Cô Giáo

Chương 19



Một tuần mới lại bắt đầu.

Còn một phút nữa thì cổng trường đóng lại. Bỗng từ xa, một chiếc moto chạy như bay vào cổng trường. Hai con người cưỡi chiếc xe ấy vừa xuống xe đã lao như bay về lớp của mình mà chưa kịp tháo khẩu trang và áo khoác. Hai con người ấy bay nhanh như tên bắn và đáp xuống ngay cuối lớp 10A2

- Cô: *nhìn xuống lớp* (Sao lớp mình có hai đứa nào mà trùm kín mít thế kia)

- Trang: Tại em cứ quay quay như chong chóng nên bây giờ chúng ta phải lật đật như vậy nè- đi kèm lời nói đó là một hành động phùng mang trợ mắt rất đáng yêu

- Nó: Được rồi. Được rồi tại em. Mà sao chị không về lớp chị đi

- Trang: Dù sao cũng không kịp. Thôi ngồi đây cho rồi

Cậu thấy nó vô thì chuyển chỗ xuống ngồi cạnh nó.

- Cậu: Ê. Làm gì mà trùm kín mít vậy???

- Nó: Tại lúc nãy vội quá. Chưa kịp cởi ra

- Cậu: Bữa giờ mày đi đâu vậy??? Tao kiếm hoài mà không được

- Nó: Tao ở nhà chị ấy *chỉ Trang*

- Cậu: À. Chào chị. Cảm ơn chị đã cho con chó đi lạc nhà em cư trú ^.^

- Trang: Tưởng nảy giờ quên tui luôn rồi chứ. Tại con chó ấy chạy vào nhà nên chị có lòng tốt cho nó ở nhờ thôi ^.^

- Nó: Hai người…hai người được lắm. Ỷ đông ăn hiếp ta. Ta sẽ ghi hựnnnn

- Cậu, Trang: hahaha

Sau một hồi tổng kết nhận cờ thi đua thì tới chuyên mục kỉ luật.

- Thầy hiệu trưởng: Xin mời em Vương Anh Khôi của lớp 10A2 lên đứng trụ cờ kiểm điểm. Vì tội đã gây thương tích cho thầy Nguyễn Thanh Long.

Nghe thấy tên mình thì nó mặt không biến sắc lần lượt cởi bỏ áo khoác và khẩu trang, bao tay. Một hotboy hiện ra làm cả trường ồ lên

- Nữ sinh 1: Trời ơi. Tui muốn rụng trứng quá ♡.♡

- Nữ sinh 2: Khôi ơi Khôi. Em yêu Khôi mất rồi. Làm người yêu em nhé Khôi

- Nữ sinh 3: Vương Anh Khôi. Anh đánh rơi người yêu này ♡.♡

Cô nghe vậy mà trong lòng rất khó chịu.

- Cô: (Cuối cùng cô cũng được gặp em rồi. Sao hôm nay lại đẹp trai đến vậy. Làm cô thật khó chịu. Cho dù hơi ích kỉ nhưng cô chỉ muốn em là nhóc ngố của cô thôi. Giờ em đẹp trai thế này. Cô thật không đủ tự tin)

Chuyện là hôm nay cu Xin nhà ta diện cho mình một cái áo sơmi trắng với quần tây xanh đậm mang một đôi vans. Chiếc kính ngố tàu che hết nửa khuôn mặt đã được thay thế bằng chiếc kính giả cận. Cộng với mái tóc mới càng làm nổi bật nét đẹp trai vốn có của nó.

- Cô Dung văn: Chị An lớp chị có hotboy mà giấu nha

- Cô: Nhóc là lớp trưởng lớp tôi. Nhóc là con gái

- Cô Dung: Con gái sao. Nhưng không sao em thích ^.^

- Cô: Nhóc ấy có bạn gái rồi (hừ đừng hòng mơ mộng tới nhóc của mình)

- Cô Dung: Tiếc vậy. Bạn gái của em ấy nhất định sẽ hạnh phúc lắm khi có được em ấy

- Cô: Đương nhiên rồi

- Cô Dung: Nhưng em sẽ không bỏ cuộc đâu. Chưa cưới thì em vẫn còn cơ hội

- Cô: Hừ…

————————

Kết thúc buổi chào cờ. Nó vừa vô lớp thì tụi con gái đã nháo nhào lên.

