã phụngchỉ mà chết, mình cần gì phải sợ. Đại trượng phu lui tới phải quangminh lỗi lạc, làm việc phải có trước có sau, mình đã ưng thuận Nam sưhuynh làm bảo tiêu cho hoàng đế, nếu lại nửa đường bỏ trốn, thì còn ragì, không nói nữa, chỉ đành đưa Phật phải đưa tới Tây Thiên.

Trước khi xa giá khởi hành, Vũ Văn Thông chợt tới nói "Thiết Đô úy hoàngthượng sai ngươi suất lãnh mấy mươi Tán kỵ đi đoạn hậu, bảo vệ những xe chở đồ vật nặng. Xa giá của Trường Lạc công chúa thì ngươi không cầnbảo vệ nữa, Thiết Ma Lặc đang sợ Trường Lạc công chúa quá thân thiết,vui mừng phụng chỉ, không ngờ vực gì khác.

Trên đường vô sự,không cần kể nhiều, hôm ấy tới Quảng Nguyên, đã vào đất Thục, Huyềntông thương tướng sĩ vất vả chuẩn cho nghỉ ngơi ba ngày, chiều hôm ấyThiết Ma Lặc đang cùng hai người Tần Tương, Uất Trì Bắc uống rượu tâmtình, rượu tới lúc ngà ngà, chợt có một thái giám hấp tấp bước vào.

Uất Trì Bắc giật mình hỏi "Công công, có chuyện gì vậy?". Thái giám kianói "Hoàng thượng có chiếu, sai Thiết Đô úy lập tức tới yết kiến". UấtTrì Bắc nói "Ủa, té ra là tuyên triệu y à? Thiết huynh đệ, dù sao bọnta cũng rảnh rỗi, cùng với ngươi đi một chuyến". Uất Trì Bắc chưởngquản túc vệ trong đại nội, không cần phụng chiếu cũng có thể vào cung,lúc ấy tuy dang trên đường lánh nạn, nhưng quy chế cũ vẫn thế, nên ymới dám nói câu ấy.

Nào ngờ thái giám kia lập tức nói "Hoàngthượng chỉ triệu liến một mình Thiết Đô úy, túc vệ trong hành cung đềuđã có người thay phiên túc trực, Uất Trì tướng quân cứ uống rượu đi".

Uất Trì Bắc tuy có thể tự vào cung nhưng chưa phụng chiếu thì không đượcvào gặp hoàng đế, lại theo khẩu khí của viên thái giám này thì rõ ràngkhông muốn y cùng đi, Uất Trì Bắc cũng chỉ đành thôi. Lúc ấy bèn cườinói "Nếu hành cung vô sự thì ta cũng cứ vui phận thanh nhàn. Thiếthuynh đệ, chờ ngươi quay lại, chúng ta sẽ uống cho thật say".

Hoàng đế tuyên triệu thị vệ, đó cũng là chuyện bình thường, Uất Trì Bắckhông hề nghi ngờ có chuyện gì khác. Thiết Ma Lặc lại thầm nảy ý nghingờ "Biến cố ở trạm Mã Ngôi là mình gây ra đầu tiên, tuy hoàng thượngcó chiếu không truy cứu bất cứ người nào, nhưng sau lần biến loạn ấy ylại không muốn mình hỗ tùng công chúa, rõ ràng là có ý nghi ngờ mình,không còn tín nhiệm như trước kia. Tại sao lại muốn gọi một mình mìnhvào cung? Ái chà, chẳng lẽ đây là chủ ý của công chúa?".

ThànhQuảng Nguyên cách xa nơi loạn lạc, hành cung thái thú Quảng Nguyên bốtrí cho hoàng đế lộng lẫy mỹ lệ, rất có quy mô của cung điện, ngôi miếu hoang ở trạm Mã Ngôi không thể sánh được. Thiết Ma Lặc theo viên tháigiám kia bước vào, đi qua một hành lang dài, viên thái giám theo quy củ trong cung, đi lên phía trước, cao giọng báo "Thiết Đô úy phụng chiếuđã tới".

