Chế Tạo Hào Môn

Chương 4: Một ngày kiếm hai ngàn tệ



Nhìn bóng anh bận rộn trong

phòng bếp, Ninh Thần vẫn thấy khá

nghỉ hoặc.

Tuy rằng sáng nay cô rất tức

giận vì bị lấy mất hai trăm tệ, nhưng

bây giờ xem ra, anh lấy tiền là để tới

nhà hàng mua thức ăn.

Đã vậy anh thu dọn nhà cả hết

một lượt, bây giờ còn chủ động đi

rửa bát, anh muốn làm gì đây?

Ninh Thần đột nhiên nghĩ tới một

khả năng khiến cho cô giật mình,

chẳng có nhẽ, tên này định bán nhà?

Căn nhà mà họ đang ở là tài sản

cuối cùng của Lý Phong, tổng diện

tích chưa tới ba mươi mét vuông.

Căn nhà cũ này đã có lịch sử hơn

bốn mươi năm, nếu bán đi, miễn

cưỡng lắm cũng chỉ bán được gần

hai trăm ngàn tệ.

Anh tỏ ra ân cần như vậy, chẳng

phải vì muốn có tiền thì còn vì điều

gì được nữa?

Chỉ có thể là để đến khi bán nhà,

cô chịu đồng ý ký tên, bởi lẽ sau khi

hai người kết hôn, ông nội mới đưa

cho Lý Phong, coi như tài sản thừa

kế khi ông mất, nên được tính là tài

sản chung trong hôn nhân.

Ninh Thần cực kỳ đề phòng khả

năng này, đúng lúc ấy, cô đột nhiên

nghe được một tiếng “ting”.

Quay đầu nhìn lại mới phát hiện

cửa sổ trò chuyện của máy tính bật

ra.

Ninh Thần bước tới xem thử, cô

mừng rỡ phát hiện ra, có người cần

tư vấn sản phẩm giảm cân.

Cô vội vàng ngồi xuống trả lời

người ta, thế nhưng điều khiến cô

thấy khó hiểu là người ta vừa mới

gửi tin nhắn đã hỏi ngay: “Cô chính

là cô gái chủ cửa hàng hả? Trước kia

cô nặng 100 ki-lô-gam thật à? Hiệu

quả của thuốc này tốt quá nhỉ!”

Ninh Thần nhìn câu hỏi mà đờ

đẫn, 100 ki-lô-gam là sao?

Chưa đợi cô hiểu ra, lại thêm

một tiếng “ting” nữa, tin nhắn tư vấn

thứ hai nhảy ra.

Khi Hoắc Khải thu dọn xong

phòng bếp và bước ra, thấy Ninh

Thần đang ngồi trước máy tính luống

cuống trả lời tin nhắn. Những tiếng

“ting ting” liên tiếp khiến cô rất căng

thẳng.

Chỉ trong mười mấy phút ngắn

ngủi đó có mấy người tới hỏi thăm.

thậm chí có một số người không

buồn hỏi han gì đã chốt đơn mua

hàng luôn.

Vừa phấn khích vừa căng thẳng

khiến Ninh Thần không biết nên trả

lời thế nào. Bởi vì gần như tất cả

người mua đều hỏi có phải cô thật

sự từng nặng 100 ki-lô-gam không.

Câu hỏi gì lạ quá vậy?

Đúng lúc này, một giọng nói

vang lên sau lưng: “Em trả lời như

thế này không đúng rồi!”

Ninh Thần quay đầu lại, thấy

Hoắc Khải đang đứng phía sau nói

với cô: “Em nhìn đi, người mua này

hỏi, nhất định có thể nhận được hiệu

quả giống hệt như em hay không?

Em không nên trả lời là không chắc

chắn, mà nên nói với cô ấy: Thể chất

của mỗi người thể hiện hiệu quả của

thuốc giảm cân rất khác biệt, nhưng

có thể chắc chắn một điều là nhất

định sẽ có hiệu quả. Nhưng tôi giảm

cân đến giờ này không chỉ dựa vào

thuốc giảm cân. Thuốc là nguyên

nhân chính, còn cần kết hợp một số

yếu tố phụ như khống chế ăn uống

và tập tành rèn luyện. Tôi tin rằng,

chỉ cần bạn có thể kiên trì thì không

cần mất quá nhiều thời gian cũng có

thể đạt được vóc dáng mà bạn mong

ước!”

Lời nói của Hoắc Khải khiến

Ninh Thần nghe xong cũng thấy đờ

đẫn. Tuy cô là người bán hàng nhé,

nhưng sao nghe xong cô cũng thấy

động lòng quá nhỉ?

Nếu không phải biết rằng thực.

chất thuốc giảm cân này chỉ có tác

dụng phụ trợ, có lẽ cô cũng mua hai

lọ về thử xem sao.

