Đã Nói Là Sẽ Đại Nghịch Bất Đạo Với Sư Tôn Cơ Mà

Chương 4: Ma giới chí tôn



Không lừa được đan dược, Cung Ngô Đồng đành phải tự lực gánh sinh, y cẩn thận dùng linh lực vuốt ve kinh mạch cho Minh Tu Nghệ.

Hai khắc sau (30 phút), Minh Tu Nghệ đang đau đến run rẩy cuối cùng cũng ngừng lại, ma văn trên mặt từng chút thối lui, rút về linh cốt không thấy tung tích, người cũng thiêm thiếp chìm vào giấc ngủ.

Lần đầu Cung Ngô Đồng làm việc cẩn thận như thế này, sau khi thu hồi linh lực, trên thái dương đổ đầy mồ hôi lạnh.

Y giơ tay cầm rượu thuốc trên bàn lên siết chặt, sau khi nhấp một ngụm, vẻ bệnh sắc tràn đầy gương mặt mới tốt hơn đôi chút.

Canh ba giờ Dậu đã tới, Cung Ngô Đồng ngay cả điều tức cũng không, mạnh mẽ gắng gượng bò lên giường, nhắm mắt thâm nhập vào ngọc bài Sương Hạ Khách.

—— không gì ngăn được y đi nghe kể chuyện.

Lầu các trong tiểu thế giới, Sương Hạ Khách đã ngồi ở trước bàn, vị trí đối diện hơi dao động linh lực, áo tím của Cung Ngô Đồng nhẹ bay, chớp mắt xuất hiện trên giường mỹ nhân.

Trong tiểu thế giới của Sương Hạ Khách, Cung Ngô Đồng quanh năm luôn đứng đầu danh sách khen thưởng ngọc thạch, ngay cả lúc nghe kể chuyện cũng luôn chọn vị trí tốt nhất, cực kỳ khiến người ta chú ý.

Thấy Cung Ngô Đồng xuất hiện, Sương Hạ Khách cười hì hì đứng dậy hành lễ: "Tiểu Thánh tôn, ta còn tưởng rằng hôm nay ngài không tới được."

Giữa lông mày Cung Ngô Đồng toàn là vẻ mỏi mệt, toàn bộ thân mình dựa lên giường mỹ nhân, gọi một thị nữ tới quạt cho y, mắt cũng không mở mà lười nhác "Ừ" một tiếng, xem như chào hỏi.

Lúc này Sương Hạ Khách mới ngồi xuống.

Thước gỗ lại gõ cái "cạch" một cái.

"Ban ngày chúng ta đã kể đến đoạn ma tức trên người bán ma kia phát tác, thần trí bị ma tu điều khiển, lại muốn nhân dịp sư tôn điều tức, âm mưu một kiếm chấm dứt Thẩm đạo quân."

Hoa tai linh vũ khổng tước rũ lên vai Cung Ngô Đồng, y ríu rít mở mắt, vừa lười biếng vừa mang theo chút khí chất mê người.

Y thích những tình huống không thể đoán trước, chỉ mới nghe một đoạn đã giơ tay lấy một nắm ngọc thạch ném lên đĩa lưu ly.

"..... Nhưng Thẩm đạo quân kia là nhân vật như thế nào? Cho dù là lúc điều tức vẫn phân thần xung quanh cơ thể, sao có thể bị đồ đệ đả thương."

Cung Ngô Đồng nghe chuyện lạ gật đầu, song lại cẩn thận nghĩ lại: "Lúc ta điều tức cũng không quan tâm có ai ở cạnh, dù sao cũng chả có ai dám tổn thương ta."

Y híp mắt nghe Thẩm đạo quân dây dưa chém giết với bán ma nọ, đang lúc hứng thú bừng bừng, đôi con ngươi vẫn luôn khép hờ bỗng chốc mở to, giữa đôi mắt tím hiện sự lạnh lẽo dày đặc.

Sương Hạ Khách đang hăng say kể, lại thấy Cung Ngô Đồng đối diện không hiểu tại sao lại rời tiểu thế giới mà không cáo từ.

Sương Hạ Khách có chút nghi ngờ mà nhìn vị trí trống không.

Nhiều năm như vậy, tiểu tổ tông này luôn chưa kịp nghe hết đã rời đi.

Thần thức của tiểu tổ tông nhanh chóng thoát khỏi ngọc bài, lông mi còn chưa mở, đã cảm nhận được một thứ đồ đen kịt đang bay vút lên mặt y.