Đúng lúc ấy chợt thấy một cung nữ dáng vẻ kinh hoàngđứng dựa lan can, đột nhiên vung tay một cái, ném một vật tròn tròn qua Thiết Ma Lặc, may mà Thiết Ma Lặc đã gặp mặt, nhận ra cô ta là thị nữ của Trường Lạc công chúa, vội vung tay chụp lấy, té ra là một mảnhgiấy vo tròn.

Thiết Ma Lặc giật nảy mình, rón rén mở tờ giấy ra, vừa nhìn thấy hai chữ lớn trong mảnh giấy, đã nghe nội thị trực banliên tiếp xướng lệnh truyền ra "Tuyên triệu Thiết Đô úy vào yết kiến".Viên thái giám kia quay lại, nói "Thiết Đô úy có thể vào được rồi". Lúc ấy cung nữ kia đã sớm lách vào cửa ngách, Thiết Ma Lặc nhìn kỹ, cắnrăng, làm ra vẻ không có chuyện gì, theo hoàng môn quan dẫn kiến đi qua hành lang, bước vào sảnh đường.

Chỉ thấy trong phòng ngoàiHuyền tông chỉ có một mình Vũ Văn Thông, Thiết Ma Lặc theo lễ quân thần hô vạn tuế ba lần. Huyền tông vẻ mặt hòa hoãn tươi cười nói "Ái khanhbình thân. Cho ngồi". Thiết Ma Lặc hồi hộp không yên, tạ ơn ngồi xuống. Huyền tông hỏi "Nghe nói hôm trước trong biến cố ở trạm Mã Ngôi làngươi cầm đầu, có phải thế không?".

Thiết Ma Lặc nghĩ thầm "Tới rồi, tới rồi!". Nhưng y đã sớm có chủ ý nên cũng không sợ, lập tức bẩm "Hoàng thượng minh giám, lúc ấy mọi người phẫn khích, thần được quânsĩ suy cử quả thật khó đặt thân ra ngoài". Huyền tông nói "Ngươi cũngto gan lắm!". Thiết Ma Lặc không khiêm tốn không kiêu căng, đáp "Thầnchỉ muốn vì hoàng thượng trừ gian diệt nịnh, chứ chuyện họa phúc lợihại chưa từng nghĩ tới! Nếu hoàng thượng cho là không đúng, thần camchịu hình phạt, muôn chết không từ".

Huyền tông lắc đầu, nói"Ái khanh hiểu lầm ý quả nhân rồi. Loại người gan dạ thông minh, cóhuyết tính mà lòng trung rờ rỡ như ngươi, quả thật trẫm mong còn chưađược, sao lại nỡ xử phạt? Trong tờ chiếu vỗ về an ủi, trẫm đã nói rõrồi! Đối với những người trừ gian vì trẫm lần ấy, chỉ có khen thưởngquyết không truy cứu, hôm nay trẫm triệu ngươi vào đây, là muốn khenthường ngươi thôi. Thiết Tranh nghe phong thưởng!".

Thiết MaLặc nghĩ thầm "Hoàng đế rốt lại giở trò huyền hoặc gì đây?". Chỉ đànhquỳ xuống, chờ nghe phong thưởng. Huyền tông nói "Trẫm phong ngươi làmLong kỵ đô úy được quyền thế tập, ngoài ra còn thưởng thêm một đóa cung hoa, ba chén ngự tửu".

Theo quy củ của triều đình đương thời,chỉ có người thi đậu Trạng nguyên mới được hoàng đế thưởng hoa banrượu, nên không có gì vinh dự bằng như thế, Thiết Ma Lặc cảm thấy bấtngờ, nhận đóa hoa xong, cắm lên cổ áo, lại đón lấy chén rượu hoàng đếđích thân rót cho. Trong nhớp mắt ấy Thiết Ma Lặc đột nhiên nghĩ tớihai chữ trong mảnh giấy, hai chữ ấy là "Chạy mau!", không kìm đượctrong lòng nghĩ thầm "Trường Lạc công chúa báo cho mình, quyết khôngphải là không có lý do, bảo mình chạy mau, nhất định đã biết hoàngthượng có ý hại mình nhưng hiện tại hoàng thượng lại phong thưởng chomình...ờ, chẳng lẽ trong chén rượu này có gì lạ?".

