Cục Cưng Phúc Hắc: Mẹ Vẫn Còn Rất Thuần Khiết

Chương 221: Phiên ngoại 17



Quay người lại, Mặc Noãn lặng lẽ nắm lên một nắm tuyết trênmặt đất, cầm trong tay vo thành quả cầu nhỏ, sau đó nhìn bóng lưng của anh, kêumột tiếng, “Này, Mặc Phi Tước!” “Chuyện gì?” Anh quay đầu lại, cô tiện tay némnắm tuyết kia về phía anh, Mặc Phi Tước không kịp tránh né, gương mặt tuấn túlãnh trọn nguyên quả cầu tuyết.

Mặc Noãn không ngờ tới mình lại ném chuẩn như vậy, mới đầuhơi hoảng, sau đó lập tức cười khanh khách, khom lưng tháo xuống đôi bao tay vướngvíu, dùng cả hai tay nắn quả cầu tuyết, sau đó không chút khách khí mà ném thẳngvề phía Mặc Phi Tước.

Mặc Phi Tước né được mấy lần, nhưng cuối cùng vẫn bị némtrúng.

Dường như càng chơi càng nghiện, Mặc Noãn càng ném càngkhông kiềm chế, tiếng cười trong trẻo, tiếng cười sảng khoái ở trong đống tuyếtcủa miền hoang vu này dường như vang vọng! “Em chết chắc rồi!” Mặc Phi Tước phủiphủi tuyết trên mặt, cũng làm một quả cầu từ đám tuyết trên mặt đất ném lại cô.

“A!” Quả cầu tuyết đầu tiên bay tới, Mặc Noãn may mắn tránhthoát khỏi nguy hiểm, thế nhưng anh không chịu buông tha cô, lại nắm lên một nắmtuyết khác ném về phía cô, cô theo bản năng tránh né, anh đuổi theo sau, haingười vừa rượt đuổi, vừa ném nhau, chơi rất vui vẻ! “Nhóc xấu xa, em còn chạy.”Mải rượt đuổi, dần dần hai người đã cách bia mộ rất xa, thấy cô còn chạy, MặcPhi Tước lấy đà nhảy lên, cả người bổ nhào lại phía cô, đem cô áp đảo trên mặttuyết! Mặc Noãn cũng không khách khí mà lật người đè lại anh, đem anh áp đảo,hai người ở trên mặt tuyết giỡn một lúc, càng không ngừng vốc tuyết ném lên ngườiđối phương, chẳng mấy chốc, trên người cả hai người đầy những tuyết, lại cườikhanh khách vui vẻ.

Trên bầu trời cơn gió sắc lạnh nổi lên, bông tuyết tung baytán loạn.

Mệt đến không còn chút sức lực, hai người nằm trên đống tuyếtthở dốc, sắc trời đã bắt đầu xám xịt dần.

“Đi thôi!” Anh nghiêng đầu nhìn Mặc Noãn đang thở hổn hển mộtcái.

“Em không có sức!” Cô có chút làm nũng nhìn anh.

“Tôi cõng em có được không?” Anh tà mị cười nói, dáng vẻ rấtdịu dàng mê người.

“Được!” Mặc Noãn hưng phấn gật đầu, vẻ mặt thật thà, cả tin!“Nghĩ hay quá nhỉ!” Thấy trong nháy mắt cô nghệt mặt ra, anh buồn cười nghĩ muốnbò dậy, Mặc Noãn vốc một vốc tuyết to ném lên trên mặt anh một cái.

Rõ ràng là anh đang lạnh run mà, quá lạnh! “Chọc anh chơithôi, bà cô tôi còn sợ bị anh lợi dụng!” Phủi phủi tuyết trên người, Mặc Noãnngồi dậy, muốn đứng lên mới phát hiện chân đã tê cóng! Mặc Phi Tước lật ngườibò dậy, thấy cô ngồi dưới đất không dậy, không khỏi cau mày, “Sao vậy?” “Mắc mớgì tới anh?” Cô nhanh mồm nhanh miệng mà trừng anh một cái, muốn lật người, cáiquái quỷ gì vậy, sao lại xui xẻo như vậy, lại thất bại ở trước mặt anh! Quỳ mộtgối xuống đất, cô thử mấy lần cũng không đứng lên nổi, đôi tay chống trên đấtđã lạnh thấu xương! “Tê chân hả?” Mặc Phi Tước cũng không cười nhạo cô, mà ngồixổm người xuống bắt đầu giúp cô xoa bóp đôi chân đã đông cứng tê dại, bóp hơi mạnhlàm đau cô, còn bị cô chống cự: “Ai ai.

.

.

.

.

.

Anh nhẹ một chút, đau!” Nghe cô kêu đau, anh lúc này mớikhông nhịn được cười phá lên, nhìn cô vô lại mà nói: “Sao tôi lại không biết emsợ đau như vậy nhỉ?” Con báo nhỏ quả nhiên là giả bộ mạnh mẽ! “Anh rốt cuộc làcó nhân tính không vậy!” Vừa nhắc tới đề tài nhạy cảm, cô liền không nhịn đượcmà nâng cao đề-xi-ben hòng trốn tránh.

“Vấn đề này em nên tự hỏi mình đi!” Cũng không phải chân củaanh tê.

Ách.

.

.

.

.

.

囧! Khi Mặc Phi Tước nâng đỡ, cô chậm rãi đứng lên, có thể đứngthẳng, cô nghĩ, “Mình tốt rồi!” “Này đi thôi!” Anh buông tay cô ra.