Y hơi nghiêng đầu, thứ đồ ấy loảng choảng vỡ toang bên tai y.

Âm thanh vụn vỡ vang lên, là bình lưu ly trong phòng y.

Cung Ngô Đồng suýt chút nữa bị ném đến mở mang đầu óc cũng không hoảng loạn, lười biếng ngẩng đầu lên nhìn.

Minh Tu Nghệ đang quỳ cạnh giường y, tay còn đang nắm miệng bình lưu ly, ánh mắt tàn nhẫn mà tuyệt vọng, bàn tay không ngừng run rẩy.

Một chiêu của hắn không nặng, bàn tay vừa di chuyển, lập tức muốn đâm miệng bình bị vỡ xuống thân dưới của cầm thú trước mặt.

Cung "Cầm thú" đột nhiên cảm thấy sau này y không phải sắp xếp thời gian đến tiểu thế giới "Sương Hạ Khách" nghe kể chuyện nữa, bởi vị đồ nhi này có thể vì y mà diễn nguyên một thoại bản khi sư diệt tổ.

Trong vòng một ngày, âm mưu giết thầy hai lần.

Không phải là còn có tiền đồ hơn cả bán ma đồ đệ trong thoại bản sao?!

Cung Ngô Đồng tu vi Hoá Thần kỳ vẫn chưa đến mức bị một thiếu niên không có linh lực đả thương, đôi con ngươi màu tím của hắn chỉ vừa thoáng qua, bình lưu ly trong tay Minh Tu Nghệ giây lát đã hoá thành sương khói hư vô.

"Hửm, hung dữ vậy?" Cung Ngô Đồng ném ngọc bài Sương Hạ Khách sang bên cạnh, phát ra tiếng "cạch" giòn tan, y cũng không đứng dậy, gối đầu lên cánh tay, cười nói, "Ta cứu ngươi từ trong cái ổ ma kia ra, ngươi chưa lấy thân báo đáp thì thôi, còn muốn lấy oán trả ơn?"

Thân thể Minh Tu Nghệ lại một lần nữa bị y chế trụ, hoàn toàn không thể nhúc nhích, vẫn duy trì tư thế quỳ gối bên cạnh Cung Ngô Đồng, quai hàm căng cứng, khó khăn nói ra một câu: "Xấu xa....."

Cung Ngô Đồng: "……"

Cung Ngô Đồng cũng không biết mình xấu xa là xấu xa thế nào.

Chỉ là cẩn thận nghĩ lại, trước đây ở Ma tộc y dùng thân phận mị ma để xuất hiện, thần trí Minh Tu Nghệ lúc ấy không được tỉnh táo, không chừng còn đang nghĩ y là mị ma Ma tộc, bắt hắn tới song tu.

Cung Ngô Đồng quyết định rộng lượng thông cảm cho thằng oắt con đầu tiên dám mắng y "xấu xa", nhẹ nhàng nâng tay đặt lên mắt phải, linh lực loé lên, trong lòng bàn tay xuất hiện một cánh hoa, đôi mắt tím kia cũng biến thành màu đen tĩnh mịch.

"Oắt con, thấy rõ ta là ai chưa?"

Thân thể Cung Ngô Đồng nửa là Phật cốt nửa là mị cốt, ngay cả mắt cũng là một bên ma đồng một bên mắt đen, vô cùng có tính nhận biết, toàn bộ tam giới chỉ cần nhìn thấy đôi mắt này sẽ nhận ra thân phận của y ngay.

Minh Tu Nghệ là con trai của Thủ tôn chính đạo, không thể nào không biết Cung Ngô Đồng.

Cung Ngô Đồng mong chờ phản ứng của Minh Tu Nghệ.

Sắc mặt Minh Tu Nghệ không hề thay đổi, ngược lại còn nói: "Tên xấu xa."

Cung Ngô Đồng: "……"

Cung Ngô Đồng được cưng chiều từ nhỏ, chưa từng bị ai mắng thẳng mặt như thế, y giơ tay bóp chặt cằm Minh Tu Nghệ, trừng mắt nói: "Nếu ta thật sự là kẻ xấu, đã không thêm mắm thêm muối nuốt sống ngươi từ trên đường đi rồi! Tuổi còn nhỏ mà lá gan lớn thật, ngay cả cha ngươi cũng không dám nói năng như thế với ta."