Ma xui quỷ khiến thế nào mà lần

đầu tiên Ninh Thần không phản bác

những lời Hoắc Khải vừa nói, đồng

thời còn xóa hết đống chữ mình vừa

mới gõ, nhập lại câu nói của Hoắc.

Khải vào rồi gửi đi.

Người mua nhanh chóng trả lời:

“Mua thuốc giảm cân trên mạng bao.

nhiêu lần, chỉ có cô nói chuyện chân

thành nhất. Được rồi, tôi mua năm lọ

thử xem sao! Cảm ơn cô chủ xinh

đẹp nha, tôi ngưỡng mộ vóc dáng

của cô lắm đói”

Sau đó, thông tin chốt đơn năm:

lọ thuốc giảm cân lập tức nhảy ra.

“Em mệt mỏi cả ngày rồi, hay là

đi nghỉ trước đi, để anh trả lời giúp

em”. Hoắc Khải nói.

Câu nói này, trước kia Lý Phong

cũng từng nói. Khi ấy Ninh Thần vừa

mới mở cửa hàng trên Taobao, anh

cảm thấy bán hàng online có gì ghê

gớm lắm đâu, thế rồi mỗi lần anh ta

trả lời tìn nhắn xong, khách hàng

chạy mất dép, không bán được một

sản phẩm nào. Qua vài lần thất bại,

Lý Phong cũng chán chẳng buồn làm

nữa.

Bây giờ Hoắc Khải cũng nói một

câu y hệt, nếu trong tình huống bình

thường, Ninh Thần nên nghi ngờ anh,

phê phán anh.

Nhưng bây giờ, do vừa bán được

năm lọ thuốc giảm cân khiến Ninh

Thần không biết nên nghỉ ngờ anh

thế nào.

Do dự mất vài giây, sau cùng cô

vẫn đứng lên, nhường sang một bên.

Hoäc Khải ngồi xuống ghế, vừa

trả lời khách hàng vừa giải thích ý

nghĩa cốt lõi của tiếp thị sản phẩm:

“Thực ra bán hàng không phải để

bán sản phẩm, mà là bán lòng tin.

Trước hết em phải khiến khách hàng

tin tưởng em, sau đó họ mới tin

tưởng sản phẩm của em. Em nhìn

khách hàng này nè, từng uống rất

nhiều thuốc nhưng không có hiệu

quả, cho nên lúc này em nên trả lời

như thế này…”

Hoäc Khải vừa nói vừa trả lời

khách hàng, tiếng “ting ting” nhảy ra

không ngớt. Từng lọ thuốc giảm cân

được mua hết, Ninh Thần đứng ở

nhìn phía sau nhìn cảnh ấy mà nhịp

tim tăng nhanh không chỉ một lần.

Cô chưa từng gặp được tình

huống nào như thế này. Trước kia có

lẽ vài ba ngày không gặp được một

khách hàng nào cần tư vấn, bây giờ.

cứ mười phút sẽ có năm sáu người

cần tư vấn.

Vả lại, trong số những người

Hoäc Khải trả lời, cứ mười người thì

có tám người mua, tỉ lệ mua cao đến

đáng kinh ngạc.

Ninh Thần đâu có ngốc, cô biết

rõ thuốc giảm cân mà mình bán ra

không phải sản phẩm cao cấp. Thứ

thực sự thu hút người khác chốt đơn

nằm ở tin nhắn trả lời của Hoắc

Khải.

Mỗi câu mỗi chữ của anh cứ

như đánh thẳng vào trái tim người

khác, khiến người ta bất giác tin

tưởng anh.

Mấy tiếng đồng hồ nhanh chóng.

trôi qua, đến khi Đường Đường cũng

ngủ rồi, tiếng “ting ting” vẫn chưa

ngưng hẳn. Tuy rằng đã giảm bớt rất

nhiều so với trước đó, nhưng cũng

đủ khiến người ta hoan hỉ rồi.

Chỉ nhờ vài tiếng đồng hồ như

thế mà họ đã bán được hơn một

trăm lọ thuốc giảm cân.

Một lọ thuốc thu được hai mươi

tệ tiền lãi, trăm lọ thuốc là được hai

ngàn tệ rồi.

Gõ chữ suốt ba tiếng đồng hồ

khiến Hoắc Khải mệt mỏi giãn gân

giãn cốt, nhân lúc tạm thời không có

ai tới hỏi chuyện, anh nghỉ ngơi một

lát.

Ninh Thần vẫn luôn lặng lẽ đứng

sau lưng anh cuối cùng cũng không

nén được mối nghỉ hoặc trong lòng:

“Làm sao anh làm được?”

“Gì cơ?”, Hoắc Khải quay đầu

nhìn cô.

“Bao nhiêu người hỏi mua như.

