Cô Vợ Nhỏ Ngọt Ngào

Chương 2: Cô gái mạnh mẽ



Khả Ngân nhanh chóng tung cước đá thẳng vào bụng tên dê xồm kia, cô nắm lấy cổ tay hắn bẻ ngược ra sau, tiếng xương bị gãy vang lên rõ ràng khiến mọi người phải kinh sợ. Tiếng nhạc tự nhiên cũng ngừng lại, quán bar trở nên yên ắng chỉ còn tiếng hít thở của mọi người.

"Đồ khốn nạn. Anh vừa mới làm gì cô ấy thế hả?" - Khả Ngân tức giận đá vào người hắn thật mạnh. Hôm nay cô mặc áo sơ mi với quần da đen ôm lấy đôi chân thon dài, rất thích hợp để hành động.

Yến Phương cũng sợ hãi. Cô vội chạy nhanh ra đằng sau Khả Ngân. Chơi với nhau từ nhỏ, Yến Phương rất biết tính cô, một khi đã tức giận lên thì tên này tới đường chết rồi.

"Khả Ngân, đi thôi. Tớ không sao." - Yến Phương kéo áo cô định rời đi thì tên đàn ông lúc nãy còn nằm rên rỉ trên sàn nhảy đã bò lồm khồm đứng dậy, chắn ngang hai người.

"Con ranh, mày giỏi lắm. Dám đánh ông mày rồi còn định bỏ chạy à? Không dễ đâu cưng. Chúng mày lên đập chết nó." - Hắn vừa dứt lời, cả chục tên áo đen cùng nhảy lên sàn vây quanh hai cô gái.

Khả Ngân chỉ kịp đẩy Yến Phương ra ngoài, lên gân cốt chuẩn bị đánh trả bọn chúng. Cô uyển chuyển né tránh từng quyền của từng tên một. Khả Ngân đánh cận chiến cũng không tệ nếu không muốn khen ngợi là giỏi. Chân dài nhanh chóng nâng lên nện vào bụng từng tên, tiếng rên rỉ vang vọng. Mọi người chỉ biết kinh sợ, trợn mắt há mồm nhìn chằm chằm cô gái một phút trước còn quyến rũ trên sàn nhảy, giờ này gương mặt trở nên lạnh băng, ra tay ngoan độc.

Những tên vệ sĩ áo đen của lão dê xồm kia cũng thật có thực lực. Nhưng Khả Ngân cũng không thua kém, cô khéo léo né đòn rồi phản công trở lại, từng người từng người ngã xuống đất không đứng dậy nổi, tên dê xồm kia sợ hãi tính bỏ chạy thì Khả Ngân liền vơ lấy chiếc đĩa đựng trái cây trên bàn ném về phía hắn. Tiếng thét chói tai vang lên, hắn đau đớn ôm đầu ngã xuống đất.

Khả Ngân bước tới dẫm lên người hắn, trừng mắt nói:

"Gan thật. Dám chạm vào bạn của tôi, ông chán sống rồi à?" - Cô dẫm mạnh lên bàn tay lúc nãy chạm vào người Yến Phương, ông ta hét lên tuyệt vọng. Bàn tay này coi như bị phế.

"Làm ơn tha cho tôi... làm ơn..."

Khả Ngân không thèm để ý, bước lại kéo Yến Phương rời đi.

"Ta về thôi. Không vui gì cả."

Mọi người á khẩu nhìn bóng lưng của hai cô gái rời đi. Họ không ngờ rằng dáng vẻ dịu dàng kia lại có sức mạnh kinh người đến vậy. Quay sang nhìn những người đàn ông bị hạ gục bởi Khả Ngân, họ thấy cảm thông sâu sắc.

Tiếng nhạc lại vang lên, cuộc sống về đêm lại tiếp tục. Không ai biết rằng một màn hấp dẫn vừa rồi đều được thu vào mắt người đàn ông ngồi trên phòngVIP ở lầu 2 kia. Anh lắc lắc chất lỏng màu đỏ thẫm sóng sánh trong chiếc ly thủy tinh tinh tế kia, nhấp một ngụm.Ánh mắt anh sâu thẳm nhìn xoáy sâu vào bóng dáng quyến rũ của cô gái đang tựa trên quầy Bar. Khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười mờ ám.

"Thật là một cô gái thú vị."

Tại một quán ăn nhanh bên đường.

