Cô Nhóc Đáng Iu Và Chàng Trai Lạnh Giá

Chương 91: Nốt nhạc thứ 91



Ngày nào cũng như ngày nào, nó đi vào lớp rồi những lời bàn tán rồinhững lời châm chọc và những lời đụng chạm đến Ba nó, tim nó đau lắm, bị tổn thương rất nhìu, hắn và nhỏ ngày ngày theo dõi mà cũng buồn theo,anh ta thì có lẽ đang lập kế hoạch để khử hắn đây.

Nó ốm đi rấtnhìu, học cũng ngày xuống dần, ko tập trung, cứ mãi ngồi vẽ 1 cái zì đó. Zờ ra chơi, nó ngồi yên lặng ở góc căn-tin, nhỏ và hắn tính đi lại thìthấy có 1 cô gái lại ngồi với nó.

"Chào bạn, mik là Ngọc Anh"

Nó chỉ gật đầu, cô ta tiếp tục "Bạn là Tuyết Nhi hả?"

Nó lại gật đầu "Bạn ko thik mik sao?"

"Sao bạn nói zậy?"

Cô ta có vẻ buồn "Tại mik nói mà bạn cứ...gật đầu mà ko nói zì hết nên mik nghĩ..."

Nó ngước đầu lên "Ko nói ko nghĩa là ghét, bạn có biết là khi người tabuồn bực sẽ ko muốn nói zì và chỉ muốn ngồi yên 1 mik chứ?"

Cô ta có vẻ hơi bị quê liền đứng dậy "Mik ko biết, thế mik đi đây, ko phiền bạn nữa"

Nó ko nói zì, nhỏ và hắn xù xì thầm thì zì đó rồi đi đến chỗ nó "Hi bạn thân, đang làm zì zợ?"

Nó cầm sấp giấy lên đưa cho nhỏ và hắn, cả 2 trầm trồ với tài vẽ của nó, nó đang thiết kế quần áo nỳ, thật sự là giỏi đó.

"Em vẽ đó hả?"

Nó gật đầu, nhỏ cầm tờ giấy này đưa cho nó "Cái này....sao lại như thế này? Đường vẽ sao mà méo 1 bên zậy?"

"Thì hồi nãy có cô bạn kia đến, cô ấy lên tiếng làm giật mik nên thế đó, hihi"

Hắn và nhỏ nhìn nhau rồi kéo ghế ngồi bao vây nó "Nhi à, Nhi có biết cô ấy là ai ko?"

Nó lắc đầu "Ngọc Anh, chỉ biết mỗi tên mà hình như có học chung lớp với mik"

Nhỏ và hắn lại kéo nhau ra xầm xì xầm xì rồi quay lại cười tươi "Tuyết Nhi à, lúc zề em rảnh ko?"

Nó gật đầu "Có zì ko? Anh định làm zì? Bao em ăn kem hả?"

Mắt nó sáng rỡ khi nhắc tới kem, hắn liền gật đầu "Phải đó, chúng ta đi ăn kem, coi em muốn ăn zì thì ăn đó"

Nó cười rồi nhỏ tiếp tục "Tuyết Nhi à, ăn kem xong mik đến 1 nơi nha"

"Nơi nào?" Nó nhíu mày, nhỏ và hắn cười cười rồi thôi

.

.

.

Zờ ra về, cả 3 kéo nhau đến quán kem nhưng ko hề biết rằng đang có "cáiđuôi" theo dõi họ và cũng ko hề biết Ngọc Anh đó chính là người bắt cócTú Tuệ và là đối thủ của nó và trong tương lai sẽ là đối thủ của tất cảmọi người.

Nó cười "Tự nhiên hôm nay tốt bụng bao ăn kem thế hả?"

Nhỏ nhăn mặt "Bộ bình thường tụi này xấu lắm hả?"

"Đâu có, Thy đẹp mà, đâu có xấu"

Nhỏ hất tóc "Dĩ nhiên, Hoàng Phương Thy mà"

Nó cười rồi nhìn ra công viên, ở đó có 1 gia đình đang chơi với đứa contrai của mik, họ đuổi bắt đứa con trai của mik, cười vui hớn hở, đó mớichính là gia đình. Còn nó thì Ba đã ko còn, Mẹ thì như ko có, nếu như ko phải còn gia đình Lục thì nó đã đi theo Ba nó cho rồi, thật sự Ba nóchết là 1 cú sốc rất lớn với nó.