Nhắc tới Thủ tôn chính đạo đã hồn phi phách tán nọ, Minh Tu Nghệ vừa rồi còn hung ác đột nhiên đỏ mắt, đôi con ngươi tan rã phủ kín một tầng hơi nước, dường như muốn rơi lệ.

Cung Ngô Đồng nói xong liền hối hận.

Minh Tu Nghệ có thiên phú thế nào thì cũng chỉ là một thiếu niên mười sáu tuổi, ngã xuống đáy vực chỉ trong một tháng ngắn ngủi, từ Thủ tôn chi tử cao cao tại thượng lưu lạc thành lô đỉnh hạ đẳng nhất ở Ma tộc Quá Vân Giang, mất hết tôn nghiêm, đổi thành ai khác cũng đã sớm tan vỡ.

Hơn nữa bây giờ Cung Ngô Đồng mới phát hiện, ánh sáng trong mắt Minh Tu Nghệ tan rã, đồng tử không thể tập trung, chắc là bị ma tu làm mù, không phải là do kiến thức hạn hẹp chưa từng nghe thấy uy danh của mình.

Cung Ngô Đồng lần nữa tự thuyết phục bản thân, tên oắt con đáng thương, tha cho hắn lần này vậy.

Cung Ngô Đồng kiêu căng cũng không tiếp tục làm ác, đang muốn mở miệng nói ra thân phận của mình, mấy sợi dây leo đột nhiên mạnh mẽ dựng lên từ dưới gầm giường, một cái chớp mắt liền gắt gao trói chặt vòng eo và cổ tay Cung Ngô Đồng lên giường.

Minh Tu Nghệ đã bị ma tức trong cơ thể áp chế, bất chợt mãnh liệt thúc giục linh lực trong Kim Đan, không chỉ thoát khỏi sự điều khiển của Cung Ngô Đồng, mà còn lợi dụng linh căn hệ mộc giục giã cây cối dưới chân sinh trưởng.

Cây khô gặp mùa xuân, dây leo nảy nở từ trong khe hẹp, trói chặt Cung Ngô Đồng.

Cung Ngô Đồng: "……"

Thông thường trong thoại bản y hay nghe, dây leo chỉ xuất hiện khi đồ đệ trưởng thành muốn khi sư diệt tổ.

Đồ đệ này...

Tiền đồ qua đầu.

Cung Ngô Đồng tấm tắc dị bảo, cũng không quan tâm dây leo ngày càng trói chặt, lại ríu rít mà nâng cái chân không bị trói lên, quơ quơ mũi chân, cảm khái: "Ai, lông mọc còn chưa đủ dài mà sao tâm tư xấu xa quá vậy —— còn gì nữa không, trói chân ta lại luôn đi, hay muốn ta dạy ngươi à? Rốt cuộc ngươi có thể làm nhục người khác hay không?"

Minh Tu Nghệ: "……"

Minh Tu Nghệ tức giận đến đồng tử lung lay: "Ngươi......!"

Rõ ràng là mị ma này mua mình về đùa giỡn! Còn nói mấy câu dâm đãng gì mà "lấy thân báo đáp", mà còn dám bảo hắn có tâm tư xấu xa?!

Minh thiếu tôn giáo dưỡng rất tốt, từ nhỏ tới lớn chưa từng nói ra một câu thô tục, giận đến cắn chặt hàm răng, "Ngươi" nửa ngày mà cũng không biết phải chửi người khác như thế nào.

Hắn trầm mặt, mò mẫm muốn điều khiển dây leo thêm lần nữa, chỉ là chung quy lại hắn đã bị ma tức kia làm tổn thương kinh mạch, dây leo chỉ có thể linh hoạt một hồi, rất nhanh đã trở nên khô héo, nhẹ nhàng tránh một cái là đã có thể thoát ra.

Minh Tu Nghệ cả kinh, lập tức lui ra phía sau, không chút nghĩ ngợi mà thất tha thất thểu chạy theo hướng gió ra ngoài.

Thật ra hắn cũng biết, với tu vi và tính nết của người này, dù đang bị dây leo chế trụ thì hắn cũng không có cách nào bỏ chạy, nhưng hắn không muốn ngồi im chờ chết mặc người xâu xé, chỉ có thể dùng hết toàn lực làm liều một phen.

"Loảng xoảng" một tiếng, bả vai Minh Tu Nghệ trực tiếp đụng phải khung cửa, ngay sau đó là tiếng bước chân hỗn loạn.

Cung Ngô Đồng nhìn hắn bỏ chạy, tùy ý gạt bỏ dây leo khô cằn trên cổ tay, cầm vò rượu nhỏ trên bàn lên, không chút hoang mang mà nhấp một ngụm rượu.

