Dã Man Vương Tọa

Chương 128: Duy Khắc Đa Tây Mông



Zaid nhìn chằm chằm vào thanh cự chùy. Cười hắc hắc nói: "Tiểu tử, đem Thương Khung Cự Chuy giao ra đây, ta có thể tha chết cho ngươi!"

Trương Đức Bưu lập tức đem Thái Ca phóng xuất, tùy thời chuẩn bị đào tẩu, thầm nghĩ: "Nguyên lai món vũ khí này gọi là Thương Khung Chiến Chuy, bốn thanh Thương Khung Cự Chuy ở cùng một chỗ, khẳng định uy lực còn mạnh hơn Hám Nhật Trường Huyền Cung. Đáng tiếc trên thế giới này, chỉ có Hoàng Kim Bỉ Mông Nhất Tộc mới có thể đồng thời thao túng bốn thanh Thương Khung Cự Chuy này mà ba thanh còn lại lại nằm trong tay Nam Minh hoàng thất"

Có được huyết mạch Thú Tộc Hoàng Kim Bỉ Mông, tại thời điểm cuồng hóa không chỉ có lực lượng lớn vô cùng, hơn nữa còn mọc ra bốn cánh tay. Thương Khung Cự Chuy nằm trong tay bọn họ, mới có thể đem vũ khí cấp Truyền Kỳ này triệt để phát huy.

Zaid thấy hắn phóng xuất ra Lục Dực Kim Quang Hống, không khỏi giật mình, thầm nghĩ: "Khó trách tiểu tử này không hề sợ hãi, nguyên lai có Lục Dực Kim Quang Hống bên người, tùy thời có thể đào tẩu."

Nếu như Trương Đức Bưu muốn chạy trốn, Zaid cũng không thể làm gì được.

Tình hình hiện tại cùng vừa rồi bất đồng. Vừa rồi hắn bố trí một lúc lâu mới phong tỏa được phiến hải vực kia. Mà hiện tại ở bên cạnh hắn chỉ có một đầu Thâm Uyên Cốt Long, căn bản không cách nào thắng được Lục Dực Kim Quang Hống, càng đừng nói là đuổi theo bọn họ.

Có thể nói, có Lục Dực Kim Quang Hống ở đây, Trương Đức Bưu đã đứng ở thế bất bại.

Đợi đến lúc hắn thấy tiểu tử này lại thả ra một con Song Đầu Địa Ngục Khuyển Zaid cảm thấy con mắt của mình sắp rớt xuống, trong nội tâm thầm nghĩ: "Ngay cả Địa Ngục Khuyển cũng là ma sủng của hắn, chẳng lẽ lão tử nhìn lầm rồi? Tiểu tử bán tinh linh này thật ra là một cường giả rất mạnh, cố ý giả bộ yếu như vậy để dẫn dụ ta mắc câu?"

Trương Đức Bưu thu hồi Thương Khung Cự Chuy, đem Hám Nhật Trường Huyền Cung lấy ra, dùng sức kéo căng cung tên thành hình vòng cung. Tinh thần lực dũng mãnh xâm nhập vào bên trong, lập tức đem những Thượng Cổ phù văn kích hoạt, chỉ thấy nguyên một đám phù văn sáng lên, như một đám bướm tuyết không ngừng bay múa quanh Hám Nhật Trường Huyền Cung.

Trong nội tâm Zaid phát lạnh, đột nhiên thân thể hắn tiến vào vô tận hắc vụ. Hắn cùng Thâm Uyên Cốt Long đều bị bao phủ lại, cười quái dị nói: "Muốn giết lão tử, không dễ dàng như vậy!"

Một đám gió biển đem Hắc Ám ma pháp nguyên tố thổi tan, chỉ thấy trên bờ cát rỗng tuếch Thánh Ma Đạo sư Zaid cùng con Thâm Uyên Cốt Long cũng đã biến mất không thấy gì nữa.

Trương Đức Bưu vốn tưởng rằng sẽ có một hồi ác chiến không nghĩ tới Vong Linh Thánh Ma Đạo sư không nói hai lời nhanh chân bỏ chạy, trong nội tâm âm thầm may mắn, lại buồn bực vô cùng.

Hắn sở dĩ lộ ra hết át chủ bài của mình chỉ là vì tự bảo vệ mình, tại sao Thánh Ma Đạo sư Zaid lại sợ hãi như thế. Không để ý tới mặt mũi chạy mất.