- Vân: Lớp trưởng nay đẹp trai quá

- Hạnh: Đã giỏi lại còn đẹp trai.

- Hà: Làm người yêu em nhé bấy bì. Hahaha- đi kèm đó là cái nháy mắt quyến rũ làm nó nổi cả da gà

- Nó: Được rồi. Tui biết tui đẹp rồi

- Cả lớp: Ọe..ọe

- Nam bê đê: Đẹp trai vậy mà giấu. Hứ

Nó nhái lại giọng của Nam: Người ta có giấu đâu. Quỷ sứ hà

Nam thấy nó nhái lại mình thì phi ngay lên trên bụt giảng giáo viên đuổi theo nó. Làm cả lớp cười ầm lên

- Cô: (nhóc ấy mà đi học là cái lớp lại nháo nhào cả lên =.=)

- Nó: Lớp đứng

- Cô: Các em ngồi xuống đi.- cô nhìn nó nhưng nó chỉ nhìn về phía cửa sổ mà không thèm nhìn cô

- Cô: (nhóc ghét cô thật rồi sao)

- Cô: Chúng ta bắt đầu bài học nào. Lớp trưởng ra chơi lên gặp cô

- Nó: Vâng

Cả tiết học nó vẫn ngồi học bình thường nhưng lại không nhìn cô lấy một lần làm cho cô rất buồn. Tâm bất giác nhói đau

Hai tiết học đã trôi qua nhanh chóng và giờ nó đang ngồi dưới cănteen với Trang và cậu.

- Cậu: Ê không lên gặp cô hả mạy???

- Nó: Lười.

- Cậu: Qaoooo. Nay lạ lắm à nghen

- Nó: Nói nhiều quá. Đi lấy đồ ăn đi. Chị ăn gì???

- Trang: Cho chị phở đi.

- Nó: Chị uống gì???

- Trang: Cho chị một coca

- Cậu: Trời tình cảm ghê hen. Làm kẻ F.A như tao phải ghen tỵ quá nha. Ôi con tim F.A lâu năm của tôi làm sao chịu nỗi *ôm tim diễn sâu*

- Nó: Mày mà F.A thì cả đất nước này ế hết đó

- Cậu: -.-"

Đã tới giờ ra chơi nhưng cô đợi mãi vẫn chưa thấy nó lên thì đi tìm nó. Vừa đi ngang qua cănteen thì cô thấy nó Trang và cậu đang cười nói vui vẻ. Còn có đám nữ sinh đang nhìn nó mà mắt nổi trái tim kia nữa. Cô thấy vậy rất khó chịu

- Cô: (Hừ…kêu lên gặp tôi thì không lên. Ở đây thả thính..Hừ)

Một buổi học đã nhanh chóng kết thúc. Cô định đi đến trước cổng trường chờ nó để xin lỗi và giải thích. Nhưng Trang đã nhanh hơn một bước.

- Trang: *kéo tay nó* Ê nhóc đi ăn không??? Chị đói quá- kèm theo đó là hành động chu chu mỏ rất đáng yêu

- Nó nhịn không được bẹo má Trang một cái: hôm nay em phải về nhà cô lấy chút đồ. Chị đi ăn một mình nha ^.^

- Trang: Buồn vậy ~.~

- Nó: Ngoan. Hôm khác em dẫn chị đi ăn nha *xoa xoa đầu Trang*

- Trang: Nè hư tóc người ta bây giờ. Để chị chở em qua nhà cô

Không để nó nói thêm gì nữa. Trang kéo nó ra xe. Cô đã chứng kiến tất cả. Tim cô đau lắm khi thấy nó thân mật với người khác mà cô chỉ có thể đứng nhìn. Cô lặng lẻ đi về phía nhà xe để lấy xe đi về. Cô muốn về nhà thật nhanh. Con tim cô nó sắp không chịu nỗi nữa rồi.

- Cô: ( Người ta nói đúng có không giữ mất đừng tìm. Là do cô có lỗi nên giờ nhóc đã không còn là của cô nữa)