Thiết Má Lặcvừa động tâm niệm, không uống rượu ngay, đưa chén rượu vào mũi ngửi một cái, đột nhiên ném xuống, chỉ nghe keng một tiếng, chén rượu vỡ nát,dưới đất tóe lên ánh lửa lốm đốm!

Đó là một chén rượu độc! Đúng chớp mắt ấy Thiết Ma Lặc quả thật khí tức đầy ruột, y có nằm mơ cũngkhông ngờ hoàng đế lại dùng thủ đoạn hèn hạ đối phó với y, y làm bảotiêu cho hoàng đế, cũng từng cứu mạng cho hoàng đế, bây giờ hoàng đếlại dùng rượu độc giết y? Nói thì chậm chứ lúc ấy rất mau, chỉ ngheHuyền tông quát "Thiết Tranh, ngươi trong mắt không có vua, lập tức ban cho được chết!". Vũ Văn Thông đã nhảy xổ tới, ngón tay xỉa ra như ngọn kích, đâm mau vào tử huyệt trên sườn Thiết Ma Lặc!

Thiết MaLặc lật tay đánh lại một chưởng, chính là lối đánh lưỡng bại câuthương, Vũ Văn Thông đã lãnh giáo chưởng lực của y, không dám đón đỡ,vội xoay người dời bước, lại điểm vào huyệt phong phủ sau lưng y.

Thiết Ma Lặc vù vù đánh ra hai chưởng bức Vũ Văn Thông lùi lại ba bước, quát lớn "Hoàng đế, nếu ngươi nói ra được đạo lý quang minh chính đại muốnta chết, thì ta cam chịu, không hề oán trách, ngươi lại nói mà khônggiữ lời, tàn hại kẻ trung lương, xin lỗi ta không thể làm nô tài chongươi được nữa rồi!", soạt một tiếng rút kiếm, xông luôn ra ngoài.Huyền tông hoảng sợ run bắn lên, đến khi nhìn thấy y không xông vàomình mới định thần, ý niệm muốn trả thù cho Dương Quý phi lại đột nhiên dấy lên, lập tức quát "Vua bảo tôi chết, không thể không chết, cha bảo con chết không thể không chết, ngươi trong mắt không có vua, đáng bịxử tử! Còn muốn tội danh gì nữa? Các thị vệ, bắt lấy y, băm nát ra chota".

Vũ Văn Thông không chờ Huyền tông lên tiếng, đã sớm rútPhán quan bút ra đuổi theo, thị vệ ngoài cửa cũng nhao nhao la thét,làm ra vẻ cản lại.

Thiết Ma Lặc quát lớn "Tránh ta thì sống,chống ta thì chết!", múa kiếm như gió xông thẳng ra cửa. Bọn túc vệ tới phiên trực rong cung đều là thủ hạ của Uất Trì Bắc, một là biết ThiếtMa Lặc có giao tình thần thiết với trưởng quan của họ, hai là biếtThiết Ma Lặc rất lợi hại, ba là chủ yếu vì họ cũng cảm thấy bất bìnhthay cho Thiết Ma Lặc, nên chỉ hư trương thanh thế, vừa chạm vào là lui ra, đợi Thiết Ma Lặc xông qua rồi lại lập tức ùn ùn đuổi theo, lạigiống như vô tình cản đường Vũ Văn Thông.

Thiết Ma Lặc xông rakhỏi hành cung, cướp một con ngựa tốt thêm roi, phóng ra ngoài thành,vệ sĩ giữ cửa thành là bộ hạ của Tần Tương, biết y là ai, chẳng quacũng hỏi vài câu, Thiết Ma Lặc bịa đặt là phụng chỉ ra thành, bọn vệ sĩ kia bèn mở cổng thành.

Đúng lúc ấy chỉ nghe Vũ Văn Thông quátlớn "Không được mở cửa, thằng đầy tớ ấy đã làm phản rồi", nguyên là ycưỡi lột con ngựa đuổi theo, khoảng cách vốn rất xa, chỉ vì lúc ThiếtMa Lặc gọi cửa lại bị chậm trễ, bây giờ khoảng cách giữa hai con ngựachỉ còn không đầy trăm bước.