Hắn như thế nào cũng không nghĩ ra, vị Vong Linh Thánh Ma Đạo sư dĩ nhiên là bị hắn dọa sợ chạy, hắn thò tay mò ra hai vũ khí cấp Truyền Kỳ là thánh vật của Thú Tộc và Tinh linh tộc. Hơn nữa bên người còn có hai con siêu giai thánh thú, đánh chết Thánh Ma Đạo sư Zaid cũng không tin đây không phải là một cái bẫy.

Thánh Ma Đạo sư Zaid sau một khắc xuất hiện cách đó mười hải lý, nhẹ nhàng thở ra: "May mắn lão tử nhanh chân, nếu không lần này lật thuyền trong mương rồi. Tiểu tử này đến tột cùng là người nào, tại sao ta không nghe nói qua trong bán tinh linh xuất hiện nhân vật số má như vậy, chẳng lẽ là cao thủ Thần Vương điện bí mật bồi dưỡng."

Trương Đức Bưu chờ trong giây lát thấy Thánh Ma Đạo sư Zaid không xuất hiện nữa, rốt cục cũng yên lòng, đem Hám Nhật Trường Huyền Cung thu hồi, thầm nghĩ: "Minh Vương thần miếu đến tột cùng là địa phương nào, không ngờ không kiêng nể gì Thần Vương điện. Xem ra Thần Vương điện cũng không phải là vô địch có lẽ còn có thần miếu khác có địa vị ngang với Thần Vương điện "

Cao thủ Minh Vương điện xuất hiện một lần nữa lại khiến cho hắn nhận thức tầm mắt của mình lúc trước hạn hẹp tới mức nào.

Tại thời kỳ này, ma pháp cùng đấu khí cũng chưa hoàn toàn mất đi, vẫn có không ít địa phương tồn tại tuyệt học Thượng Cổ truyền thừa xuống, bồi dưỡng được không ít tuyệt thế cường giả.

Trương Đức Bưu đem Delena trong không gian giới chỉ thả ra, hai người ở trên đảo nghỉ ngơi một lát. Delena bình tĩnh lại, bắt đầu đánh giá cảnh trí chung quanh đảo, chỉ thấy phiến đảo nhỏ này cỏ xanh um tùm, sinh trưởng một ít quả dại, xanh xanh đỏ đỏ. Hoàn cảnh cực kỳ ưu mỹ, gió biển mặn mà xen lẫn hương vị ngọt ngào.

"Thật là một địa phương xinh đẹp. Nếu có thể sống ở đây thì thật là tốt!" Delena đi vòng quanh cây ăn quả, tay phải nắm lấy thân cây, không biết nghĩ cái gì, thân thể mềm dựa tại trên cành cây, cười nói. Bạn đang đọc chuyện tại TruyenFull.vn

Trương Đức Bưu hừ một tiếng, nói: "Từ đây đến Thần Vương điện không xa, đã đến Thần Vương điện thì ngươi đi tìm phụ thân ngươi đi. Lần này Minh Vương điện quấy rối, người được đề cử làm Thánh nữ chết không ít, nói không chừng ngươi thật sự có cơ hội trở thành Thánh nữ."

Sắc mặt Delena tái nhợt, cúi đầu không nói. Đúng vào lúc này, Trương Đức Bưu đột nhiên chú ý tới trên mặt biển có một hòn đảo đang bay đến, có bảy tám người đang đứng trên hòn đảo đó, cầm đầu chính là người trẻ tuổi mặc trường bào màu trắng, xa xa cao giọng nói: "Là khách mời rơi xuống nước sao? Nhanh lên đây, ta mang bọn ngươi ly khai!"

Trương Đức Bưu kéo bàn tay bé nhỏ của Delena đạp nước mặt nước đi đến. Tới đảo nhỏ thì phát hiện cái này căn bản không phải là một hòn đảo, mà là một Long Vương kình cực lớn, không khỏi tấm tắc kêu lạ.

Delena đạp vào phần lưng của Long Vương kình, suýt nữa trượt chân rơi xuống dưới. Cười nói: "Thật trơn."

Những người trên lưng kình nghe nói như thế, nhao nhao ngẩng đầu nhìn Trương Đức Bưu, trong ánh mắt toát ra một tia kinh ngạc cùng kính trọng.

Delena suýt nữa trượt chân khiến cho bọn hắn nhìn ra, cô bé này căn bản không có chút tu vị nào, mà là bị bán tinh linh nâng từ mặt biển đi lên đây.

Di chuyển trên mặt biển đối với người có đấu khí thâm hậu cũng không khó khăn, ở đây tất cả mọi người đều có thể làm được, có thể thoát khỏi tay Thánh Ma Đạo sư Minh Vương thần miếu Zaid đào thoát có ai không phải là cao thủ.