"Em nhìn zì zậy?"

Nó ko rời mắt khỏi họ "Em đang nhìn gia đình đằng kia, họ thật hạnh phúc đúng ko?"

Hắn và nhỏ nhìn theo thì hiểu đk rằng nó đang nhớ đến Ba nó, chắc chắn trong lòng nó đang rất buồn nhưng mà nó vẫn cố cười.

"Nếu như Ba còn đây, chúng ta đã có thể chơi với nhau rồi đúng ko?" Nước mắt nó rơi xuống bàn

Nhỏ nắm tay nó "Tuyết Nhi à, đừng khóc, như thế bác sẽ ko yên nghỉ đk đâu, sẽ mãi lo lắng đấy"

nguệyNó lau đi nước mắt cười. Ăn kem xong, cả 3 người lại đi đến nơi mà hắn vànhỏ cất công mấy ngày đi tìm cho nó vui. Đó là nơi mà người ta thườngđến để viết lời cầu nguyện của tờ giấy rồi treo lên 1 cành cây mik thik.

"Đây là Cây cầu nguyện, nếu Nhi viết điều ước của mik lên tờ giấy đỏ đó rồi treo lên cây thì nó sẽ thành sự thật"

Hắn thọc tay vào túi quần "Phải, anh và Thy cực khổ lắm mới tìm đk chỗ này cho em đấy, thik ko?"

Nó cười "Cảm ơn 2 người, em thik lắm"

Nó đi lại cầm tờ giấy lên, lấy bút mik rồi viết điều ước "Ước cho Ba lênThiên Đàng và đk nhìu người chăm sóc, nhìu người quý mến. Con gái củaBa, Trần Khánh Ly!"

Tuyết Nhi lấy ra chiếc vòng tay mà mấy ngàynay đã làm bỏ zô rồi treo lên "Khi đến sinh nhật, con sẽ lấy chiếc vòngtay ra để Ba có thể cùng vui với con, Ba nhớ đợi con nha"

Cũng từ đằng xa, cũng là Ngọc Anh, cô ta cười bí hiểm "Lục Tuyết Nhi, cô sẽ phải trả giá cho những zì cô đã làm với tôi"

Mọi người đều viết lời cầu nguyện của mik zô rồi treo lên và về nhà, mỗiđứa 1 đường. Đến cổng, nó gặp Thư "Khánh Thư, sao lại đến đây?"

Thư cười "Em đến thăm chị mà, 1 người em ko thể đến thăm chị mik sao?"

Nó hơi bất ngờ, chắc có lẽ Thư đã biết rồi nhỉ "Vào nhà đi"

Cả 2 vào nhà, Mẹ nó đang ngồi xem tivi, sắc mặt bà cũng đã khá hơn "Thưa Mẹ con mới zề"

Thư cúi đầu "Con chào bác"

Mẹ nó cười hiền "Ừ con, đây là..."

"Con là Triệu Khánh Thư, bạn của Tuyết Nhi ạ"

"À Khánh Thư, 2 con vào phòng chơi đi, lát xuống ăn cơm luôn"

"Dạ, mik đi thôi"

Nó và Khánh Thư lên phòng đóng cửa lại, Thư đưa hộp bánh cho nó "Em tặng chị nè"

"Cái zì zậy? Sao tặng Nhi?"

"Đây là bánh em tự làm, chị ăn thử xem ngon ko rồi cho em ý kiến"

Nó cười "Cảm ơn, Thư có vẻ thik nấu ăn nhỉ?"

"Em chỉ thik làm bánh thôi, bánh này nên uống chung với trà chị nhé, em cóước mơ sẽ mở tiệm bánh cho riêng mik, lúc đó chị nhớ ủng hộ ^^"

"Dĩ nhiên rồi, mà có chuyện zì ko?"

"Chúng ta là chị em cùng Mẹ khác Cha đúng chứ?"