Tên vệ sĩ ái chà một tiếng, hoảngsợ tới mức trợn mắt há miệng, nói thì chậm chứ lúc ấy rất mau, Thiết Ma Lặc đã phóng ngựa vọt qua, tên vệ sĩ kia mới ngơ ngơ ngác ngác đóngcổng thành, Vũ Văn Thông cả giận quát "Ngươi điên rồi à? Phản tặc đãchạy rồi còn đóng cổng thành sao?", thúc ngựa xông mau qua một cước đátên vệ sĩ ngã lăn lông lốc, đuổi riết theo sau. Hai con ngựa cước lựckhông chênh nhau bao nhiêu, như ruổi gió đuổi chớp, trong chớp mắt đãra tới ngoài đồng, Vũ Văn Thông dùng Phán quan bút đâm vào mông ngựa,con ngựa bị đau lồng lên, khoảng cách giữa đôi bên chỉ còn vài mươibước.

Chợt nghe tiếng dây cung bật, Vũ Văn Thông tay kéo cungcứng, liên tiếp phóng tên, bắn vào con ngựa của Thiết Ma Lặc, Thiết Ma Lặc vung kiếm đỡ gạt, nhưng Vũ Văn Thông tên bắn như mưa, Thiết Ma Lặc phải đỡ gạt cho mình, lại phải che chở cho ngựa, nên tay chân luốngcuống, khó mà chiếu cố cả hai bề.

Thiết Ma Lặc tức giận nói"Nhận mà không trả là phi lễ!" cũng rút trong túi ám khí một nắm Thiếtliên tử phóng lại nhưng Thiết liên tử phân lượng quá nhẹ, không thểđánh xa, uy lực so với cung tên cách nhau một trời một vực, tuy cũng có vài quả đánh trúng con ngựa của Vũ Văn Thông nhưng chưa thể đả thươngnó.

Phi ky đuổi nhau, ám khí giao phong, Vũ Văn Thông đuổi tớigần, ra sức giương cung, vù một tiếng bắn xuyên qua bụng ngựa, Thiết Ma Lặc lộn người một cái, từ yên ngựa chênh chếch bay ra, Vũ Văn Thônghô hô cười rộ, kêu lên "Thiết Ma Lặc ngươi còn chạy đi đâu, thằng tiểutặc nhà ngươi cũng trà trộn vào cung, cũng xem là mật bọc lấy thân đấy! Hô hô, mười năm trước ngươi may mắn thoát chết, không ngờ lưới trờilồng lộng, hôm nay ngươi lại gặp phải tay ta".

Vũ Văn Thông mộtcâu nói toẹt lai lịch của Thiết Ma Lặc ra, nếu như lúc bình thời, nhấtđịnh Thiết Ma Lặc đã giật nảy mình, nhưng đến lúc này, y đã trở thànhkẻ phản tặc bị hoàng đế truy bắt, thì còn úy ky gì nữa, lập tức cả giận nói "Không sai, ta chính là Thiết Ma Lặc, ngươi định làm gì? Ngươitưởng ta sợ ngươi à?". Vũ Văn Thông quát "Hay lắm, thằng phản tặc nhàngươi còn dám chống lại thánh chỉ, kháng cự à? Hôm nay lại không cóĐoàn đại hiệp, Nam đại hiệp gì đó che chở cho ngươi đâu!". Thiết Ma Lặc nghe y nhắc tới chuyện cũ, lửa giận bùng lên, cười nhạt nói "Ta làphản tặc, thì ngươi là tnmg thần chắc? Hừ, ngươi tưởng ta không biếtchuyện của ngươi à? nhớ năm xưa ngươi giúp trụ làm ác, đường đường làLong kỵ đô mà không tiếc làm ưng khuyển cho An Lộc Sơn, hại cả nhà Sửnghĩa sĩ, còn muốn hại Đoàn đại hiệp, xem ra ngươi còn là đại phản tặchơn cả ta nữa đấy!".