Mặc Noãn đang muốn bước đi bước đầu tiên, nhưng chân khôngnhấc lên nổi, cô có chút đau đớn mà nhìn Mặc Phi Tước, “Không được, chân vẫncòn tê lắm!” “Đến đây, lên lưng tôi đi!” Mặc Phi Tước thoải mái xoay người, ngồichồm hổm trước mặt cô, chuyện cũ nhất thời kéo đến tràn lan như vũ bão trongtim cô, hốc mắt cô nhanh chóng nóng dần lên, chất lỏng đảo vòng quanh ở trongđó, ngập tràn ẩm ướt.

.

.

.

.

.

“Nếu còn không lên, tôi sẽ mặc kệ em đó!” Sự do dự, dùng dằngcủa cô hiển nhiên là làm anh khó chịu.

“Lần nào cũng nói vậy!” Mặc Noãn nhỏ giọng nói thầm một câu,im lặng mỉm cười, rồi sau đó không khách khí mà nằm sấp lên trên lưng anh.

Thế giới dường như trắng xóa, gió lạnh thổi o o, Mặc Phi Tướcthoải mái cõng Mặc Noãn tiến về phía trước từng bước một, chân đạp thật sâu trongtuyết, phát ra tiếng vang sột soạt, trong tuyết, để lại một chuỗi dấu chân thậtsâu.

Mặc Noãn một lần nữa mang lên bao tay len có thêu hình anhđào đáng yêu, cô lấy bao tay đặt ở trước miệng thổi cho nóng, xong phủ lên trêngương mặt lạnh như băng của Mặc Phi Tước.

“Không cần cảm ơn tôi, tôi không phải là quan tâm anh, tôilà sợ nếu như anh bị lạnh chết, tôi cũng chết theo!” Rõ ràng chính là quan tâmanh lại mạnh miệng không chịu thừa nhận, Mặc Phi Tước cảm động trong lòng ,nhưng cũng không có lật tẩy cô, chỉ là nín cười, giọng mũi nồng đậm mà lên tiếng:“Ừ!” “Biết là tốt rồi!” Cũng không biết đây là nhắc nhở mình, hay là nhắc nhởanh! .

.

.

.

.

.

Đi thật lâu cuối cùng hai người mới đi đến giữa sườn núi, ngồitrở lại trên xe, đầu tiên Mặc Phi Tước làm là mở máy nóng điều hòa trong xe ra,sau đó lại giúp Mặc Noãn xoa bóp đôi chân đông cứng cho đến khi chân của cô thậtsự không còn chuyện gì, anh mới khởi động xe, chuẩn bị lái xe rời đi, nhưng khởiđộng xe nhiều lần cũng không chút phản ứng.

Mặc Noãn nóng ruột nên hỏi: “Sao vậy?” “Lạnh quá xe bị đônglại rồi!” Anh buông tha cho việc khởi động máy, từ trong túi lấy ra một điếuthuốc, đốt lên, rồi nghiêng đầu nhìn vẻ mặt sốt ruột của cô.

“Chúng ta làm thế nào bây giờ?” Ngày đông lạnh lẽo, rét mướtnày, mà nơi này lại hoang vu như vậy, cũng không có chiếc xe qua lại, bọn họlàm sao mà về nhà được? “Xuống xe, tìm nơi nghỉ chân vậy!” Hút xong một điếuthuốc, anh đẩy cửa xe ra, đi xuống trước.

“Hả?” Không phải chứ, địa phương này cứt chim cũng không có,đừng nói là phòng ốc, một người cũng không thấy! “Xuốn xe nhanh lên một chút,trước lúc trời tối chúng ta phải nhanh chóng tìm được nơi trú tạm, nếu không rấtcó thể sẽ chết cóng ở chỗ này!” Vẻ mặt của anh cực kỳ nghiêm túc, nửa điểm đùagiỡn cũng không có.

Mặc Noãn ảo não suy sụp, đột nhiên nghĩ ra: “Gọi điện thoạitìm người đến đón chúng ta không phải được rồi sao!” “A!” Mặc Phi Tước cười lạnhmột tiếng, vấn đề cô có thể nghĩ tới, chẳng lẽ anh không nghĩ ra, “Em kiểm tramột chút xem điện thoại của em có tín hiệu hay không!” “Không có tín hiệu, tôivẫn có thể gọi điện thoại báo cảnh sát nha, ngốc!” Mặc Phi Tước đen mặt, cônhóc từ khi nào lại trở nên thông minh như vậy nhỉ! Cô dương dương đắc ý ở trênngười sờ soạng nửa ngày xong, sau đó mới buồn bã phát hiện, “Điện thoại em quênở nhà, điện thoại của anh đâu cho em mượn gọi!” “Thật đáng tiếc, điện thoại anhcũng không mang theo!” Sau khi anh gọi cho trợ lý xong, liền ném điện thoại lêntrên ghế sa lon, hôm nay anh vốn là cũng không muốn bị người khác làm phiền!Bán bánh sao! Trời muốn diệt bọn họ à.

.

.

.

.

.

“Xuống nhanh một chút đi, trời cũng sắp tối rồi!” Anh khôngnhịn được mà lên tiếng thúc giục, Mặc Noãn bất đắc dĩ đi xuống! Bên trong, bênngoài căn bản là hai thái cực đối lập, gió lạnh luôn gào thét, mang theo giá lạnhxâm nhập vào làm toàn thân cô thấm vào từng lỗ chân lông, lúc này Mặc Noãn mớiphát hiện ra, trước đó chơi tuyết nên trên người dính rất nhiều hạt tuyết, quamáy điều hòa nhiệt độ, tất cả tuyết đều tan chảy, thấm vào tận trong da thịtcô, cô lạnh quá, lạnh quá đi.

.

.

.

.

.

“Mặc Phi Tước!” Cô nhẹ nhàng gọi Mặc Phi Tước đang sầu nãokia một tiếng, muốn nói cho anh biết, cô lạnh quá, có thể hay không.

.

.

.

.

.