Cực Phẩm Gia Đinh

Chương 195: Phiền toái



Dịch: dester
Biên dịch, biên tập: vietstars

Trong quân không có đại tướng, thì Lâm Tam làm tiên phong ư? Những lời Từ Vị nói chạy qua chạy lại trong đầu Lâm Vãn Vinh, trong lòng hắn nhất thời khó chịu. Mẹ nó, lão Từ sao không sai ta đi tiên phong tán gái chứ? Lão tử tài này cao cường hơn nhiều.

- Này, Từ đại soái, không tốt đâu, tiểu đệ tài học thô thiển, lại chưa từng có kinh nghiệm, ngoại trừ lớn lên cũng đi qua vài nơi, những chuyện khác không có gì đáng kể. Chức hữu lộ tiên phong này xin giao cho người khác đi thôi, ta an an ổn ổn làm tham mưu tướng quân là được rồi.

Lâm Vãn Vinh khiêm tốn nói.

Từ Vị mỉm cười không nói, nhưng Tá Tông Hữu nọ đã lên tiếng:

- Ài, Lâm huynh đệ không nên quá khiêm tốn. Người ta nói tài không đợi tuổi, ngươi tuy là mới gia nhập quân đội, nhưng đã đánh một trận cực kỳ đẹp mắt, còn chém được Mạnh Đô, công lao này ai có thể so được ? Nói cái gì tài học sơ thiển, rõ ràng là tài trí địch ngàn quân. Bọn chó chết Bạch Liên giáo này, bây giờ phỏng chừng vừa nghe tới đại danh Lâm huynh đệ, hai chân sẽ run run mà ngã mất, chức Hữu lộ thống lĩnh ngươi không làm, còn có ai làm được chứ?

Khụ khụ, Lâm Vãn Vinh giả ho hai tiếng, Tá Tông Hữu này cũng nịnh hay a, mấy câu nói đó nghe trong lòng thoải mái phết. Từ Vị cười nói:

- Tá tướng quân nói lời ấy cũng như lão phu suy nghĩ. Lâm huynh đệ, nói về chiến tích công lao, nói về tướng sĩ trung thành, mấy ai so được cùng ngươi chứ, chức Hữu lộ tiên phong này nhất định phải là ngươi lãnh ấn a.

Ồ, ta luôn luôn rất khiêm nhường, lão Từ lại còn kêu người khác không làm được, không phải cố ý làm cho ta bị người khác đố kỵ sao chứ? Lâm tướng quân bất đắc dĩ lắc đầu nói:

- Nếu như thế, tiểu tướng chỉ có thể tuân mệnh. Tiểu đệ tuổi còn trẻ, lại không có bao nhiêu kinh nghiệm thống lãnh binh sĩ, thỉnh chư vị tướng quân sau này chiếu cố chỉ giáo tận tình, Lâm mỗ ta cảm kích vô cùng.

- Hảo, cứ định như thế.

Từ Vị cười to nói:

- Chúng tướng nghe lệnh!

- Có mạt tướng!

- Sau bữa sáng hôm nay, đại quân liền nhổ trại hành quân, ba ngày sau công chiếm Tể Trữ, đội nhân mã nào đả hạ Tể Trữ trước, ta sẽ hướng Hoàng thượng xin ban thưởng cho!

- Đắc lệnh!

Khi chúng tướng lui khỏidoanh trướng, Từ Vị lưu một mình Lâm Vãn Vinh ở lại, cười nói:

- Lâm tiểu huynh, hữu lộ quân của ta đã có thể giao cho ngươi là ta an tâm rồi. Lão phu chờ tin tức khải hoàn của ngươi.

Lâm Vãn Vinh cười khổ nói:

- Từ tiên sinh, ngươi đã sớm định sẵn. Gạt ta tới làm tham mưu tướng quân gì chứ, nguyên lai là muốn ta mang binh chiến đấu, vụ làm ăn này vừa khó nuốt, vừa không có lời gì cả, thật sự là làm khó ta.