Vũ Văn Thông đang sợ Thiết Ma Lặc vạchtrần chuyện y câu kết với An Lộc Sơn, lúc ấy trong lòng lo lắng, thôngđồng với hoàng đế trừ diệt Thiết Ma Lặc. Lúc ấy y nghĩ thầm "May là mớirồi y không nói câu này trước mặt hoàng thượng, nếu không hoàng thượngcho dù không tin trong lòng ắt cũng có chỗ ngờ vực. Bây giờ y đã mangtội danh là phản tặc, cho dù Tần Tương và Uất Trì Bắc cũng không dámche chở y, mình phải mau mau giết y bịt miệng".

Vũ Văn Thông xưa nay vốn tự phụ, tuy y đã lãnh giáo chưởng lực của Thiết Ma Lặc, nhưngtự cậy về công phu lẫn binh khí cao cường hơn y, nghĩ thầm hoàng thượng tất nhiên phái người đuổi theo tiếp ứng, thằng tiểu tặc này hôm naychắc chắn phải chết, không cần nghi ngờ gì nữa, nhưng tốt nhất là phảigiết y trước khi có người tới, để y khỏi ăn nói bậy bạ.

Hai người trong lòng đều đầy thù cũ hận mới, lập tức giao thủ dưới rừng cây.

Vũ Văn Thông cùng hai người Tần Tương, Uất Trì Bắc nổi tiếng ngang nhau,được gọi là ba đại cao thủ trong đại nội, về võ công quả thật thành tựu hơn người, hai ngọn Phán quan bút triển khai, quả thật như độc xà phun lưỡi, nhát nào cũng phóng vào yếu huyệt trên người Thiết Ma Lặc.

Thiết Ma Lặc triển khai sáu mươi tư chiêu Long hình kiếm pháp, kiếm khí tung hoành, kiếm quang bay lượn, quả thật như một con rồng ngọc uốn lượn,biến hóa khôn lường. Vũ Văn Thông hơn về công phu và kinh nghiệm, Thiết Ma Lặc thì hơn về nội lực dẻo dai, huyết khí phương cương, hai ngườitriển khai sở học bình sinh, đánh nhau một trận khó giải khó phân!

Vũ Văn Thông không ngờ thằng tiểu tử suýt mất mạng dưới tay y mười nămtrước bây giờ lại hoàn toàn khác hẳn, càng đánh càng mạnh, đánh nhauhơn trăm chiêu mà mình vẫn chưa chiếm được chút thượng phong nào, trong lòng không kìm được ngấm ngầm sợ hãi.

Chợt nghe tiếng nhạc ngựa vang lên, trong chớp mắt ấy Thiết Ma Lặc kêu lên "Tần đại ca, ngươi cũng tới lấy đầu tiểu đệ à?"

Nguyên là sau khi Thiết Ma Lặc "làm phản" rời khỏi hành cung, Huyền tông lậptức sai Tần Tương và Uất Trì Bắc hiệp lực giúp đỡ Vũ Văn Thông, haingười nhận được thánh chỉ, vô cùng hoảng sợ, vẫn chưa biết y đã phạmtội chết gì, nhưng lệnh vua không thể chống lại, hai người chỉ đànhtuân chỉ, Tần Tương sức ngựa mau hơn nên đuổi tới trước.

Vũ Văn Thông cao giọng quát "Ngươi là phản tặc, còn dám xưng huynh gọi đệ với Tần tướng quân à, Tần tướng quân biết ngươi nhưng đôi kim giản của ykhông nhận ra ngươi đâu!", mấy câu ấy vô cùng lợi hại, quả thật muốnbức bách Tần Tương động thủ.

Tần Tương vừa sợ vừa cuống, hai bềđều khó, nếu không có ai khác, y còn có thể theo tư tình mà tha (lúc ylên ngựa, đã ltính toán như thế), nhưng hiện đã có Vũ Văn Thông ở đâyquyết không thể làm như thế. Tần Tương ngần ngừ một lúc, đành phải nói"Thiết Tranh, ta chưa biết ngươi phạm tội gì, nhưng đã có thánh chỉ bắt ngươi, ngươi cũng phải để cho bắt, khỏi phải tội chồng thêm tội! Ngươi có gì oan khuất tới gặp hoàng thượng, có thể phân biện mà", Tần Tươngđịnh cùng Uất Trì Bắc dùng tính mạng cả nhà bảo lãnh cho y, tới lúc cần thiết cũng có thể nài nỉ Trường Lạc công chúa xin cho y, vì thế trước tiên bảo y không nên kháng chỉ chống cự.