Sau khi gọi một bàn các món ăn Tứ Xuyên mà cả hai cùng yêu thích, Yến Phương quay sang nhìn chằm chằm Khả Ngân im lặng từ nãy đến giờ.

"Cậu còn tức giận chuyện kia sao?"

"Không có." - Khả Ngân đáp lại.

"Tớ hứa sau này sẽ không tới đó một mình nữa, nếu không có cậu." - Yến phương cầm cánh tay Khả Ngân lắc lắc, giọng nói nũng nịu.

Khả Ngân bật cười, khóe mắt híp lại.

"Tốt nhất là như vậy."

"Nhưng mà... Cậu cừ thật đó tiểu Ngân nhi. Võ thuật ngày càng mạnh, hôm nay có thể hạ gục được hơn chục tên." - Yến Phương giơ ngón cái lên, gật đầu thán phục.

"Hi. Cũng do rèn luyện thôi. Ăn nào, món cay Tứ Xuyên a~" - Đôi mắt Khả Ngân sáng rực, long lanh nhìn thức ăn nóng hổi vừa được mang lên. Yến Phương trợn mắt, một phút trước còn đánh nhau trên võ đài, giờ lại như đứa trẻ nhìn thấy thức ăn ngon.

Tầng 80 - Tập đoàn thế giới "Tuyệt Thế"

Người đàn ông bước vào phòng, cung kính đặt tập tài liệu xuống chiếc bàn lớn.

"Chủ tịch, tài liệu điều tra đã có, mời ngài xem." - Người đàn ông ngồi trước bàn làm việc lớn lúc này mới ngẩng đầu lên. Đôi mắt màu hổ phách xinh đẹp khẽ liếc tập giấy trên bàn rồi chuyển sang người đàn ông đang đứng nghiêm chỉnh phía trước.

"Tần Minh, cuối tuần này tôi muốn về Mỹ một chuyến. Cậu đi chuẩn bị."

"Vâng." - Tần Minh rời đi, đóng chặt cửa lại.

Mạnh Khang đứng dậy bước lại gần cửa sổ sát đất, từ tầng cao nhất của tòa nhà nhìn xuống, cả Thượng Hải như được thu nhỏ trước mắt anh. Hình ảnh cô gái trong quán Bar tối hôm đó bất giác hiện lên, Mạnh Khang giật mình. Anh một ngờ một cô gái xa lạ lại có thể quấy nhiễu tâm tư anh đến thế.

Cầm lấy tập tài liệu trên bàn, từng trang giấy hiện lên trước mắt anh.

Thì ra cô tên Từ Khả Ngân, đại tiểu thư của tập đoàn Từ thị. Mẹ mất khi vừa sinh cô ra, sau đó cha cô thuận lợi rước "tiểu tam" về nhà làm vợ kế, họ đã có với nhau một cô gái khác bên ngoài.

Từ Khả Ngân, 25 tuổi, tốt nghiệp ngành Luật Đại học Yale Mỹ. Cuộc sống bị gia đình ghẻ lạnh, mẹ kế và em gái luôn tìm mọi cách hãm hại, cha ruột không quan tâm.

Hai mươi lăm năm sống trên đời chỉ thân thiết với nhà họ Cao, là bạn tốt từ nhỏ của Cao Yến Phương. Cô chưa từng có bạn trai, hiện đang là luật sư nổi tiếng.

Đôi mắt anh chuyển dời xuống dòng chữ in đậm. Từ Khả Ngân, con gái nuôi của trùm Khắc Nhĩ Tân - trùm mafia Ý.

Mạnh Khang bật cười. Hóa ra là như vậy. Chiêu thức ngoan độc kia anh vẫn còn nhớ kĩ, hóa ra là con nuôi của Tam thúc.

Tài liệu điều tra còn rất nhiều, ghi rõ những sự kiện của cô, nhưng anh chỉ đặc biệt chú ý cuộc sống của cô trong gia đình kia. Đôi tay bất giác nắm thành quyền, ánh mắt lạnh lẽo quét qua hai chữ "Từ thị".

Mạnh Khang cảm thấy tức giận. Nhìn Khả Ngân cố gồng mình kiên cường như vậy, thì ra sống trong hoàn cảnh như thế đã bắt ép bản tính sinh tồn trong cô trỗi dậy. Yên lặng, không đấu tranh nhưng cũng không dễ dàng gục ngã.

"Em ngày càng khơi dậy hứng thú trong tôi."

Hết chương 2.