Khó nuốt và không có lời? Chức Hữu lộ tướng quân chính là thèm khát của bao nhiêu người, cầu cũng không được. Tiểu tử ngươi được tiện nghi còn muốn mặc cả nữa sao ? Từ Vị trong lòng vô cùng bất bình, lắc đầu nói:

- Tiểu huynh đệ nói gì vậy. Ta vốn thỉnh ngươi tới, đó là muốn ngươi trợ lực cho ta một chút. Phái ngươi đi Trừ Châu. giao cho tàn binh, cũng là muốn cho ngươi trước tiên tích lũy một chút kinh nghiệm. Chỉ là ta không nghĩ tới trong thời gian đó, lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, cũng không nghĩ tới tiểu huynh đệ ngươi có thể trổ thần uy như thế, tiêu diệt Mạnh Đô cùng thuộc hạ mấy ngàn nhân mã. Công lao này, trong số mười vạn đại quân của ta, ngươi là đệ nhất công thần, đệ nhất dũng sĩ đó.

Đệ nhất công thần kiêm đệ nhất dũng sĩ ? Xấu hổ xấu hổ, nếu không có hỏa thương, lão tử cùng các huynh đệ sợ đã sớm bị treo cổ rồi, nhắc đến thực muốn cảm tạ Thanh Tuyền hảo lão bà của ta.

- Sợ là ngươi còn không biết, chuyện đêm trước ngươi nổi nóng giận dữ vì huynh đệ tử trận mà ra tay, đã sớm truyền khắp quân trung. Mọi người khen ngợi ngươi có tài điều binh, yêu binh như con, lúc này thanh vọng ngươi như mặt trời giữa trưa, không người thứ hai có thể so sánh. Nếu không phải ngươi làm Tiên phong tướng quân, sợ là mấy vạn tướng sĩ đều sẽ không tha ta, lão hủ tự nhiên phải biết làm gì.

- Này, thanh vọng và chiến tranh là hai sự việc khác nhau hoàn toàn. Không dối gạt Từ tiên sinh, chuyện ta đoán tiên cơ, đều là ăn may thôi. Ta chỉ sợ làm hỏng đại sự của Từ tiên sinh.

Lâm Vãn Vinh khiêm tốn nói.

Từ Vị cất tiếng cười to:

- Kỳ ngộ sẽ không tìm những ngươi không có chuẩn bị, Lâm tiểu huynh, chỉ cần có thể đánh thắng, quản cái gì ăn may hay không, chỉ cần ngươi có thủ đoạn, ngươi chính là anh hùng.

Lâm Vãn Vinh bất đắc dĩ lắc đầu, việc này càng ngày càng loạn a. Lão tử tại Tiêu gia làm gia đinh tha hồ tự do tự tại, hôm nay tới quân trung mặc dù có rất nhiều huynh đệ đầy nhiệt huyết, nhưng trách nhiệm đè trên vai, không làm không xong. Đại tiểu thư, ta chợt nhớ Tiêu gia, nhớ ngươi a, Lâm Tam ngửa mặt lên trời thở dài.

Từ Vị dường như xem thấu tâm tư hắn, nghiêm chỉnh nói:

- Tiểu huynh đệ, không gạt ngươi, ta kêu ngươi tới tòng quân, một là vì ta cần có tham mưu chi sĩ trong quân, về phương diện khác cũng là nghĩ cho ngươi. Ngươi tại Tiêu gia làm gia đinh, tuy là tự do, nhưng mỗi ngày làm những việc nhỏ nhặt, cùng Tiêu đại tiểu thư, Lạc tiểu thư, Xảo Xảo cô nương vui đùa, thực không có chí khí, cũng khiến cho người ngoài cười chê.

Ta ngã mất. Ta chỉ tự do tự tại sinh sống thoải mái mà thôi, việc câu dẫn con gái nhà lành chỉ là việc phụ, lão Từ ngươi nói lạc đề quá.

- Ngươi có tài như thế, cơ trí có một không hai thiên hạ, nếu là cả ngày vui đùa ăn chơi thì không lâu sau, sợ là ngay cả chí tiến thủ đều cũng mất hết. Đại Hoa nam nhi ta, sống làm người tài, chết làm hùng quỉ, lão hủ thật sự không đành lòng nhìn tiểu huynh đệ hao mòn tài năng, thế mới mất tâm tư, mời ngươi lại quân trung giúp ta.

Từ Vị hao hết miệng lưỡi du thuyết, chỉ thấy Lâm tiểu huynh mặt dường như không chút thay đổi, tựa hồ căn bản là không có nghe.