Thiết Ma Lặc bi phẫnchen lẫn, nói "Hoàng thượng muốn giết ta để đền mạng cho Dương QuốcTrung và Dương Quý phi, thế thì làm sao phân biện gì được nữa? À, Tầnđại ca, ngươi phụng chỉ bắt ta, ta không muốn làm ngươi khó xử, được ta đi theo ngươi, để hôn quân tùy ý xử trị".

Thiết Ma Lặc đãnguyện ý bó tay chịu trói, nhưng Vũ Văn Thông song bút vẫn như mưa sagió táp đánh tới, đừng nói buông binh khí, chỉ cần đón đỡ hơi chậm làcũng có mối nguy mất mạng. Thiết Ma Lặc cả giận nói "Ta có thể nể mặtTần đại ca, nhưng không thể để ngươi hà hiếp!", vù vù vù đâm luôn bakiếm, đánh nhau càng kịch liệt.

Tấn Tương kêu lên "Thiết Tranhđã tình nguyện phụng chỉ, Vũ Văn tướng quân, ngươi dừng tay đi". Vũ Văn Thông nói "Y miệng nói như thế nhưng chưa buông kiếm, cũng như con cọp chưa nhổ nanh, ngươi dám chắc là y không cắn lại à?".

Câu ấycủa Vũ Văn Thông cũng hoàn toàn không phải không có đạo lý, Tần Tươnglại định khuyên Thiết Ma Lặc buông binh khí xuống trước, nhưng thấytình hình như thế, Thiết Ma Lặc còn đáng tin hơn Vũ Văn Thông, trừ phimình xông vào dùng kim giản đánh rơi trường kiếm của Thiết Ma Lặc, nếukhông Thiết Ma Lặc quyết không dám buông binh khí xuống.

ThiếtMa Lặc và Vũ Văn Thông vốn khó phán cao thấp, nhưng có Tần Tương bêncạnh, Thiết Ma Lặc đã có chút tâm phiền ý loạn, trường kiếm vung bừa,trên chiêu số bất giác để lộ chỗ sơ hở, Vũ Văn Thông đột nhiên quát lớn một tiếng "Xem1", một bút đâm vào huyệt Toàn cơ trước ngực Thiết MaLặc.

Tần Tương cả kinh, đang định xông vào giải cứu, chợt nghekeng một tiếng, ngọn Phán quan bút của Vũ Văn Thông lệch qua một bên,kế đó nghe thấy một thanh âm mang giọng trẻ con vang lên "Tần tướngquân, họ đang đánh nhau rất hay, ngươi lại xông vào cản trở, như thếkhông khỏi quá nóng nảy đấy".

Trong khu rừng đột nhiên có mộtngười bước ra, Tần Tương vừa nhìn thấy lại càng hoảng sợ, người kiathân hình không đầy năm thước, tướng mạo mười phần đặc biệt, một "khuôn mặt trẻ con", giống như một đứa nhỏ to xác, chính là Diệu thủ thầnthâu Không Không Nhi danh chấn giang hồ từng làm hoàng đế hoảng sợ.

Tần Tương tay nắm song giản, trầm giọng hỏi "Không Không Nhi, ngươi tới đây là định làm gì?".

Không Không Nhi cười nói "Tần tướng quân, ngươi không cần lo lắng, đôi kimgiản của ngươi tuy cũng đáng vài đống nhưng chưa lọt vào mắt ta đâu, ta mà lên cơn trộm cắp cũng không ăn trộm của ngươi mà. Ta là tới đây xem đánh nhau thôi! Ờ, ngươi hỏi ta rồi, ta cũng muốn hỏi ngươi, ngươi tới đây làm gì thế?".