Nhưng mang một người không có tu vị còn có thể điềm nhiên như không có gì đi trên mặt biển, cái này vô cùng khó khăn, bảy người bọn hắn tuy đều là những người hùng bá một phương, nhưng không ai nghĩ mình có thể làm được như vậy.

Thanh niên mặc áo bào trắng cũng hứng thú dò xét Trương Đức Bưu vài lần, cười nói: "Ta là đệ tử Thần Vương điện, Duy Khắc Đa Tây Mông, xin hỏi các hạ là?"

Trương Đức Bưu báo cái tên giả Nạp Lan đồng thời cũng đang đánh giá Duy Khắc Đa Tây Mông. Theo thanh âm đấu khí trong cơ thể hắn lưu động, có thể thấy đấu khí của hắn vô cùng mạnh mẽ biến hóa khôn lường, y như biển cả thâm khả bất trắc.

"Thần Vương điện không hổ là thánh địa võ học cường đại nhất, ngay cả đệ tử cũng có tu vị cao như thế!"

Duy Khắc Đa Tây Mông lộ ra nụ cười cực kỳ trung hậu, nói: " Đã để hai vị sợ hãi, trước tiên chúng ta nghỉ ngơi ở chỗ này một lát, lát nữa chúng ta sẽ đi đến Thần Vương điện."

Trên lưng Long Vương Kình đã cứu được sáu bảy người, những người này vừa mới tìm được đường sống trong chỗ chết đều sợ tới mức sắc mặt tái nhợt. Một lão giả trong đó là Công Tước Vi Nhĩ Tư, đại lãnh chúa quận Quỳnh Hán Khắc Nam Minh công quốc, nghe vậy không vui nói: " Thần Vương điện các ngươi làm việc thật khiến cho người khác thất vọng. Ngay trên vùng biển của mình cũng có địch nhân hành hung giết người, thật sự là thất trách. Trước tiên không vội cứu người, đem mấy người chúng ta đưa đến Thần Vương điện trước, miễn cho lại gặp phải Vong Linh Thánh Ma Đạo sư kia"

Mấy người khác vội vàng đồng ý, nói: "Vạn nhất không cứu được được người, ngược lại lại gặp phải lão ma đầu Minh Vương điện, những người này đều là vì ngươi mà chết!"

Duy Khắc Đa liên tục cười làm lành. Bất quá lại không cho Long Vương Kình chuyển hướng, mặc cho người khác khuyên bảo như thế nào, thủy chung vẫn không thay đổi.

Trương Đức Bưu thầm nghĩ: " Duy Khắc Đa này là một nhân tài, thoạt nhìn trung hậu nhưng ý chí kiên định, trong lòng có chủ kiến của mình không vì ý kiến của người khác mà dao động."

Những người kia không thể làm gì khác, Duy Khắc Đa Tây Mông đi trên mặt biển tìm tòi nửa ngày, tìm được thêm vài người sống sót, lúc này mới phản hồi Thần Vương điện.

Trên đường đi, Trương Đức Bưu cùng Đa Tây Mông dần dần quen thuộc ra, cười nói: "Trong hàng đệ tử của Thần Vương điện, tu vi của ngươi hẳn là nổi tiếng a?"

Duy Khắc Đa Tây Mông lắc đầu cười nói: "Chưa nói tới nổi tiếng, ta tại Thánh điện chỉ có thể xếp trung thượng lưu, bên trên còn có hơn mười vị sư huynh tu vi cao hơn ta, tư chất so với ta cũng tốt hơn rất nhiều."

Mọi người ở đây đều trầm mặc, nếu như cao thủ Đấu Khí Hóa Hình kỳ như Duy Khắc Đa tại Thần Vương điện không tính là nổi tiếng, như vậy bọn hắn những người từng hung bá một phương ở đây càng không ra gì.

Duy Khắc Đa vừa cười vừa nói: "Nói đến tư chất, Đồ Thản Cố Đô Tư trưởng lão gần đây thu một người đệ tử, là Nam Cương Man tộc, tư chất rất tốt còn trẻ hơn ta mấy tuổi, cũng đã đạt đến cảnh giới Đấu Khí Hóa Hinh kỳ thậm chí cô đọng ra thần niệm quyền ý, tiền đồ không thể hạn lượng!"

Mọi người không khỏi hoảng sợ, cô đọng ra thần niệm quyền ý, điều này có nghĩa là hắn đã vượt qua chướng ngại lớn nhất để trở thành Thánh giả, nói tiền đồ không thể hạn lượng là vô cùng chính xác.

"Người Nam Cương? Chẳng lẽ là Hầu Nhân Ma Ni?"