Tiểu huynh đệ này thật sự là hết sức cổ quái, Từ Vị thầm than một tiếng:

- Kỳ thật, ta thỉnh ngươi tới quân trung, còn có một chút lý do. Ngươi tại quân trung lăn lộn một thời gian, trong tay sẽ có binh quyền, sau này cùng Tiêu đại tiểu thư tiến kinh, sẽ có ích vô cùng.

Cái gì sống làm người tài chết làm quỷ hùng, lão tử không cao thượng như vậy. Nhưng mà nói tới chuyện lên kinh thành, lý do này còn miễn cưỡng cường chấp nhận được. Bất quá nói như thế, Từ Vị cũng là vì nghĩ cho hắn, đối với hắn không hề có ý xấu.

Lâm Vãn Vinh gật đầu nói:

- Nói như vậy, tiểu đệ thật sự hảo cảm tạ Từ tiên sinh. Bất quá chúng ta trước tiên cần thỏa thuận trước, lần sau không thể thăng quan tiếp cho ta nữa, ta có chứng sợ làm quan to.

Từ Vị thầm nghĩ, còn có thể thăng quan cho ngươi sao, ngươi cũng đã làm hữu lộ tiên phong, thăng quan nữa chắc cũng chỉ còn cách mời ngươi làm đại soái.

- Được rồi, Từ tiên sinh, ngày hôm qua chuyện đưa tin, còn phải đa tạ ngươi nữa.

Lâm Vãn Vinh giả bộ cười nói, hận không đánh đập được lão Từ một phen. Chánh sự thì không vội, chuyện linh tinh lại nhiệt tình, lão tử khi trở về, cũng không biết sẽ bị hành hạ như thế nào nữa đây?

- Lâm huynh đệ lập kỳ công, lão hủ làm chút việc nhỏ là đương nhiên. Thư nọ mấy ngày trước đây Cao Thủ tự mình đưa tới, Tiêu đại tiểu thư vì muốn gửi, đầu tiên là tìm Lạc Ngưng, chỉ là nàng ta cũng không biết chúng ta đi về đâu. Sau Tiêu tiểu thư tìm được Lạc mẫn, năn nỉ hắn đem thư đưa đến tay ta. Ngươi cũng biết, chúng ta hành tung phải tuyệt đối giữ bí mật, trừ Lạc mẫn, hai con hắn cũng không ngoại lệ. Nhưng Tiêu đại tiểu thư mỗi ngày khổ sở muốn nhờ, vẻ mặt đầy quan hoài, Lạc mẫn cũng không làm gì được, chỉ đành kêu Cao Thủ chuyển thư này đem tới.

Từ Vị than thở.

Nguyên lai phong thư này còn có một đoạn lai lịch như vậy, Tiêu Ngọc Nhược cô nàng này, bình thường thích làm mặt lạnh, tới lúc thời khắc mấu chốt cũng rất trượng nghĩa. Nàng ta đối với Lạc Ngưng vốn có thành kiến, vì việc này mà phải đi cầu Lạc Ngưng, lại cầu xin cả Lạc mẫn nữa. Ngẫm lại khuôn mặt quan hoài sầu bi của Đại tiểu thư, ngẫm lại nội dung thư, Lâm Vãn Vinh đột nhiên có chút cảm động. Sớm biết như thế, hôm qua thư nọ phải viết tràng giang đại hải , ai ngờ nhất thời cao hưng đại phát, viết bậy bạ ba bốn câu gì đó, hối hận, thật sự là hối hận.

- Lâm tiểu huynh, ngươi đối với Tiêu gia chí nghĩa chí tính, Tiêu đại tiểu thư đối với ngươi cũng là có tình có nghĩa, lão hủ hâm mộ cực kỳ. Ngươi chớ có phụ người ta đó !

Từ Vị cười nói.

Phụ bạc? Ta phụ bạc ai? Trở về ta sẽ không cùng Đại tiểu thư tranh cãi, hảo hảo cùng nàng nói chuyện, cũng là đền đáp cho tấm lòng quan tâm của tiểu ny tử này.

Lâm Vãn Vinh ra khỏi đại trướng, đã có mấy người tới chúc mừng. Đỗ Tu Nguyên mọi người tự nhiên không cần nhắc tới, ngay cả mấy thiên hộ dưới tay Địch Thương Hải cũng lại tham kiến, bọn họ lúc này đều nằm dưới trướng của Hữu tiên phong Lâm đại tướng quân, ngoài ra hôm qua còn tận mắt nhìn thấy Lâm tướng quân vừa dũng mãnh oai hung, vừa nghĩa khí, chúng tướng vô cùng tâm phục và ngưỡng mộ.