Tần Tương nói "Ta, ta là phụng chỉ tới đây,tới đây bắt...", y nhìn Thiết Ma Lặc một cái, quả thật không nỡ nói rahai chữ "phản tặc". Không Không Nhi nói "Ngươi tới bắt ai? Bắt thằnggià kia hay bắt thiếu niên này?".

Tần Tương nói "Chuyện của bọn ta, ngươi quản làm gì?". Không Không Nhi nói "Không phải thế. Ta đãnói với ngươi rồi, ta là thích xem đánh nhau thôi. Bọn họ đánh sướngtay, ta cũng được xem sướng mắt. Bọn họ đánh nhau, nếu ngươi không quản thì ta cũng không quản, nếu ngươi giúp một bên thì ta cũng giúp bênkia, một đánh một, hai đánh hai, thế mới công bằng".

Tần Tươngbị y đùa giỡn tới mức dở khóc dở cười, nhưng một là y đã lãnh giáo củaKhông Không Nhi, cũng biết tính tình của y rất quái dị, hai là quả thật y cũng không muốn bắt Thiết Ma Lặc, nghi thầm "Cũng được, mình có cớđể nói rồi, có thể tụ thủ bàng quan để Thiết hiền đệ có cơ hội thoátthân", liền nói "Không Không Nhi, hôm trước ngươi từng giúp bọn ta mộttay, bắt sư đệ của ngươi về, nghĩ tới chút tình nghĩa ấy, ta cũng muốnkết giao với ngươi, ngươi nói thế nào thì cứ theo như thế!".

Không Không Nhi cười lớn nói "Người trên giang hồ đều nói Tần tướng quânđáng mặt bạn bè, quả nhiên không sai. Nào nào, ngươi buông đôi giảnxuống đi, chúng ta cứ xem đánh nhau thôi".

Sau khi Không KhôngNhi xuất hiện, Vũ Văn Thông biến hẳn sắc mặt, đến khi Không Không Nhinói không giúp bên nào, y mới dần dần bình tĩnh trở lại, nhưng Thiết Ma Lặc đã nhân cơ hội giành lại thế công, chiếm được thượng phong.

Không Không Nhi nhìn một lúc, đột nhiên tự nói một mình "Ma lặc tới làm bảotiêu cho hoàng đế, chuyện đó kể ra đã là lạ lùng, nhưng bây giờ y làbảo tiêu cho hoàng đế lại đánh nhau với Đô uý hộ giá thượng ty (cấptrên) của y, chuyện này mới thật là lạ càng thêm lạ. Ờ, Thiết Ma Lặc,tại sao ngươi đánh nhau với trưởng quan của ngươi thiế?". Thiết Ma Lặcđang đánh tới lúc hăng, không kịp trả lời y, Không Không Nhi nói "Ồ,Thiết Ma Lặc, Tần tướng quân cũng nguyện ý kết bạn với ngươi, sao ngươi không nguyện ý? Ta đang hỏi ngươi mà!".

Thiết Ma Lặc dùng hếtsức trường kiếm vung ra, bức Vũ Văn Thông lui lại hai bước, bực bội trá lời "Hôn quân kia bảo ta lả phản tặc, thằng đầy tớ này thì muốn lấyđầu ta để được thăng quan".

Tần Tương nghe xong, thầm thấy xấu hổ, nghĩ thầm "Thiết hiến đệ, không phải ngươi cũng hiểu lầm ta chứ?".

Không Không Nhi lại cao giọng gọi "Ma Lặc, ta vốn muốn tìm ngươi, ngươi đoán xem ta tìm ngươi làm gì?".

Thiết Ma Lặc nghĩ thầm "Không Không Nhi ngươi quả thật không biết gì, đanglúc này thì bảo ta có tâm tình nào mà nói chuyện tào lao với ngươi".

Không Không Nhi cười lớn nói "Đoán không ra chứ gì? Ta cũng đoán là ngươiđoán không ra. Được, ta nói cho ngươi biết nhé. Ta có ý muốn kết bạnvới ngươi, định đem cho ngươi một món lễ vật khó kiếm. Ngươi đoán thửxem, là lễ vật gì nào?".