…, Ninh Thần chỉ vào máy tính.

Tuy không biết đã xảy ra chuyện gì,

nhưng cô có thể khẳng định chắc

chắn, cửa hàng của mình không thể

tự nhiên mà đông khách đến vậy

được.

Hoäc Khải cười cười, mở giao.

diện cửa hàng ra cho cô xem bản

giới thiệu sản phẩm mà mình đã

sửa, sau đó mở thêm một số trang

‘web mà mình đã tiến hành quảng.

cáo, trên đó có không ít người hồi

đáp, lượt ấn vào cũng khá cao, được

coi như một lần tiếp thị thành công

rồi.

Quan trọng nhất là không tốn

một đồng này, chỉ cần mất thời gian

để đăng ký tài khoản và tạo dựng

phương án tiếp thị mà thôi.

Nhìn vào cửa hàng gần như thay

đổi hoàn toàn, Ninh Thần đơ ra tại

chỗ.

Lý Phong là một tên mọt sách.

Anh ta rất hứng thú với việc kiếm

tiền, nhưng chưa bao giờ dùng cách

thức như này. Bởi vì anh ta luôn

vững tin rằng, hữu xạ tự nhiên

hương, chỉ cần sản phẩm đủ tốt,

không cần nói gì cũng có người tới

mua.

Vả lại, loại sản phẩm như thế

nào thì nên bán với cái giá tương

xứng như thế, làm gì có chuyện

người khác trả giá thì mình phải

nhún nhường, xấu hổ chết đi được.

Đâu giống với Hoắc Khải, người

†a mặc cả, anh đồng thuận luôn. Tuy

rằng tiền lãi giảm từ hai mươi tệ

xuống mười tệ, nhưng có thể khiến

người ta mua với số lượng gấp mấy

lần.

Đâu óc linh hoạt như vậy, không

phải dạng người như Lý Phong có

thể so sánh được.

Nếu không nhờ gương mặt này,

nếu không phải quá quen thuộc với

người đàn ông đã sống chung với

mình suốt bảy tám năm, chỉ nhìn vào

cái gáy này, Ninh Thần sẽ nghĩ phải

chăng có người khác đang ngồi ở

đây.

“Hiệu quả tiếp thị của hôm nay

đã yếu hơn rất nhiều rồi, lượng tương

tác nửa đêm về sáng sẽ giảm đi rõ

rệt, tạm thời có thể để mặc nó, cài

đặt chế độ trả lời tự động là được.

Nhưng bán tạm hai sản phẩm này thì

được, nên nhân lúc mọi người đang.

quan tâm mà bán tống bán tháo, tạo

thành sản phẩm bán chạy. Sau này

phải chọn thêm vài sản phẩm chất

lượng tốt để bồ trợ thêm, nâng cao

xếp hạng của cửa hàng…”

Hoắc Khải vẫn đang thao thao

bất tuyệt, Ninh Thần nghe anh nói

đến mức đầu óc lùng bùng.

Đừng tưởng rằng cô gây dựng

cửa hàng Taobao này được vài năm,

thực chất chưa hề nghiên cứu sâu

vào những quy tắc phức tạp này.

Hoắc Khải chỉ dùng một buổi chiều

đã hiểu rõ được những nguyên tắc

quan trọng nhất để lập ra phương án

tiếp thị lâu dài.

Nhìn Hoắc Khải tự tin vẽ kế

hoạch, Ninh Thần cảm thấy quá

chấn động.

Ông chồng của mình mà cũng

nghiên cứu sâu về cửa hàng trên

Taobao vậy á?

Anh bắt đầu nghiên cứu từ bao

giờ vậy?

“Điều kiện bên ngoài của em rất

xuất sắc, bây giờ các gian livestream.

trên Taobao rất nổi tiếng, với điều

kiện của em, hoàn toàn có thể

livestream để bán hàng. Chỉ cần có

được kỹ năng tuyên truyền phù hợp,

nhất định sẽ có thành tích tốt hơn”,

sau cùng Hoäc Khải tổng kết như.

vậy.

“Ai đã dạy anh những thứ này

vậy?”, Ninh Thần không kiêm lòng

được mà hỏi.

“Anh tự học đấy. Không phải trên

này có quy định chỉ tiết rồi à? Chỉ

cần đọc kỹ thêm vài lần, rất dễ hiểu

đấy ch loäc Khải trả lời. Đối với

một người từng quản lý cả doanh

nghiệp siêu lớn thì những thứ này

không phải chuyện gì khó khăn.

Vốn dĩ Ninh Thần còn thấy hoan

hỉ vì nguồn thu nhập ngoài lề lên đến

hai ngàn tệ của hôm nay, nhưng vì

câu nói của anh, sắc mặt cô lập tức

tối sầm.