Y lắc lư mũi chân, chờ Minh Đăng bắt Minh Tu Nghệ quay về, nghiêm túc giễu cợt hắn một lần.

Chỉ là chờ một hồi lâu, không chờ được Minh Đăng, mà là một giọng nói như đang gọi hồn.

"Đại sư huynh? Sao Minh Tu Nghệ lại ở chỗ huynh?"

Ngụm rượu trong họng Cung Ngô Đồng suýt chút nữa bị sặc, đột nhiên giật mình ngồi dậy ho khan vài tiếng, vành mắt đỏ ửng, mắng: "Minh Đăng! Khụ khụ... Không phải bảo ngươi đừng có cho..."

Câu "Đừng có cho ai vào" còn chưa nói xong, một khí tức ẩm ướt mang theo mùi mưa chậm rãi ung dung tiến vào nhà trong, thổi tung lớp lớp lụa trắng mực đen treo trong nhà.

Cung Ngô Đồng còn chưa kịp trốn, cái tên gọi hồn đó đã thong thả vào trong.

Lụa trắng thật dài bay sang một bên, để lộ khuôn mặt ôn nhuận như ngọc.

Vân Lâm Cảnh một thân bạch y thêu mây, mặt mày như sương mù mờ mịt, giận dỗi mỉm cười ôn hoà nhìn y: "Sao lại không cho ta vào?"

Cung Ngô Đồng nhanh chóng quyết định, làm mặt quan tài che ngực nằm thẳng tắp xuống giường, bắt đầu nhắm mắt giả chết.

Nhị sư đệ của Cung Ngô Đồng tên gọi Vân Lâm Cảnh, thiên linh căn hiếm có, tuổi còn trẻ mà đã trở thành tông chủ Cửu Phương tông, chấp chưởng chuyện lớn nhỏ trong môn phái.

Vân Lâm Cảnh lấy sát nhập đạo, đôi mắt tràn đầy sát ý tích tụ hàng năm trời, căn bản không thể che đậy sát khí mãnh liệt, ngày thường hắn luôn híp nửa mắt, dùng hàng mi ngăn che đôi mắt, che một thân lệ khí.

—— người ngoài nhìn vào, chỉ cần Vân Lâm Cảnh không trợn mắt, chính là một người hoà khí ôn nhã rõ đầu rõ đuôi.

Tầm mắt Vân Lâm Cảnh đặt lên cánh hoa trẩu trơn* rơi rụng dưới nền đất, mềm mại nói: "Sư huynh lại rời Cửu Phương tông?"

*Hoa trẩu trơn (vernicia fordii):



Cung Ngô Đồng không hé răng.

"Đúng rồi." Vân Lâm Cảnh cũng không tức giận, quan sát Minh Tu Nghệ còn đang mò mẫm đường ra bên ngoài, cười nói, "Đệ nghe nói Minh Tu Nghệ bị ma tu bắt đi, sinh tử không rõ, hiện giờ hắn ở đây, hẳn là sư huynh đã đến tam vực Ma tộc."

Cung Ngô Đồng "xác chết vùng dậy", tức giận nghiêng người, toàn thân đều viết "Càm ràm gì hoài, mau quỳ xuống thỉnh an."

"Hoa quỳnh ngọc bích trên tóc sư huynh không thấy đâu." Vân Lâm Cảnh người tựa trích tiên, nhưng lại lải nhải không yên, "Lại gặp Túng Hiềm Minh sao?"

Cung Ngô Đồng thống khổ bịt kín lỗ tai: "Nhị sư đệ, cầu xin ngươi tha cho sư huynh, sao bây giờ ngươi còn lải nhải nhiều hơn cả Thu Khước Thiền thế, cuối cùng hắn cũng cam lòng cho ngươi mượn cái lưỡi không xương của mình rồi à? Mượn mấy ngày rồi, nên trả đi?"

Vân Lâm Cảnh vuốt gọn mái tóc rối bù của Cung Ngô Đồng, ngoảnh mặt làm ngơ những gì y nói, nhìn nhìn dây leo khô héo trên giường, lại nói: "Đây là dây leo từ mộc linh căn của Minh Tu Nghệ sao? Huynh lại chọc người ta cái gì thế?"