Thiết Ma Lặc lớn tiếng nói "Không biết, ta cũng không cần". Không Không Nhi cười lớn nói "Câu ấy của ngươi hơi thô mãng đấy nhé, món lễ vật này rất có ích với ngươi, ngươi mà biếtrồi thì không cần không xong".

Tần Tương trong lòng rúng động,hỏi "Rốt lại là lễ vật gì thế? Ngươi cứ nói ra xem, đừng để y đoán nữa. Ta nghe cũng sốt ruột muốn biết đây".

Không Không Nhi nói "Nói ra cũng là chuyện lạ. Ma Lặc không phải thượng ty kia của ngươi nóingươi là phản tặc sao, nhưng trong tay ta có một lá thư, lại là dochính tay vị Vũ Văn tướng quân này viết gửi cho An Lộc Sơn, trong thưnói rất rõ ràng, xin làm nội ứng cho An Lộc Sơn! Ngươi nói có lạ khôngnào? Lá thư này là lễ vật ta tặng cho ngươi, ngươi có cần không?".

Không Không Nhi nói ra câu ấy, Vũ Văn Thông lập tức sắc mặt biến thành màuxám, đâm hờ một kiếm, toan cướp đường bỏ chạy, Thiết Ma Lặc đời nào để y chạy, mũi chân điểm xuống một cái, như mũi tên vọt theo, trường kiếmđâm vào bối tâm y, Vũ Văn Thông chỉ còn cách xoay người đón đỡ. TầnTương thấy tình hình như thế, biết lời Không Không Nhi nói là sự thật,không kìm được trong lòng cả mừng "Nếu đúng là có một lá thư như thế,Thiết hiền đệ cứ cầm lấy làm chứng cứ, trở về tố giác, thì không nhữngvô tội mà còn có công nữa?". Y đột nhiên tinh thần phấn chấn, nhấc song giản lên định xông vào.

Không Không Nhi đưa tay ra cản, cườinói "Tần tướng quân, ngươi quên đã hứa với ta rồi sao? Cứ đứng yên màxem họ đánh nhau!". Thật ra lần này Tần Tương xông vào là muốn giúpThiết Ma Lặc bắt Vũ Văn Thông. Có điều lúc ấy Thiết Ma Lặc đã không cần Tần Tương giúp đỡ nữa, Vũ Văn Thông rất sợ chuyện này bị Không KhôngNhi vạch trần, vả lại theo khẩu khí của Không Không Nhi thì y còn đứngvề phía Thiết Ma Lặc, Vũ Văn Thông sợ tới mức hồn phi phách tán, làmsao còn có thể tập trung đối địch. Thiết Ma Lặc quát lớn một tiếng,kiếm chiêu mau lẹ thay đổi chỉ thấy hàn quang cuốn đất, sấc tía rợptrời, chụp xuống thân hình Vũ Văn Thông. Vũ Văn Thông chương pháp đạiloạn, chiêu thức không ra chiêu thức, Thiết Ma Lặc soạt một tiếng phóng ra một kiếm đâm trúng đầu vai y. Vũ Vãn Thông đột nhiên song bút xoayngược lại, mũi bút nhắm thẳng vào cổ họng mình đâm xuống, Thiết Ma Lặclại quát lớn một tiếng, trường kiếm hất một cái, đánh đôi Phán quan bút của Vũ Văn Thông tung ra, quát "Phản tặc ngươi muốn tự sát à, đâu cóđược tiện nghi

như thế?", tiếng tới người tới, điểm mau vàohuyệt đạo của Vũ Văn Thông, y vẫn còn tức giận, tiện tay chát chát đánh vào mặt Vũ Văn Thông hai tát.

Không Không Nhi cười nói "Đánhhay lắm, đánh hay lắm!", rồi lấy lá thư ra đưa Thiết Ma Lặc, nói "Mónlễ vật này rất cô ích cho ngươi chứ hả?", không ngờ Thiết Ma Lặc lắcđầu không chịu cầm lấy.

Đúng là:

Chỉ bởi cạnh vua như cạnh cọp,

Anh hùng nghĩa sĩ đã ghê lòng.

Muốn biết chuyện sau thế nào, xin nghe hạ hồi phân giải.