Trương Đức Bưu trong lòng khẽ động, chỉ nghe Duy Khắc Đa Tây Mông tiếp tục nói: "Bất quá vị sư đệ của ta lại phải chịu thiệt thòi trong tay một thiếu niên Nam Cương khác. Nghe nói người kia mới mười bốn mười lăm tuổi, cũng đã đạt đến tu vi Đấu Khí Như Đao. Hơn nữa đấu khí của hắn vô cùng hùng hậu cứng cỏi, liên tục không dứt, thậm chí cô đọng ra quyền ý thần niệm của bản thân. Thần niệm quyền ý không biết chuyện gì xảy ra, vô cùng Bá Đạo, vô cùng chắc chắn, chỉ thiếu chút nữa có thể đem quyền ý lưu lại lạc ấn hư không. Đấu khí Hóa Hình sơ kỳ cao thủ căn bản không phải là đối thủ của hắn!"

Công tước Vi Nhĩ Tư lắc đầu cười nói: "Duy Khắc Đa đại nhân nói đùa rồi? Người Nam Cương ngu dốt, mười bốn mười lăm tuổi có thể đem Dã Man kình luyện thành Man Đấu Khí coi như là giỏi rồi. Từ xưa đến nay làm gì có người nào mới mười bốn mười lăm tuổi thì đạt được thành tựu như thế. Chuyện này nhất định là nghe nhầm đồn bậy, người nọ hẳn là đã bốn mươi năm mươi tuổi Nạp Lan huynh đệ, ngươi nói có đúng hay không?"

Delena trốn ở một bên, che miệng lại cười trộm không thôi, Trương Đức Bưu hung hăng trừng mắt nhìn nàng, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Công tước đại nhân nói không sai, căn bản không có khả năng có người như vậy!"

Duy Khắc Đa Tây Mông chăm chú vạn phần, nói: "Tại sao lại không có người này? Giáo hoàng đại nhân của chúng ta lúc 14 tuổi đã đạt được lục cấp Đại Ma Đạo sư, hai mươi tuổi trở thành Thánh Ma Đạo sư. Loại thiên phú kinh người này xác thực tồn tại, từ xưa đến nay cũng số lượng cũng không ít!"

Công tước Vi Nhĩ Tư không cho là đúng nói:

" Tên Nam Cương làm sao có thể so sánh với Giáo hoàng đại nhân?"

Duy Khắc Đa lắc đầu nói: " Giáo hoàng đại nhân chúng ta nghe nói chuyện này, cũng cực kỳ xem trọng, thậm chí nói nếu như Nam Cương thiếu niên này từ bé đã vào Thánh điện học tập. Thành tựu ngày nay khẳng định còn khủng bố hơn so với hiện tại, thậm chí có thể so sánh với tiên hiền thời Thượng Cổ!"

Trương Đức Bưu trong lòng cẩn trọng, được Giáo hoàng Thần Vương điện đánh giá cao như thế cũng không phải chuyện tốt, bởi vì đánh giá càng cao, đại biểu đối phương càng coi trọng ngươi.

Nếu như là bằng hữu thì tốt nhưng nếu là địch nhân, vậy thì có nghĩa phiền toái sắp đến rồi!

Chắc hẳn giờ này Thần Vương điện đã động sát cơ đối với ta, lần này đi Thần Vương điện, chỉ sợ lành ít dữ nhiều"

Duy Khắc Đa Tây Mông liếc nhìn Trương Đức Bưu, ánh mắt chớp động, cười nói: "Nói đến thiên phú, kỳ thật Nạp Lan huynh đệ cũng không thua người đó chút nào. Tu vi của ngươi cũng đạt tới Đấu Khí Như Đao, ta nghe thấy lúc ngươi vận hành đấu khí phát ra thanh âm trầm trọng như thủy ngân, cứng cỏi như thép, cường độ đấu khí ngay cả ta cũng so ra cũng thua kém ngươi. Hơn nữa niên kỷ tựa hồ cũng không lớn, so với ta vị sư đệ của ta không chút thua kém! Không biết Nạp Lan huynh đệ có hứng thú gia nhập Thần Vương điện hay không?"

Trương Đức Bưu lắc đầu nói: "Ta lười biếng quen rồi, không muốn bị người khac ước thúc."

"Điều này thật là đáng tiếc..." Duy Khắc Đa mỉm cười, lại khôi phục gương mặt trung hậu.

Trương Đức Bưu cẩn thận dò xét hắn vài lần, âm thầm cảnh giác: "Tên Duy Khắc Đa Tây Mông này, cũng không chất phác trung thực như mặt của hắn."