Cung Ngô Đồng: "……"

Cung Ngô Đồng không thể nhịn tiếp mà cắt ngang lời nói của Vân Lâm Cảnh: "Vân Lâm Cảnh—— rốt cuộc đệ tới đây làm gì? Huynh còn chưa tới ngày phát bệnh mà đã bị đệ lải nhải muốn điên luôn này."

Vân Lâm Cảnh nhìn nhìn xung quanh, phát hiện không còn gì để quở trách, mới bắt đầu nói chính sự: "Đệ nghe Khước Thiền nói huynh muốn phùng xuân linh đan."

Cung Ngô Đồng không chút khách khí: "Cho huynh, đệ có thể đi rồi."

Vân Lâm Cảnh duỗi tay hướng lên trên, lách cách một tiếng nhỏ, chỉ cần nhìn bình ngọc long lanh phát sáng là biết linh đan bên trong nhất định phi phàm.

Cung Ngô Đồng nhận lấy rồi tùy tiện ném vào tay áo.

Vân Lâm Cảnh nói: "Thương thế của hai thiếu niên huynh mang về mấy ngày trước không ổn cho lắm, muốn đưa chúng tới Trắc Phong không?"

Đại ma Quá Vân Giang giày vò hai "lô đỉnh" này đến hấp hối, được Cung Ngô Đồng cứu về Cửu Phương tông lúc hít vào thì nhiều mà thở ra thì ít, Vân Lâm Cảnh hao phí rất nhiều đan dược mới có thể miễn cưỡng cứu sống bọn chúng.

Lúc này Cung Ngô Đồng mới nhớ tới hai nhãi ranh cũng cắn y một cái, nghe vậy gật đầu: "Ừ, đưa đi."

"Còn Minh Tu Nghệ đằng kia, huynh định sắp xếp chúng thế nào?"

Cung Ngô Đồng nghĩ nghĩ: "Huynh đã đến Hoá Thần cảnh, thu vài ba đồ đệ chắc sư tôn cũng cho mà nhỉ?"

Vân Lâm Cảnh đang dọn dẹp đống ngọc bài lung tung rối loạn trên bàn vào một chiếc hộp cho Cung Ngô Đồng, nghe thế thì ngón tay dừng lại, nhàn nhạt nhìn về phía y: "Thu đồ đệ?"

"Ừ."

"Sư huynh thật lòng muốn thu đồ đệ truyền đạo, hay là..." Vân Lâm Cảnh mỉm cười dịu dàng, "Mấy năm qua nghe quá nhiều thoại bản thầy trò, muốn thu đồ đệ để tìm niềm vui?"

Cung Ngô Đồng bị nhìn thấu cũng không phản bác, híp mắt cười: "Hì."

Đó là chuyện sau này.

Vân Lâm Cảnh bất đắc dĩ lắc đầu: "Sư huynh thể hư ốm yếu, ngay cả bản thân mình còn lo không xong, chứ nói chi mang theo ba đứa trẻ còn chưa hết tính con nít, sư tôn sẽ không chấp nhận."

Cung Ngô Đồng dí sát vào Vân Lâm Cảnh, thần thần bí bí nói: "Đệ biết Minh Tu Nghệ là ai không?"

Vân Lâm Cảnh nhướng mày: "Hắn không phải là con trai Thủ tôn sao, còn có thể là ai?"

"Không." Cung Ngô Đồng cao thâm khó lường mỉm cười, "Tuy hiện giờ hắn chỉ là một thiếu niên thân thể gầy yếu, nhưng huynh nhìn lén thiên cơ, chưa tới mười năm, hắn nhất định sẽ một bước lên trời, trở thành Ma giới chí tôn được vạn ma kính ngưỡng, làm hại tam giới!"

Vân Lâm Cảnh: "Ma giới chí tôn?"

Cung Ngô Đồng trịnh trọng khác thường: "Đúng thế."

Đột nhiên, trong viện truyền đến một động tĩnh rất nhỏ, nghe như có thứ gì đó rơi xuống nước.

Vân Lâm Cảnh vuốt ve ngọc bài trong tay, chẳng hiểu tại sao lại khẽ cười một tiếng.

Cung Ngô Đồng nhìn nụ cười không rõ ý tứ của hắn, dự cảm không lành.

Y cau mày đứng dậy nhìn xuyên qua song cửa sổ, sân to như thế mà không một bóng người, chỉ thấy sóng nước giữa hồ nhợn nhạo, còn có bong bóng nước đang ùng ục nổi lên.

—— vị Ma giới chí tôn tương lai vạn ma kính nể, làm hại tam giới nọ, đã trầm mình trong ao nhỏ.