Từ Vị lần này không nói láo, cấp Lâm Vãn Vinh năm ngàn bộ doanh cùng kỵ doanh binh sĩ, đều là tinh binh, so với binh sĩ lúc trước vận lương thảo hoàn toàn khác nhau. Lâm Vãn Vinh sai Đỗ Tu Nguyên đem quân trung huynh đệ trộn lẫn với ba trăm binh lính cũ của mình, rồi qua đó nhắn nhủ tôn chỉ của Lâm tướng quân hắn.

Lâm tương quân giết Mạnh Đô, nổi điên đánh Địch Thương Hải chuyện này đã truyền khắp quân doanh, các binh lính vận chuyển lương thảo từ tàn binh thành tinh binh truyền bá không có gì tốt hơn, mấy vạn tướng sĩ nhất thời tâm sanh sùng bái kính ngưỡng, làm cho Hữu tiên phong Lâm đại tướng quân thanh danh đạt cực đỉnh.

Đỗ Tu Nguyên, Hồ Bất Quy, Lý Thánh mấy người đều thành thiên hộ, việc Lâm tướng quân một đêm đạt chức đại tướng quân Hữu tiên phong, càng làm cho bọn họ hưng phấn dị thường, trong khoảng thời gian ngắn huấn luyện nhiệt tình, lập chí tiêu phải rèn luyện binh sĩ có khả năng một địch mười mới thỏa.

Trước đâu nghĩ tới việc thống binh, giờ Lâm Vãn Vinh một mình thống lĩnh mấy vạn nhân mã uy phong khí thế. Nhưng tới hôm nay, hắn lại không còn hăng hái như lúc đầu, nhìn quân kỳ, đao thương sáng ngời, mấy vạn tướng sĩ nghiêm chỉnh, lại nhớ tới huyết chiến đêm đó, Lâm Vãn Vinh kêu mấy người thiên hộ lại, nghiêm chỉnh nói:

- Luyện binh thuật tuyệt không thể lười biếng, tất cả phải chuẩn bị tốt, các ngươi nghiêm khắc chấp hành các phương pháp thao luyện. Ta không muốn gặp lại cuộc chiến Phái Huyền vừa rồi.

Hồ Bất Quy mấy người gật đầu, kỵ doanh mấy tướng lãnh tận mắt thấy thảm trạng của tướng sĩ chết trận đêm đó, đối với việc rèn luyện tinh binh này cũng nhất trí đồng ý.

Nhìn mấy vạn nhân mã thao luyện, giáo tràng tiếng đao thương chan chát, khói bụi cuồn cuộn, Lâm Vãn Vinh nhịn không được cười nói:

- Thiết tưởng lão tử sau này có thể làm sinh ý trong quân đội, cho thuê quân sĩ chắc sẽ lời to.

Cao Tù đi theo phía sau hắn, cả người nổi da gà. Chiến tranh nằm trước mặt mà vị tiểu huynh đệ này còn nghĩ tới việc sinh ý.

Từ Vị hạ lệnh, ba ngày sau xuống Tể Trữ, nam bắc hai phương đại quân cùng tiến quân, làm chiến thuật vây quanh tầng tầng lớp lớp, khiến quân tinh nhuệ của Bạch liên quân mất đường lui, không thể không lùi co cụm lại trong thành Tể Trữ.

Lâm Vãn Vinh suất lĩnh hữu lộ quân, truyền đạt tôn chỉ của Lâm tướng quân, binh sĩ phải chăm chỉ rèn luyện thể chất cũng như tài nghệ, bất kể sớm muộn gì cũng luyện binh, ban đêm đi đường, nghỉ ngơi đúng giờ giấc, quả thật là tiêu diêu tự tại hành quân.

Chỉ là càng đến gần Tể Trữ, Lâm Vãn Vinh trong lòng càng thấp thỏm không yên, mấy ngày nay đánh nhau, tả lộ quân cùng trung lộ quân liên tục truyền đến tin tức, Bạch Liên quân đều đại bại, bắt buộc phải trở về thành Tể Trữ. Chỉ là hắn nghe ngóng như thế nào, cũng không bắt được tin tức gì về Tiên Nhi, chẳng lẻ nàng còn ở trong Tể Trữ thành? Nếu như vậy thì phiền toái đây.